Ăn cơm sao đặng mà mời Nước mắt lênh láng rã rời hạt cơm Mình ơi đừng đặng cá quên nơm Đôi ta gá nghĩa danh thơm để đời Cóc nghién rang con động đến lòng trời Sao minh chang tưởng mấy lờ
Trang 1c,c0000ồôoôoồoo09090900©©o©o©o©©?©oo©o©o©o©o©©©o©???oooo©o©o©©©©©???©oo?©©?©?©?????
NX
AA AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA,
Ca dao dé tai doi ta (1)
VVVVVVSVVSVSVSVVVSVSVVSVVVVVVVVVVVVVVVVVVVVVVsysyY
Trang 21 Ăn cơm sao đặng mà mời
Nước mắt lênh láng rã rời hạt cơm Mình ơi đừng đặng cá quên nơm
Đôi ta gá nghĩa danh thơm để đời
Cóc nghién rang con động đến lòng trời Sao minh chang tưởng mấy lời em than
2 Đạ quyết thì liều
Gẫm như con trẻ chơi diều đứt dây
3 Dang khổ qua, chua là chanh giấy, (3)
Ngọt thứ mấy cũng tiếng cam sành Đôi ta duyên nợ không thành
Cũng do nguyệt lão chỉ mành se lơi
4 Đĩa bàn than tôm càng dựng đứng
Đĩa bàn trứng dựng đứng tôm he
Tư ơi lại đây anh nói em nghe
Đôi ta còn nhỏ rượu chè làm chi
5 Đầu làng cây ruối, cuối làng cây đa Cây ruôi anh đê làm nhà
Trang 3Cây đa hóng mát, nàng ra anh chào
Đôi tay bâng cái khăn đào
Băng khi hội hát anh trao cho nàng
Túi anh những bạc cùng vàng
Đề anh kéo nhẫn cho nàng đeo tay
Dù ai bau chi nang bay
Thì nàng phải giữ nhẫn này cho anh
Du ai be lá vin cành
Thì nàng phải nhớ lời anh dặn dò
Đứng ở Hòn Chông trông sang Hòn Yến, Lên Tháp Bà, về viễng Sinh Trung (2) Giang son cam tt chap ching,
Đôi ta gắn bó thủy chung một lòng
Đêm khuya văng vẻ thỏ thẻ hỏi nàng
Tiên riêng bao chút, vòng vàng mấy đôi
Cũng vì duyên nợ lôi thôi
Đôi ta gặp gỡ nửa đường đứt dây
Trang 48 Đàng mòn nhơn nghĩa không mòn
Đây tôi giữ dạ bia son sắt cầm
Xin aI đừng bỏ nghĩa aI
Cất lên than một tiếng ai hoài cũng thương
Viết lên một gánh can trường
Năng nhẹ cũng gánh cứ đường mà di
Nặng thời tối nghỉ một khi
Nhẹ thời chậm rãi mà đi hoài hoài
Giánh tôi còn gánh trên vai
Thói thường người nói nào ai gánh rồi Phân tôi gánh nặng tôi ngồi tôi than
Cat tiếng kêu bà quán bên đàng
Mai giờ có gặp bạn vàng tôi không?
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Nghĩa nhơn bảng lảng kêu không thấy trời
Nước mắt liền nhỏ liền rơi
Liên thương liền nhớ liền rời liền xa
Trông em (Thu) không thây em (Thu) ra
Trang 5Năm bảy mùa hạ, năm ba mùa hè
Trách bà Nguyệt lững thững không xe
Đôi ta lững thửng như be rã (kết) đôi