1. Trang chủ
  2. » Mẫu Slide

VAN MAU NGHI LUAN XA HOI THUYET MINH

20 8 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 20
Dung lượng 50,27 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tuy có nhiều chủng lọai nhưng phổ biến nhất vẫn là nón lá.Phải nói rằng người Việt Nam ta từ nông thôn đến thành thị đều từng dùng nón lá nhưng có mấy ai quan tâm đến nón có bao nhiêu và[r]

Trang 1

Nghị luận xã hội

Đ

Ề 1 : Nguyễn Bá Học có câu: “ Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi

e sông” Cảm nghĩ của em về câu nói ấy

Trong cuôc sống , đôi lúc chúng ta phải đối đầu với những khó khăn, thử thách Biết tin tưởng vào bản thân, luôn dũng cảm là một trong những thứ cần phải có Nguyễn Bá Học có câu: “ Đường đi khó, không khó

vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông ” Vậy câu nói ấy có ý nghĩa như thế nào, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu

“Đừơng đi “ là khỏang cách giữa điểm xuất phát và đích mà ta cần nổ lực vượt qua để về đến nơi Nó có thể

là một con đường bằng phẳng , dễ dàng nhưng cũng có khi rất nguy hiểm với nhiều chướng ngại vật khó khăn

“Núi” là nơi có độ cao và có nhiều dốc khúc khủyu Như chúng ta đã biết , leo đựoc lên đến đỉnh là đã khó nhưng khi xuống nuí lại càng khó hơn Với những ngọn núi cao , dốc thăm thẳm , quanh co thì sẽ rất khó để chúng ta vượt qua Còn “sông “ là nơi có đô sâu và có nhiều dòng nước chảy qua Có những con sông rất đẹp

và thơ mộng với hình dáng uốn luơn mềm mại , với dòng nước chảy từ tốn , nhẹ nhàng , bãi bờ vui tươi , màu nắng và màu nước rất quyến rũ lòng người Mặc khác lại có những con sông rất dữ dội với nhiều đá , dòng nước thì chảy siết như muốn cuốn trôi mọi thứ đi Con người thật bé nhỏ biết bao trước cảnh thiên nhiên bao la , rộng lớn! “ E , ngại “ là nhưng từ dùng để chỉ thái độ ngại ngùng , nhút nhát với những chứong ngại vật trước mắt Câu nói của Nguyễn Bá Học có nghĩa là đường đi khó khăn với nhiều núi sông ngăn cách , nếu ta cứ e sợ , ngại ngùng thì nó vẫn sẽ rất khó đối với ta Câu nói khuyên ta đừng nên nhục chí mà hãy cố gáng hết mình thì việc khó sẽ trở nên dễ dàng

Thật vậy , đường đi khó , không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông Nếu ta tin tưởng vào chính mình , không e ngai khó khăn thì dù vật cản có khó đến mức nào thì chúng ta cũng sẽ vượt qua được Trong cuộc sống , ai cũng mong có được sự thành công Nhưng nó không bao giờ tự đến với ta mà chúng ta cần phải luôn tự tin , kiên trì , dũng cảm vượt qua ngững chông gai thì chắc hẳn cánh cửa đi đến thành công sẽ mở rộng chào đón ta Còn nếu cứ e dè , tự ti không dám đối mặt vớu nhưng thử thách thì ta sẽ không bao giờ tiến bộ được Khi đã đánh mật niềm tin sự quyết tâm thì ta sẽ trở thành người không có ý chí , không

có nghị lực , không thể sống tự lập và có thể bỏ qua nhiều cơ hội tốt đẹp Nhiều bạn trẻ vì sống quá đầy đủ , được chở che từ nhỏ nên khi đối diện với khó khăn thì không thể sống bằng chính khẳ năng của mình

Ai cũng muố mình có đựơc thành công nhưng lại có nhiều người không dám đối đầu với thử thách mà chỉ muốn trốn tránh, bỏ cuộc Th ực tế, trong xã hội hiện nay , có không ít người luôn tự ti , không dám thể hiện năng lực của mình Vậy những người ấy sẽ đóng góp dược gì cho dất nươc khi cứ sống mãi trong vỏ ốc của chính mình Nhưng ngược lại , có nhiều người không ngại chông gai , không quản gian khổ mà vượt lên chính mình Chẳng hạn như những bạn ở cùng núi xa xôi, phương tiện đi lại không thuận lợi mà trường lại cách nhà rất xa , có khi

cả bốn năm cây số Muốn đi học , các bạn ấy phải đi bộ nhiều giờ liền và có khi phải vượt qua sông , suối mới đến được lớp học Nhưng với một lòng quyết tâm, các bạn vẫn băng sông , vượt suối để hằng ngày được cáp sách tới trường Những ban học sinh ấy đúng là tấm gương để chúng tâm học tập

Là một thế hệ tương lai của đất nước , chúng ta phải sống và làm việc hết mình , tự tin và không được gục ngả trước rào cản Ngay từ trên ghế nhà trường , mỗi cá nhân cần phải không ngừng học tập , trau dồi rèn luyện kiến thức , giao lưu học hỏi để chuẩn bị cho mình một hành trang tri thức vững chác khi bước vào con đường đòi đầy chông gai và thử thách Xã hội cần xây dựng và phát huy lối học tập , giáo dục ý thức cá nhân , hình thành tính tự tin cho mọi người và biểu dương những cá nhân dám nghĩ dám làm, có những đóng góp tích cực cho cộng đồng.Đường đi nào cũng có nhiều chông gai , thử thách Hãy đặt niềm tin vào bản thân , luôn quyết tâm , kiên trì , dù núi có cao bao nhiêu , sông có sâu , hung bao như thế nào thì chúng ta cũng sẽ vượt qua Bạn , tôi , chúng ta hãy cùng nhau đối đầu với khó khăn và đi đến một tương lai tương sáng

Đề 2 : Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp Phát biểu những suy tưởng của anh (chị) được gợi ra từ hiện tượng nêu trên

Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp

Hình ảnh ấy tạo một cảm giác cô đơn,lạc lõng thậm chí là bị đày đọa nhưng bông hoa bé nhỏ ấy vẫn kiên cường,hiên ngang.Nó chống chọi với những điều đó với tất cả sức lực nhỏ bé mà bền bỉ, như cánh chim bé nhỏ chao lượn giữa cơn giông bão tìm đường về tổ và cuối cùng nó đã chiến thắng Chiến thắng tất cả những khó khăn, gian khổ ấy mà trở thành một đóa hoa đẹp, bừng cháy sức sống, nó vượt lên những sỏi đá khô cằn, giữa nắng gắt để trở thành một điểm chấm phá trên bức tranh hoang mạc nỏng bỏng và khắc nghiệt Đó thực sự là một phép màu của Chúa, là một trong rất nhiều những điều kì diệu của cuộc sống này, như môt câu chuyện cổ tích Và hơn nữa, đó còn là một trong những bài học giản dị, sâu sắc và cũng tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã

Trang 2

dành tặng cho chúng ta

Trong đời, ai chẳng đôi lần gục ngã trước những khó khăn, thách thức Tất cả như đám mây đen khổng

lồ, che lấp những tia sáng của tương lai, làm cho chúng ta kiệt quệ,mỏi mòn,mất ý chí chiến đấu, muốn buông xuôi Và đây cũng là lúc chúng ta đối mặt với chính mình, là thời khắc mà những quyết định sẽ ảnh hưởng đến quãng đời còn lại của chúng ta Lòng dũng cảm,bãn lĩnh,sự quyết đoán tất cả sẽ được thể hiện một cách rõ nét nhất Kì diệu thay, có những người khi gặp khó khăn, trắc trở thì họ trở nên cứng rắn, mạnh mẽ hơn cho dù họ vẫn có thể thất bại nhưng họ đã cố gắng đến mức cuối cùng.Họ nhận thức được rằng,một khi họ buông xuôi, họ

sẽ mất tất cả.Công sức học hành bấy lâu,tiền bạc,thời gian những thứ đó sẽ tan biến cùng với đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Họ đã được Thượng đế ban cho một món quà mà không phải ai cũng có : nghị lực Với món quà đó,họ đã biến những nỗi tủi nhục,đắng cay thành một thứ vũ khí sắc bén mà không có một loại khí tài nào trên Trái đất này có thể sánh được Họ đã vượt qua chông gai để xua tan đám mây đen ấy Và ánh sáng

đã trở lại, tâm hồn họ có thể bị chai sạn,rách nát nhưng nó đã trở nên mạnh mẽ và thiêng liêng hơn bao giờ hết

Họ biết rằng dù con đường có đẹp đến mức nào cũng phải trả giá bằng những mũi gai đau đớn,bằng máu và nước mắt

"

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng

Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Ðường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió

Lời hứa ghi trong tim mình

Vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao "

(trích bài hát "Đường đến ngày vinh quang")

Nhưng cuộc sống đâu phải chỉ có những điều tuyệt vời như thế, bên cạnh đó vẫn có những kẻ hèn

nhác,yếu đuối,chưa gì đã từ bỏ những ước mơ của mình.Họ sẵn sàng vứt bỏ tất cả hoài bão để sống một cuộc đời vô vị,chán ngắt thậm chí là tàn tạ,vật vờ.Họ như một chiếc bóng lẻ loi đơn chiếc cứ đi đi về về trong cái xã hội nhộn nhịp,năng động này.Suốt đời lẩn tránh, sống ủ rủ và khi về già, chắc chắn họ sẽ nuối tiếc những tháng ngày lãng phí, không sống hết mình Hối tiếc vì đã chấp nhận làm một bông hoa úa tàn, khô héo, không tô điểm cho đời

Vâng, chúng ta sẽ vượt qua tất cả khó khăn,trắc trở Cho dù con đường hoa hồng có nhiều gai đi thế nào chăng nữa thì nó vẫn là con đường của vinh quang,của thành công và theo một câu nói khá nổi tiếng thì trên con đường này " không có dấu chân của kẻ lười biêng" Thân xác có thể tả tơi,mỏi mòn nhưng ý chí ta vẫn luôn tồn tại một hạt giống - hạt giống của khát vọng và hoài bão - rồi nó sẽ đâm chồi nảy lộc, sẽ trở thành một đóa hoa dại đẹp đẽ để tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta vượt qua những ghềnh thác cheo leo, đi đến bến bờ của những giấc mơ Đau đớn, tủi nhục, nước mắt sẽ tan biến khi chúng ta đi hết con đường và chạm tay vào đỉnh vinh quang Mặt trời sẽ chiếu sáng, vầng dương sẽ cài lên vai chúng ta vinh quang của những người chiến thắng, ta

sẽ ngẩng cao đầu và tự hào vì chúng ta đã đấu tranh không mệt mỏi với những phút giây yếu mềm của bản thân

và những gian nan chồng chất Những bông hoa dại sau khi vượt qua những điều khắc nghiệt của thiên nhiên đã

nở và

"

Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi

Và chúng ta là người chiến thắng

Ðường đến những ngày vinh quang không còn xa"

Cuộc đời vẫn trôi đi, những khó khăn khác lại đến và chúng ta sẽ phải chiến đấu một cách ngoan cường Hãy sống và đấu tranh sao cho đến lúc sức tàn lực kiệt, ta không phải hối tiếc về những tháng ngày tuổi trẻ bị hoài phí Những gian truân, vất vả sẽ trở thành những chiến công bất diệt trong trái tim của mỗi conngười

Vì loài hoa dại kia sẽ úa tàn và chúng ta cũng không sống mãi, nhưng những dấu chân mà chúng ta đã in trên đường đời, những thành công trong cuộc sống sẽ tô thắm cho bước tranh cuộc sống muôn màu kia, như loài hoa dại ấy đã gợi nên sức sống cho vùng sỏi đá khô cằn

VĂN THUYẾT MINH: Việt nam quê hương tôi

Vào một sớm xuân, đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn cảnh bình minh thấy bầu trời đang chuyển từ xám sang hồng đỏ, nghe gió đưa về sự nồng ấm của thời khắc chuyển giao ngày và đêm, bạn sẽ không khỏi bâng khuâng và tình yêu non nước này mãi lâng lâng trong lòng

Việt Nam vươn mình ra biển Đông bằng đầu tàu Cà Mau, mút chỉ địa đầu phía Bắc lại là những bản làng Lũng Cú, có khi nơi hẹp nhất chỉ là cái eo đất chưa tới 50km nhưng lại là một niềm tự hào lớn không chỉ được xác định trên bản đồ thế giới Tuy rằng có lúc tôi muốn thoát khỏi nơi mình sinh sống và tìm đến những

Trang 3

chân trời mới lạ Song càng ngày tôi càng hiểu vì sao dải đất cong cong hình chữ S này như một hình ảnh nặng gánh trong tâm trí những người con xa quê Lý do có thể chưa hẳn vì Việt Nam cảnh đẹp hữu tình, mà kết tinh trong vẻ đẹp đó còn có tâm hồn hết sức nghĩa tình, những con người giàu lòng mến khách, và một phong thái tự

hào lẫy lừng về truyền thống bảo vệ và xây dựng đất nước.: “Bạn ơi hãy đến thăm quê hương chúng tôi//Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trờINghe sóng vỗ dãt dào biển cả/Vút phi lao gió thổi trên bờ

Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi/Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời

Trong con mắt bạn bè thế giới từng đặt chân đến Việt Nam dù chỉ một lần thì nơi đây thu hút họ bởi những

vẻ đẹp choáng ngợp về cảnh sắc non nước và một nền văn hóa lâu đời giàu bản sắc dân tộc Từ khắp nơi trên mảnh đất này, bạn có thể thấy một màu xanh của cây trái và những ruộng lúa chảy tràn từ thượng nguồn rừng núi ra tới cận bờ duyên hải Sớm nắng ửng hồng ló dạng đỉnh đồng những ngôi chùa lưng chừng đỉnh núi chót vót cũng lại chỉ đường chân trời rạng rỡ những mũi thuyền căng phồng sức gió ra khơi đánh cá Với rìa đất đai đầy màu sắc của nửa trăm tộc người anh em là sự trù phú của thiên nhiên ban tặng cho những bờ biển và thềm lục địa đẹp nhất nhì thế giới Điểm xuyết những bờ biển dài trắng những cồn cát là những hàng dừa, những rặng phi lao rợp bóng mát rượi cả những trưa nắng gay gắt nhất…

Trải dài xuôi về Xích Đạo nhưng Việt Nam lại có những điều kiện tự nhiên khí hậu và gió mùa khác biệt giữa đôi miền Nam Bắc Một mùa đông lạnh ẩm đặc trưng miền Bắc trái chiều với không khí đón Tết đến xuân

về ấm nóng ở trong Nam Nó không chỉ tạo ra những đồi chè xanh bát ngát, những ruộng lúa thẳng cánh cò bay hay trải ngút tầm mắt những lũy tre lượn quanh xóm làng Thêm vào đó là những cốt cách con người, những sắc điệu văn hóa sống động cũng trở nên đa dạng ở mỗi vùng miền Hàng bao đời gắn bó với cây lúa, cây tre cũng

đã nhào nặn nên lớp lớp tính cách người Việt chịu thương chịu khó Hay trong gian khổ đấu tranh dựng nước và giữ nước đã khiến Việt Nam là một cộng đồng gắn kết keo sơn và người người biết đến Việt Nam là dân tộc yêu chuộng hòa bình.Song trên tất cả là những cách cư xử khéo léo, bằng nhiêt tình cởi mở chào đón bạn bè bốn phương đến với đất nước, tinh thần Việt Xuôi vào miền Nam Thành đồng Tổ quốc, dù đi giữa đèo Hải Vân ngăn cách bởi dãy Trường Sơn dặm dài kháng chiến, hay dạo quanh trên sông rạch giao thương tấp nập ở miền Tây đâu đâu cũng thấy những nụ cười thân thiện Là khởi nguồn Tây nguyên đại ngàn hùng vĩ gập ghềnh thác suối Là xứ sở mộng mơ cao nguyên và thành phố hoa Đà Lạt Là sự dịu dàng trên dòng Hương, những chiều mưa mộng mơ Đại Nội Dù khoác trên mình khố áo thổ cẩm riêng có hay tà áo dài truyền thống tha thướt thì vẫn làm say lòng người mỗi lần ghé chân qua.Đi qua hầu hết đau thương và xa cách, miền Bắc chào đón bạn bè với không gian trầm của một ngày tranh tối tranh sáng Những hệ lụy của sự kín đáo kiêu kỳ, những sải chân đo đếm bằng tính đoan trang hiền dịu đang dần đứng giữa giao thoa văn hóa phương Đông và phương Tây Gìn giữ văn hóa ngàn năm văn hiến cho thủ đô Hà Nội cũng là một nét tiêu biểu khiến du khách tới Việt Nam lưu tâm Nơi đây những nét phù điêu trạm trổ trên sân rồng hoàng thành cổ cũng phảng phất uy phong, một mái đình rêu phong cũng mang dáng dấp thời gian đổi dời, một giọng ru hời bên cánh võng làm ngọt ngào cả trưa hè oi bức, những bức tường mái nhà phố cổ mỗi ngày thêm xô nghiêng Tất cả được thể hiện trong một bức tranh rất quý giá nhưng được xếp lại trong viện bảo tàng chưa được trùng tu.Nếu bước tới thềm văn hóa, ai đó cũng sẽ ghé qua chùa chiền và di tích đình đài và tắm gội tâm hồn giữa khoảng không thanh tịnh Tiếng mõ chiêng đều đặn, những lời khấn rầm rì nơi cửa điện thiền giáo cũng là một sự giải phóng cho tâm hồn

Đây đó trên đất Việt chào đón bạn bằng những sản vật phong phú, thì sẽ lại là phù du giữa đời sống chay tịnh nhưng tu hành đắc đạo nơi thiền môn Phật pháp Hầu như tín ngưỡng rõ nét nhất mà bạn nên cảm nhận bằng tâm hồn, ấy là những chuyến hành hương bái lễ trong dịp Tết đến xuân về Những khổ tục trần đời sẽ dần được gột rửa và thứ tha bằng thuyết pháp vô minh, đạo đế Đó cũng là một sự giải thoát và trút đi gánh nặng tâm lý trong văn hóa tâm linh, tín ngưỡng của người Việt.Một Việt Nam đẹp giàu với vẻ tự nhiên hiếm có và bản sắc văn hóa đa dạng phong phú luôn mời gọi bạn bè bốn phương bằng cả nhiệt thành và thịnh tình hiếu khách Trên mọi ngả giao lưu văn hóa, con người Việt Nam luôn được đánh giá cao bởi chính lịch sử lâu dài

Trang 4

suốt chặng đường xây dựng tình hữu nghị thân ái Cùng hành trình tiếp đón những cửa ngõ văn minh thế giới, người Việt trẻ cũng dần hình thành niềm tự hào dân tộc khi thực sự biết yêu thương quê hương mình Như yêu thương một con người kĩu kịt chiếc đòn gánh quẩy đôi bồ Nam Bắc

ĐỀ:NÓN LÁ VIỆT NAM

Nón lá có lịch sử lâu đời đã khắc trên trống đồng Ngọc Lũ, trên thạp đồng Đào Thịnh vào khỏang 2500-3000 năm Nón lá gần với đời sống tạo nhiều nét bình dị, đoan trang, yêu kiều, duyên dáng cho người con gái Việt Nam và thực tiễn với đời sống nông nghiệp, một nắng hai sương, Nón lá ở Việt Nam có nhiều loại khác nhau qua từng giai đoạn lịch sử:

Nón dấu : nón có chóp nhọn của lính thú thời xa xưa

Nón gò găng hay nón ngựa: sản xuất ở Bình Định làm bằng lá dứa đội khi cỡi ngựa

Nón rơm : Nón làm bằng cộng rơm ép cứng

Nón quai thao : người miền Bắc thường dùng trong lễ hội

Nón Gõ : Nón gõ làm bằng tre ghép cho lính hồi xưa

Nón lá Sen: cũng gọi là nón liên diệp

Nón thúng: thứ nón lá tròn bầu giống cái thúng

Nón khua :Viên đẩu nón của người hầu các quan xưa

Nón chảo : thứ nón mo tròn lên như cái chảo úp nay ở Thái Lan còn dùng

Nón cạp: Nón xuân lôi đại dành cho người có tang

Nón bài thơ : ở Huế thứ nón lá trắng và mỏng có lộng hình hay một vài câu thơ

……

Tuy có nhiều chủng lọai nhưng phổ biến nhất vẫn là nón lá.Phải nói rằng người Việt Nam ta từ nông thôn đến thành thị đều từng dùng nón lá nhưng có mấy ai quan tâm đến nón có bao nhiêu vành,đường kính rộng bao nhiêu?.Nón lá tuy giản dị rẻ tiền nhưng nghệ thuật làm nón phải khéo tay.Với cây mác sắc,họ chuốt từng sợi tre thành 16 nan vành một cách công phu rồi uốn thành vòng tròn trịa bóng bẩy.Có được khung nón,người ta còn phải mua lá hay chặt lá non còn búp ,cành lá có hình nan quạt nhiều là đơn chưa xòe ra hẳn đem phơi khô.Lá non lúc khô có màu trắng xanh,người mua phải phơi lá vào sương đêm cho bớt độ giòn.người ta mở lá

từ đầu đến cuống lá ,cắt bỏ phần cuối cùng,rồi dùng lưỡi cày nóng và búi giẻ hơ trên thanh hồng kéo lên lá nón thành tờ giấy dài và mỏng,nổi lên những đường gân nhỏ,lựa những lá đẹp nhất để làm vành ngòai của nón.Sau

đó người ta dùng cái klhung hình chóp ,có 6 cây sườn chínhđể gài 16 cái vành nón lớn nhỏ khác nhau lên khung.lọai khung này thường do người chuyên môn làm để kích thước khi lợp lá và chằm nón xong co thể tháo nón ra dễ dàng.Những lá nón làm xong được xếp lên khung,giữa 2 lóp lá lót một lượt mo nang thật mỏng và được buộc cho chắc.Tiếp là công đọan khâu, bàn tay người thợ thoăn thoắt kluồn mũi kijm len xuống sao cho lỗ khâu thật kín nguời thợ khéo còn có tài lẩn chỉ,khéo léo giấu những nút nổi vào trong.Chiếc nón khi hòan chỉnh vừa bền vừa đẹp ,soi lên ánh mặt trời thấy kín đều.Nón rộng đường kính 41cm,người ta phết phía ngòai lớp sơn dầu mỏng để nước mưa không qua các lỗ kim mà vào trong.Để có môt chiếc nón như thế phải trải qua 15 khâu,từ lên rừng hái lá,sấy lá,mở,ủi,chọn lá,chắm ,cắt lá v,,,v,,,

Cũng chính vì mang đầy tính nghệ thuật mà con người luôn biết trân trọng sản vật văn hóa này.Ngay trog thời đại thông tin,tuy có số lượng không đông nhưng vẫn còn có những con người yêu văn hóa truyền thống mà bám trụ với nghề làm nón khó thì nhiều mà lời thì ít này.Họ đã cùng chung tay lập ra những làng nón truyền thống,nơi cung cấp số lượng lớn nón cho các tỉnh thành.Có thể kể đến làng Phú Cam còn gọi là phường Phước Vĩnh ,Ngay ở trung tâm thành phố Huế ,Trên bờ nam sông An Cựu.Làng Phú Cam nổi tiếng với nón bài thơ Huế đã xinh ở dáng lại nhã ở màu,mỏng nhẹ,soi lên ánh sáng thấy rõ những hình trổ giấy về phong cảnh Huếkèm theo lới thơ cài ở hai lớp lá.Hay xã Nghĩa Châu(Nghĩa Hưng) từ lâu nổi tiếng với nghề làm nón thanh thóat ,bền đẹp.Rồi nón Gò Găng ở Bình Định,Nón lá ở làng Chuông (Thanh Oai,Hà Tây), tất cả tô đẹp thêm cho nét văn hóa nón độc đáo của Việt Nam

Và rồi, tất nhiên,chiếc nón lá đi vào thơ ca nhẹ nhàng như mặc nhiên phải vậy Nhà thơ Bích Lan đã từng miêu tả chịếc nón bài thơ Huế rằng:

Ngưới xứ Huế yêu thơ và nhạc Huế

Tà áo dài trong trắng nhẹ nhàng bay

Nón bài thơ e lệ nép trong tay

Thầm lặng bước những khi trời dịu nắng

Trang 5

Và ngay cả trong ca dao:

Nón này che nắng che mưa

Nón này để đội cho vừa đôi ta

Còn duyên nón cụ quai tơ

Hết duyên nón lá quai dừa cũng xong

Hình ảnh chiếc nón lá trong mắt nhà thơ là hình ảnh của người thiếu nữ thơ ngây trong tà áo dài thanh khiết,của người phụ nữ mộc mạc chân tình gắn đời với mảnh ruộng quê hương,của những mối tình thầm kín gửi qua bài thơ dấu trong nón lá

Mỗi chiếc nón có một linh hồn riêng ,một ý nghĩa riêng.hiện nay ,Việt Nam ta có đến hàng chục lọai nón cổ truyền khác nhau,chứng minh cho nền văn hóa và đậm sắc nghệ thuật.Đời sống văn minh,phát triển nhung nón lá Việt Nam vẫn thuần túy nguyên hình của nó :giản dị,duyên dáng.Ở bvất cứ nơi đâu,từ rừng sâu hẻo lánh,trên đồng ruộng mênh mông,dọc theo sông dài biển cả,đều thấy chiếc nón lá ngàn đời không đổi thay

ĐỀ: THUYẾT MINH VỀ MỘT DANH LAM THĂNG CẢNH HAY DI TÍCH LỊCH SỬ Ở ĐỊA

PHƯƠNG EM

Tháp Chàm Poklong Garai

Tháp Poklong Garai là tên gọi chung cho một cụm tháp Chàm hùng vĩ và đẹp nhất còn lại ở Việt Nam Tháp Pô Klong Garai là một tổng thể gồm ba tháp: tháp chính (cao 20,5m), tháp lửa (cao 9,31m), tháp cổng (cao 8,56m) Công trình này có trình độ kiến trúc, nghệ thuật, điêu khắc đạt đến đỉnh cao Tháp đã được

Bộ Văn hóa xếp hạng di tích kiến trúc nghệ thuật năm 1979

Tháp Poklong Garai nằm trên đồi Trầu, thuộc phường Đô Vinh, cách trung tâm thị xã Phan Rang 9km

về phía Tây Bắc, được xây dựng vào cuối thế kỷ 13 đầu thế kỷ 14 (thời vua Shihavaman, người Việt gọi là Chế Mân) để thờ vua Poklong Garai (1151-1205), vị vua đã có nhiều công lớn trong việc cai trị đất nước

Có một truyền thuyết kiên quan đến tháp Poklong Garai kể rằng ngày xưa ở Play Chakling[1] có hai ông bà tên

Ôn Paxa và Muk Chakling dù đã cao niên nhưng chưa có con Một lần ra biển mò cua bắt ốc ông bà thấy có một đứa bé đang trôi trên bọt nước bèn đem về nuôi và đặt tên là Karit

Karit lớn lên trở thành một cô gái xinh đẹp, nết na nên đươc nhiều người quý mến Một hôm, Karit cùng cha vào rừng hái củi Trời nóng nực, hai cha con khát nước nhưng chung quanh lại không có sông suối Bỗng Karit thấy một tảng đá bên trên đọng ít nước trong, liền đến uống Lạ thay nàng uống đến đâu nước trong đá tràn ra đến đó Nhưng khi nàng đi gọi cha đến uống thì chẳng thấy giọt nước nào

Sau dạo đó Karit có thai và rồi sinh ra một cậu bé đã xấu xí lại rất hắu ăn Ông bà đặt tên cho cậu là Jatol Karit không chịu nổi lời đàm tiếu là gái chửa hoang nên bỏ đi để con lại cho ông bà nuôi Đứa bé càng lớn càng xấu

xí, mình lại đầy ghẻ chốc nên chẳng mấy đứa chịu chơi chung Khi ông bà mất, cậu cũng vừa khôn lớn Cậu cùng bạn là Pô Klonchanh đi buôn trầu Một hôm trên đường về, Jatol thấy mệt nên nghỉ ở tảng đá bên đường

Pô Klonchanh về trước rồi đem cơm ra cho bạn Khi trở lại Pô Klonchanh thấy có hai con rồng trắng đang liếm mình Jatol Pô Klonchanh chạy đến thì hai con rồng biến mất và lạ thay Jatol đã trở thành một thanh niên tuấn

tú, khôi ngô khác thường Điềm lạ đó dần lan ra khắp miền và rồi đến tai vua Nuhol, người đang quản thủ Iaru[2] Được biết Jatol sẽ là một vị thiên tài xuất chúng, vua Nuhol cho vời Jatol đến Thấy đúng như lời đồn đại vua đã giữ Jatol lại và gả công chúa Thakol cho

Năm 1167, vua Xulika ở thành Balcribanơi[3] băng hà mà không có người nối ngôi Biết Jatol là một nhân tài, quần thần đã cho voi trắng rước về nối ngôi Jatol lên làm vua, xưng là Pô Klong Garai Sau 5 năm, ông dời đô ra Bal Hangâu Bấy giờ, Panduranga[4], quê hương của ông bị quân Chân Lạp thường xuyên đánh phá Pô Klong Garai phải mang quân vào Panduranga tiếp sức và dẹp loạn Theo sử liệu Chăm thì vào năm Sửu, Chăm lịch, vua Pô Klong Garai từ Balcribanơi vào Panduranga xem địa thế để xây tháp kỷ niệm thưở hàn vi của mình Khi đến vùng Balhul thì bị tướng Hakral người Miên đang cai quản hạt này ngăn cản Vua Pôklong Garai không muốn xảy ra cuộc đổ máu vô ích nên thách tướng Miên thi tài xây tháp, ai xây xong trước sẽ thắng Biết khó đánh thắng vua Pô Klong Garai bằng sức mạnh quân sự, Hakral đã chấp thuận Vua Pô Klong Garai xây tháp trên đồi Balhla, còn tướng Hakral xây ở vùng Balhul[5] Kết cục, bên vua Pô Klong Garai hoàn thành trước, tướng Hakral thua cuộc đành rút quân về

………

Trang 6

ĐỀ: Thuyết minh về chiếc áo dài:

"Cho đến nay, vẫn chưa biết được nguồn gốc chính xác của chiếc áo dài Nhưng nối ngược dòng thời gian, tìm về cội nguồn, hình ảnh chiếc áo dài với hai tà áo thướt tha đã được tìm thấy ở các hình khắc mặt trống đồng Ngọc Lũ cách đây vài nghìn năm".Mỗi quốc gia, mỗi dân tộc đều có những văn hóa, nét đặc trưng của từng vùng miền và trang phục truyền thống riêng Phụ nữ Nhật tự hào với Kimono, phụ nữ Hàn Quốc nổi tiếng với Hanbok, phụ nữ Ấn Độ để lại cho ta ấn tượng rất đặc biệt với bộ Sari Còn phụ nữ Việt Nam, từ xưa đến nay vẫn mãi song hành với chiếc áo dài duyên dáng và thướt tha

Áo dài có rất nhiều loại Nhưng sơ khai của chiếc áo dài xưa nhất là áo giai lãnh: cũng giống như áo tứ thân nhưng khi ,mặc thì hai thân trước để giao nhau mà không buộc lại Vì sau này, phụ nữ phải làm việc đồng áng hay buôn bán nên áo giai lãnh được thu gọn lại thành áo tứ thân: gồm bốn vạt nửa trước phải, vạt nửa sau phải, vạt nửa sau trái Nhưng với những người phụ nữ tỉnh thành nhàn nhạ, muốn có một kiểu áo dài dược cách tân thế nào đó dể giảm chế nét dân dã lao động và tăng dáng dấp sang trọng, khuê các Thế là áo tứ thân được biến cải ở chỗ vạt nửa trước phải nay lại được thu bé trở lai thành vạt con; thêm một vạt thứ năm be bé nằm ở dưới vạt trước trở thành áo ngũ thân

Ngoài ra còn áo dài Le Mor của một họa sĩ vào đầu thập niên 1930, áo dài Lê Phổ của họa sĩ Lê Phổ được thiết kế vào năm 1934, áo dài với tay giác lăng vào thập niên 1960, áo dài miniraglan danh cho các nữ sinh… Khác với Kimono của Nhật Bản hay Hanbok của Hàn Quốc, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại vừa hiện đại, có thể mặc ở mọi lúc mọi nơi: dùng làm trang phục công sở, đồng phục đi học, mặc để tiếp khách trang trọng trong nhà… Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kì, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài guốc, hay giày đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm ái dài và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hay một chiếc miện Tây tùy thích Đây chính là điểm đặc biệt của thứ trang phục truyền thống này

Áo dài có thể nhiều màu nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là chiếc áo dài trắng thể hiện sự thuần khiết của người phụ nữ Việt Nam Trong trường học, không gì đẹp mắt và thanh bình cho bằng mỗi sáng, từng nhóm nữ sinh trong bộ áo dài, thướt tha, xõa tóc dài chạy xe đạp đến trường Cũng nơi đó, những cô giáo, những người mẹ thứ hai của các học sinh nhẹ nhàng đón rón những đứa con của mình trước giờ vào học trong chiếc áo dài mới thực sự toát lên vẻ đằm thắm, và thương yêu Trong những dịp lễ Tết, chiếc áo dài lại thêm một lần nữa thấp thoáng trên các ngã tư đường phố, cùng hoa va cảnh sắc của trời mới đất mới, khoe sắc ngày Tết Áo dài giũa phố đông chật chội người và xe, ấm ào náo động, làm dịu lại cảnh sắc và làm mát lại những hồn người, làm cho

ai đó phải quay lại ngắm nhìn dù chỉ một lần, dịu đi cái khó chịu và u uất vốn có trong bản tính mỗi con người bân rộn

Chiếc áo dài hình như có cách riêng để tôn lên nét đẹp của mọi thân hình Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật rộng trên đôi ống quần rộng Hai tà xẻ đến trên vòng eo khiến cho người mặc có cảm giác thoải mái, lại tạo dáng thướt tha tôn lên vẻ nữ tính, vừa kín kẽ vì toàn thân được bao bọc bằng vài lụa mềm lại cũng vừa khiêu gợi vì nó làm lộ ra sống eo Chính vì thế, chiếc áo dài mang tính cá nhân hóa rất cao, mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người và chỉ dành cho ngươi ấy, không thể là một công nghệ “sản xuất đại trà” cho chiếc áo dài Người đi may được lấy số đo rất kĩ, khi may xong phải thử và chỉnh sửa lại thêm vài lần nữa thì mới hoàn thiện được

Thực vậy, trong các hội nghị quốc tế, ở hội thảo khoa học nhân kỉ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, một nữ học giả Mỹ đã vận một chiếc áo dài, và mở đầu bài phát biểu của mình bằng một câu tiếng Việt: “Xin chào các bạn”, cả hội trường Ba Đỉnh trang trọng khi đó bỗng tràn ngập một không khí thân thương trìu mến Trong hội nghị cấp cao APEC lần thứ 14 ở Việt Nam, áo dài đã được vinh dự là trang phục chính cho các vị lãnh đạo nguyên thủ quốc gia của các nước mặc trong buổi lễ bế mạc kết thúc hội nghị Áo dài, như vậy

có thể là đại sứ tinh thần của văn hóa Việt, mang nước Việt Nam cùng hòa chung vào dòng kinh tế năng động

và nhiệt huyết trên thương trường thế giới, là một nét riêng của người phụ nữ Việt nói riêng và cả dân tộc Việt nói chung

Áo dài là hiện thân của dân tộc Việt, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng đằm thắm, là một phần tất yếu trong mỗi phụ nữ Việt, là đặc trưng cho một quốc gia có người phụ nữ chịu thương chịu khó, luôn hy sinh, đứng phía sau

để cổ động tinh thần cho nước nhà, cùng nhau hòa nhịp và phát triển Trải qua từng thời kì, từng giai đoạn cùng với những diễn biến của quà trình lịch sử Việt Nam, tà áo dài Việt Nam luôn tồn tại theo dòng thời gian, vẫn mãi sẽ là tâm hồn Việt, văn hóa Việt, là tinh thần Việt và là trang phục truyền thống mang đậm tính lịch sử lâu đời của nước Việt ngàn năm văn hiến

Kín đáo, duyên dáng và gợi cảm là một trong những yếu tố đưa áo dài trở thành niềm kiêu hãnh của người Việt Không chỉ là cái áo nữa - chiếc áo dài đã trở thành biểu tượng của trang phục phụ nữ Việt, tạo thành sản phẩm văn hoá vật thể truyền thống không thể thiếu cho vẻ duyên dáng của người phụ nữ Việt

Trang 7

VĂN TỰ SỰ

Đề văn : Đã có lần em mắc lỗi Em hãy kể lại lỗi lầm đó".

"Con xin lỗi mẹ!"

Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự

đề cao mà thôi" Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài

Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi" Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao" Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ" Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp” Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”

Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong" Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối Tôi hối hận khi nói dối mẹ Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem" Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "

Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình" Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?" Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi

mở mắt, đi xuống giường Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi

Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ

sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương

"Từ thuở sinh ra tình mẫu tử Trao con ấm áp tựa nắng chiều"

ĐỀ: Những đổi mới quê em

Phải công nhận, mấy năm qua, quê em đổi mới nhanh chóng đến không ngờ Ai xa quê trên dưới năm năm nay quay trở lại chắc chắn sẽ không thể nghĩ được rằng ngôi làng nhỏ yên bình ngày xưa giờ lại đổi thay đến thế.

Đất nước mình đang nhanh chóng thay da đổi thịt Sự lớn mạnh ấy được góp vào từ những miền quê trong đó có cả ngôi làng nhỏ bé và thân thiết của em.

Nhớ lại cách đây chỉ vài năm, làng em vẫn thuần nông nghiệp Lúc đẹp nhất là lúc nhìn đồng lúa từ bát ngát chuyển sang màu xanh vàng rồi vàng óng báo hiệu một mùa gặt mới Lúc ấy đường làng ngõ xóm toàn bằng đất cứ mỗi lần mưa là lầy lội khiến lũ học trò bước chân đến lớp là lem lem luốc luốc toàn những bùn với đất Cuộc sống của cha mẹ ông bà tuy yên bình nhưng lam lũ, vất vả và nghèo.

Nhưng bây giờ, câu chuyện đã rất khác xưa Mấy năm nay nhờ sự đầu tư của tỉnh, làng em chuyển sang làm nghề thủ công Mới đầu chỉ có vài người sau đó kéo theo cả làng rồi làng bên cạnh Cả làng là một xưởng thủ

Trang 8

công làm sắt và làm đồ gỗ Hăng trăm bác nông dân nay thành những người thợ nung sắt hay thành anh thợ mộc Đồ sắt ở làng em có uy tín trên thị trường, giá cả lại phải chăng nên người mua đông đảo lắm Hàng làm

ra đến đâu được đặt mua ngay đến đấy Còn đồ gỗ thì tinh xảo vô cùng Không ngờ chỉ mới được chỉ dạy và tự học mấy năm mà thanh niên làng làm nghề gỗ tinh xảo lắm Bây giờ về làng không phải đi bằng đường đất Những cánh đồng lúa cũng đã bị biến thành những xưởng thủ công Nhà nhà đổ trần san sát cạnh nhau Trong nhà đồ đạc chẳng thiếu thứ gì Bây giờ vẻ đẹp của quê em không chỉ là cánh đồng mênh mông bát ngát mà là những đôi bàn tay nghệ thuật, những bộ óc làm ăn kinh tế đầy táo bạo và đẹp ở nếp sống văn hóa phố phường.

Nhìn quê hương đi lên nhanh chóng, tụi em cũng thấy rạo rực vô cùng Chúng em chỉ mong học hành thật tốt để nhanh chóng trở về ngày càng làm giàu đẹp cho quê hương.

ĐỀ: Viết về một người thân đã xa

“Tôi có một gia đình nhỏ bé Bố, mẹ và cậu em trai nghịch ngợm lắm Bố thì bận công việc suốt ngày

những lại nấu ăn rất giỏi và vui tính nữa Bao giờ cũng vậy, vào cuối tuần là bố trổ tài nấu nướng Khi bầy thức

ăn lên bàn rồi, tôi mới thấy bố tài ba đến thế nào

Bố hay cười và vì thế mà không khí gia đình tôi rất vui Bố rất yêu hoa phong lan và thường chăm sóc

nó Đặc biệt là giò phong lan móng rồng mầu vàng.Chiều nào cũng vậy, tôi cùng bố lên chăm sóc những khóm

hoa phong lan ấy Hương thơm của hoa , sự chăm chỉ của tôi và bố khiến giàn hoa nhà tôi đẹp lắm! Tôi thấy mình có một gia đình thật là hạnh phúc

Nhưng rồi, niềm hạnh phúc của gia đình tôi thật là ngắn ngủi Mẹ đi làm về muộn hơn Bố mẹ thường đóng cửa và cãi vã nhau Lúc đó, tôi và em chỉ biết bảo nhau im lặng.Tôi sợ không khí ấy, sợ một điều gì đó sẽ đến với gia đình mình Thế rồi nó đã đến thật.Tôi khóc mãi khi nghe mẹ nói với tôi rằng: Bố mẹ sẽ ly hôn, em sẽ ở với bố và con sẽ ở với mẹ Tôi xin mãi mà bố mẹ không nghe lời tôi

Tôi khóc, em trai cũng vậy Tôi ôm em trai và buồn vô cùng khi nghĩ rằng nó sẽ phải về một nơi xa để sống cùng bố và ông bà nội

Bố và em đi rồi Trong nhà bây giờ chỉ còn tôi với mẹ Tôi thấy căn nhà rộng quá Tối đến, mẹ vào phòng làm việc rồi, chỉ còn mình tôi Tôi nhớ em, nhớ bố Tôi nhớ bố lắm Bằng giờ này mọi khi bố cũng lúi cúi trong phòng làm việc, bên bản vẽ.Tôi nhớ tiếng bố đi hay kéo đôi dép xốp lẹt xẹt, nhớ cách bố hút thuốc lá, nhớ tiếng

ho của bố, nhớ nụ cười của bố Tôi nhớ những buổi tối cuối tuần với bữa ăn mà bố chế biến cùng nụ cười bố hiền từ biết bao.Tôi không ngủ được Suốt đêm tôi nghĩ về bố, nghĩ về ngôi nhà rộng và lạnh lẽo chỉ có hai mẹ con, tôi khóc ướt đầm cả gối mà mẹ không biết

Mấy tuần rồi, tôi không dám lên tầng để tưới cho những giò hoa phong lan Tôi sợ lên đó Vì nơi đó sẽ gợi nhớ hình ảnh thân yêu và cặm cụi của bố mỗi buổi chiều ngày xưa Bố yêu hoa lắm mà Tôi không lên đó nữa Nhưng rồi chiều nay, không hiểu sao, tôi đã lò dò bước lên Khi nhìn những giò hoa phong lan yêu quí, tôi ngồi xụp xuống và không ngăn được dòng nước mắt.Những giò hoa phong lan của bố xanh mướt là thế, hoa đẹp

là thế mà đang dần chết héo vì thiếu nước Những chiếc lá lan vàng úa, khô khỏng Tôi vội vã tưới nước và thì thầm nói lời xin lỗi Tha lỗi cho ta nhé Lan Tại tao sợ nhìn chúng mày Tại tao nhớ bố quá

Lâu rồi, tôi không gặp bố Mà có lẽ gần một tháng rồi, bố không gọi điện cho tôi Tôi nhớ bố và mong gặp

bố biết chừng nào Bố ơi! Con nhớ bố lắm! Biết đến bao giờ bố và em trở về ngôi nhà mình để cả nhà lại sống như ngày xưa hả bố? Con nhớ bố lắm bố ơi!”

VĂN MIÊU TẢ Đ

Ề 1 :Viết về mẹ của em

“Những ngôi sao thức ngoài kia Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.

Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”

Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chọt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta Và mẹ em chính là nguời như vậy đó

Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng

đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ

Trang 9

Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” quả là không sai Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt

ấy hạnh phúc như cười Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp

“Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”

Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lốn đến chừng này Bàn tay ấy đã bị bao sậm, hằn những vết nứt nẻ Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng

đã bị nứt nẻ Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối Đôi vai

mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà thật nhanh nhẹn, gọn gàng Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của

mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng

Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ

không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua

Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi

Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình

Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi,

cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ

“Mẹ như biển cả mênh mông Con luôn ghi nhớ công ơn của người”.

Đề: Viết về mẹ em

Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em ,mẹ luôn là người mẹ hiền và là hinh ảnh cao dẹp nhất Mẹ một tiếng nghe dảng dị mà lại chứa chan tình cảm vô bờ bếnh như lời bài hát:

“Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào

Tình mẹ tha thiết như dòng suốI hiền ngọt ngào”

Năm nay mẹ em 42 tuổi Mẹ em là người tuyệt vời nhất Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng Dôi bàn tay mẹ ko đẹp , nó dã bị chai như ghi lai những nổI vất vả của

mẹ trong bao năm nay dã nuôi em khôn lớn nên ngườI Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm! Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em ……

Có lần tôi bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện trảng Bàng Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc tôi vì ba tôi bận công tác xa , cơm nước quần áo , tắm rửa mẹ em phảI làm cả Về nhà em cảm thấy khỏe , nên mẹ đi dạy một buổI , trưa về mẹ chăm sóc cho em , hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao lúc đó ánh mắt mẹ tràn ngặp thương xót , nhưng miệng mẹ vẫn tươi cười kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chống mau hết bệnh Mỗi khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm , tận tụy lo lắng ,cử động chậm rãi , gượng nhẹ xếp đặt mọI công việc trong ngoài không rảnh tay dù bận mấy đi nữa mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon

Mẹ khuyên lơn em đủ điều , giọng lúc nào cũng êm đềm thấm thía Mẹ luôn công tư rạch ròi , về nhà mẹ là mẹ , nhưng trên bục giảng mẹ là ngườI thầy , nếu em vi phạm thì phạt ngay , mẹ không hề châm chước hay thiên vị Cảnh đêm khuya mẹ ngồI soạn từng trang giáo án , để chuẩn cho tiết dạy ngày mai Có hôm thấy mẹ thả dài người trên ghế có vẽ nghĩ ngợi xa xôi Mẹ ôm tôi , nâng niu ng vòng tay âu yếm Mẹ đứng ngồi không yên, khi

em đi học về muộn

Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài Biển dù rộng vẫn còn không ra khỏi giới hạn của địa cầu Sông dù có dài thăm thẳm vẫn còn thước để đo Còn lòng mẹ thì cao xa vời vợi như lòng trời vô tận trong vũ trụ mênh mông Lòng mẹ là thiên đàng hạnh phúc thăm thẳm ngút ngàn Chỉ có lòng mẹ mới đủ sức chứa nổi nguồn sống của nhân loại Thượng Đế đã ban tặng cho con người sự sống phát sinh từ lòng mẹ

Trang 10

Vì vậy mà ta có thể nói hạnh phúc của loài người chính tâm hồn cao thượng của người mẹ hiền Mỗi người chúng ta, dù sang hèn hay giàu nghèo Chúng ta cũng có một tình thương vô bờ vô bến của mẹ hiền Vì

mẹ chúng ta, yêu thương chúng ta bằng tình yêu của Thượng Đế Cũng vì thế mà không có gì có thể sánh với tình mẹ thương con

“ Ai rằng công mẹ bằng non Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”

ĐỀ: Tả về một người thân trong gia đình

“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh Như hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi

Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc

Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán Phải biết tha thứ yêu thương người khác Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy” Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì mẹ dạy

Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi

Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt Mẹ là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me

đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ Mẹ ơi! Con rất muốn”

Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là một lần!”

VĂN BIỂU CẢM ĐỀ: TÔI ĐÃ LỚN

Mỗi chúng ta trên thế giới này đều trải qua một quá trình hình thành rồi lớn lên về thể xác lẫn tâm hồn theo từng giai đoạn cuộc đời người Bởi mỗi sự sống ấy như một hạt cây được gieo trồng, ươm mầm, nảy nở phát triển rồi trưởng thành Trải qua những giai đoạn đó ai cũng có những kỉ niệm dù đẹp hay xấu, dù muốn nhớ hoặc cố quên nhưng không ai lại không thừa nhận rằng nhờ những ngày tháng dần trôi qua ấy đã giúp chúng ta trưởng thành hơn, chính chắn hơn, sống tốt đẹp hơn Và với tôi cũng vậy…!

Một buổi sáng nào đó có thể vô tình bạn đứng trước gương soi, nhìn mình trong gương và thoáng ngỡ ngàng trước một cô nàng xinh tươi hay một anh chàng tuấn tú đang tròn mắt nhìn lại mình và giật mình nhận ra

đó chính là bạn Để rồi bạn bắt đầu nhận ra mình đã thay đổi từng ngày khi nào mà chẳng biết chẳng hay Với tôi, tôi bắt gặp trước gương hình ảnh một con nhỏ tinh nghịch với đôi mắt tròn to, hàng mi dày, đôi mày thanh đậm xinh xinh đang cười cười nhìn mình lém lỉnh Tôi chợt bật cười và nhận ra mình đã lớn !

Bây giờ, tôi có thể khẳng định chắc chắn điều đó về mình khi nhìn thấy hình ảnh của tôi Một cô nhóc con thả tóc bù xù của ngày xưa không còn nữa mà đã là một cô thiếu nữ với làn da mịn hồng nâu đất và mái tóc dài buộc cao đuôi ngựa nhí nhảnh ở phía sau Cô nhóc ấy không còn khoác trên người bộ đồ lùng nhùng ra phố của ngày xưa mà là chiếc quần gin ôm, áo thun ngắn hợp mốt trên người mẹ mua cho khi sắp tết Một cô bé biết làm duyên khi ra đường, biết thẹn thùng mắc cỡ không dám chơi trốn tìm, ném lon, u mọi hay cãi nhau chí chóe thậm chí là đánh nhau ngày nào với lũ bạn cùng thôn Tôi ăn nói dịu dàng và ý tứ hơn, biết đỏ mặt trước cái nhìn của một người nào đó nhìn nhìn rồi hỏi: “con gái ai xinh thế?” Rồi cũng có những lúc ngượng ngùng giẫy

Ngày đăng: 09/11/2021, 15:26

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w