1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

So-35-Thang-7-2021-email

58 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tháng 7/2021 Số 35
Tác giả Giuse Nguyễn Văn Thắng, Giuse Nguyễn Văn Quang, Giuse Trương Văn Hơn, Têrêsa Phạm Thị Yến, Đaminh Trần Xuân Liên, K.H. Trần Văn Thục, Giuse Nguyễn Văn Đáng, Maria Nguyễn Thị Xuyến, Giuse Trần Văn Thục
Trường học Cộng Đồng CGVN TGP Sydney
Thể loại email
Năm xuất bản 2021
Thành phố Sydney
Định dạng
Số trang 58
Dung lượng 4,83 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

1 Tháng 7/2021 Số 35 Tháng 7 2021 2 Tháng 7/2021 CỘNG ĐỒNG CGVN TGP SYDNEY HỘI ĐAMINH TGP NSW Email daminhnsw@gmail com H ỘI T R ƯỞN G Giuse Nguyễn Văn Thắng 0488 988 946 vuilen@hotmail com HỘI PHÓ/ N[.]

Trang 1

Số 35Tháng 7.2021

Trang 2

CÁC CHI HỘI TRƯỞNG:

CHI HỘI THÁNH NGUYỄN HUY MỸ

thế của cô bé trong hình: “Khi đôi tay con không thể với tới những người thân yêu, thì con luôn luôn

ôm lấy họ bằng kinh nguyện của con”.

Quả thật, dù hoàn cảnh bên ngoài thế nào đi nữa thì nhờ Đức Tin và qua kinh nguyện, người tín hữu vẫn có thể với tới nhau, và

Trang 3

trên hết tiếp cận với Thiên Chúa,

Đấng là chính suối nguồn của sự

sống, nền tảng của mọi tương

quan thiện hảo Kinh nghiệm

này được làm nổi bật trong những

chuyện kể Tin Mừng của 2 Chúa

Nhật vừa qua:

Tin Mừng cho CN 12 (20/6)

thuật lại chuyện các môn đệ cùng

với Chúa Giê-su xuống thuyền

chiều tối đi qua bên kia biển hồ

Ga-li-lê Họ đối diện cảnh phong

ba bất ưng phủ vây, sóng nước

ủa vào thuyền Họ cũng cảm

thấy thật hãi hùng và bất lực khi

chèo chống con thuyền mà Chúa

Giê-su lúc ấy lại “ở đàng lái,

dựa gối mà ngủ”! Họ cuống lên

kêu cứu: “Thưa Thầy, chúng con

chết mất mà Thầy không quan

tâm sao?” Chúa Giê-su khi ấy

chỗi dậy quát bảo cho sóng gió

lặng im tức thời và nói với họ:

“Sao các con sợ hãi thế? Các

con không có đức tin ư?” (Mk 4:

sau cùng trong loạt chuyện ấy:

chuyện người phụ nữ bệnh băng

huyết dài lâu sờ chạm được vào

áo Chúa Giê-su và Ngài khen:

“Đức Tin của con đã cứu chữa con lành bệnh” Rồi chuyện Chúa cứu sống đứa con gái vừa chết của viên trưởng hội đường sau khi Ngài khuyên ông: “Đừng hoảng sợ, cứ tin thôi!”

Chuyện kể các phép lạ trên mang tính chất huấn giáo cách riêng cho các tín hữu từ thuở sơ khai Tất cả nhằm củng cố niềm tin vào Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa, Đấng có quyền năng làm

“sóng yên gió lặng” – làm chủ

sức mạnh của thiên nhiên, khống chế quyền lực của thần dữ, cứu chữa ảnh hưởng của bệnh tật và chính sự chết (x Gióp 38:1.8-

11, 2Cor 5: 14-17) Quan trọng hơn hết, Đấng ấy vẫn “ở bên” và

“đồng thuyền” với chúng ta; luôn luôn đến “kịp thời và đúng lúc”

theo lòng thương xót của Ngài

Trang 4

“Con thuyền trước sóng gió”

của mỗi chúng ta, mỗi tín hữu

Khi đối diện với phong ba bão

táp cuộc đời, bách hại bủa vây,

tai ương khốn khó hay bệnh tật

hiểm nghèo như thời Covid-19

này thì càng thấy đức tin cần

thiết làm sao, đức tin của mình

đã sống động vững chãi thế nào

và quyền năng của Thiên Chúa

cả thể dường bao Những câu

hỏi vẫn đặt ra cho chúng ta đặc

biệt vào thời điểm này là: Phải

chăng tôi thường tự mãn có thể

chèo chống mọi sự bằng sức lực

riêng mình? Tôi vốn tìm kiếm,

cầu cứu và nương tựa vào Chúa

chỉ vì và chỉ khi gian truân sợ

hãi? Học biết sống mối tương

quan tín thác và yêu thương với

Chúa khi biển êm sóng lặng tôi

mới dễ ‘gặp Chúa” lúc phong ba

bão tố?

Có vị thuyền trưởng lão luyện

về hưu rồi, không còn những hải

trình ngàn dặm, ông đi làm nghề

lái thuyền du lịch, từng ngày đưa

khách thăm viếng các vịnh đảo

xung quanh Hôm ấy, chuyến thuyền của ông chở một nhóm toàn là thanh niên nam nữ Họ cười nhạo khi thấy ông đọc kinh cầu nguyện trước khi xuất hành,

vì lúc ấy trời quang mây tạnh, sóng nước phẳng lặng Nhưng rồi, thuyền mới ra biển không được bao lâu, thì giông bão thình lình ập đến, con thuyền xoáy vặn, chao đảo dữ dội Khi ấy các bạn trẻ đều cuống cuồng, kinh hãi

và gọi mời ông già cầu nguyện chung với họ Ông điềm nhiên

trả lời: “tôi đọc kinh rồi khi trời phẳng lặng, lúc giông bão thì tôi

lo lái thuyền!”

“Lạy Chúa, thuyền đời con mong manh, biển nước thì mênh mông”

Xin Thiên Chúa toàn năng hằng quan phòng, ấp ủ và chữa lành chúng ta và toàn thế giới cách thiện hảo nhất, vượt trên mọi thương tật của thời đại dịch.°

Lm Remy Bùi Sơn Lâm.

Trang 5

ĐTC mời gọi người Công

giáo Trung Đông “hãy là

muối cho vùng đất của anh chị

em”

Nhân dịp Giáo hội Trung

Đông cử hành “Ngày Hòa bình

cho Trung Đông” vào Chúa nhật

27/6 tới, Đức Thánh Cha viết thư

cho các Thượng phụ Công giáo

Trung Đông, mời gọi các tín hữu

“hãy trở nên muối cho chính

vùng đất của anh chị em”

Thư của Đức Thánh Cha

được Tòa Thượng phụ Canđê

công bố và gửi tới các Thượng

phụ Công giáo ở Trung Đông Ở

vùng đất này, vào Chúa nhật 27/6

tới, tại mỗi quốc gia sẽ cử hành

Thánh lễ “Ngày Hòa bình cho Trung Đông”, nhân dịp kỷ niệm

130 năm thông điệp “Rerum Novarum-Tân Sự”, do Đức Giáo Hoàng Lêô XIII ban hành ngày 15/5/1891 Trong dịp này các Thượng phụ cũng sẽ thánh hiến Trung Đông cho Thánh Gia

Đức Thánh Cha viết: “Việc thánh hiến cho Thánh Gia mời gọi mỗi người trong anh chị em, tái khám phá ơn gọi trở thành Kitô hữu ở Trung Đông, không chỉ bằng cách yêu cầu công nhận các quyền của anh chị em với tư cách là công dân gốc của những vùng đất thân yêu này, nhưng bằng cách sống sứ vụ của anh

Trang 6

chị em, những người gìn giữ và

chứng nhân của cội nguồn các

tông đồ tiên khởi”.

Trong thư, Đức Thánh Cha

nhắc lại từ khi bắt đầu triều đại

Giáo hoàng, ngài đã cố gắng gần

gũi với những đau khổ của người

dân ở Trung Đông, bằng cách trở

thành người hành hương trước

tiên đến Thánh Địa, sau đó đến

Ai Cập, Các Tiểu vương quốc Ả

Rập Thống nhất và gần đây nhất

đến Iraq, và bằng cách mời gọi

toàn thể Giáo hội cầu nguyện và

liên đới cụ thể cho Syria, Libăng,

đang bị thử thách bởi chiến tranh

được những nghệ nhân dệt nên từ

những sợi chỉ, để nói về tình liên

đới: “Nếu bạo lực, đố kỵ, chia rẽ,

có thể xé toạc ngay cả một trong

những sợi chỉ đó thì toàn bộ sẽ bị

tổn thương và bị biến dạng Vào

lúc đó, các dự án và thỏa thuận

con người có thể làm được rất ít

nếu chúng ta không tin tưởng vào

quyền năng chữa lành của Thiên

Chúa Đừng cố gắng làm dịu cơn

khát của anh chị em bằng những

nguồn bị nhiễm độc hận thù, nhưng hãy để sương của Thánh Thần tưới mát những luống cày trên cánh đồng trái tim của anh chị em, như các vị thánh vĩ đại trong truyền thống của anh chị

em đã làm”.

Đức Thánh Cha kết thúc lá

thư với lời mời gọi: “Anh em hãy thực sự là muối của vùng đất của anh em, mang lại hương vị cho cuộc sống xã hội với mong muốn đóng góp vào việc xây dựng công ích, theo những nguyên tắc của Học thuyết Xã hội của Giáo hội cần được biết đến, như đã được chỉ ra bởi Tông huấn hậu Thượng hội đồng Giáo hội Trung đông

và thông điệp “Rerum Tân Sự” (Sir 23/6/2021) °

Novarum-Ngọc Yến - Vatican News

Trang 7

Vào ngày 25-8-1838, theo lời

tố cáo, quan quân về bủa vây làng Tiên Chu để bắt đức cha Minh

Vì không bắt được đức cha, quan cho bắt thầy Uyển là người đang điều hành công cuộc truyền giáo tại đây thay cho đức cha Người

ta xích thầy lại, đeo gông vào cổ

và dẫn về Hưng Yên

Trước toà án, nhiều lần thầy

bị tra tấn, bị lính khiêng lên và

Trang 8

quăng thầy trên thập giá để thầy

dẫm chân lên, nhưng lần nào thầy

cũng co chân lại để không chạm

vào thánh giá Người ta thay một

cái gông nặng hơn rồi tống thầy

vào ngục Trong vòng một tháng,

quan dùng mọi biện pháp để dụ

dỗ thầy chối đạo, nhưng thầy vẫn

cự tuyệt

Vì tuổi già sức yếu, lại thêm bị

nhiều thương tích vì đòn vọt ; cổ

mang gông quá nặng nề, nên khó

đút cơm vào miệng, thầy Uyển bị

chết rũ tù trước khi nhận án trảm

quyết vào ngày 4-7-1838 Thi hài

thầy được mai táng trong nhà thờ

Tiên Chu

Ðức thánh cha Lê-ô XIII đã

nâng thầy lên bậc chân phước

ngày 27-5-1900 Ngày

19-6-1988, đức giáo hoàng Gio-an

Phao-lô II đã suy tôn thầy lên bậc

hiển thánh

Lời nguyện : Lạy chúa, Chúa

đã tưới gội quê hương Việt Nam

chúng con bằng máu của thánh

Tô-ma Khuông Nhờ sự chuyển

cầu của người, xin cho hạt giống

đức tin và sự nhận biết Chúa

Ki-tô luôn được triển nở mạnh

mẽ trên quê hương chúng con

Chúng con cầu xin.

Ngày 12 tháng 7

Thánh I-nha-xi-ô ga-đô Y, Giám mục, tử đạo

Ðen-(1761-1838)

Tiểu sử

Cậu Ðen-ga-đô Y sinh ngày 23-11-1761 tại thành phố Phê-lích, nước Tây Ban Nha Cậu gia nhập Dòng Ða Minh tại tu viện Ca-ta-la-giút thuộc tỉnh dòng A-ra-gông và khấn năm 1781, tốt nghiệp cao học tại Ô-ri-hê-la.Theo lời yêu cầu của các cha Dòng Ða Minh tại Phi-líp-pin, xin gửi thêm nhiều nhà truyền giáo ; năm 1785, thầy Ðen-ga-

đô xin chuyển qua tỉnh dòng Nữ

Trang 9

Vương Rất thánh Mân Côi và

ngày 25-9-1785, cùng với thầy

Ða Minh Hê-na-rết xuống tầu

sang Phi-líp-pin Tại đây, năm

1787 người thụ phong linh mục

Mãi đến 1790, người mới sang

được Việt Nam, truyền giáo ở giáo

phận Ðông Ðàng Ngoài Ngày

29-10-1792, người được bầu làm

phó tổng quản dòng trong nhiệm

kỳ 1792-1794 Ngày 11-2-1794,

đức thánh cha Pi-ô VI bổ nhiệm

người làm giám mục phó cho

đức cha Phê-li-xi-a-nô A-lôn-xô

đang giữ chức Ðại diện Tông toà

trông coi giáo phận Ðông Ðàng

Ngoài và ngày 2-2-1799, người

lên kế vị

Ðức cha Ðen-ga-đô đã sống

qua các triều đại Tây Sơn, Gia

Long và chịu chết vì đạo thời

Minh Mạng Trong khoảng 50

năm hăng say hoạt động truyền

giáo, đức cha tận tuỵ hy sinh,

làm mọi việc cho hết mọi người

Người quan tâm đến việc đào

tạo linh mục bản xứ và thiết lập

nhiều chủng viện Năm 1838,

cuộc cấm đạo trở nên gay gắt

Ngày 17-4 năm đó, người cùng

vị giám mục phụ tá Hê-na-rết

Minh phải trốn về làng Kiên Lao

Do mật báo của một kẻ phản bội,

tổng đốc Trịnh Quang Khanh sai thuộc hạ đem 200 lính bao vây làng Vì già yếu người được giáo dân cáng đi chạy trốn, nhưng dọc đường bị phát hiện và bị bắt rạng sáng ngày 29-5-1838 Hôm sau, người bị nhốt vào cũi và giải lên Nam Ðịnh

Tới cổng thành, quân lính định đẩy người bước qua thập giá, nhưng người mạnh mẽ phản kháng Hơn một tháng người bị giam trong cũi, đặt ngoài trời, chịu nắng mưa và những lời sỉ nhục Dầu thế, người vẫn kiên trì giữ vững đức tin Cuối cùng, quan đệ án lên kinh Nhà vua ra lệnh xử tử người vào ngày 14-6-1838

Ðức cha Ðen-ga-đô chết trong cũi, một đàng vì kiệt sức do các hình khổ gây nên ; một đàng vì người mắc bệnh kiết lị Dù sao người ta vẫn thi hành bản án xử trảm Thủ cấp bị treo nơi công cộng ba ngày, sau đó quân lính

bỏ vào giỏ cột sẵn tảng đá, ném xuống sông Vị Hoàng Mãi ba tháng sau một giáo dân làm nghề đánh cá vớt được, rồi đem chôn cùng với thi thể của người tại Bùi Chu

Ðức thánh cha Lê-ô XIII tôn

Trang 10

phong chân phước cho người vào

ngày 27-5-1900 cùng với 73 vị tử

đạo khác Ngày 19-6-1988, đức

thánh cha Gio-an Phao-lô II đã

tôn người lên hàng hiển thánh

Lời nguyện : Lạy chúa, Chúa

đã tưới gội quê hương Việt Nam

chúng con bằng máu của thánh

giám mục Ðel-ga-dô Y Nhờ sự

chuyển cầu của người, xin cho

hạt giống đức tin và sự nhận biết

Chúa Ki-tô luôn được triển nở

mạnh mẽ trên quê hương chúng

con Chúng con cầu xin

Cậu Giu-se An sinh ngày 16-10-1818 tại Xanh-ta Êu-la-li-a gần thành Lu-gô, nước Tây Ban Nha Sau khi mãn tiểu chủng viện và tốt nghiệp ở đại học Côm-pốt-ten-la, người gia nhập dòng Anh em Thuyết giáo ngày 25-9-1842 tại Ô-ca-na ; thụ phong linh mục ngày 23-3-1844 Người cùng với 5 tu sĩ dòng vâng lời bề trên đến Phi-líp-pin Tại Ma-ni-la, người giữ chức giáo sư văn chương ở đại học cho tới đầu năm 1845 Sau đó người nhận lệnh sang Việt Nam và đến miền Bắc vào ngày lễ Phục Sinh 1845.Người được giao nhiệm vụ làm giám đốc chủng viện Lục Thủy,

và năm 1849, được chỉ định làm giám mục phụ tá cho đức cha Mác-ti-nô, giám mục giáo phận Trung Ba năm sau (1852), người lên kế vị đức cha Mác-ti-nô và đặt tòa giám mục tại Bùi Chu.Trong khoảng thời gian này, vì thiên tai, đói khổ và dịch tả, vua

Tự Ðức phải tạm ngưng việc cấm đạo ở miền Bắc Nhưng ngày 3-9-

Trang 11

1854, vua ban chiếu chỉ cấm đạo,

sóng gió lại nổi lên và cuộc bách

đạo càng thêm dữ dội Vào năm

1857, vì muốn được vua thưởng

công, một vị quan mới bổ nhiệm

về Bùi Chu, đã cho lính bao vây

Tòa giám mục, bắt đức cha, tước

đoạt thánh giá cùng nhẫn đeo và

tống ngục Hai tháng sau, người

bị kêu án tử hình Bản án được

thi hành ngày 20-7-1857 tại Nam

Ðịnh ; đức cha An bị xử trảm, đầu

bị bêu lên cây nêu cho dân chúng

trông thấy, rồi buông sông Về

sau dân chài đã vớt được thủ cấp

của người và an táng tại Bùi Chu

; một thời gian sau, tu viện Thánh

Ða Minh xin rước về Ô-ca-na, vì

người là vị đầu tiên của tu viện

Ðức thánh cha Pi-ô XII đã

tôn phong người lên bậc chân

phước 29-4-1951 Ðức thánh cha

Gio-an Phao-lô II đã phong hiển

thánh cho người vào ngày

19-6-1988

Lời nguyện : Lạy chúa, Chúa

đã tưới gội quê hương Việt Nam

chúng con bằng máu của thánh

giám mục Giu-se An Nhờ sự

chuyển cầu của người, xin cho

hạt giống đức tin và sự nhận biết

Chúa Ki-tô luôn được triển nở

mạnh mẽ trên quê hương chúng

con Chúng con cầu xin

-Ngày 24 tháng 7 Thánh Giu-se Phéc-nan-đét Hiền, Linh mục, tử đạo

(1775-1838)

Tiểu sử

Thánh Giu-se Hiền sinh ngày 3-9-1775 tại Ven-tô-xa Quy-ê-va thuộc tỉnh A-vi-la, nước Tây Ban Nha Người vào Dòng Ða Minh ngày 12-8-1796 Mãn khóa thần học, người được thụ phong linh mục và sai đi truyền giáo ở phía Bắc Sau cuộc hành trình đầy nguy hiểm trên biển cũng như đất liền, người đến xứ Bắc vào

Trang 12

năm 1806.

Người hoạt động 32 năm trên

mảnh đất truyền giáo thuộc Dòng

Ða Minh, len lỏi vào tất cả làng

mạc Kiên Lao với tên là Ðoàn

Trung Hiền Thời Gia Long

(1802-1819), đạo Công giáo còn

được yên, nhưng đến thời Minh

Mạng (1820-1840), cuộc bách

hại đạo bắt đầu Càng cuối đời

vua, cuộc bách đạo càng gay gắt

Lúc ấy, cha Hiền đã 63 tuổi, lại

thêm đau yếu, dù vậy người vẫn

sống nay đây mai đó để phục vụ

chứng người là vị truyền giáo

Người ta nhốt người vào cũi và

khiêng người về Nam Ðịnh ngày

26-6

Dù yếu liệt, người vẫn can

trường tuyên xưng đức tin Biết

không thể khuất phục được, quan

đệ án vào kinh ; vào ngày

18-7-1838, án tới Nam Ðịnh

Ngày 2-7-1838, người ta thi

hành án : vào khoảng chiều, vì

người liệt, người ta cho người

vào cũi khiêng ra pháp trường Bảy Mẫu Cột chặt người trên chiếc ghế đẩu, người ta đã chặt đầu người Ðầu người bị bêu trên cọc suốt 3 ngày, sau đó đem quăng sông Giáo dân đút lót tiền, đem thi thể người an táng tại chủng viện Lục Thủy

Ðức thánh cha Lê-ô XIII đã phong chân phước cho người ngày 27-5-1900 Ngày 19-6-

1988, đức thánh cha Gio-an Phao-lô II suy tôn người lên bậc hiển thánh

Lời nguyện : Lạy chúa, Chúa

đã tưới gội quê hương Việt Nam chúng con bằng máu của thánh Giu-se Hiền Nhờ sự chuyển cầu của người, xin cho hạt giống đức tin và sự nhận biết Chúa Ki-tô luôn được triển nở mạnh mẽ trên quê hương chúng con Chúng con cầu xin

-Ngày 28 tháng 7 Thánh Giu-se Men-ki-ô Ga-xi-a Xam-pê-rô Xuyên Giám mục, tử đạo (1821-1858)

Tiểu sửThánh Giu-se Xuyên (Men-ki-ô Ga-xi-a Xam-pê-rô) sinh

Trang 13

ngày 29-4-1821 tại họ đạo thánh

ước của cha, bề trên chấp thuận

cho người sang truyền giáo ở Bắc

Việt vào tháng 2-1849

Tại Bắc Việt, người được đặt

tên mới là Xuyên, được gởi đến

Nam Am học tiếng Việt và phục

vụ tại đó cho đến tháng 3-1850,

thì được gọi về làm giám đốc

chủng viện Cao xá Vào năm

1852, người được chỉ định

giữ chức phó giám tỉnh Ngày

1-9-1855 người được tấn phong

giám mục, phụ tá cho đức cha An

(Ði-át Xan-giu-đô) thuộc giáo

phận Trung Ðàng Ngoài Thời

gian này, vua Tự Ðức ban hành

nhiều sắc chỉ truy lùng, bách hại

người có đạo

Ðầu tháng 7-1858, người bị bắt và tống ngục Ngày 28-7-

1858, người được dẫn tới pháp trường lãnh án lăng trì (phân thây) vì danh Ðức Ki-tô Người

ta đã chặt tay chặt chân, rồi sau đó mới chặt đầu Thủ cấp bị bêu trên cọc

ba ngày, sau đó bị bằm nát, quăng trôi sông Giáo dân lén lấy xác người về chôn tại Phú Nhai

Ðức thánh cha Pi-ô XII đã suy tôn chân phước cho đức cha Giu-se Xuyên vào ngày 29-4-

1951 Ngày 19-6-1988, Ðức thánh cha Gio-an Phao-lô II đã suy tôn vị giám mục này lên bậc hiển thánh

Lời nguyện : Lạy chúa, Chúa

đã tưới gội quê hương Việt Nam chúng con bằng máu của thánh giám mục Giu-se Xuyên Nhờ sự chuyển cầu của người, xin cho hạt giống đức tin và sự nhận biết Chúa Ki-tô luôn được triển nở mạnh mẽ trên quê hương chúng con Chúng con cầu xin °

Trang 14

CHỦ NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN (Năm B) 04/7/2021 ÔNG TA KHÔNG PHẢI LÀ BÁC THỢ… ? (Mc 6,3)

Có những thành kiến trói buộc con người,

đóng khung và làm họ tê liệt:

lý lịch, gia thế, quá khứ, sự đánh giá… đã là những «nhãn hiệu».Ông ấy chỉ là như thế, Nhất định phải là như thế…

Ðám đông vô danh cũng dễ bị tê liệt vì nhãn hiệu

Sự yên chí cố định về một người nào đó làm họ ngủ quên,

không còn nhìn những khác biệt phong phú nơi anh em mình.Kho tàng quý giá ở ngay bên họ, đã bị thành kiến vùi lấp

Con người không chỉ là một pho tượng, một photo

Mà là một người anh em có thể biến chuyển, yêu thương

Trong hội đường Na-gia-rét,

Ðức Giêsu đã không bị các thành kiến làm tê liệt, đóng khung,Ngài cũng không để cho đám dân vốn đã tê liệt do sự cố chấp,lại thêm khốn khổ vì những tranh cãi, bất hòa, bực bội

Ngài dẫn các môn đệ ra đi,

rồi việc làm bằng tình yêu của Ngài sẽ giải tỏa những thành kiếncòn đọng lại trong con tim và trí óc của con người

nhãn hiệu mãi mãi chỉ là nhãn hiệu, nay còn mai mất

chỉ có tình yêu hành động mới nêu giá trị thực sự của con người

Chúa đã chả buồn khi không được quý

Mà chỉ mê say yêu quý con người

Anh và tôi, tìm yêu mến không ngơi

Sống gắn bó và màng chi «nhãn hiệu.°

Bọt Biển

Trang 15

CHỦ NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN (Năm B) 11/7/2021

ÐƯỢC SAI ÐI (Mc 6, 7 – 11)

Các tông đồ được sai đi : không lương thực, bao bị, tiền bạc…như những người nghèo khó, chẳng có gì

Ðám đông nghèo khổ dễ tin,dễ cảm khi thấy những tông đồ nghèonói về Ðức Giêsu nghèo, về Tin Mừng cho những người nghèo.Hội Thánh, đã hơn 2000 năm rồi, vẫn sống với tinh thần nghèo:

bé nhỏ, đơn sơ, khiêm tốn, lữ hành, luôn hi vọng…

Thật ra họ không nghèo khi có Chúa là tất cả,

những người rao giảng cũng như những người đón nhận Tin Mừng.Các tông đồ được sai đi: cứ hai người một

Hội Thánh đi từ ít đến nhiều, từ cô độc đến đồng hành,

từ cá nhân đến cộng đoàn, từ khác biệt đến hiệp thông

Ðiều này đã làm cho việc truyền giáo nảy sinh hoa trái

Chúa Giêsu, nhóm 12, cộng đoàn địa phương, Giáo Hội

Ðược sai đi, các tông đồ đã coi đường đi là nhà,

Họ không lo gì vì Vị Chủ Nhà đã chuẩn bị mọi thứ

Và trong đó, họ gặp gỡ, loan báo Tin Mừng cho mọi người

nhất là những người nghèo khổ

Rằng Chúa đang ở giữa, đang yêu thương

và cùng mọi người sống trong yêu thương

Cùng sánh vai khi được sai đi

Kiếp sống gian nan có kể gì

Lời Chúa là hành trang muôn thuở

Chần chờ chi nữa, bước chân đi.°

Bọt Biển

Trang 16

CHỦ NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN ( Năm B ) 18/7/2021 HÃY VÀO NƠI THANH VẮNG (Mc 6, 30 – 36)

Hãy vào nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút

để những cồng kềnh của bận tâm, lo lắng… ở bên ngoài

Rồi điều lạ, điều thật lạ sẽ xảy đến

Miệng bạn sẽ ngưng thốt lời hùng hồn, hoa mỹ với người khác,

mà sẽ nhỏ nhẹ chuyện trò thân mật với Thần Linh

Trí óc bạn sẽ không quay cuồng với những lý lẽ thuyết phục, lôi kéo,Nhưng là say sưa cảm nhận, tuân phục huyền nhiệm ở trong mình.Mắt bạn sẽ chẳng nhắm lại, nhưng là gắng để nhìn thấy,

thấy trong lòng mình : những khuôn mặt của anh em,

những khuôn mặt rực rỡ nắng hừng đông,

hay lấp lánh niềm vui như trăng sao buổi tối

Còn tai bạn sẽ mở to để lắng nghe, lắng nghe tất cả

những thao thức, ước vọng, những tiếng reo, tiếng than …

những gì thầm kín nhất của lòng người

Và bạn sẽ không nhắm mắt làm ngơ,

cũng không ngồi khoanh tay bất động,

khi những người anh em mong bạn, cần bạn ở trong đời

Như Ðức Giêsu, Chúa đã chạnh thương đòan dân vất vả

Ngài đã cùng các môn đệ đứng dậy, đến với họ…

Này bạn, hãy rời sa mạc,

và với sinh lực mới, hãy ra đi

Theo Ngài muôn dặm đường dài

Theo Ngài cả phút nghỉ ngơi yên hàn

Xót đời dâu bể đa đoan

Xin cùng Chúa đến ủi an con người.°

Bọt Biển.

Trang 17

CHỦ NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN (Năm B) 25/7/2021 BỮA TIỆC TRÊN CỎ XANH (Ga 6, 1 – 15)

Người ta tuốn dến đông lắm và không nghĩ là có tiệc

Họ ngồi la liệt trên cỏ xanh, nghe lời Chúa nói,

Lời hằng sống làm vui thỏa lòng người

Các tông đồ cũng không nghĩ là có tiệc,

Năm chiếc bánh và hai con cá, từng ấy thì thấm vào đâu ?

Khi lòng quảng đại của cậu bé được đem ra phân phát,

niềm vui của bữa tiệc tràn ngập và làm no thỏa lòng người

Bánh được chia đều cho mọi người, không phân tôn ti,giai cấp,già trẻ, sang hèn, ai cũng được tham gia bữa tiệc

Không ai chen lấn, giành giật, tích trữ…

Con người, khi đứng trước lòng quảng đại yêu thương của Chúa,cũng học đòi sống quảng đại, yêu thương

Lòng quảng đại của cậu bé được tình Chúa nhân lên

đủ cho bao người no thỏa

Nếu trong cuộc đời, trên bãi cỏ xanh thế giới,

chúng ta biết nghe lời Ngài và có con tim biết cho

Tình Chúa sẽ tạo phép lạ: nuôi sống con người trong niềm vui

Và ai là người đếm được có bao thúng bánh vụn dư đầy?

Lạy Chúa làm sao đủ bánh ăn

Nhân thế bơ vơ sống gìữa đàng Con muốn góp phần vào phép lạ Tấm lòng nhỏ bé nặng hoang mang.°

Bọt Biển

Trang 18

Bài 1:

SUY NIỆM VỀ SỰ NGẮN

NGỦI CỦA ÐỜI NGƯỜI

Ðời người không đáng là bao, và

tất cả những gì có cùng có hạn đều

chẳng đáng là bao Sẽ đến lúc mà

một người xem ra rất lớn lao đối với

ta sẽ không còn nữa, lúc mà người

ấy sẽ như một em bé chưa được

sinh ra, lúc mà người ấy không

còn nữa Người ta có sống trên đời

này lâu dài bao nhiêu, cho đi một

nghìn năm, thì rồi cũng đến ngày

hết hạn Chỉ có thời gian tôi sống

mới làm cho tôi khác với những gì

chưa xuất hiện bao giờ, nhưng cái

khác biết này cũng quá nhỏ nhoi,

vì cuối cùng tôi cũng sẽ hòa tan

vào cái gì không có, và rồi sẽ đến

ngày chẳng những hình như tôi đã

có, và tôi có sống được bao lâu đi

nữa thì cũng chẳng đáng kể là bao,

vì tôi sẽ không còn nữa Tôi bước

vào cuộc đời với định luật là phải

ra khỏi đời này, tôi đến đóng vai trò của tôi, tôi đến để trình diễn như mọi người: rồi sau đó, tôi phải biến

đi Tôi đã thấy nhiều người đi qua trước tôi, rồi những người khác

sẽ thấy tôi đi qua; rồi chính những người này cũng hiến cho những người đến sau họ một cảnh tượng tương tự; và cuối cùng tất cả mọi người đều sẽ đến hoà mình trong cái hư vô

Cuộc đời tôi sống được tám mươi tuổi là cùng; cho được một trăm tuổi đi nữa, đã có một lúc tôi chưa có! Và đến một lúc tôi sẽ không còn nữa! và thời gian tôi sống, tôi chiếm một chỗ quá ít ỏi trong vực thẳm vĩ đại của thời gian! tôi chẳng là gì cả; cái khoảng thời gian ngắn ngủi đó không thể làm cho tôi khác biệt nhiều với cái hư

vô mà tôi phải đi đến Tôi đã đến trong cuộc đời để cho thêm một con số, mà rồi người ta cũng chẳng biết làm gì với tôi; và vở hài kịch

sẽ được diễn xuất chẳng kém hơn, một khi tôi sẽ trở vào hậu trường sân khấu Vai trò tôi phải diễn xuất thì quá nhỏ nhoi trên đời này, và quá ít quan trọng đến nỗi, khi tôi

CCầầuu NNgguuyyệệnn

TTừ ừ M Mọ ọii S Sự ự V Vậ ậtt

Pierre Charles, SJ, Bỉ

Phạm Minh Thiện dịch

Trang 19

nhìn kỹ, tôi có cảm tưởng là một

giấc mộng đã thấy tôi có ở đây, và

tất cả những gì tôi thấy cũng chỉ là

điều hão huyền: “Praeterit figura

hujus mundi,” “Bộ mặt thế gian

này đang biến đi.” (1 Cor 7, 9)

Ðường đời tôi đi chỉ được tám

mươi năm là cùng, và để đi đến đó,

tôi phải vượt qua biết bao nhiêu

hiểm nguy, biết bao nhiêu bệnh tật,

v v? Vì đâu mà cuộc hành trình

ấy đã không ngừng ở mỗi giây

phút? Tôi đã không nhận ra bao

nhiêu lần tôi phải ngừng sao? Tôi

đã thoát chết ở cuộc gặp gỡ này ở

cuộc găp gỡ nọ: nói tôi thoát chết

là nói sai; tôi tránh được hiểm nguy

này, nhưng không phải tránh được

cái chết: cái chết đang giăng nhiều

cạm bẫy đủ loại trước mặt chúng

ta; nếu tránh được cạm bẫy này,

chúng ta lại rơi vào cạm bẫy khác;

cuối cùng chúng ta phải rơi vào

hai cánh tay của thần chết Giống

như tôi trông thấy một cây to bị gió

đánh nghiêng ngả, có nhiều lá rụng

xuống từng lúc; có những lá cầm

cự được lâu hơn, có những lá khác chịu đựng được ít hơn: mà nếu có những lá cầm cự qua được cơn giông tố, thì luôn luôn mùa đông sẽ đến làm cho chúng héo đi và rụng xuống đất, hoặc như trong một cơn bão lớn những người này bất thần

bị ngạt thở, những người khác nằm trôi trên mảnh ván chịu buông xuôi theo làn sóng; và lúc mà họ tưởng

đã thoát khỏi mọi hiểm nguy, sau khi đã cầm cự được khá lâu, thì một ngọn sóng đẩy họ đập vào một tảng

đá ngầm, thế là tan xác Cũng vậy, một số đông người chạy cùng một con đường đời, chỉ có vài người mới chạy được đến cùng; nhưng sau khi đã tránh được những cuộc tấn công khác nhau của thần chết,

đã đến được cuối cuộc hành trình

mà họ đã vươn tới giữa biêt bao nhiêu nguy hiểm, họ lại gặp ngay thần chết và rút cục ngã quỵ ở cuối hành trình: đời họ vụt tắt như cây nến đã tiêu hao hết chất đốt của nó.Cuộc đời tôi sống được tám mươi năm là cùng; và trong tám mươi năm ấy, có bao nhiêu năm được goị là đáng kể trong cuộc sống của tôi? Giấc ngủ thật giống như cái chết; thời thơ ấu là cuộc sống của một con vật Bao nhiêu thời gian của thời thanh xuân, tôi muốn xoá đi? Và khi tôi có tuổi,

Trang 20

tôi còn muốn xoá đi bao nhiêu nữa!

Thử tính xem tất cả thời gian ấy thu

lại còn được cái gì? Vậy tôi sẽ đếm

được những gì? Vì tất cả những thứ

ấy sẽ không còn nữa Thời gian mà

tôi cảm thấy thoả thích, thời gian

mà tôi có được vài danh vọng

chăng ? Nhưng thời gian ấy đã quá

thưa thớt trong cuộc sống của tôi

biết bao! Nó tựa như những cái

được cả lòng bàn tay Nếu tôi loại

đi khỏi đời tôi giấc ngủ, các bệnh

tật, các nỗi lo âu và bây giờ tôi thử

tính tất cả thời gian mà tôi có được

vài thoải thích hoặc vài danh vọng,

thì cái thời gian đó đưa tới được

cái gì? Nhưng các thoả thích ấy, tôi

có được cùng một lúc không? Tôi

được nó có khác gì hơn là những

thoả thích vụn vặt? Nhưng tôi

có được những thoả thích ấy mà

không vướng một lo âu nào, và nếu

có lo âu, tôi sẽ đặt những thoả thích

ấy vào thời gian mà tôi quý trọng

hay vào thời gian mà tôi không

kể đến? Và khi đã không có được thời gian ấy cùng một lúc thì ít ra tôi có được thời gian thoả thích ấy tức khắc không? Chẳng phải nỗi lo

âu luôn luôn chia tách hai lần thoả thích ra sao? Chẳng phải nỗi lo âu luôn luôn gieo trở ngại để ngăn cản các lần thỏa thích không nối liền với nhau sao? Nhưng các thoả

thích ấy còn để lại gì cho tôi? Những thú vui chính đáng thì chỉ là một kỷ niệm vô ích; những thú vui bất chính thì lại

là một mối ân hận, là một sự ràng buộc dẫn tới hỏa ngục hoặc là phải sám hối, v.và

A! Ta rất có lý mà nói rằng ta sống cho qua thời giờ! Thật vậy,

ta sống cho qua thời giờ và ta qua

đi với nó! Tất cả con người tôi thu gọn trong một giây lát; và đó là điều phân cách tôi khỏi cái hư vô; giây lát ấy trôi qua, tôi bắt lấy giây lát khác; giây lát này trôi qua sau giây lát khác, tôi nối kết giây lát này với giây lát kia, cố gắng làm cho mình

an tâm, mà tôi không nhận thấy rằng những giây lát ấy đang từ từ lôi

Trang 21

cuốn tôi đi với chúng, và tôi sẽ

thiếu thời gian, chứ không phải

thời gian thiếu tôi Cuộc đời tôi là

thế đó; và điều đáng ghê sợ là nó

trôi qua đi đối với tôi, chứ trước

mặt Chúa, nó vẫn

tồn tại Nhưng

sự việc này liên

quan đến tôi Cái

gì thuộc về tôi,

nhưng cái tôi có

tùy thuộc vào

thời gian,vì chính

bản thân tôi cũng tuỳ thuộcvào thời

gian; nhưng cái tôi có thì thuộc về

Chúa, trước khi tôi xuất hiện; nó

tùy thuộc Thiên Chúa trước khi tùy

thuộc thời gian; thời gian không

thể lôi nó ra từ thế giới của mình, vì

thế giới ấy ở trên thời gian; đối với

Chúa, những cái đó vẫn tồn tại và

được kể vào kho tàng của Người

Ðiều gì tôi sẽ đặt vào trong kho

tàng ấy, tôi sẽ tìm thấy lại, điều gì

tôi làm trong thời gian, sẽ từ thời

gian mà đi vào vĩnh hằng; vì lẽ rằng

thời gian nằm trong cái vĩnh hằng

và dưới cái vĩnh hằng, cũng dẫn

đến vĩnh hằng Tôi chỉ được hưởng

những giây lát của cuộc sống này

trong lúc nó trôi qua; khi chúng

trôi qua rồi, tôi phải chịu trách

nhiệm như thể chúng vẫn còn tồn

tại Nói như vậy chưa đủ các giây

lát ấy đã qua, tôi không còn nghĩ đến nữa Chúng đã trôi qua, quả thế, đối với tôi, nhưng không phải thế, đối với Thiên Chúa; và Người

sẽ đòi tôi phải trả lẽ Vậy, hỡi linh

hồn tôi, cuộc đời này có phải là cái gì đáng kể lắm không? Và nếu cuộc đời này chẳng đáng kể là bao, vì nó sẽ qua

đi, thì những thú vui không kéo dài cả đời sống và

sẽ qua đi trong chốc lát có nghĩa

lý gì? Nó có đáng để ta bị đoạ đày không? Nó có đáng để ta bỏ ra bao nhiêu công lao vất vả, để ta tỏ bày bao sự khoe khoang không? Lạy Chúa, con hết lòng quyết tâm suy nghĩ về cái chết, mỗi ngày, trước mặt Chúa, ít nữa trước khi đi ngủ

và lúc mới thức dậy Với suy tưởng này: “Tôi có ít thời gian, nhưng lại

có nhiều điều phải làm, có thể tôi còn có ít thời gian hơn tôi tưởng,” tôi sẽ ngợi ca Chúa đã lôi kéo tôi

ra nơi đây để nghĩ đến việc ăn năn thống hối, và tôi sẽ thu xếp công việc của tôi, để nghĩ đến việc xưng tội, đến những việc đạo đức cách nghiêm chỉnh, với nhiều can đảm

và cần mẫn; suy nghĩ không phải đến những gì qua đi, mà đến những

Trang 22

gì còn tồn tại

Viết tháng 9 năm 1648 {trong

dịp tĩnh tâm để lãnh chức Phụ

Phó Tế (sous-diacre) vào tuổ

21 Sau đó, làm giám mục giáo

phận Meaux, được mệnh danh là

L’Aigle de Meaux, về tài hùng biện

xuất chúng của ngài Là một trong

hai giám mục được vào danh sách

những văn nhân của nước Pháp,

có tác phẩm trong chương trình

học về văn chương Giám mục kia

là énélon.}

* Tác giả soạn bài này là một

chủng sinh viết trong dịp cấm

phòng để chuẩn bị chiu chức phụ

phó tế (sous-diacre), lúc thầy mới

21 tuổi Sau này thầy thăng tiến

làm linh mục, rồi giám mục, được

đặt biệt danh là “Aigle de Meaux”

và sức mạnh để giải thoát; sức mạnh để chán nản và sức mạnh

để hưng phấn; sức mạnh để chai cứng và sức mạnh để mềm mại; sức mạnh để hủy diệt và sức mạnh để đổi mới

Nếu cứ mặc nó, đau khổ

có thể làm cho chúng ta thành người không thể nhận ra – đó là con người cứng cỏi, xa cách và cay đắng Tuy nhiên, cùng với Đức Kitô, đau khổ có thể biến đổi chúng ta nên mới, thanh tẩy chúng ta, và làm cho tâm hồn chúng ta mở để mến Chúa và yêu người Đôi khi chúng ta tán tỉnh với cả cái tốt và cái xấu, tôi thấy cũng được Tôi học cách sao chép

Trang 23

cùng với nỗi đau từng phút giây,

cố gắng từng ngày với những khó

khăn, lúc tiến lúc lùi Đây là vài

điều trong lúc đau khổ vẫn giữ

tôi tiến lên phía trước và giúp tôi

vượt qua và biến đổi

1 CẦU NGUYỆN VÀ

HÀNH ĐỘNG

Sau khi bác sĩ chẩn đoán

con gái tôi bị bệnh nứt đốt sống

(spina bifida) và có thể bị rối loạn

gen khi siêu âm thai 19 tuần, tôi

không biết phải làm gì đến cuối

thai kỳ và sau đó Làm sao tôi có

thể cười với con cái của tôi? Làm

sao tôi không chìm đắm trong đau

khổ? Chồng tôi nói với tôi: “Hãy

Tôi cầu nguyện: “Lạy Chúa, Ngài

làm được mọi sự…” Và tôi tiếp

tục sống: Hoạch định công việc,

giặt giũ, lau nhà, rồi cầu nguyện

và hành động…

2 MỖI NGÀY MỘT LẦN

Điều này có thể gây nhàm

chán, nhưng mặc dù vậy, nó vẫn

làm cho tôi dễ chịu Tương lai đối

với tôi không thể có quá nhiều sợ

hãi, thế nên tôi quyết định sống

với hiện tại Thiên Chúa ban bình

an cho tôi hôm nay, và Ngài ở với tôi lúc này, không chỉ trong quá khứ và tương lai “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày…” trở nên bài tập luyện: Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta mọi thứ chúng ta cần để vượt qua hôm nay, và tôi sẽ cố gắng vượt qua chính mình Mỗi ngày cứ như thế…

3 THỰC HÀNH PHÓ DÂNG

Tôi nói “thực hành” bởi vì nói

dễ hơn làm, và tôi phải thực hành cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài Lạy Chúa Giêsu, con phó dâng điều này cho Ngài” Nhiều lần, có thể đa

số khi bắt đầu, chúng ta cảm thấy miễn cưỡng và không thật lòng, nhưng hãy cứ tiếp tục phó dâng đau khổ cho Chúa Cuối cùng, lời cầu nguyện sẽ trở nên chân thật hơn, tâm hồn sẽ bình an và thanh thản, mặc dù niềm vui đó đến từ việc phó dâng đau khổ nhỏ mọn này, tôi lại tiếp tục phó dâng cho Chúa Tôi cảm thấy điều thật nhất mà tôi đã làm được là tặng phẩm thực sự, là điều mà tôi muốn duy trì trong tâm hồn tôi Tôi dâng cho Chúa, và Ngài thánh hóa điều đó

Trang 24

4 ĐỪNG HỎI TẠI SAO

Chúng ta có thể chìm đắm

trong các lý do và không bao

giờ có được câu trả lời cần có,

khoảng trống hy vọng có câu trả

lời đó vì chúng ta là con người

quen lấp đầy bằng sự hoài nghi

và thất vọng Khi nhìn lên Thiên

Chúa, tại sao chúng ta muốn biết

cách hoạt động của Thánh Ý Ngài

hoặc muốn hiểu sự quan phòng

của Ngài? Lm Jacque Phillipe

cho chúng ta biết rằng mặc dù có

những câu hỏi khó hiểu, chúng

ta vẫn phải can đảm mà đừng hỏi

“Tại sao?”, nhưng hãy hỏi “Cái

gì?” Lạy Chúa, lúc này Chúa

muốn gì nơi con? Bên trong sẽ

lộn ra bên ngoài, và thất vọng sẽ

biến thành yêu thương

5 HƯỚNG VỀ ĐỨC MẸ

SẦU BI

Khi vợ chồng tôi thảo luận về

việc bắt đầu một ngày mới bằng

việc sùng kính Đức Mẹ Sầu Bi,

chúng tôi thắc mắc rằng chúng tôi

sẽ được gì trong những nỗi buồn

chồng chất, chúng tôi lại cười

gượng, và cảm thấy “chẳng có gì

xảy ra” khi chúng tôi sống trong

nỗi đau buồn của Đức Mẹ, có thể

đẩy chúng tôi tới bờ vực thẳm

Vài tuần trôi qua, chúng tôi ngạc

nhiên về sự bình an mà chúng tôi cảm thấy, Đức Mẹ đã nâng đỡ sức nặng nơi tâm hồn chúng tôi Khi kết hiệp đau khổ của chúng tôi với đau khổ của Đức Mẹ, Đức

Mẹ không làm tăng đau khổ, mà giúp chúng tôi mang đau khổ, chúng tôi thực sự cảm thấy như vậy Đức Mẹ không đau khổ sao? Đức Mẹ là người mẹ nên cũng muốn giúp chúng ta mang gánh nặng của chúng ta

Thánh Faustina nói: “Khi tôi thấy gánh nặng vượt quá sức, tôi không cân nhắc, phân tích hoặc thăm dò nó, nhưng tôi bắt chước đứa bé chạy đến bên Thánh Tâm Chúa Giêsu và nói với Ngài:

“Ngài làm được mọi sự” Rồi tôi giữ im lặng, bởi vì tôi biết rằng chính Chúa Giêsu sẽ can thiệp,

và thay vì tự hành hạ mình, tôi dùng thời gian đó để yêu mến Ngài”.°

AMBER VANVICKLETRẦM THIÊN THU

Trang 25

Tôi đến bệnh viện của Thiên

Chúa khám bệnh Đón

tiếp tôi là bác sĩ Giêsu - trưởng

khoa Sau khi thăm khám, tôi

phát hiện ra mình nhiều bệnh

quá:

1 Khi đo huyết áp cho tôi,

Chúa cho tôi biết tôi đang thiếu

LÒNG NHÂN ÁI

2 Khi đo nhiệt độ cho tôi,

nhiệt kế nhảy tới  40°c ÍCH KỶ

3 Khi đo điện tim, máy báo cho tôi biết trái tim tôi đang thiếu những sự RUNG ĐỘNG YÊU THƯƠNG Một số mạch máu đang bị nghẽn vì lớp cholesterol  GHEN GHÉT

4 Khi chụp X-quang tôi thấy mình có vấn đề xương khớp Tôi cảm thấy đi lại, vận động khó khăn khi đến với người khác bởi

sự KIÊU NGẠO

5 Đo thị lực, mắt tôi bị cận thị bởi tôi KHÔNG THỂ NHÌN XA HƠN cái vẻ bề ngoài của người khác

6 Thính giác tôi có vấn đề Sống trong sự ồn ào của thế gian, tôi mất đi khả năng LẮNG NGHE người khác

7 Phổi của tôi trở nên cô đặc bởi hít những thứ không tốt lành

từ bên ngoài

8 Đôi bàn tay của tôi như bị liệt khi không thể CHÌA RA - NẮM LẤY người khác

Trang 26

Ai cũng có lúc này lúc kia

sống trong hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật, tang tóc, khó khăn tài chánh, mâu thuẫn gia đình, công ăn việc làm… Bao nhiêu

là hoàn cảnh làm chúng ta thức dậy nửa đêm lạnh mình vì stress Nhưng có những người vượt lên được, có những người bị nhận chìm trong bể khổ Các người này thường có điểm chung: có mười thói quen xấu giống nhau

Nhìn khía cạnh tiêu cực

Tập trung tất cả vào khía cạnh tiêu cực không giải quyết được vấn đề, ngược lại chỉ làm chúng

ta khổ Đứng trước các hoàn cảnh khó khăn, Thánh Kinh nhắc chúng ta quan trọng là phải trông cậy vào lời hứa của Chúa

“Lạy Chúa, xin lắng nghe và xót thương con, xin phù trì nâng

đỡ Khúc ai ca, Chúa đổi thành

vũ điệu, cởi áo sô, mặc cho con

lễ phục huy hoàng Vì thế, tâm hồn con ca ngợi Chúa” (Tv 30:

11-12)

Tin vào lời nói dối của kẻ thù

Đến đây tôi không dám khám

nữa Tôi thấy mình như một phế

nhân

Nhưng may mắn, Giêsu -

người chữa lành kiệt xuất đã

chữa trị cho tôi hoàn toàn miễn

phí bởi TÌNH YÊU và LÒNG

XÓT THƯƠNG của Ngài

Giêsu kê đơn cho tôi bằng LỜI

Trang 27

Ma quỷ là ông tổ nói dối Nó

đặt dưới mắt chúng ta các chi tiết

đen tối và đẩy chúng ta vào tuyệt

vọng Đứng trước các lời nói dối

của chúng, chúng ta chỉ có hai

việc phải làm: nghe nó, thấy nó

sung sướng vì chúng ta sụm hay

làm cho nó im giọng

“Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm,

giết hại và phá hủy Phần tôi, tôi

đến để cho chiên được sống và

sống dồi dào” (Ga 10: 10)

Nhắc đi nhắc lại lỗi lầm quá

khứ

Chú tâm vào các lỗi lầm đã

qua chỉ làm chúng ta sống lại các

tổn thương và đầu độc cảm xúc

của mình Không nhìn đằng sau,

chúng ta hướng tới đằng trước và

nhìn về Chúa Không nghĩ đến

chuyện đã qua, không xem trọng

những chuyện cũ

“Các ngươi đừng nhớ lại

những chuyện ngày xưa, chớ

quan tâm về những việc thuở

trước Này Ta sắp làm một việc

mới, việc đó manh nha rồi, các

ngươi không nhận thấy hay sao?

Phải, Ta sẽ mở một con đường

ta phải loại sự phủ nhận này và sống như một người chiến thắng

“Nhưng trong mọi thử thách

ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta” (Rm

8: 37-39)

Phủ nhận các khó khăn

Đôi khi chúng ta để hết thì giờ

để làm chuyện khác thay vì giải quyết vấn đề của mình Chúng

ta núp trong công việc để giết thì giờ Ví dụ của thời buổi này là các trang mạng xã hội Chúng ta phải học để nhìn cái gì là thiết yếu

“Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi” (Lc

10: 41-42)

Ghen với người khác

Chúng ta luôn thấy người khác có cái gì hơn mình, thành công hơn, nhiều tiền hơn, nhiều bạn hơn… Nhưng chẳng lợi ích

gì để ham muốn hoàn cảnh của

họ Thánh Kinh dạy chúng ta vui hưởng và bằng lòng những gì mình có

Trang 28

“Không phải vì thiếu thốn mà

tôi nói thế, bởi lẽ tôi đã học sống

tự lập trong bất cứ hoàn cảnh nào

Tôi sống thiếu thốn cũng được,

mà sống dư dật cũng được Trong

mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật

hay túng bấn, tôi đã tập quen cả

Với Đấng ban sức mạnh cho tôi,

tôi chịu được hết” (Ph 4: 11-13)

Có tham vọng ích kỷ

Chỉ nghĩ đến mình thay vì

nghĩ đến người khác, muốn mình

là trọng tâm mọi sự, đó là cái bẫy

Thay vì vậy, chúng ta phó dâng

cho Chúa

“Xin hướng lòng con nghiêng

về thánh ý, không ngả theo lợi

“Giữ mồm giữ miệng là bảo toàn

mạng sống, khua môi múa mép ắt

sẽ phải thiệt thân” (Cn 13:3)

Bỏ bê đời sống lành mạnh

Có vẻ như chuyện này không

quan trọng gì, nhưng các nghiên

cứu cho thấy sức khỏe tốt làm tăng

thêm hạnh phúc Ăn uống lành mạnh, tập thể dục thể thao, có đời sống điều độ là có thói quen tốt để

có một đời sống hạnh phúc

“Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa

đã ban cho anh em Như thế, anh

em đâu còn thuộc về mình nữa,

vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em Vậy anh em hãy tôn vinh Thiên Chúa nơi thân xác anh em” (1 Cr 6: 19-20)

Tội nghiệp cho số phận của mình

Tội nghiệp cho những gì mình thiếu chỉ tăng thêm gánh nặng của mình Chúng ta đừng chú tâm vào các trở ngại, nhưng nhận biết sức mạnh của Chúa trong đời sống chúng ta

“Đức Chúa phán: ‘Ai cho con người có mồm có miệng? Ai làm cho nó phải câm phải điếc, cho mắt nó sáng hay phải mù loà? Há chẳng phải là Ta, Đức Chúa, đó sao? Vậy bây giờ ngươi hãy đi, chính Ta sẽ ngự nơi miệng ngươi,

và Ta sẽ chỉ cho ngươi phải nói những gì (Xh 4: 11-12) °

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Trang 29

CỘNG ĐỒNG CÔNG GIÁO VIỆT NAM TGP SYDNEY

HỘI ĐAMINH

BIÊN BẢN HỌP

A KHAI MẠC: lúc11:00am - Thứ Tư 23/6/2021 tại nhà A/c Hơn

- Lời chào mừng, tuyên bố lý do: Anh Thắng

B NỘI DUNG:

1 Báo cáo tổng quát:

- Thánh Thị: Đọc kinh Phụng vụ mỗi Thứ Hai, Ba, Tư hàng tuần lúc 8:00am sau Thánh lễ Có từ 8-10 hội viên tham dự

- Thánh Mỹ: Góp tiền bảo trợ Ơn gọi $375 Có 3 hội viên qua đời trong tháng sinh hoạt tạm dừng trong thời gian dịch bệnh Covid

- Thánh Úy: Đọc kinh lúc 6:30pm Thứ Ba hàng tuần

2 Bản tin Hy Vọng: tiếp tục in với giá $2/ea, khoảng 36-40 trang

A5 thêm mục quảng bá, kêu gọi mọi người tham dự Hội Đặt in: Fairfield 10 cuốn, Cabramatta 20 cuốn, Mt Pritchard 15 cuốn

3 Huy Hiệu: Đặt làm 200 huy hiệu của Hội, chị Kim Thanh bảo trợ

4 Lễ kính thánh Đaminh Bổn mạng ngày 7/8/2021 tại Cabramatta:

- Tập trung lúc 9:15am, 9:30am có tĩnh tâm

- 10:30am: Đọc kinh Phụng vụ, 11:00am Thánh lễ

- Mỗi Hội viên tham dự đóng góp $10 Sẽ có buổi họp phân công tổng quát

5 Quỹ hiện hữu:

- Quỹ bảo trợ Ơn gọi tổng cộng bao gồm tiền xóc ống: $1,036.85

Ngày đăng: 07/04/2022, 18:54

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN