CHƯƠNG 2. THỰC TRẠNG TỔ CHỨC THỰC THI CHÍNH SÁCH PHÁT TRIỂN DU LỊCH TẠI TỈNH BẮC NINH
2.3. Đánh giá những kết quả đạt đƣợc trong thực hiện chính sách về phát triển
2.3.2. Những hạn chế và nguyên nhân
Một là, công tác tuyên truyền, phổ biến chính sách, pháp luật về du lịch
vai trò của du lịch trong phát triển kinh tế - xã hội, mặc dù các cấp chính quyền đã khá tích cực, song hiệu quả còn thấp, chƣa đáp ứng đƣợc yêu cầu phát triển du lịch trong bối cảnh hiện nay.
Hai là, việc cụ thể hóa và ban hành các cơ chế, chính sách thuộc thẩm quyền để quản lý, điều hành du lịch từng lúc còn chậm, nội dung chƣa sát với thực tiễn và chƣa thực sự tạo điều kiện thuận lợi nhất cho các nhà đầu tƣ tham gia vào kinh doanh. Thủ tục hành chính đối với đăng kí đầu tƣ kinh doanh nói chung và du lịch nói riêng mặc dù đã đƣợc cải thiện song nhìn chung vẫn còn phức tạp, phiền hà.
Ba là, công tác xây dựng và thực hiện quy hoạch, kế hoạch phát triển mặc dù đã đƣợc chú trọng, quan tâm thực hiện xong vẫn còn chƣa theo kịp đƣợc yêu cầu của sự phát triển do bối cảnh đã có nhiều thay đổi. Một số quy hoạch có dấu hiệu kém khả thi do chƣa nghiên cứu kĩ lƣỡng, một số đã đƣợc phê duyệt nhưng tốc độ triển khai còn chậm gây ảnh hưởng đến cảnh quan môi trường.
Bốn là, công tác tổ chức đào tạo, bồi dƣỡng và hỗ trợ nguồn nhân lực cho du lịch còn hạn chế. Chƣa khắc phục đƣợc tình trạng thiếu nguồn lao động có trình độ chuyên môn mang tính chuyên nghiệp. Chất lƣợng phục vụ chƣa đồng đều.
Năm là, công tác đầu tƣ cơ sở vật chất, kỹ thuật phục vụ cho du lịch còn chƣa đáp ứng đƣợc nhu cầu. Nguồn vốn đầu tƣ hiện nay chủ yếu trông chờ vào ngân sách nhà nước trong khi nguồn vốn này có hạn, đầu tư còn dàn trải. Trên địa bàn tỉnh còn thiếu các khu vui chơi, thể thao, giải trí chất lƣợng cao.
Sáu là, công tác tổ chức bộ máy quản lý các khu, điểm du lịch chƣa có sự thống nhất còn chồng chéo.
Bảy là, công tác thanh, kiểm tra và xử lý vi phạm trong hoạt động du lịch mặc dù đã đƣợc quan tâm chỉ đạo thực hiện nhƣng nhìn chung vẫn còn
nhiều bất cập, hiệu quả mang lại không cao, chủ yếu vẫn mang tính hình thức. Công tác xử lý sau kiểm tra, thanh tra từng lúc, từng nơi còn chƣa dứt khoát, còn để kéo dài dẫn đến tình trạng khiếu nại trong lĩnh vực du lịch còn xảy ra. Các hoạt động thanh, kiểm tra hoạt động du lịch tại tỉnh Bắc Ninh còn chưa thường xuyên, chủ yếu là kiểm tra định kỳ 1 lần trong năm trước lễ hội xuân. Chƣa kiểm tra toàn bộ các loại hình kinh doanh tại các điểm di tích tiêu biểu, các điểm du lịch nằm phía cách xa tỉnh. Vì vậy các đơn vị kinh doanh hay các cán hân chƣa thấy hết đƣợc những sai phạm của mình trong quá trình kinh doanh, gây bất bình cho du khách. Điều này về lâu dài sẽ gây ảnh hưởng xấu đế sự phát triển du lịch của Bắc Ninh.
Tám là, công tác xúc tiến, quảng bá và hợp tác trong du lịch vẫn chƣa thực sự mang lại hiệu quả cao. Trung tâm xúc tiến du lịch đã đƣợc thành lập từ năm 2010 song hoạt động của trung tâm vẫn chƣa mang lại hiệu quả cao nhất trong việc khai thác những tiềm năng du lịch của tỉnh.
2.3.2.2. Nguyên nhân của những hạn chế a. Nguyên nhân khách quan
- Hoạt động du lịch nước ta nói chung và tỉnh Bắc Ninh nói riêng nhìn chung vẫn đang ở giai đoạn đầu của sự phát triển, điểm xuất phát còn thấp so với du lịch của nhiều nước trong khu vực và trên thế giới.
- Cơ chế chính sách, pháp luật chung liên quan đến phát triển kinh tế còn chƣa theo kịp với sự phát triển, chƣa đồng bộ, thiếu sự thông thoáng.
Việc ban hành các văn bản hướng dẫn thực hiện các luật còn chậm, chưa kịp thời, gây khó khăn cho công tác QLNN đối với du lịch ở địa phương. Mặt khác, du lịch là ngành kinh tế tổng hợp, có tính liên ngành, liên vùng, xã hội cao. QLNN đối với du lịch liên quan đến nhiều ngành, nhiều cấp và nhiều lĩnh vực khác nhau.
b. Nguyên nhân chủ quan
- Một số cấp ủy đảng, chính quyền trong tỉnh chƣa coi trọng, quan tâm đúng mức đến công tác QLNN đối với du lịch trên địa bàn. Nhận thức về vị trí của du lịch trong phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh còn hạn chế nên nhiều nơi, nhiều đơn vị trong tỉnh còn có hiện tƣợng trông chờ, ỷ lại, chƣa năng động, sáng tạo, chưa tạo môi trường thuận lợi cho du lịch phát triển.
- Nội dung, phương thức và phương pháp tuyên truyền phổ biến giáo dục chính sách, pháp luật du lịch cho cộng đồng dân cƣ trên địa bàn còn đơn giản chưa đánh vào nhận thức của người dân.
- Nguồn vốn nhà nước dành cho đầu tư và hỗ trợ đầu tư kết cấu hạ tầng, kỹ thuật cho du lịch còn thấp, trong khi đó việc phân bổ vẫn còn thiếu tập trung, dẫn đến tình trạng dầu tƣ phân tán, nhỏ lẻ, các dự án đầu tƣ bị chậm tiến độ. Điều này cùng với việc thiếu cương quyết trong công tác đền bù, giải phóng mặt bằng cho hoạt động đầu tƣ và những bất cập về thủ tục hành chính đối với kinh doanh nói chung, du lịch nói riêng đã và đang làm ảnh hưởng không nhỏ đến thu hút vốn đầu tư vào lĩnh vực này.
- Bộ máy QLNN về du lịch liên tục có sự thay đổi theo thời gian do sự sát nhập, chia tách các đơn vị nên thiếu tính ổn định, không đảm bảo thống nhất, liên tục trong quản lý nhất là bộ máy quản lý ở cấp huyện. Quyền hạn, trách nhiệm của các đơn vị chƣa có sự rõ ràng. Sự phối kết hợp trong quản lý giữa các cơ quan chức năng của tỉnh chƣa thật chặt chẽ trong khi đó lại chƣa phân định đƣợc một cách rõ ràng trách nhiệm và lợi ích của các cấp, các ngành và cộng đồng dân cƣ trong quản lý du lịch tại các khu, điểm du lịch.
Trình độ của đội ngũ cán bộ, công chức trong ngành du lịch của tỉnh còn hạn chế. Công tác quản lý, quy hoạch đào tạo và sử dụng cán bộ QLNN đối với du lịch của tỉnh nhất là đội ngũ cán bộ trẻ đã được quan tâm nhưng chưa thường xuyên. Bên cạnh đó các chính sách đãi ngộ vẫn chƣa đƣợc quan tâm thỏa đáng.
- Công tác đào tạo, bồi dƣỡng phát triển nguồn nhân lực cho hoạt động du lịch chƣa bài bản và mang tính hệ thống, mới chỉ tập trung vào nhu cầu tạm thời trước mắt. Mối liên hệ giữa các cơ sở đào tạo với doanh nghiệp sử dụng lao động trong ngành chƣa chặt chẽ.
- Công tác tạo lập sự liên kết, hợp tác trong phát triển du lịch và xây dựng hệ thống thông tin du lịch chƣa đƣợc quan tâm đầu tƣ đúng mức. Công tác xúc tiến quảng bá du lịch thiếu tính chuyên nghiệp. Sản phẩm quảng bá, giới thiệu còn đơn giản chƣa gây đƣợc sự chú ý, hình thức kém hấp dẫn, phạm vi hẹp.
- Phạm vi thanh tra, kiểm tra với các doanh nghiệp, cá nhân hoạt động trong du lịch chưa được xác định rõ ràng. Phương thức, trình tự bộc lộ nhiều hạn chế, bất cấp. Sự phối hợp giữa kiểm tra liên ngành còn kém hiệu quả gây khó khăn cho doanh nghiệp.
Tiểu kết chương 2
Trong chương 2, luận văn tập trung làm rõ những vấn đề sau:
Một là, nêu lên đƣợc các tài nguyên thiên nhiên và tài nguyên nhân văn sẵn có để thấy đƣợc tiềm năng phát triển du lịch nói chung cũng nhƣ phát triển du lịch bền vững nói riêng trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
Hai là, Thực tiễn phát triển du lịch và tình hình triển khai thực hiện chính sách phát triển du lịch tại tỉnh Bắc Ninh. Trên cơ sở đó làm rõ thực trạng thực thi chính sách phát triển du lịch tại tỉnh Bắc Ninh. Bên cạnh đó, luận văn đã chỉ ra đƣợc kết quả đạt đƣợc và nguyên nhân của kết quả đạt đƣợc, đồng thời tìm ra những hạn chế và nguyên nhân của hạn chế.
Từ những phân tích trên, luận văn lấy đó làm cơ sở để đƣa ra những giải pháp ở Chương 3.
CHƯƠNG 3