1. Trang chủ
  2. » Kinh Doanh - Tiếp Thị

dua con rieng cua chongdoc

6 17 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 11,13 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mâm cơm được bày ra chiếu, Hài xúc cơm rồi lùi một cái đùi gà xuống trong bát cơm của mình, Thế là cái đùi gà còn lại phải chia đôi cho hai anh em, mỗi đứa một nữa, thế nhưng ăn được m[r]

Trang 1

ĐỨA CON RIÊNG CỦA CHỒNG Truyện ngắn

HOÀNG NGỌC NGHĨA

Mới ngày nào đó, giờ đã chuẩn bị bước vào cái tuổi “ lục tuần” rồi Chao ôi sao thời gian trôi nhanh quá!

Cái tuổi học trò cứ lùi dần theo năm tháng, bạn bè của tuổi thơ rồi cứ ít dần, kẻ mất người còn, đứa ở quê, đứa tha phương lưu lạc chốn thị thành Lùi hơn tôi một tuổi, hai đứa vốn học cùng nhau từ lớp một đến lớp bảy Lùi nhanh nhẹn, khá điển trai Tuy đông anh em nhưng nhà có điều kiện kinh tế khá giã Tên thật của Lùi là Hài, Lùi là tên do ba, mẹ đặt cho khi

đã học lớp 3 Năm đó nhà tổ chức mừng lễ cúng rằm tháng 7 khá đầy đủ,

ba làm thịt gà để cho con cái ăn, khi mổ gà ba nói :

- Sẽ cho hai anh em Hồng và Hài mỗi đứa một cái đùi gà, còn em Hằng thì cho bộ tim gan

Mâm cơm được bày ra chiếu, Hài xúc cơm rồi lùi một cái đùi gà xuống trong bát cơm của mình, Thế là cái đùi gà còn lại phải chia đôi cho hai anh em, mỗi đứa một nữa, thế nhưng ăn được một lúc, mẹ mới phát hiện được Hài còn nguyên một đùi Mẹ hỏi mãi Hài mới chịu nhận: Con đã lùi cái đùi xuống dưới rồi mới xới cơm lên trên và để bát đó về phía bụng mình Cái tên Lùi cũng được mọi người gọi từ đó

Lùi là anh cả của 6 đứa em, mọi công việc trong gia đình hầu như Lùi cùng gánh vác với cha mẹ Mới mười bảy tuổi nhưng Lùi đã ra dáng của người từng trải Năm đó chúng tôi học lớp 7, vừa mới học được chừng hơn một tháng, trời mưa liên tục mấy ngày liền, mưa rất dữ, tưởng như trời có bao nhiêu nước đều được trút xuống Lòng sông như rộng ra mênh mông Nước chảy cuồn cuộn, thế rồi đò không thể nào chèo cho mấy đứa bên xóm Lùi đi học được Tôi cùng một số đứa bạn đi thả lờ, thả lưới, thích ơi là thích! Chuyện học lúc đó hình như không đứa nào còn để ý đến nữa Đến chừng hai giờ sáng, mẹ tôi gọi giật giọng:

- Dậy đi các con, dậy ngay cho mẹ ! Nước vào nhà rồi

Mấy mẹ con tôi dọn được những đồ đạc cơ bản lên gác rồi tôi cùng thằng

em lõm bõm trong đêm đòi bò lên Đồi Hai ngày sau, khi nước đã rút hết, chúng tôi về nhà, mẹ bảo hai đứa nấu cơm mà ăn, cơm vừa chín tới, ăn qua quýt rồi hai anh em rủ nhau đi học Mẹ mắng:

- Ai dạy mà các con đi học, trường ốc bây giờ chắc bùn đất vùi lấp xong rồi, cầm cuốc cào, thau chậu mà lao động thì có

Hai anh em nghe lời mẹ, đem dụng cụ đi lao động Đên trường, cơ man là bùn đất, rác rưởi Cô giáo điểm danh, lớp có mặt 30 đứa, vắng 13 Cô trò lăn lộn dọn dẹp, lau chùi bàn ghế, phòng ốc sơ qua nhưng vẫn còn ngổn

Trang 2

ngang bề bộn Đến trưa, cô giáo nhận xét buổi lao động xong, cô dặn

chúng tôi:

- Các em gặp những bạn sáng nay vắng, bảo họ chiều nay cố gắng đến lao động cùng lớp

Về đến nhà, mặc dù bữa cơm có cả thịt gà, canh cá đồng nấu khế nhưng tôi mệt mỏi uể oải ăn không sao nuốt nổi rồi lên nằm ốm liệt giường 5

ngày liền Tuần sau, tôi mang cặp đến lớp trong tình trạng người chưa

được khỏe hẳn Bàn phía sau tôi, thằng Lùi cũng để trống chỗ Cuối buổi học, cô giáo dặn:

- Các em hãy đến thăm bạn Hài để động viên bạn chóng hồi phục

sức khỏe

Ra về, tôi cứ thắc mắc:" Mình cũng ốm liệt giường chứ đâu chuyện nhẹ, vậy sao cô giáo lại không tổ chức cho lớp thăm hỏi ? " Tôi cố tìm hiểu

xem chuyện gì đã xảy ra với Lùi ? Tôi theo các bạn đến trạm y tế xã, thấy Lùi nằm trên giường với cái chân quấn đầy bông băng Hỏi ra mới hay : hôm nước lũ về, cậu đã cùng bố ra sông vớt gỗ, khúc gỗ tròn, phần vì

nặng lại trơn như chạch Khi nâng lên thuyền, tuột khỏi tay, khúc gỗ đập gãy ngay ống quyển của Lùi

Lùi bỏ học mất 2 tháng Sau trận đó, Lùi đi lại khó khăn Tập tểnh trên

đôi nạng gỗ, việc học cũng sa sút dần và thế là nó đành phải ở lại lớp, còn tôi bước vào học Trung Học Phổ Thông, Lùi học trường Vừa Học Vừa

Làm rồi làm ông giáo trường làng

Tôi tốt nhiệp cấp ba, vào quân ngũ Biền biệt gần bốn mươi năm xa quê,

xa bạn bè thời thơ ấu Nay chuẩn bị để làm thủ tục nghỉ hưu, tôi quyết

định về quê thăm lại bạn bè cũ Người đầu tiên tôi tìm đến là Lùi Tôi hỏi người trong xóm, họ chỉ nhà Lùi cho tôi Không tin vào mắt mình, ngôi

biệt thự ba tầng, đồ sộ sang trọng Ra đón khách là một phụ nữ trạc chừng

50, khuôn mặt đầy đặn, đôi mắt ươn ướt nhìn tôi có vẻ thăm dò Chị rót

nước mời khách Tay bưng cốc nươc, tôi hỏi luôn:

- Chị là Hiểu được tôi định hỏi điều gì Với ánh mắt thoáng vẽ

đượm buồn, chị nói luôn :

- Em là vợ của anh Hài, anh mất được hơn hai năm nay rồi anh ạ

Tôi giới thiệu với chị là bạn khá thân với Hài từ hồi còn là học trò, xa

nhau đã gần bốn mươi năm nay giờ muốn gặp lại nhau thì Lùi đã là người tiên cổ, để lại chị người quả phụ xinh đẹp trong độ tuổi trẻ chưa qua già

chưa tới Chị kể về sự ra đi của Lùi:

- Ai ngờ ở cái tuổi chuẩn bị làm ông lão mà anh còn mang căn bệnh Không nỡ đó? Tôi ngờ vực :

- Lẽ nào Lùi mắc bệnh ?

Vậy mà thế đó anh ạ Bởi sự trớ trêu đó một phần cũng là lỗi ở em Em

mãi theo công việc ở công ty, vốn là trưởng phòng quản trị kinh doanh,

thường xuyên đi giao dịch, quan hệ với đối tác nên vắng nhà luôn, không

có điều kiện ân ái, chia sẻ cùng anh Có lần, anh nói như ghen tuông,

Trang 3

nhưng rồi được sự giải thích có lí có tình của em nên anh đành chấp nhận

và để cho em theo công việc Nhà ở cạnh nhà ông bà nội, các cháu được ông bà chăm sóc luôn Anh càng có điều kiện rảnh rang Được sự cất nhắc của cấp trên, anh được bổ nhiệm làm hiệu trưởng Những năm tháng làm hiệu trưởng, anh đã thao túng được ít nhiều trong việc xây dựng Đặc biệt khi có cơ chế nhà trường được quyền tuyển dụng, anh tuyển một số giáo viên về dạy tại trường Có một cô giáo đã không tốn kém nhưng lại được anh tuyển¸ cô tên Tuyết Năm đó cô ta mới 28 tuổi, nước da không trắng nhưng cô có đôi mắt lá răm ươn ướt đa tình, dễ coi Đúng là gái một con lại không chồng Quê Tuyết xa nên phải ở nội trú Say sưa trong việc kinh doanh, em vắng nhà luôn có khi cả tuần mới về một lần, chuyện chăn gối vợ chồng, anh ít dần rồi không còn tơ tưởng nữa Em nghĩ:

- Chắc có lẽ vì tuổi đã cao lại bận rộn công việc nên không còn mặn nồng như xưa, thế rồi em quen dần cái cảm giác đó Làm hiệu trưởng được 6 năm thì anh bắt đầu phát bệnh, em không ngờ anh lại mắc căn bệnh xã hội Hỏi mãi anh vẫn chỉ nói :

- Có lẽ anh bị lây khi đi cắt tóc, hay vì vô tình trầy xước nào đó không hay

Anh điều trị được 7 năm nhưng bệnh ngày một nặng Sau khi được bệnh viện trả về, được ba ngày, anh trao cho em một chiếc phong bì thư và dặn, anh nói đứt quãng không ra hơi :" Xin em hãy cất giữ bức thư này sau ngày mản tang anh em mới đọc nó!" Em cất giữ bức thư đúng như lời anh dặn, sau khi mãn tang anh, em bóc thư đọc

Những ngày nằm viện.

Em thương yêu nhất của lòng anh! Trước những ngày còn lại cuối cùng trên cõi trần, anh sẽ kể hết cho em biết sự thật đau buồn này, mong em ngàn lần tha thứ, em hãy tha thứ cho kẻ bac tình tội lỗi này nhé!

Trường có quyết định xây dựng ba tầng, anh và một số cốt cán được chú Tình chủ thầu đem đi chiêu đãi Khi hơi men đã ngấm, xa em cả tuần, lại được mấy cô gái trẻ vuốt ve chiều chuộng, không làm chủ được mình nên anh đã làm cái điều phản bội em Rồi cứ thế, chuyện đó nó quen dần và như ngấm vào máu thịt của anh, Căn bệnh chết tiệt cướp đi cuộc đời anh

từ đây Nỗi đau không chỉ có vậy thôi đâu em ạ Đứa con thứ hai của cô Tuyết chính là kết cục cái quyền làm một "hiệu trưởng" của anh đó

Chuyện đó nó dài lắm em ạ! Tuyết vì mới được nhận về trường, khả năng kinh nghiệm chuyên môn chưa có, việc giảng dạy không đáp ứng được đối với yêu cầu nhà trường, phần vì con còn nhỏ lại không chồng, thiếu thốn trăm bề Tuyết yếu nhiều so với các thầy cô trong trường Mong muốn tiến kịp đồng nghiệp, nhiều lần Tuyết gặp anh trò chuyện, kể lại hoàn cảnh gia đình, kể lại quá khứ cuộc đời, Tuyết mong được anh giúp

đỡ bày vẽ Tuyết kể về quá khứ :

- Thuở còn con gái, em được nhiều bạn trai săn đón nhưng họ đến với em rồi rời em một cách chóng vánh như làn gió thoảng qua cuộc đời

Trang 4

em Nói ra mong anh đừng cười! Hồi đó em có tật hôi nách Ngay từ nhỏ bọn bạn đã gắn cho em cái mác :

- "Tuyết Hôi Nách" rồi Chồng bỏ em cũng vì chuyện đó Sau lần đó,

em đã đi khám bệnh, được bác sĩ kê đơn, em mua thuốc xịt vào nách chừng vài tháng là hết

Tuyết được anh giúp đỡ Mỗi lần góp ý bày vẽ cho Tuyết, ngồi cạnh nàng, không những không hôi nách mà cái mùi con gái sao mà quyến rũ đên lạ thường Hầu như Tuyết đều tiến bộ rất nhanh về mọi mặt và rồi mọi điều cũng lớn dần theo Trận lụt năm 2010, anh bận bịu với đống hồ

sơ bị ướt Hôm đó trời vẫn còn mưa, quên không cầm áo mưa, anh làm gắng, đợi cho trời tạnh để về nhưng đợi mãi mưa vẫn không dứt, anh đến phòng Tuyết mượn áo mưa Đứng trước cửa, thấy cửa khép hờ không đóng, anh gõ nhẹ Một giọng nói như ngái ngủ:

- Cửa không đóng Vào đi!

Bước qua cửa, trên giường một thân hình hết sức gợi cảm, các đường cong uốn lượn mềm mại, tòa lâu đài như một mê cung, hằn rõ qua lần vải mỏng của chiếc váy ngủ Bộ ngực căng tròn đẫy đà nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn Bên cạnh một thằng bé đang ngủ say sưa Đứng ngắm nhìn, anh nảy ra bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu suy đoán, một mớ lộn xộn không cắt nghĩa được trong đầu, mặt nóng bừng Anh quyết định đánh bạo ngồi xuống giường đặt tay chạm vào người Tuyết Khẻ giật mình, Tuyết nói trong run rẩy:

- Em cứ tưởng thằng Cún chơi ngoài sân, giờ mới vào ngủ Em vô ý quá! Lúc này cả lồng ngực anh như muốn vở tung ra, anh ôm ghì Tuyết vào lòng Nàng nhắm nghiền hai mắt, toàn thân như nhũn ra:

- "Khẻ thôi anh! Thằng Cún nó dậy thì chết, vả lại lỡ thì sao ?" Mối tình ngang trái, vụng trộm nó cứ đeo bám lấy hai người không thể nào dứt được Đúng là "Ăn cơm mãi thấy phở càng thèm" Bụng Tuyết to dần Anh khuyên cô ấy tìm cách chối bỏ cái kết cục vô thừa nhận ấy nhưng Tuyết không những không thực hiện mà còn khẳng định :

- Em có quyền, em được quyền hoàn toàn, mong anh hãy yên tâm! Chắc có lẽ từ đó, em người vợ của anh tưởng nhầm nhu cầu chăn gối vợ chồng ở anh xem như đã hết Phần vì tuổi đã cao, anh lại bận bịu, thỉnh thoảng đau yếu bệnh tật nữa.

Đến khi gần ở cử, Tuyết có hỏi anh :

- Bây giờ ta nên đặt tên con là gì hả anh ? Nhưng Tuyết lại nói ngay : "Mẹ Tuyết , con tên Sương là hợp." Anh cho rằng con trai đặt tên Sương nó lạnh lẽo quá: Thôi thì cha Lùi, con Tới nó hay hơn Tuyết đồng

ý ngay Tên là Tới nhưng anh e rằng thằng Tới cũng đang mang trong mình cái căn bệnh mà cha nó sẽ truyền lại cho nó rồi Và chắc chắn rằng sau khi cha ra đi rồi, cũng sẽ đến lượt mẹ nó bỏ lại nó một mình côi cút trên trần thế Không còn ai chăm sóc nuôi nấng nó trong những năm

Trang 5

tháng bệnh tật Anh xin em hãy giang tay đón nhận đứa bé không làm nên tội tình về, thay anh và Tuyết nuôi nấng, chăm sóc nó

Ngoài sân, đứa bé lầm lũi chơi một mình, hình như nó biết trước được

số phận cuộc đời nó

TN.

Ngày đăng: 24/09/2021, 15:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w