Hễ ngồi cạnh em lâu Anh lại mơ… cô khác Nếu như em yêu nhạc Anh xin làm cái đài Ðể lúc em nằm dài Luôn có anh bên cạnh Dù bao giờ cô quạnh Anh cũng gần bên em Nhý ngọn bấc với đè[r]
Trang 1Chiều anh và em
Có một chiều anh đến ở bên em
ánh xạ cuộc đời cho anh hạnh phúc
Em là ảo, là nguyên hay là thực
Anh ngu ngơ không biết tập chỉnh hình
Có một chiều em đến ở bên anh
Hai đứa bâng khuâng hệ tiên đề còn thiếu
Bổ sung đủ cho nhau rồi chợt hiểu
Không gian yêu trù mật tháng ngày xanh
Rồi một chiều anh đến ở bên em
Để đợc nói lời yêu thơng thổn thức
Đôi mắt em tròn xoe cung lợng giác
Rồi quay đi gián đoạn cả ánh nhìn
Và một chiều anh phải xa em
Bao thơng nhớ ngày bên nhau tích chập
Anh tích phân mong em đếng biến mất
Anh tìm em phơng trình sóng dần xa
Anh lang thang qua những chùm điều hoà
Lấy đạo hàm riêng biết rằng em ở đó
Em chờ đợi nghiệm ngoại lai đâu có
Toán tử tim liên tục nhớ khôn nguôi
Ao ớc bao ngày nay bỗng chia phôi Bài toán đề ra nhiều khi không chỉnh
Và cuộc đời dẫu nhiều phơng pháp tính Tim anh hồng chỉ tồn tại em thôi
Toạ độ phẳng nào mà chẳng thành đôi
Em hãy tin và vui lên để sống Anh toàn phơng chỉ khi em đối xứng Chuyển thế nào hai đứa vẫn tình chung Anh tìm em bằng đa thức đặc trng Anh kỳ vọng bóng hình em xuất hiện
Để anh viết về tình anh bất biến Không gian xanh yêu dấu của chúng mình
Để cuộc đời em mãi mãi ở trong anh
Nh chiều nay anh bên em đồng nhất
Nh nụ hôn đầu không bao giờ tắt
Nh những chiều ta mãi ở bên nhau.
Hết
Đụi dộp…
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đụi dộp
Khi nỗi nhớ ở trong lũng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dộp gặp nhau tự bao giờ
Cú yờu nhau đõu mà chẳng rời nửa bước
Cựng gỏnh vỏc những nẻo đường xuụi ngược
Lờn thảm nhung xuống cỏt bụi cựng nhau
Cựng bước mũn, khụng kẻ thấp người cao
Cựng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục khụng đi cựng người khỏc
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dộp mất đi
Mọi thay thế đều trở nờn khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Trang 2Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
_
Thơ tình Hóa Học
Nếu như em là sắt
Thì anh là Carbon
Dẫu dài ngắn vuông tròn
Vẫn sắt son trong một
Nếu như em là cột
Anh xin làm cãn nhà
Dù bão tố phong ba
Vẫn ôm em, che chở
Nếu như em là phở
Thì anh là nước lèo
Ðời có cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhỉ
Trang 3Nếu như em là chỉ
Anh lại biến thành kim
Dù kim có khó tìm
Dù chỉ gầy dễ đứt
Giả như em có sứt
Thì anh cũng rốn lồi
Lồi rốn với sứt môi
Chúng ta đi cùng lối
Giả như em sợ tối
Anh sẽ là ngọn đèn
Dù dầu đắt xăng lên
Anh vẫn luôn toả sáng
Còn nếu em là ván
Anh sẽ xin làm đinh
Ðóng một triệu chuyện tình Cũng không khi nào hết
Nếu em làm biển biếc Anh làm sóng bạc đầu
Dù tận dưới lòng sâu
Cũng ngoi lên mặt biển
Nếu như em định tiến Anh cũng không chịu lùi
Cả hai chẳng chịu lui
Thì ôm nhau chịu trận
Nếu tình là số phận
Anh sẽ năng lên chùa
Cầu khấn rõ là to
Mong lấy em là vợ
Nếu em là chủ nợ
Anh một kẻ thiếu tiền Khe khẽ đến bên em
Rồi cuỗm tiền chạy mất
Hóa thân là hành khất Anh gõ cửa nhà em
Trong lúc trời nhá nhem
Trang 4Xin nụ hôn tình ái
Nếu như em củ chuối
Anh sẽ làm Chí Phèo
Chí và Nở gặp nhau
Hỏi sao không có cháo
Nếu như em là gáo
Anh sẽ xin làm que
Trọc một lỗ vào khe
Khối người dùng múc nước
Nếu có một điều ước
Anh ước đến bên em
"Hôn thật khẽ thật êm Hôn êm ðềm mãi mãi"
Giả như em làm Vãi
Anh cạo đầu làm sư
Tu ở đền ông Từ
Vẫn vô tư mà sống
Nếu như em làm trống Anh xin làm cái dùi
Trống với dùi quen mui Lùi dần vào chỗ vắng
Giả như không còn nắng
Em sợ bầu trời đêm
Anh gọi mặt trời lên
Ðón bình minh rực rỡ
Có một khi nào đó
Muốn trở về tuổi thơ
Anh sẽ làm cây dừa
Tỏa bóng mềm em mát
Nếu vô tình chợt khát Anh dòng suối mát trong Dâng vị ngọt vô ngần
Ðể em… tu ừng ực
Giả như em ngủ gật
Trang 5Anh sẽ đến bên mình
Xoa nhè nhẹ con tim
Vì trên tim… là ngực
Giả như em có bực
Anh lại cười hề hề
Thế thì ảnh hưởng giề
Anh chứ ai đâu nhỉ?
Em mắng anh: "Ðồ khỉ” Rồi nhoẻn miệng cười khì
"Lần sau có làm gì
Tránh người ta nhìn thấy "
Giả như em là giấy
Anh biến thành bút chì
Chúng bạn có nói gì
Chì vẫn đi trên giấy
Nếu mà em có chấy
Anh thành dầu gội đầu
Chui vào mờ tóc nâu
Ở lâu lâu trong đó
Nếu như em ngại gió
Anh nguyện làm bức tường Ðứng chắn giữa giáo đường Cho em tôi cầu nguyện
Giả như em lắm chuyện Nói ra rả cả ngày
Anh cãi cối cãi chày
Nói gì mà lắm thế
Không may mà em dốt
Anh nguyện làm ông thầy Cũng chẳng chóng thì chầy Thầy biến thành "thầy nó" Giả như em sợ chó
Anh nguyện làm cây riềng
Trang 6Chó mà gặp phải riềng Thành thịt chó rựa mận
Giả như em có cận
Thì anh cũng mắt lồi
Hễ gặp nhau trên đồi
Ta đồng thời bỏ kính
Nếu em học tài chính
Anh sẽ học ngân hàng Nhà chúng mình màu vàng Hai nhóc thêm nhóc nữa Khi mà em có ửa
Là anh sẽ ở nhà
Luôn ở bên em mà
Dù bạn bè có nhậu
Qủa từ hoa mà đậu
Con chúng mình từ em Anh cũng chỉ góp thêm Cho gia đình hạnh phúc
Khi nào anh lên chức
Sẽ mua đất xây nhà
Trồng trước cửa vườn hoa Phía sau là bãi tắm
Nếu người em toàn là nấm Anh lấy nước biển về
Em tắm thỏa tắm thê
Cho đến khi hết bệnh
Trời hóa em là mận
Anh nguyện làm cây đào Mọc ở cạnh cầu ao
Nơi chúng mình thề nguyện
Nếu đêm nào mất điện Anh ngồi quạt cho em Sau mỗi tối êm đềm
Tình nồng càng thắm đượm
Trang 7Chuyện thường ngày ở huyện
Là lúc mình gần nhau
Hễ ngồi cạnh em lâu
Anh lại mơ… cô khác
Nếu như em yêu nhạc
Anh xin làm cái đài
Ðể lúc em nằm dài
Luôn có anh bên cạnh
Dù bao giờ cô quạnh
Anh cũng gần bên em
Nhý ngọn bấc với đèn
Hòa trong nhau bừng sáng
Khi mà em đến …tháng
Là lúc anh phải chiều
May mà chẳng có nhiều Tháng vài ba ngày lẻ
Bây giờ anh còn trẻ
Nếu mà anh có tiền
Anh mua một con thuyền Cùng em đi khắp chốn
Chúng mình còn thiếu thốn Chúng mình chẳng phải giầu Nhưng mà có sao đâu
Em vẫn là tất cả
Anh là con trai cả
Em: dâu lớn trong nhà
Cùng phụng dưỡng mẹ cha Vẫn thuận hoà sớm tối
Giả như em lạc lối
Anh tới đón em về
Vì chúng mình cùng quê
Có chi đâu mà lạ
Em thương anh vất vả
Anh nhớ em thật nhiều
Cũng chẳng còn bao nhiêu
Trang 8Thời gian ta khó nhọc
Bỗng khi nào em khóc
Là những phút nhớ anh Giọt nước mắt long lanh Chảy trên hai gò má
Anh thương em anh quá Người con gái chung tình Những lúc ở một mình Anh nhớ em từng phút
Nếu em là cây bút
Anh là giọt mực xanh Mực bút vẫn song hành Cùng em, anh tới lớp
Nếu em là tia chớp
Anh như con thuyền kia Lặng trôi dưới sao khuya Tìm bến bờ em đậu
Nếu ai bảo em xấu
Ðập phù mỏ cho anh
Em là em của anh
Với anh em vẫn đẹp
Khi mà em hết đẹp
Thì anh cũng đã già
Hạnh phúc của hai ta
Là trái tim nồng cháy
Nếu em là xe máy
Anh sẽ là con ðường
Trải đi khắp muôn phương Cho em đi không ngại
Giả như không bằng lái Anh: cảnh sát giao thông
Em có gặp dân phòng
Hễ cần là anh đến
Giả như em là hến
Trang 9Anh biến thành con "chai"
Ðể có khi ngày mai
Ðem bỏ vào nồi luộc
Nếu em không biết được
Cuộc đời trôi về đâu
Xin em hãy mau mau
Ta định ngày hôn lễ
Ðể một thời tuổi trẻ
Anh có em bên mình
Trọn vẹn cả nghĩa tình
Cho đến ngày “nhắm mắt”
Chuyện bây giờ mà kể
Chắc chắn sẽ còn dài
Nếu còn có ngày mai
Anh cùng em viết tiếp…
Format trái tim
Ánh mắt -con đường vào dữ liệu
Để một lần virus tình yêu
Truyền qua mạng bằng cái nhìn say đắm Khiến con tim điên đảo thất thường
Như ru mình vào giấc mộng yêu thương
Ta ngơ ngẩn trong thiên đường tình ái Một vườn yêu ngọt ngào đầy hoa trái Đắm say tình nào ai muốn cách xa
Trang 10Rồi hạnh phúc như vội vã thoáng qua
Người thay đổi khiến ta thành lạ lẫm
Virus yêu cứ từng giờ gặm nhấm
Trái tim hồng thẫm đỏ vạn nỗi đau
Thời gian ơi! Người dẫu có trôi mau
Trái tim ta có còn đâu nguyên vẹn?
Thoáng chuyện xưa chợt về trong nghèn nghẹn
Có cách nào format trái tim yêu?
-sưu
tầm - Bài thơ trên máy vi tính
Em vẫn biết:
Em làm vi tính
Các chương trình cứ máy móc vậy thôi!
Anh sẽ trách:
Hồn em như máy ấy
Số điện thoại, tên anh - Em mã hoá hết rồi! Nhưng đừng trách em
Cô gái đa tình
Bởi những ngày miệt mài trong phòng lạnh Phím máy vô tri, tay em gọi lệnh
Dòng chữ nào cũng ấm áp về anh
-sưu
tầm-Thơ tình Toán Học
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình
Trang 11Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên
(st)
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
ST
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều trong tọa độ không gian Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ
Trang 12Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm
ST
Thơ tình Toán Học
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song" Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả ST
Trang 13 Thơ tình Toán Học
Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích
Tình em nào cố định ở nơi đâu
Anh tìm em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ Chiều biến thiên là những cơn mơ
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương
ST
TÌNH TOÁN HỌC tiếo theo
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha Góc độ nào mà tính mãi không ra
Trang 14Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song" Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm" ST
Tình Toán Học tiếp theo
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Trang 15Tình đơn phương trong tam giác ba chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
Nhớ và Quên
Thật là nhớ để rồi lại sẽ quên
Những kỷ niệm tưởng chừng như còn mãi Xoay vần ta trí nhớ thêm mệt mỏi
Xói mòn cuộc đời, lão hoá những niềm vui
Ta nhớ em từng khoảng khắc xa xôi
Chiều hôm đó nắng ngập tràn nóc phố Sáng bừng lên trong tim ta ngọn lửa
Cháy bồi hồi theo làn tóc ai bay
Ta nhớ em quá khứ của một ngày
Trời tối sầm đổ muôn ngàn giông bão Mây giăng đầy trời tình người mờ ảo
Mưa đổ xuống rồi mắt cũng ướt đỏ hoe
Em ra đi để lại những trưa hè
Nắng rộn rã mà tiếng ve buồn bã
Trên cành cao nụ hoa vừa chớm nở
Đã vội úa tàn lả tả rụng đầy sân
Còn lại một mình sao lòng cứ phân vân Những được mất của một thời xưa cũ Thời gian trôi mà trái tim vẫn ngủ
Tỉnh dậy mơ màng ký ức nhớ và quên
Ta sẽ sống và tiếp tục bước lên
Cũng chẳng nhớ và chẳng quên gì cả
Khô Khan
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Trang 16Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng , buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em