[r]
Trang 1Bài ca cô gái Nitơ
Em là cô gái Nitơ
Thực tên Azot anh ngờ làm chi
Không mùi cũng chẳng vị gì
Sự sống không đợc duy trì trong em
Do thở thiếu oxizen
Còn em , em vẫn dịu hiện nh ai
Nhà em ở chu kì hai
Có năm điện tử lớp ngoài bao che
Mùa đông cho chí mùa hè
Đến ô thứ bảy anh về thăm em
Bình thờng em ít ngời quen
Ngời ta vẫn chế sao hiền thế cô
Cứ nh dòng họ khí trơ
Ai hỏi đến cũng làm ngơ chẳng cần
Tuổi em mời bốn thanh xuân
Đến đó tính chuyện trăm năm làm gì
Thế rồi năm tháng qua đi
Có anh bạn trẻ Oxi gần nhà
Bình thờng anh chẳng làm quen
Đến khi dông tố ân cần thăm em
Gần lâu nên cũng thành quen
Nitơ oxit sinh liền ra ngay
Không bền nên chất khí này
Bị oxi hóa liền ngay tức thì
Thêm một nguyên tử oxi
Hóa màu nâu thẩm chất gì độc hơn
Bơ vơ cuộc sống cụ đơn
Thủy thần thấy vậy bắt đem về nhà
Gọi luôn hoàng tử nớc ra
ép duyên chồng vợ thất là ác thay
Hờn căm khói bốc lên mây
nén thân cam chịu chua cay một bề
Đêm đông gió rét ma về
Oxi chẳng giữ lì thề cùng em
Vì cùng chung họ á kim Cho nên bố mẹ đôi bên bất bình Oxi từ đó buồn tình
Bỏ em một cỏi một mình bơ vơ
Đầu xóm có anh Hiđro Cùng em hôm ấy tâm t tỏ tình Phòng riêng lạnh lẻo một mình Nhìn gơng chỉ thấy bóng mình trong gơng Hiđro đã tỏ ý thơng
Lòng sao nỡ để đôi đờng cách xa Sớm đào tối mận lân la
Hiđro vẫn cứ sang nhà em luôn Thấy em vẫn tỏ ý buồn
Rủ luôn anh Sắt bạn cùng sang chơi Anh Sắt lém miệng nhất đời
Đến chơi hôm đó tiết trời nóng ran Lựa lời khuyên nhủ hỏi han
Bảo em nên sánh cùng chàng Hiđro Thế rồi câu chuyện nhỏ to
Cô em suy nghĩ đắn đo làm gì
Duyên tình hội ngộ làm chi
Để ngời nhòm ngó làm chi cho phiền
Từ nay chồng thảo vợ hiền
Ơn ai làm mối gắn liền duyên em Cùng chung nhịp đập con tim Phenol tơi thắm vẫn in sắc hồng Ngày đêm chung sức chung lòng Chúng em ra ruộng bón đồng lúa xanh
Đừng quên em nhé các anh Amoniac xứng danh chất này Tuy rằng hơi có mùi khai Nhng làm phân bón chẳng ai coi thờng Ngày mai tiếp bớc lên đờng
Hẹn anh gặp lại ở trờng phổ thông