Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách máng một học sinh nào, trừ khi ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chân tình như một người mẹ, người chị của chúng [r]
Trang 1Đề bài:
Tả cô giáo ( thầy giáo) đã từng dạy dỗ em và đễ lại cho em nhiều ấn tượng , tình cảm tốt đẹp
Bài làm:
Năm học này là năm học cuối của bậc Tiểu học, vì hoàn cảnh gia đình nên
em phải chuyển trường về huyện Trần Văn Thời Sống giữa thầy bạn mới với bao ngỡ ngàng xa lạ em càng nhớ đến cô Đào- cô đã dạy em năm học lớp 5 học kì 1 vừa rồi ở Cà Mau
Cô Đào còn rất trẻ Cô vừa đạt giải giáo viên dạy giỏi vài năm nay và còn có năng khiếu âm nhạc
Dáng cô thon thả cao cao nhưng không gầy, mái tóc luôn xõa ngang lưng, sống mũi cao lại được trời phú cho những gợn sóng tự nhiên càng tôn thêm vẽ đẹp dịu dàng, mềm mại, duyên dáng của một thiếu nữ trong độ tuổi xuân xanh ấy
Trên khuôn mặt tròn trịa trắng hồng, nổi bật đôi mắt bồ câu trong và sáng, pha lẫn vẽ dịu dàng, onhs ánh và hồn nhiên Đôi môi hình trái tim lúc nào cũng ươn ướt đỏ tươi như được thoa một lớp son mỏng
Mỗi khi cô cười, chiếc răng khểnh bên phải nhú ra tạo cho nụ cười một nét duyeenn dáng dễ thương và có những chiếc răng trắng tinh đều đặn như nhwnhgx hạt ngô non mới nhú lên
Nhà cô Đào ở ngã tư đường Ngô Quyền cách trường vài cây số, cô đi dạy bằng chiếc Novo 100 mà cô vừa mua cách đây vài năm Dù mưa hay nắng, hễ nghe tiếng trống điểm báo giờ học thì đã thấy cô trong bộ áo dài màu đỏ-cái màu đỏ của hoa phượng vĩ- bước vào lớp với nụ cười chào đón chúng em
Tiếp xúc với cô, cái cảm giác đầu tiên theo em nghĩ là sự thiện cảm và sau
đó là sự cảm mến thân thương Cho nên tụi nhỏ chúng em thường ríu rít quanh cô như một bầy chim vây quanh mẹ Em thích nhất là giờ Tập đọc, dù đã đọc là bài thơ, bài văn ở nhà nhiều lần nhưng em vẫn chưa thấy cái hay cái đẹp của nó Ấy vậy mà đến lớp nghe cô đọc, cô giảng bài em ới thấy hấp dẫn làm sao Giọng cô thật truyền cảm, lúc thì trầm trầm như tiếng mẹ ru em lúc em còn thơ ấu, lúc thì thánh thót ngân vang như tiếng chim họa mi buổi sớm, đưa chúng em vào thế giới huyền ảo lúc nào không biết nữa Cô đã biến một giờ tập đọc thành một giờ đi tìm cái hay, cái đẹp của cuộc sống, đến trống báo hiệu giờ chơi đã đến rồi mà chúng em
cứ muốn nán lại học ít phút nữa
Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách máng một học sinh nào, trừ khi ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chân tình như một người mẹ, người chị của chúng em Em còn nhớ lúc đến tạm biệt cô em cẩm thấy rất buồn vì sắp xa cô về nơi đất lạ quê người
Cô Đào của em là vậy đó Em mơ ước sau này trở thành một giáo viên như
cô Một ngyaf nào đó trở lại Cà Mau và nơi đến đầu tiên là nhà cô giáo Đào của
em