Thầy chậm rãi giải thích với mọi người rằng, mỗi khi cảm thấy oán giận hoặc không muốn tha thứ lỗi lầm cho ai, hãy viết tên người đó lên một củ khoai tây rồi cho vào túi nhựa.. Chúng tô[r]
Trang 1Vào một buổi học, thầy giáo chúng tôi mang vào lớp rất nhiều túi nhựa và một bao khoai tây thật to.
Thầy chậm rãi giải thích với mọi người rằng, mỗi khi cảm thấy oán giận hoặc không muốn tha thứ lỗi lầm cho ai, hãy viết tên người đó lên một củ khoai tây rồi cho vào túi nhựa
Chúng tôi THÍCH THÚ viết tên những người mình không ưa hay ghét hận rồi cho vào túi.
Chỉ một lúc sau, chiếc túi nào cũng chúng tôi cũng đã căng nặng, đầy khoai tây Thậm chí
có người một túi không chứa hết khoai, phải thêm một túi nhỏ kèm theo.
Sau đó, thầy yêu cầu chúng tôi hãy mang theo bên mình túi khoai tây đó bất cứ nơi đâu
và bất cứ lúc nào trong thời gian một tuần lễ Đến lớp thì mang vào chỗ ngồi, về nhà thì
mang vào tận giường ngủ, thậm chí khi vui chơi cùng bạn bè cũng phải đem theo
Chỉ sau một thời gian ngắn, chúng tôi đã bắt đầu cảm thấy MỆT MỎI VÀ PHIỀN TOÁI
vì lúc nào cũng có một túi khoai nặng nề kè kè bên cạnh
Trang 2Tình trạng này còn tệ hơn nữa khi những củ khoai tây bắt đầu thối rữa, rỉ nước.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định XIN THẦY CHO QUẲNG HẾT số khoai tây ấy đi và cảm thấy THẬT NHẸ NHÀNG, THOẢI MÁI TRONG LÒNG.
Lúc ấy, thầy giáo của chúng tôi mới từ tốn nói: “Các em thấy không, lòng oán giận hay thù ghét người khác đã làm chúng ta thật nặng nề và khổ sở ! Càng oán ghét và không tha thứ cho người khác, ta càng giữ gánh nặng khó chịu ấy mãi trong lòng.
Lòng vị tha, sự cảm thông với những lỗi lầm của người khác không chỉ là món quà quý giá để ta trao tặng mọi người, mà đó còn là một món quà tốt đẹp mỗi chúng ta dành tặng bản thân mình”
Trang 3TIẾNG VỌNG RỪNG SÂU
Có một cậu bé ngỗ nghịch hay bị mẹ khiển trách Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh rừng rậm Lấy hết sức mình, cậu thét lớn: "tui ghét người" Khu rừng có tiếng vọng lại: "tui ghét người" Cậu bé hoảng hốt quay về, sà vào lòng mẹ khóc nứt nở Cậu không hiểu được từ trong khu rừng lại có người ghét cậu
Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng Bà nói: "Giờ thì con hãy thét thật to: “tui yêu người” Lạ lùng thay, cậu bé vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "tui yêu người" Lúc
đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó Ai gieo gió ắt gặp bão Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con"
(theo "Qùa tặng cuộc sống", NXB Trẻ, 2002)