1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

TUYEN TAP THO VE THAY TRO

10 9 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 10
Dung lượng 12,54 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kính tặng các thầy giáo Thầy tôi đó, ngày xưa hình dáng đó Vẫn uy nghi như lúc gọi trả bài Nhớ buổi chiều hay những sớm mùa thu Thầy vui vẻ, đưa tay xoa đầu trẻ Ôi vui lắm khi thấy thầy [r]

Trang 1

VÔ ĐỀ

Thời gian trôi nay em đã lớn khôn

Nhớ dáng thầy ngày xưa từng dạy dỗ

Mái tóc thầy nay không còn xanh nữa

Pha lẫn thêm những sợi bạc tháng năm

Bàn tay ấy em đã từng được nắm

Hơi ấm cho em thêm dào dạt tình thương Thầy xoa đầu và mỉm cười rất đượm

Học chăm ngoan, vững bước trên đời thường!

Em nhỏ bé trước mắt thầy trìu mến

Thầy xóa đi cái bở ngỡ đầu tiên

Cái lạ lẫm – âu lo lúc thầy đến

Đã chẳng còn, chỉ còn lại niềm tin

Biết bao nhiêu lứa học trò qua đi

Thầy không nhớ em là ai ngày ấy

Nhưng với em giờ đây và mãi mãi

Dáng hao gầy em giữ trọn không phai

CÒN ĐÂU TUỔI ÁO TRẮNG

Nay tôi lại về thăm ngôi trường cũ

Hàng cây xanh vẫn tỏa mát trời xanh

Góc phượng vĩ rực màu thời trai trẻ

Thời gian chìm nỡ thấm thoắt qua nhanh Dãy ghế đá còn đây, phút chia tay …

Lại hiện về rõ ràng từng gương mặt

Tôi giật mình có chút gì trong mắt

Rồi chợt cười giọt nước mắt con trai

Ngôi trường ơi những kỉ niệm một thời Sau bức tường đỏ hoà màu cờ Tổ Quốc Tìm lại mình nhưng nào đâu tìm được

Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi…

Thời đã xa

Trở lại sân trường

Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ

Chùm phượng đỏ hôm nao

Giờ chỉ xanh màu lá

Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!

Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta

Còn đâu nữa những giờ học

Thả hồn theo gió

Lời mắng nhẹ nhàng của thầy

Giờ đây nghe xa quá!

Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!

Thật ư

Thời học trò đã xa

Tuổi thơ cũng vụt qua

Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ

Thầy cô bạn bè ơi!

Trang 2

Biết vao giờ gặp lại

Thời gian thì trôi mãi

Trôi xa!!

Lời Của Thầy

Rồi các em một ngày sẽ lớn

Sẽ bay xa đến tận cùng trời

Có bao giờ nhớ lại các em ơi

Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao

Thuở học về cái nắng xôn xao

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới

Thầy trò mình cũng có lúc chia xa

Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha

Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ

Các em mang theo mỗi bước hành trình

Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:

Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngả

Chim tung trời bay bổng cánh thanh niên

Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền

Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

(Tạ Nghi Lễ)

-Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSj81h1x

Cô ơi!

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Trang 3

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

(Thảo Thảo)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjIHgXT

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

(Đoàn Vị Thượng)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjQhoog

Trang 4

Nhớ Trường Xưa

Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ

Ta ước mình được trở lại trường xưa

Qua bao năm bên xứ người xa lạ

Trong cô đơn ao ước một ngày về

Khi vẫn biết người xưa không còn nữa

Và bạn bè mỗi đứa một phương trời

Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng

Tôi trở về với kỷ niệm thân thương

Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi

Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời

Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn

Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay

Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy

Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ

Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy

Mang yêu thương trong buổi mới vào trường

Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ

Với thời gian còn lại được những gì

Nhưng tấm lòng của người con xa xứ

Luôn hướng về trường cũ ở quê hương

Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ

Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ

Nét mực khô lệ chảy dài trên má

Biết bao giờ được trở lại trường xưa

(Sưu tầm)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjYTQq7

Con Với Thầy

Con với thầy

Người dưng nước lã

Con với thầy

Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình

Mười mấy ngàn ngày không gặp lại

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên

Mỗi khi tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở

Mỗi khi tôi tìm được vinh quang

Qua buồn vui, qua những thăng trầm

Câu trả lời sáng lên lấp lánh

Với tôi thầy ký thác

Trang 5

Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng bước một tôi bước

Với kỷ niệm thầy tôi

(Phạm Minh Dũng)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjeHxgg

Thầy Và Chuyến Đò Xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian

(Nguyễn Quốc Đạt)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjmSATy

Con Nhớ Thầy Nhiều!

Con về trường xưa nhớ dáng thầy

Nhớ bài học thầy giảng hôm xưa

Nhớ tóc thầy lẫn với mầu mây

Nhìn bục giảng ngỡ thầy còn đó

Kỷ niệm nào man mác đâu đây

Khi còn trẻ dại con nào biết

Thầy đã dìu dắt con lên người

Cảm ơn thầy - người con yêu quý

Cảm ơn thầy - thầy giáo con yêu

Thầy đem dến tình thương bao la

Không ngại ngần trao cho con tất cả

Lòng thầy mênh mông như biển cả

Ôm chặt con thuyền giữa biển khơi

Con lớn lên từ biển lòng thầy

Con yêu thầy hơn yêu tất cả

Con nhớ thầy, thầy có biết không?

(Sưu tầm)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjt4CXS

Trang 6

Thầy Cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn Cô là người mẹ hiền phú quí

Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau

(Sưu tầm)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSjyo4N7

Thầy Là Gương Đời Hy Vọng

Thầy là gương đời hy vọng

Soi đường cho chúng con đi

Rọi xa ấm ngàn tia nắng

Lung linh tỏa sáng diệu kỳ

Thầy gieo hạt mầm nhân ái

Trên từng mảnh đất sơ khai

Chúng con ngày sau gặt hái

Hương thơm, trái ngọt cho đời

Chúng con mai dù khôn lớn

Với thầy như vẫn trẻ thơ

Không quên những lần lầm lỗi

Khắc ghi bao phút dại khờ

Chúng con như chim tung cánh

Hát ca muôn nẻo cuộc đời

Hoa thơm nở trên xứ lạ

Lòng đâu quên thuở xa xôi

Thầy là gương đời hy vọng

Soi đường cho chúng con qua

Thẳm sâu trong ký ức

Tình thầy nồng hậu bao la

(Nguyễn Hải Đường)

Trang 7

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSk5uiYF

Thầy!

(Kính tặng các thầy giáo)

Thầy tôi đó, ngày xưa hình dáng đó

Vẫn uy nghi như lúc gọi trả bài

Nhớ buổi chiều hay những sớm mùa thu

Thầy vui vẻ, đưa tay xoa đầu trẻ

Ôi vui lắm khi thấy thầy còn mạnh khoẻ

Vẫn thanh tao, dáng vẻ giống ngày nào

Thương quý mến, tràn dâng nhiều kỷ niệm

Ngôi trường nhỏ, trách nhiệm thầy còn đó

Dạy chúng con, mai sẽ lớn nên người

Đến nay đây con đã quá ba mươi

Tóc chưa bạc nhưng con đà chững chạc

Kỷ niệm xưa giờ hiện lên dào dạt

Tình thầy trò bát ngát lắm bao la

Trải mấy năm qua, thầy đã đi xa

Nay trở lại, trường xưa đang tu sửa

Lúc thiếu thời, nhớ chăng ngày hai bữa

Con ê a, làm toán, tập viết văn

Thầy dạy chúng con cần phải nhớ rằng

"Học tập tốt, siêng năng, lo chăm chỉ"

Mà giờ đây, ngót phần tư thế kỷ

Đứa thành danh, đứa ẩn sĩ chốn quê

Tết năm nay thầy tôi đã trở về

Vui vẻ quá, tặng người con xin viết

Tình thầy trò càng già, càng thắm thiết

Đạo Khổng Trinh, lưu viết nhớ ơn sâu

Gặp thầy đây, con xin có đôi câu

Chúc thầy đặng: an khương trường đắc thọ

(Phước Đồng)

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770#ixzz0zSkChkgM

Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó

Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh

Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện

In vào lòng kí ức đẹp như tranh

Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc

Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương

Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng

Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương

Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ

Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên

Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc

Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm

Trang 8

Tạ Lỗi

Cô - như cơn gió mùa Thu

Em - như lá vàng thoát cội

Cô ơi ! sao cô cứ vội

Xô vào em 1 thoáng lại bay xa

Ngày qua ngày qua ngày qua

Lá vàng em , đã héo quá lâu rồi

Từ bài Toán của đầu giờ

Thờ ơ bài Ngữ Pháp

Tờ nháp của bài Văn

Chút nhọc nhằn trong môn Hóa

Và trong em những ngày tranh giỏi khá

Em chôn vào thơ ấu thấm tim em

Thì cô ơi ! giờ đây có ấm êm

Em ôm mãi cho lòng thêm kiêu hãnh! Giờ trông cô thêm hao gầy mỏng mảnh Thoát phong trần gột lãnh những ngày mưa Hôm thăm cô như sống lại ngày xưa

Khi cúp tiết đổ thừa : " Em có bệnh "

Cô phân vân giữa giảng đường yên tịnh Phạt sao đành khi trò bệnh thế kia

Em trông cô chợt nước mắt đầm đìa

Ôm cô khiến cả giảng đường xao động !!! Trời bao la

Đất mênh mông

Biển rông

Đến bao giờ thôi hết mộng phù du?

Lời cô như

nghe vang vãng tiếng ru

Em thiu ngủ khi cô còn đang giảng

Giờ đây em trách ngày xưa lơ đảng

Cũng muộn mang

Vì dĩ vãng

hở cô? ?

Bởi ngày xưa em còn quá hồ đồ !

Này em phải xin 2 từ Tha Thứ

Dầu trong em

chỉ là

nơi quá khứ !

Những tưởng rằng mới ứ buổi hôm qua Lòng mong cô thuở ấy hãy thứ tha

Em biết lỗi

Nhưng mong là tái phạm

Nhưng Cơ hội chẳng còn

Em - Cô - Giảng Đường

Trang 9

Nay xa thẳm

Sẽ chẳng bao giơ

Huyền Thoại nhẫm lại lần 2

Đứng chơ vơ ôm nước mắt mặn lòng

Rêu phong phủ lên nỗi buồn nhân thế

Cam hóa đá trút khổ đau xuống bể

Còn lấy gì để khóc nỗi niềm xưa

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?t=34770&page=2#ixzz15vG0oHBU

"Đôi điều nhắn gửi"

Anh vẫn biết giáo viên là vất vả

Nhưng em ơi anh lỡ yêu mất rồi

Em có biết mỗi lần nhìn đám trẻ

Trong lòng anh lại cảm thấy bâng khuâng

Em có biết anh thường ước gì không?

Điều anh ước rất chi là nhỏ bé

Anh ước rằng sẽ được dìu đám trẻ

Tay trong tay chập chững bước vào đời

Anh yêu lắm những ánh mắt sáng ngời

Đã cho anh niềm tin vào cuộc sống

Để cho anh có tâm hồn bay bổng

Viết tặng em những vần thơ tuyệt vời

Rồi một mai trước sóng gió cuộc đời

Học trò anh vẫn hiên ngang tiến bước

Thật hạnh phúc!Anh là người đi trước

Truyền tới trò nghị lực để vươn lên

Anh luôn ước có một người ở bên

Động viên anh trên con đường sự nghiệp

Và mỗi ngày anh sẽ luôn bước tiếp

Em với nghề là lẽ sống của đời anh

.Một Đời

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời

Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng

Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn

Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh

Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân

Có khó khăn, có hay dở điệp trùng

Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận

Trang 10

Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng

Gần gũi thân thương lại là cách biệt

Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường

Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến

Của lớp người sau mơ vượt đại dương

Đơn sơ là những phần đóng góp của mình

Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ

Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại

Chỉ còn soi trang vở trắng học trò.

Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời

Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại

Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ

Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.

(Nguyễn Trọng Di)

-Thưa Thầy

(Tạ Nghi Lễ)

Thưa thầy, bài học chiều nay Con bỏ quên ngoài cửa lớp Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót Con hóa mình thành bướm và hoa Thưa thầy bài tập hôm qua Con bỏ vào ngăn khóa kín Mải lượn lờ theo từng vòng sóng Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin Thưa thầy, bên ly cà phê đen Con đốt thời gian bằng khói thuốc Sống cho mình và không bao giờ mơ ước Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ? Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng Soạn bài trong tiếng ho khan Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn Sao con học hoài không thuộc

Để bây giờ khi con hiểu được Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Ngày đăng: 01/07/2021, 03:37

w