1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Chiec ao mua cua Bo

22 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 12,49 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nó thích Hãy dành thời để lắng đứng trên lan cangian nhìn mưa, nhìn dòng người nghe đi -lại, rồi nó nghĩ giờ này ở nhà bố nó đang đó là sức mạnh làm của gì... Có điện thoại reo nó chạy H[r]

Trang 1

Chiếc áo mưa của Bố

Trang 2

Con chỉ đi học Đại

học thôi Không đỗ,

con đi học nghề chứ

không học Cao đẳng

hay trung cấp gì hết”.

Trang 3

Con chỉ đi học Đại

Nó nói như vậy với bố trước

kì thi Đại học mấy ngày, rồi

kì thi đi qua, nó trượt Nó

khóc, khóc nhiều lắm khi

nhìn bố và khi bạn bè của nó

chuẩn bị nhập học Bố an ủi:

“Con đi xem điểm nguyện

vọng hai đi, con thích học

ngành gì bố cũng đưa con

đi”

Trang 4

Rồi nó đỗ Đại học nguyện vọng hai, nó học ở xa - nơi mà nó chưa khi nào nghĩ tới Nơi cách đồng bằng Sông Hồng mà nó sinh ra đến hơn một nghìn cây số.

Rồi nó đỗ Đại học nguyện vọng hai, nó học ở xa - nơi mà nó chưa khi nào nghĩ tới Nơi cách đồng

bằng Sông Hồng mà nó sinh ra đến hơn một nghìn cây số.

Trang 5

Hãy dành thời gian để vui cười

-đó là tiếng nhạc của tâm hồn

Đưa nó đi nhập học xong bố về Lúc đó nó hiểu ra,

từ nay nó phải tự lo cho bản thân Bố về, nó cúi mặt chào chứ không dám nhìn vào mắt bố, nó sợ

bố nhìn thấy nó khóc, sợ bố thấy nó yếu đuối.

Trang 6

Hãy dành thời gian để khóc

-đó là dấu chỉ lòng bao la

Đại học là niềm mơ ước

của nó, thế mà ngày nào nó

cũng khóc, nó nhớ nhà, nó

thương bố quá!

Trang 7

Hãy dành thời gian để khóc

-đó là dấu chỉ lòng bao la

Thời tiết miền Trung có cả một mùa mưa dài Không phải là những cơn mưa âm ỉ cả ngày làm trời sẫm

lại mà là những trận mưa rào đến thật nhanh mà

qua cũng thật nhanh Mưa không làm cho nhịp sống

ở đây chậm lại

Trang 8

Hãy dành thời gian để lắng

Trang 9

Hãy dành thời gian cho sách đèn –

Đó là nguồn gốc của hiểu

biết

Có điện thoại reo nó chạy vào nghe Lâu rồi mới nghe giọng bố, nó chỉ muốn khóc Bố nó dặn:

“Con nhớ tự chăm sóc cho bản thân, ăn uống đầy

đủ Trời mưa con đi đường nhớ cẩn thận, bố mới gửi cho con bộ quần áo mưa…”

Trang 10

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Đường phố không ai có bộ quần áo mưa như nó

Trời có mưa to, nó vẫn ấm áp và an toàn trong bộ áo mưa của bố Bạn bè nó gọi bộ quần áo của nó là bộ

áo mưa Phù thủy, nó cười tươi và khoe với giọng tự hào rằng không ai có bộ quần áo như nó

Trang 11

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Ngày nào nó cũng đi học 10 cây số, đạp xe lâu rồi

mà sao nó vẫn thấy mệt mệt Nhưng nó luôn tự an

ủi và động viên vì trên đường nó đi bao giờ bố cũng

dõi theo

Trang 12

Hãy dành thời gian để vui chơi

-Đó là sự hồn nhiên của tuổi thơ

Hãy dành thời gian để vui chơi

-Đó là sự hồn nhiên của tuổi thơ

Mặc bộ áo mưa Phù thủy có lần áo nó bị ướt nhưng không phải bởi mưa mà bởi mồ hôi Chiếc áo to và dày, trời hết mưa nhưng về tới phòng nó mới cởi được áo Nó chẳng bận tâm đến điều này vì đây là

sự quan tâm bố dành cho nó

Trang 13

Nhiều khi nó nghĩ giá như ngày đó nó không ngang ngạnh thì nó sẽ học một trường Cao đẳng gần nhà Nó sẽ chạy về ôm lấy bố khi nó buồn, nó nấu cho bố bữa cơm sau buổi trưa bố vừa đi làm đồng về, nó pha cho bố ly nước chanh để bố không thấy nóng vì mồ hôi đã làm ướt hết chiếc áo đã đổi màu của bố.

Trang 14

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Ngày nào nó cũng đi học 10 cây số, đạp xe lâu rồi

mà sao nó vẫn thấy mệt mệt Nhưng nó luôn tự an

ủi và động viên vì trên đường nó đi bao giờ bố cũng

dõi theo

Tết đến, nó vui lắm Chuyến tàu buổi

trưa đưa nó về nhà Ngồi trên tàu nó

nghĩ nó sẽ hét lên thật lớn khi gặp bố

để vơi đi nỗi nhớ, nó sẽ ôm lấy bố và

làm nũng.

Trang 15

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Ngày nào nó cũng đi học 10 cây số, đạp xe lâu rồi

mà sao nó vẫn thấy mệt mệt Nhưng nó luôn tự an

ủi và động viên vì trên đường nó đi bao giờ bố cũng

dõi theo

Nhưng rồi mùa đông năm ngoái trời lạnh quá, nó co

ro trên tàu, có biết đâu bố cũng đang thức cả đêm đợi

đi đón nó về Hơn 2 giờ sáng nó phải làm sao đây,

mưa gió thế này làm sao bố đi đón nó được Muốn gặp

bố lắm nhưng nó lại muốn bố đừng đi, trời lạnh lắm

bố ơi!

Trang 16

Nhiều khi nó nghĩ giá như ngày đó nó không ngang ngạnh thì nó sẽ học một trường Cao đẳng gần nhà Nó sẽ chạy về ôm lấy bố khi nó buồn, nó nấu cho bố bữa cơm sau buổi trưa bố vừa đi làm đồng về, nó pha cho bố ly nước chanh để bố không thấy nóng vì mồ hôi đã làm ướt hết chiếc áo đã đổi màu của bố.

Đứng run lên dưới mưa Nó gọi:

- Bố ơi, con ở đây!

Rồi tiếng bố gọi nó:

- Mặc áo vào đi con, tất tay đây nữa này Con mặc áo

mưa rồi đi 2 bao bóng vào chân để nước mưa không

bắn Nhanh lên con!

Trang 17

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Ngày nào nó cũng đi học 10 cây số, đạp xe lâu rồi

mà sao nó vẫn thấy mệt mệt Nhưng nó luôn tự an

ủi và động viên vì trên đường nó đi bao giờ bố cũng

dõi theo

Tết đến, nó vui lắm Chuyến tàu buổi

trưa đưa nó về nhà Ngồi trên tàu nó

tuôn xối xả, ngồi sau bố mà lòng nó quặn thắt

Trang 18

và KHÔNG BAO GIỜ trở lại!

Hãy dành thời gian để VUI SỐNG & CỐNG HIẾN tuổi thanh xuân cho cuộc đời tươi đẹp này

Vì thời gian qua RẤT MAU

Áo mưa của bố thủng rồi kìa nhưng trong đêm nó cũng nhận ra nụ cười làm những nếp nhăn trên đôi mắt bố sâu hơn Nó khẽ gọi nhưng tiếng gió đã át lời

nó Nó vừa nói: “Con cảm ơn, bố ơi!”.

Trang 19

Hãy dành thời gian để suy tư -

đó

là chìa khóa của thành công

Ngày nào nó cũng đi học 10 cây số, đạp xe lâu rồi

mà sao nó vẫn thấy mệt mệt Nhưng nó luôn tự an

ủi và động viên vì trên đường nó đi bao giờ bố cũng

dõi theo

Thế là từ cái tết lạnh giá đó nó chưa được về quê thăm gia đình Đã mười tháng nay rồi Có lúc nó nhớ nhà, nhớ bố phát khóc Không biết những nếp nhăn có nhiều lên trên gương mặt đầy sương gió của bố?

Trang 20

ĐANG CHỜ ĐÓN BẠN !

Những nẻo

ĐƯỜNG ĐỜI VINH QUANGMùa đông đến gần, ngoài Bắc chắc trời đã lạnh

Còn hai tháng nữa nó được về quê – thầm nghĩ,

mong và hạnh phúc

Nay trời mưa, những trận

mưa miền trung dai dẳng, nó

vừa đi học về với cái áo mưa

của bố Nhớ bố và nhớ quê

đến cồn cào…

Trang 21

ĐANG CHỜ ĐÓN BẠN !

Những nẻo

ĐƯỜNG ĐỜI VINH QUANGMùa đông đến gần, ngoài Bắc chắc trời đã lạnh

Còn hai tháng nữa nó được về quê – thầm nghĩ,

mong và hạnh phúc

Mùa đông đến gần, ngoài Bắc chắc trời đã lạnh Còn hai tháng nữa nó được về quê – thầm nghĩ,

mong và hạnh phúc

Trang 22

From: xn4001@gmail.com

Ngày đăng: 20/06/2021, 11:15

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w