Thầy đã lên đường về Việt Nam ngày 5 tháng 11 năm 2007 để cứu trợ cho đồng bào nạn nhân của lũ lụt ở Huế, Thừa Thiên, Quảng Bình và Quảng Trị.. Thầy đã trở về Việt Nam lần thứ hai vào ng
Trang 1Những cơn bão tuy không to nhưng liên tục trong khoảng tháng 10 và 11 năm 2007 đã gây ra một trận đại hồng thủy tại miền Trung Việt Nam, nhất là Huế, Thừa Thiên, Quảng Bình, Quảng Trị.
Thầy Thích Pháp Chơn, Trụ Trì của Chùa Liễu Quán và Chủ Tịch của Hội Thiện Nguyện ICAN Thầy đã lên đường về Việt Nam ngày 5 tháng 11 năm 2007 để cứu trợ cho đồng bào nạn nhân của lũ lụt ở Huế, Thừa Thiên, Quảng Bình và Quảng Trị Thầy đã trở về Việt Nam lần thứ hai vào ngày 27 tháng 11 để tiếp tục cứu trợ đồng bào nạn nhân bão lụt ở những vùng sâu vùng xa nơi đường xá hiểm nghèo khó đến và đã gửi về chia
sẻ vài dòng tâm tình cứu lụt
ICAN xin kêu gọi lòng hảo tâm của người Việt tại hải ngoại, xin hãy góp sức tương trợ cho đồng bào mình đang chịu cảnh thiên tai ICAN sẽ chuyển 100% của số tiền đóng góp về cho nạn nhân Mọi đóng góp cho ICAN sẽ được khấu trừ thuế theo luật định Chi phiếu xin ghi: ICAN, và hàng memo thì để “Bão lụt Việt Nam”
và gửi về địa chỉ: 1425 Clayton Rd, San Jose, CA 95127, điện thoại 408.509.8788 Quý vị cũng có thể đóng góp bằng thẻ visa/mastercard qua website của ICAN www.ican2.org và bấm vào nút DONATE NOW Xin chân thành cảm tạ tấm lòng nhân ái của quý vị
Huế, Ngày 11 tháng 11 năm 2007
Chuyến đi cứu trợ cơn lụt số 4 ở Quảng
Bình, Quảng Trị tuần trước đã được hoàn
tất Trong số tiền hơn $5,000 mà những
tấm lòng của quý đồng hương, của những
thân hữu của ICAN và các đạo hữu từ Liễu
Quán và các nơi đã vội vàng gửi gấm trước
lúc tôi đi, chúng tôi đã giúp hơn 200 phần
quà cho các gia đình nghèo khó, các cụ già,
và 100 phần quà cho các người mù và tàn
tật trong các vùng lũ lụt Ngoài ra chúng tôi
cũng đã giúp cấp thời cho hơn 1400 em học
sinh có sách vở để tiếp tục trở lại trường
học gồm bút viết, tập vở, cặp táp và một bộ
Trang 2áo quần.
Đưa Thầy Chơn Tịnh ra phi trường trở về Saigon
xong, tôi trở về khách sạn, định bụng là sáng mai sẽ
đi ra mua vé để về Saigon Dè đâu đêm ấy trời đổ
mưa to, và đến sáng khi tôi xuống để đi đến phòng
bán vé thì ôi thôi, Huế đã ngập tràn trong biển nước
Mưa như trút Nước thì mênh mông bao la giữa
thành phố Một cơn lụt mới (lụt số 5) đã tràn về bao
phủ lấy Huế của tôi “Thế này thì làm sao mà mình
đi cho đành ” tôi tự nghĩ
Huế, 13 tháng 11 năm 2007
Suốt cả ngày hôm nay trời tiếp tục mưa, mặc dù
nước có rút nhưng không đáng kể Các khu vực bên
bờ nam sông Hương vẫn còn bị lũ lụt Tôi lội bộ đi
trên con đường đã bị ngập lụt, gặp 2 đứa bé đang lội
nước dầm mưa để đi lượm những chai va lon nhựa
trôi giạt trên đường Cả đêm qua, các em không có
gì để ăn, mà các em vẫn tranh thủ đi lượm lon chai,
đợi khi mưa tạnh thì có chút gì đó để đổi lấy thức
ăn Trông các em rất tội Đi giữa trời mưa như vậy,
mà không có lấy áo mưa hay nón dù chi cả chỉ đưa
cái thân còm nhom ra mà chống chọi với cái đói và
cái lạnh Tôi vội mua áo mưa và mua thức ăn cho
các em Khi hỏi nhà ở đâu, thì được biết là quê các
em ở xa và hiện đang bị lụt Một em mếu máo thưa
rằng ” mạ con và em bé mới sanh đang ở nhà, leo
lên trên gần nóc nhà mà nằm… cũng không có gì
để ăn.” Tôi muốn đưa các em về, mới hay ra là xe
không đi được, phải thuê ghe mà đi thôi
Quê của các em là Thôn Vỹ Dạ, con đường Hàn Mặc
Tử, nơi mà nhà thơ Hàn Mặc Tử đã từng làm nên
chất thơ của mình Đến nơi thì thấy nước là nước
Cả một con đường Hàn Mặc Tử đã chìm trong nước,
mọi người bị kẹt trong nhà Tôi vội vàng đi mua mì
gói, và dùng ghe để mang đến cấp thời giúp đỡ cho
đồng bào trong vùng Chiều đó tôi đi ghe vào những
vùng sâu hơn (như Phú Mậu) để mà giúp thêm cho
đồng bào Họ rất cám ơn thùng mì gói đã đến kịp
thời, vì lúc đó mới quá và còn mưa quá, chưa có
đoàn nào được đi cứu trợ cả
Qua sự trợ giúp của chùa Phú Hậu, chúng tôi đã
mướn 4 chiếc thuyền nhỏ để chở 200 thùng mì
gói đi cứu trợ cấp thời cho bà con trong vùng này
Chúng tôi chèo xuồng đi qua các dãy nhà, đến phát quà cho từng gia đình… Đồng bào đã bắt cây vắt ngang các cột nhà, tạo thành một cái gác lững tạm thời, chơi vơi giữa trời để mà trú lụt… Đa số phải bơi ra tận ghe để lãnh quà Mỗi gia đình đã nhận thùng mì gói với tất cả sự vui mừng và xúc động Mừng vì có được thức ăn, có người đã phải nhịn đói hơn 2 ngày
Vui vì thấy được những con người từ “thế giới bên ngoài” vào, tuy họ chỉ mang một thùng mì, nhưng gói ghém trong thùng mì đó là tất cả những lời thương yêu, an ủi, khuyến khích, là niềm hy vọng cho một ngày mai tạnh mưa ráo nước Mà thật ra đâu có ai nói gì nhiều ngoài 2 chữ ‘cám ơn’, nhưng trong ánh mắt, trong nụ cười của họ đã nói lên tất cả và tôi chợt nhớ lại tâm tình của mình ngày xưa trong trại tỵ nạn bên Hồng Kông cũng từa tựa như vậy…
Miền Trung, trong đó có Huế của tôi, vẫn thường
Trang 3phải chịu cảnh “trời hành cơn lụt mỗi năm” Ba hôm
trước tôi đi cứu trợ ở Quảng Bình và Quảng Trị; đó
là cơn lụt thứ 4 do cơn bão số 5 gây ra Còn bây giờ
ở Huế là cơn lụt thứ 5 do cơn bão số 6 gây ra Tuy
bão đã tan đi và trút mưa ở nơi khác, nhưng mực
nước sông lên cao ở đâu đó vẫn kéo về gây lũ lụt
ở Huế Tội lắm… nhiều người đã khóc nói với tôi
rằng dù sao cũng phải ở lại để giữ nhà, nhưng khi
tôi nhìn lại thì thật ra nhà họ đâu có cái gì đáng giữ
đâu Nhưng đó là tất cả gia tài của họ mình nói sao
chừ?
Hotel Huệ Quyên nơi tôi cư ngụ nay đã bị ngập
Tôi đành phải dời lên Chùa Từ Đàm để ở Ghe của
chúng tôi chỉ là chèo bằng tay, 6 người chèo mà
lúc đi ngang nơi nước xoáy, ghe cũng đã xém lật
Một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu tôi “không
khéo những người đi cứu trợ bão lụt như tôi cũng
trở thành nạn nhân của nước lũ!” Tôi cố bám vào
những cành cây de ra từ bên đường để kéo ghe sát
bờ rào, trong khi những người khác thì cố lèo lách
qua cơn xoáy
6 cơn bão, 5 cơn lũ trong vòng một tháng trời… Đồng bào ở Huế và các nơi khác ở miền Trung đang
cố bám vào các đòn ngang, cột nhà, cố bám vào một niềm hy vọng rằng cơn lụt này rồi cũng sẽ qua đi Bao giờ thì trẻ con có thể đi học trở lại? Bao giờ thì
họ có thể bắt đầu khắc phục hoàn cảnh để mà gầy dựng lại cuộc sống? Còn bây giờ, bây giờ thì chỉ đành khoanh tay ngồi chờ, vì có muốn làm chi cũng chẳng được …những thứ tối cần thiết cho cuộc sống như gạo, dầu ăn, muối, mền chiếu, thuốc men, trước đây đã là khó khăn đối với họ, nay cơ hồ càng xa vời hơn… Bây giờ, họ chỉ còn biết cầu nguyện và mong đợi mà thôi…
Ngày 17 tháng 11 năm 2007
Nước càng ngày càng dâng lên Dòng sông Hương thơ mộng của bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, và những cặp tình nhân, giờ đây trở thành biển nước cuồn cuộn với sức tàn phá dữ dội và với một cái tâm lạnh nhạt đến vô tình Những căn nhà ở khu vực dưới dốc Nam Giao hay dưới dốc đường Điện Biên Phủ đều bị lụt Con đường của chợ Đông Ba cũng bị lụt, nhưng vẫn còn lội được Còn bên Bạch Đằng thì nước lên lút đầu các em nhỏ
Tuy là sinh trưởng ở Huế, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cảnh lũ lụt tàn phá Huế thương yêu của tôi, và cảnh đồng bào khổ sở với tai trời ách nước Ngay cả bản thân tôi cũng không có
áo quần khô để mặc, thì nói chi đến đồng bào ngoài kia Và khi nhìn thấy đồng bào của mình khổ, trong ruột mình đau xiết chi lạ Tôi đã vét hết tiền túi, và cũng đã vay nợ để cấp tiền (1000 gia đình, mỗi gia đình 150,000 VND) và mua mì gói phân phát cho đồng bào Ngân quỹ đã thâm thủng hơn $10,000…
vì thiên tai cứ tiếp tục giáng xuống quá sức dự liệu Một mặt tôi xót xa khi thấy đồng bào khổ một mặt tôi lo lắng không biết rồi đây có kêu gọi đủ ngân quỹ để trả nợ được không… Nhưng cảnh khổ trước mắt, thì mình làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Hơn bao giờ hết, tôi thấm thía làm sao tâm tình của người đi cứu lụt
Đêm nay trời đang mưa lớn Đài khí tượng cho biết
là rất có thể là lại bị lụt nữa Tôi chấp tay cầu nguyện: cầu mong cho cái ướt, cái lạnh sớm ra đi, cho trẻ thơ sớm trở lại trường học, cho người già không phải co
Trang 4ro, cho con người sớm trở lại được với cuộc sống
vốn đã rất quần quật, vất vả
Ngày 1 tháng 12 năm 2007
Tôi đến thành phố Đà Nẵng Bầu trời vẫn còn âm
u, cây cối vẫn tiêu điều vì những cơn bão liên tục
Đến chiều, tôi cùng với các anh thiện nguyện viên
đi vào Đại Lãnh, cách Đà Nẵng 70 km Trên đoạn
đường đất gồ ghề đó, tôi đã thấy cảnh vật điêu tàn,
tan tác, điểm bằng những bóng người vẫn cần cù
tiếp tục cuộc sống của mình, chấp nhận một cuộc
đời lao động nhọc nhằn trên cái xứ khô cằn sõi đá
mà họ trót sinh ra Đồng bào ở đây phần nhiều làm
nghề nông và đốn củi Mất hết 6 tiếng đồng hồ đi
và về, không giúp gì được cho đồng bào nhiều, vì
chuyến đi này chỉ là đi thực tế để quan sát tình hình,
và nhận định nhu cầu của đồng bào Tuy nhiên, chỉ
một vài chục ngàn, một vài viên kẹo và bút viết mà
chúng tôi mang theo cũng đã mang lại nụ cười rạng
rỡ trên các khuôn mặt trẻ thơ
Ngày 2 tháng 12 năm 2007: Sáng sớm thức dậy,
tôi cùng với Sơn, một thiện nguyện viên của ICAN đón xe đi về huyện Điện Bàn, thuộc tỉnh Quảng Nam Đường đi khá vất vả, phải đi bằng xe đò Sau khi tham khảo xong, chúng tôi quyết định phát
70 phần quà cho đồng bào tại đây Quà được mua tại địa phương, giá có phần cao hơn, nhưng cũng giúp được cho các nhà buôn bán tại đây vựt dậy sau những ngày tháng lụt lội Cùng ngày, cũng đã có 2 anh thanh niên tại địa phương tham gia giúp chở tôi bằng xe ôm về Quế Lâm
Đoạn đường đi vô cùng hiểm trở, đồi dốc cheo leo Đây là một địa bàn vùng thượng nguồn của đầu con nước Trên con đường đi, đường bùn lầy lội, có những đoạn xe honda ôm không đi được, cả 2 người phải xuống xe đẩy xe đi qua Xe lớn không vào nơi đây được Muốn vào cứu trợ phải dùng thuyền hoặc canoe để di chuyển hàng hóa, mất khoảng 3 tiếng đồng hồ đi trên sông nước, bốc hàng hóa lên xe, xuống thuyền thật vất vả… nên ít có người nào đến tận đây để cứu trợ
Sau khi đến nơi, tôi cùng các thiện nguyện viên chia nhau đi tham khảo dân tình, thăm hỏi đường đi nước bước, tìm hiểu các hộ dân khó khăn, tình hình và nhu cầu cứu trợ, cách thức nhận hàng v.v Đến 7 giờ tối, chúng tôi mới lên đường để trở lại thị trấn
để tìm mua hàng cứu trợ Lúc đó mới biết ra là chúng tôi không thể nào trở về được đường bộ bằng
xe honda, mà phải thuê ghe đi trên sông nước trong đêm tối mù mịt Lội trên đoạn đường lầy lội trong đêm tối để lên ghe về lại đất liền, tôi hồi tưởng lại những giờ phút vượt biển của mình trong một đêm
âm u 18 năm về trước Lúc ấy, tôi bồn chồn lo lắng
Nước càng ngày càng dâng lên
Dòng sông Hương thơ mộng của
bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, và
những cặp tình nhân, giờ đây trở
thành biển nước cuồn cuộn
Trang 5không biết mình có đến nơi an toàn không Còn bây giờ, ngồi trên ghe mà lòng tôi cứ nôn nóng tìm cách đưa hàng cứu trợ đến cho bà con ngày mai Làm sao có thể chở được trên 4 tấn gạo, 400 thùng mì gói, dầu
ăn, sách vở, bút viết và kẹo đến cho đồng bào và trẻ con ở đây? Niềm vui hòa lẫn với nỗi lo âu…
Cuối cùng, ghe cũng ra khỏi đoạn đường khó khăn nhất Chúng tôi chuyển sang honda, vượt đường xa trở lại thị trấn Tôi rất mừng vì đã liên lạc được với một chị tại thị trấn gần Mỹ Sơn, nơi mà chúng tôi dừng lại để nghỉ chân hồi sáng này Chị Tuyền đã giúp sắm sửa vật liệu cho 400 phần quà; mọi thứ đã sẵn sàng lúc 10 giờ tối Chúng tôi về đến nơi là 11giờ30 tối Với sự giúp đỡ của chị Tuyền, một con người năng nổ, nhanh nhẹn, cộng với các anh ở Đà Nẳng, các Sư Cô ở một ngôi chùa gần đó, chúng tôi đã đưa được hàng cứu trợ đến cho đồng bào đúng theo dự định vào ngày 3 tháng 12
Nhìn những cụ già, em bé lội nước ra ghe cứu trợ để nhận hàng mà lòng chúng tôi vô cùng xót xa Hàng đâu có đưa vào đất liền được, vì sợ ghe mắc cạn Tội nghiệp họ
đã trông chờ suốt cả ngày, từ lúc biết được tin có đoàn của chúng tôi đến tham khảo tình hình Họ trông ngóng, mong chờ, cầu nguyện vì không biết chúng tôi có thật
sự trở lại không, không biết chúng tôi đi đường có bình yên không, không biết khi nào ghe mới đến, không biết có đủ cho tất
cả mọi người không v.v… bao nhiêu là nỗi mong chờ, lo lắng, kèm theo nỗi lo không biết ông trời có chịu ngừng khóc chưa, chứ
bà con ở dưới này khóc đã quá nhiều rồi… Khi thấy ghe chúng tôi đến, họ mừng rơi nước mắt, nhận lấy những món quà cứu trợ
mà niềm vui vô tận Tôi nghe trong mình dấy lên một niềm vui mộc mạc nhưng tràn đầy Và trong mắt họ, tôi thấy ánh lên một niềm hy vọng
Lạy Phật đã che chở cho con và giúp con
có nghị lực để làm việc miệt mài trong
Trang 6những ngày qua Xin chấp tay cầu nguyện cho
những người đang lâm nạn sớm vượt qua những
cơn đói lạnh, ngặt nghèo Xin thầm cảm ơn những
tấm lòng đã trang trải tình thương để gởi gấm cho
tôi những đồng tiền dành dụm để cứu giúp đồng
bào nơi quê nhà Những món quà nhỏ đã mang
đến nụ cười và niềm hạnh phúc trên những gương
mặt cằn cỗi, những mái đầu bất hạnh Họ cười đó,
nhưng mối lo vẫn trĩu nặng trên vai… Sau khi ăn
hết những gói mì và chén gạo này rồi, lấy gì mà
sống? Đất canh tác đã bị nước lụt phủ lên một lớp
cát dày, làm sao có thể trồng được khoai sắn để đắp
đổi cho ngày mai tới… Và ở những nơi mà nước đã
rút, thì bùn sình lầy lội hơn quá nửa đầu gối sẽ là
môi trường sản sinh bao nhiêu vi trùng Hết đói, hết lạnh, thì đến bệnh tật…
Ngày mai, chúng tôi lại tiếp tục về Duy Vinh để cung cấp cho 200 phần quà đến đồng bào Vài hàng kính thăm đến tất cả Xin tất cả hãy cùng tôi cầu nguyện cho đồng bào sớm qua khỏi cơn tai trời ách nước này
Với tất cả niềm tin tưởng,
Thích Pháp Chơn
Sơ Kết Cứu Trợ Bão Lụt Việt Nam
Tính đến ngày 10 tháng 12 năm 2007, ICAN đã nhận được $43,120 cho việc cứu trợ đồng bào nạn nhân của bão lụt miền Trung Việt Nam Xin cảm tạ các vị ân nhân đã cố gắng liên lạc với hãng
xưởng nơi mình làm việc để yêu cầu hãng match số tiền mình đóng góp cho ICAN Điều này sẽ
giúp chúng ta có thêm ngân quỹ để tài trợ cho những hoạt động cứu trợ.
Cũng xin cám ơn tất cả các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo và các em học sinh trường Việt ngữ Trí
Đức đã tổ chức một ngày bán bánh (bake sale) gây quỹ Các em học sinh đã hăng hái giúp mẹ làm bánh, và chia phiên nhau trực bán ở quầy bánh Vào cuối ngày, các em đã thâu được $264, và Cô Chi đã match thêm $264, tổng cộng là $528 cho ngày bán bánh gây quỹ giúp nạn nhân bão lụt.
Chi phí cho 2 chuyến đi cứu lụt tháng 11/2007 vừa qua của Thầy Pháp Chơn tổng cộng $56,000
cho những hoạt động cứu trợ bão lụt tại 6 tỉnh Thừa Thiên (Huế, Phong Điền, Hương Trà, Hương Thủy, Phú Mậu…), Quảng Trị (Triệu Phong, Hải Lăng), Quảng Bình (huyện Lệ Thủy), Quảng
Nam (như Đại Lộc, Duy Vinh, Duy Xuyên), Quảng Ngãi (như An Phú, Tịnh An, Bình Minh), và
Bình Định:
1) đã phát quà cho 2,000 đồng bào (mỗi phần quà trung bình $7)
2) đã phát cặp táp, đồng phục và tập sách, giấy viết, một bịt kẹo nhỏ cho 5,000 học sinh (mỗi phần quà trung bình $8)
3) tặng 6 chiếc ghe cho những chùa trong vùng thường bị lũ lụt để kịp thời cứu trợ đồng bào
($3,000)
4) tặng áo mưa cho 1,000 người lớn ($1,200)
5) tặng 1 căn nhà cho 3 hộ (tổng cộng 10 người) tại Kim Long ($1,000/căn)
Trang 7Nghĩ lại những ngày chuẩn bị cho Phật Đản
mà tôi vẫn còn hồi hộp
Mọi năm Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Chùa Liễu
Quán và ICAN vẫn tổ chức Phật Đản tại trường
Andrew Hill Highschool Năm nay vì lý do Andrew
Hill đang tu sửa trường lớp, chúng tôi đành quyết
định làm ở tiền đình của Tòa Thị Sảnh Thành Phố
San Jose Bao nhiêu điều lo ập đến, vì địa điểm mới
này quá lớn, quá đắt, cần nhiều đèn lúc về đêm,
không đủ sân cỏ cho trẻ con, làm sao kham nổi thức
ăn v.v
Mối lo ngại lớn nhất là làm sao xây dựng một đài
sen thật đẹp, thật trang nghiêm cho Đức Phật Sơ
Sinh Quý Thầy Cô, các Phật Tử và thiện nguyện
viên của chùa Liễu Quán đã miệt mài đóng góp công
sức từ nhiều tháng trước: vẽ mẫu, cưa cây, design
và sơn màu, rồi bắt đèn điện v.v Phía bên nữ thì lo
làm lồng đèn, hoa quả trang nghiêm bàn thờ, chuẩn
bị thức ăn, tập cho các em múa hát Đó là chưa kể những nỗ lực đổ vào để làm quyển Đặc San Phật Đản cho kịp chương trình Bên ICAN thì lo phần quảng bá chương trình, và dàn dựng các trò chơi Công việc không biết cơ man nào mà kể, nhưng mọi người đều cùng chung ý tưởng “làm để dâng cúng Phật thì cực khổ bao nhiêu cũng không sao” Cho nên rồi ra thì tiếng cười vẫn rộn vang, xua tan những nỗi ưu tư, lo lắng…
Nhìn khán đài trong ngày lễ mà tôi rùng mình cảm động Tiền đình của Tòa Thị Sảnh Thành Phố lớn như thế ấy, mà khán đài vẫn khá lộng lẫy, sừng sững, không chịu lép vế chút nào Và đối với tôi, giờ phút cảm động nhất trong buổi lễ Phật Đản ngày hôm ấy chính là lúc quý Thầy Cô của chùa Liễu Quán quỳ xuống đảnh lễ cung thỉnh chư tăng ni quang lâm buổi cầu nguyện Ngoài kia chuông trống vang rền Phái đoàn chư tăng ni hơn 40 vị từ nhiều tu viện, thiền viện, chùa thất Việt, Miên, Lào, Trung Hoa, Miến
Vưong Ngọc Quyên
Trang 8Điện trong vùng Bắc Califonia được thống lãnh bởi
Hòa Thượng ?, Hòa Thượng , Hòa Thượng ?Thích
Minh Đạt, Viện Chủ?? ? đang ở bên trong chờ đợi
Thầy Pháp Chơn, Trụ Trì của chùa Liễu Quán, cùng
với quý thầy Thích Pháp Hạnh, Thích Ngộ Thông,
Thích Đạo Chí, Sư Cô Thích Nữ Kiều Thuận, đã
cùng nhau quỳ xuống đảnh lễ cung thỉnh chư tăng ni
quang lâm Ngay tại giờ phút ấy, tôi bổng xúc động
đến bật khóc, thấy thương các Thầy Cô chi lạ đã dày
công, nhọc sức với phật tử và chúng sinh, với chúng
tôi biết bao nhiêu
Có hơn 3,000
người đã đến
tham dự ngày
Đại Lễ Phật Đản
Con số đông hơn
những năm trước
gấp 3, gấp 4 lần
Vậy mà công việc
rồi cũng xong, và
mọi người già
trẻ lớn bé đều có
được một ngày
vui bên gia đình
trong vòng tay ôm
của truyền thống
văn hóa Việt
Nam Đó là nhờ
bao nhiêu bàn tay
và tấm lòng của các thiện nguyện viên, thân hữu,
phật tử và đồng hương gần xa Xin đặc biệt cám ơn
anh John, chị Nga và anh Minh và Golden Harvest
Catering đã bảo trợ và phục vụ thức ăn miễn phí
trong ngày Cám ơn anh chị Nguyễn Xuân Hoàng
và Viet Tribune, anh Trần Đệ và VTimes, anh Trọng
Tuấn và chị Bảo Trâm ở New Life Radio program
và các cơ quan truyền thông đã giúp đỡ ICAN cật
lực trong việc quảng bá chương trình đến với đồng
hương Cám ơn các thầy cô giáo trường Việt Ngữ
Trí Đức đã bỏ nhiều công sức tập dượt các màn văn
nghệ cho các em và chuẩn bị cho các em dâng hoa
cúng Phật Cám ơn các bạn từ nhóm múa lân của
Nhân, từ nhóm múa lân ở San Francisco đã tăng
cường để phần múa lân thêm hào hứng; cám ơn
các em Khôi và Ben (thiện nguyện viên tí hon của
ICAN) vẫn luôn là con lân con bé xíu, dễ thương
nhất trong đoàn Cám ơn các thiện nguyện viên
của ICAN đã phục vụ những trò chơi hào hứng cho
các em nhỏ Cám ơn Vô Vi Nam đã giúp tô điểm sắc thái văn hóa Việt Nam với những màn múa võ dân tộc ngoạn mục Cám ơn Nha sĩ Nguyễn Hoàng Tuấn và chị Nguyễn Anh Trâm đã vui vẻ đảm nhiệm vai trò vất vả của người MC Cám ơn các ca sĩ trẻ Xuân Tiên, Thảo, Derek, Nhân Ái cũng như các ca
sĩ chuyên nghiệp Quang Tuấn, Ái Vân, Gia Huy đã góp tiếng hát của mình cho chương trình được thêm phong phú và ý nghĩa Xin cám ơn anh Việt Anh và Premiere Audio Production thật nhiều, đã một lần nữa, đến với ICAN và Liễu Quán bằng tất cả tấm lòng, và đã dàn dựng một chương trình âm thanh thật
xuất sắc, đến nỗi khi Quang Tuấn cất tiếng hát “từ ngàn xưa, vương thành Ca Tỳ La Vệ ”, giọng của anh ấm áp và
rõ nét đến độ ai cũng tưởng là âm thanh đang phát
ra từ một CD nào
đó và ai cũng nương theo tiếng hát của anh mà bay về nơi sinh trưởng của Đức Phật Và xin cám
ơn, cám ơn thật nhiều tất cả mọi người đã đến và hướng dẫn con em đến tham dự buổi lễ để góp tay nuôi dưỡng truyền thống văn hóa Việt Nam nói chung, và văn hóa Phật Giáo Việt Nam nói riêng
Một điều mới lạ năm nay là sự hiện diện của các giới chính quyền trong buổi lễ kỷ niệm ngày Phật Đản Sanh: Ông Jose Esteves, Thị Trưởng Milpitas, ông Forrest Williams (nghị viên khu vực 2 San Jose), cô MỹVân Khưu đại diện cho Nghị Viên Madison Nguyễn (khu vực 7 San Jose), cô ? đại diện cho Văn Phòng của Joe Coto, Dân Biểu Tiểu Bang California, cô ? đại diện cho văn phòng của Giám Sát Viên Pete McHugh của Santa Clara County Họ đến để trao bằng tưởng lệ cho Liễu Quán, nhưng điều quan trọng hơn, là họ đến để chính thức công nhận ngày Phật Đản Sanh là ngày của Hòa Bình, Từ
Bi và Hòa Thuận, là ngày mà thế giới, cộng đồng, gia đình và từng cá nhân mỗi người chúng ta có thể
Trang 9tìm đến với nhau, tìm về với nhau, cùng nhau sống
trong hòa bình và an lạc Mong rằng chúng ta tất cả
mọi giới, mọi nhóm có thể cùng nhau góp tay để tiếp
tục vận động cấp chính quyền Tiểu Bang cho tháng 5
dương lịch hàng năm (tức Mùa Phật Đản) được công
nhận là Tháng của Trí Tuệ, Từ Bi và An Lạc của Phật
Giáo Có được như vậy, từ từ rồi không khí ăn mừng
Phật Đản sẽ có thể lan rộng khắp xóm giềng, khắp
cộng đồng, và trở thành một mùa lễ của tình thương
được người dân từ tất cả mọi sắc tộc, mọi tôn giáo
chào đón và chúc tụng Và đó là một cống hiến văn
hóa rất có ý nghĩa của cộng đồng người Việt chúng ta
vào xã hội Mỹ, để làm đẹp, làm giàu, làm phong phú
thêm nền tảng tâm linh của cái nồi Hợp Chủng Quốc
này, phải không thưa quý vị?
Nhìn những bóng áo vàng, áo nâu của chư tăng ni
trong ngày đại lễ, tôi cảm thấy ấm áp, bình yên,
không còn sợ gì những phong ba bão táp ngoài kia,
vì tôi được có người bảo bọc, được có nơi nương tựa
Tôi thành tâm cầu nguyện cho tôi và mọi người, và
nhất là các em nhỏ, sẽ luôn luôn, mãi mãi có được
những cơ hội gần gũi Tam Bảo như thế này Tôi ra về,
người thì mệt lả, nhưng lòng vẫn vui với những hình
ảnh còn đậm nét trong đầu: một là hình ảnh của bức
tranh Đức Phật Thành Đạo trong một đêm trăng sáng
trưng bày ngay phía trước đã được rất nhiều người
thuộc mọi sắc tộc qua lại lưu tâm chiêm ngưỡng, dù
họ đi bộ hay là chạy xe ngang qua Và hình ảnh mà
tôi thấy dễ thương khôn cùng là hình ảnh của các vị
nghị viên thành phố, và các vị đại diện cho nghị viên
và dân biểu tiểu bang, đều đứng chắp tay thành tâm
cầu nguyện và niệm Phật theo mọi người
Lạy Phật, xin cho tất cả những ai đã từng nhìn thấy
Phật, đã từng nghe về Phật, đã từng niệm danh hiệu
Phật, đã từng lắng lòng hướng về Phật, dù họ không
hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng đều được coi như là
đã vun trồng nhân duyên với Chánh Pháp Và xin cho
nhân ấy sớm đâm hoa, kết quả để tất cả có thể đến
được với nhau, cùng nhau thực hành theo lời Phật
dạy, hiểu được tâm nguyện của Phật, mang nguyện
lực từ bi của Phật vào cuộc sống để làm cho cuộc
sống này được hòa bình, nhẹ nhàng, hạnh phúc, và
mang đến sự hanh thông trên đường Đạo cho mọi
người, mọi loài
San Jose, tháng 5 năm 2007.