Điện Biên thân yêu là quê chúng ta Mái trường thân yêu như nhà em đó Khi chấm bài trên dòng chữ đỏ Em mở chân trời cho cả mai sau. GV: Hồng Liễu.[r]
Trang 1CÔ GIÁO VÙNG CAO
Tạm biệt mẹ em lên miền biên giới
Như cánh chim bay giữa trời cao vời vợi
Ríu rít học trò em có một niềm vui
Em hai hai thầy giáo trẻ hai ba
Hoa ban trắng như lòng em trong trắng
Dòng Nậm Rốn giữa trời thu nắng đẹp
Tượng đài hôm nay sắc đỏ cầu bồng
Trường em trước buổi sớm mai nắng hồng
Đò tri thức chở lòng nhân ái
Người trồng cây trong ngày ra trái
Em mong mùa vàng, đất vọng đồng dao
Lời em như giọt nước ngọt ngào
Chảy thấm mãi vào từng trang vở
Như trái tim em tươi màu máu đỏ
Từ buổi ban đầu em đến Điện Biên
Từ buổi ban đầu em đã nhớ hét tên
Những quyển vở hồng lật từng trang viết
Học sinh của em trở nên thân thiết
Em nâng niu dịu ngọt những tâm hồn
Cô gái tương lai là cô gái người Mông
Bác sĩ vùng sâu cậu ọc sinh người thái
Các bạn Lào đượm tình thân ái
Điệu múa xòe Tây Bắc đẹp như tranh
Dòng sông là như một dải lụa xanh
Bừng sáng lên bao công trình thủy điện
Chờ em đó những kĩ sư tiên tiến
Có tay em ươm những chồi non
Đêm khuya rồi em múc nước dưới trăng
Giếng trường chẳng xôn xao giữa khoảng trời thanh vắng
Về phòng riêng trong màn đêm tĩnh lặng
Chút riêng tư em nhớ tới quê nhà
Trang 2Điện Biên thân yêu là quê chúng ta Mái trường thân yêu như nhà em đó Khi chấm bài trên dòng chữ đỏ
Em mở chân trời cho cả mai sau GV: Hồng Liễu