Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá Anh với tôi đôi người xa lạ. Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau[r]
Trang 2Nhà thơ Chính Hữu (1926 – 2007)
Trang 4Bộ đội Cụ Hồ trong kháng chiến chông thực dân Pháp
Trang 5Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ Đồng chí!
+ Đoạn 1: Bảy câu thơ đầu
-> Cơ sở của tình đồng chí
Trang 6Ruộng nương anh gửi bạn thân cày Gian nhà không mặc kệ gió lung lay Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai Quần tôi có vài mảnh vá Miệng cười buốt giá
Chân không giày Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!
+ Đoạn 2: Mười câu thơ tiếp
-> Biểu hiện của tình đồng chí
Trang 7Đêm nay rừng hoang sương muối Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới Đầu súng trăng treo
+ Đoạn 3: Ba câu thơ cuối
-> Hình ảnh hai người lính trong phiên gác
Trang 8Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
“nước mặn đồng chua”
“đất cày lên sỏi đá”
-> Cùng là những người nông dân ở các miền quê nghèo
Trang 9Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
-> Là những người xa lại, không hề có ý định gặp nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ
- Cùng lí tưởng chiến đấu chống kẻ thù xâm lược -> họ đã gặp nhau
- Sát cánh bên nhau cùng chiến đấu, cùng san sẻ những khó khăn
-> họ trở thành tri kỉ
Trang 10Đồng chí !
Nghĩa gốc: đồng: cùng, chí: lí tưởng phấn đấu
(Trong cách mạng, những người Cộng sản hoặc đấu tranh cho
lí tưởng Cộng sản gọi nhau là “đồng chí”)
Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ
Đồng chí!
Ruộng nương anh gửi bạn thân cày Gian nhà không mặc kệ gió lung lay Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh, Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai Quần tôi có vài mảnh vá Miệng cười buốt giá Chân không giày Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!
Đêm nay rừng hoang sương muối
Trang 11Ruộng nương anh gửi bạn thân cày Gian nhà không mặc kệ gói lung lay
“mặc kê” -> Làm cho câu thơ trở nên ngang tàng, (thể hiện chất
của người quân nhân xưa: Khi nghe lệnh vua thì phải quên nhà, khi nhận quân lệnh phải quên cha mẹ, khi nghe trống giục phải quên thân mình) -> đã ra chiến trường phải quên tất cả những gì là riêng tư
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính
-> Hình ảnh ẩn dụ, thể hiện họ không thể quên được nguồn gốc, quê hương
Trang 12Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh, Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai Quần tôi có vài mảnh vá Miệng cười buốt giá
Chân không giày
-> Hình ảnh thực sóng đôi
Trang 13Thương nhau tay nắm lấy bàn tay
Trang 14Đêm nay rừng hoang sương muối Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới Đầu súng trăng treo
rừng hoang,sương muối
chờ giặc tới ->Hình ảnh thực
Đầu súng trăng treo
->Hình ảnh lãng mạn