1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Tài liệu Phong vân đệ nhất đao - tập 8 docx

25 321 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Người khách kỳ quái
Tác giả Nguyễn Tốc Cổ Long
Thể loại Tiểu thuyết
Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 125,41 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com -190- CHƯƠNG THỨ TÁM NGƯỜI KHÁCH KỲ QUÁI gười n

Trang 1

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-190-

CHƯƠNG THỨ TÁM

NGƯỜI KHÁCH KỲ QUÁI

gười ngồi bên cạnh hắn lôi hắn xuống bảo :

-Đừng Nữ nhân đó không phải thứ dễ trêu đâu

Đồ tể hừ một tiếng :

-Tại sao?

Người bên cạnh đáp:

-Nàng có chủ bao

Đồ tể bĩu môi :

-Ai?

Người bên cạnh buông gọn:

-Vạn Mã Đường chủ!

Đồ tể như quả cầu đang phòng to, vụt xì hơi xẹp lép

Nữ nhân là dì ba

Dì ba ngẩng cao mặt bước vào, miệng cười mỉm, vờ như chẳng nghe chung quanh người ta xì xào bàn tán, chẳng thấy ai nhìn bà

Người ta nhìn bà với ánh mắt quá sỗ sàng, thứ ánh mắt cởi trần truồng y phục của nữ nhân để tìm những bộ phận mà họ mơ thấy

Trước những ánh mắt đó thì dù sao bà cũng mất tự nhiên ít nhiều, cũng may là bà trấn định được tâm tư nên không mất đi cái vẻ ung dung của con người đắc ý trên địa vị

Rồi Tiêu Biệt Ly gọi bà

Lão cười nhẹ thốt:

-Trầm Tam Nương cũng đến đây nữa sao? Đúng là một người khách kỳ quái của lão phu

Bà bước tới, hỏi:

-Tiêu tiên sinh không hoan nghinh tôi?

Tiêu Biệt Ly thở dài:

-Lòng thì hoan nghinh song không biểu hiện qua thái độ được Tam Nương nghĩ xem, lão phu đâu còn đôi chân mà đứng lên đón tiếp

N

Trang 2

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-191-

Trầm Tam Nương thốt:

-Tôi đến đây là muốn tìm người

Tiêu Biệt Ly chớp mắt:

-Tìm lão phu?

Trầm Tam Nương đáp:

-Nếu tìm tiên sinh thì tôi phải đến lúc vắng người chứ

Tiêu Biệt Ly thấp giọng:

-Lão phu thì nhất định mong đợi Tam Nương Bởi đôi chân đâu còn mà phải sợ ai bẻ gãy

Cả hai cùng cười

Cả hai đều biết đối tượng là một con hồ ly tinh Hai con hồ ly đang đấu trí với nhau

Trầm Tam Nương hỏi:

-Thúy Bình có mặt chứ?

Tiêu Biệt Ly gật đầu:

-Tam Nương tìm nàng?

Trầm Tam Nương gật đầu:

-Phải

Tiêu Biệt Ly thở ra:

-Tại sao cả nam nhân lẫn nữ nhân, ai ai cũng tìm nàng ấy?

Trầm Tam Nương thốt:

-Tôi không dỗ giấc được Đêm buồn nên muốn gặp nàng đàm đạo giải muộn Tiêu Biệt Ly lắc đầu:

-Rất tiếc Tam Nương đến quá muộn

Trầm Tam Nương cau này:

-Không lẽ nàng giữ khách trong phòng?

Tiêu Biệt Ly gãi đầu:

-Một người khách rất đặc biệt

Trầm Tam Nương hỏi:

-Đặc biệt làm sao?

Trang 3

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-192-

Tiêu Biệt Ly buông gọn:

-Nghèo Nghèo đến độ không còn có thể nghèo hơn nữa

Trầm Tam Nương mỉm cười:

-Nàng cũng tiếp cả khách nghèo nữa sao?

Tiêu Biệt Ly tiếp:

-Lão phu cũng muốn ngăn chận khách song rất tiếc đánh thì không thắng nổi mà chạy thì cũng không chạy nhanh bằng khách

Trầm Tam Nương trầm giọng:

-Tiên sinh không dối tôi chứ?

Tiêu Biệt Ly thở dài:

-Trên đời này phỏng có mấy kẻ dối được với Tam Nương

Trầm Tam Nương cười hì hì:

-Người khách đó là ai?

Tiêu Biệt Ly đáp:

-Diệp Khai

Trầm Tam Nương cau mày:

-Diệp Khai?

Tiêu Biệt Ly điểm một nụ cười:

-Đương nhiên là Tam Nương không nhận ra y nhưng y vừa đến đây chưa tròn hai ngày mà có khối người biết mặt y rồi

Trầm Tam Nương cười tươi, nụ cười thật hấp dẫn Nhưng trong ánh mắt ẩn ước có sát khí chớp ngời

Rồi bà nghe lỗ mũi cay cay…

Sau đó thì sát khí tan biến liền

Bởi bà vừa thấy một bóng người Người này có lối mở cửa ồ ạt Một tiếng bình vang mạnh Cửa bật tung, một thân hình hộ pháp xuất hiện

o0o

Trang 4

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-193-

Công Tôn Đoạn bước những bước dài tiến vào Tay đặt nơi đốc đao, mặt lộ sắc giận Trong những phút giây như thế này, người ta mới thấy y dữ hơn một hung thần

Trầm Tam Nương ngừng thở

Tiêu Biệt Ly thở dài, lẩm nhẩm:

-Người đáng đến lại không đến Chỉ đến những kẻ không đáng đến

Lão cầm lên một quân bài rồi từ từ đặt xuống, đoạn lắc đầu tiếp:

-Đêm qua mưa to, đường xá lầy lội, người vô tư hẳn không ham xuất ngoại tí nào

Mưa ban ngày chứ đâu có mưa đêm? Sao lão nói mưa đêm?

Cái tiếng phong vũ của lão có hàm ý sâu xa gì?

Công Tôn Đoạn vụt quát:

-Lại đây!

Trầm Tam Nương khẽ cắn môi hỏi:

-Ông bảo ai lại?

Công Tôn Đoạn cộc lốc:

Gã cân nặng ít nhất cũng trăm cân thế mà Công Tôn Đoạn hất gã như hất quả cầu

Công Tôn Đoạn không buồn nhìn gã Đồ tể, y nhìn thẳng vào mặt Trầm Tam Nương gằn từng tiếng:

-Nghe ta hỏi, ngươi xuất ngoại để làm gì?

Trầm Tam Nương cắn môi, cuối cùng cúi đầu đáp:

-Tôi muốn tìm một người

Trang 5

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-194-

Công Tôn Đoạn quát:

-Tìm ai?

Trầm Tam Nương hỏi lại:

-Có quan hệ gì đến ông?

Công Tôn Đoạn hừ lạnh:

-Đi theo ta, rồi muốn nói gì thì tự do nói

Công Tôn Đoạn đi trước, bước những bước dài và nhanh

Trầm Tam Nương có vẻ miễn cưỡng theo sau, vất vả quá

Thế thuật khinh công siêu việt của bà đâu? Vừa rồi bà xử dụng một thân pháp tinh diệu quá mà

Chẳng lẽ bà quên ngón nghề cao tuyệt của bà?

Ra đến đường, gặp đoạn vắng, Công Tôn Đoạn đáp câu hỏi của bà:

-Việc của Mã Không Quần là việc của Công Tôn Đoạn, ngươi biết chưa Không một ai được làm gì để nhục cho lão

Trầm Tam Nương cãi:

-Tôi làm gì mà ông nói là gây nhục cho lão ta?

Công Tôn Đoạn cao giọng:

-Việc ngươi vừa làm đó

Trầm Tam Nương thở dài:

-Tôi chỉ muốn đi tìm một vài nữ nhân đàm đạo giải khuây, vậy mà cũng cho là làm nhục lão được à? Ông đừng quên tôi là nữ nhân Nữ nhân tìm nữ nhân cũng không được dao?

Công Tôn Đoạn hỏi:

-Ngươi tìm ai?

Trầm Tam Nương đáp:

-Thúy Bình cô nương

Công Tôn Đoạn gằn giọng:

-Nàng ấy không phải là nữ nhân suông Nàng ấy là con điếm

Trầm Tam Nương cười lạnh:

-Điếm? Con điếm mà ông gọi được nàng không? Nàng chịu tiếp ông không?

Trang 6

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

Kế đó bà ói mữa, mữa toàn nước chua trong bao tử

Công Tôn Đoạn bước tới chụp tóc bà, nhấc bổng bà lên, cao giọng thốt:

-Ta biết ngươi cũng là một con điếm Song trước kia ngươi muốn bán mình cho ai thì tùy Chứ bây giờ thì không được

Trầm Tam Nương cắn răng, cố nhẫn nại, lệ thảm tuôn tràn, giọng bà rung rung:

-Ông… ông muốn làm gì tôi?

Công Tôn Đoạn gằn mạnh:

-Ta hỏi câu nào, ngươi đáp câu đó, đáp đúng sự thật Biết chưa?

Trầm Tam Nương chưa nói Công Tôn Đoạn đã hoành tay, chặt sống tay vào hông bà

Bà co rúm người lại, lệ thảm lại tuôn tràn

Công Tôn Đoạn quát:

-Ngươi hiểu chưa?

Trầm Tam Nương gật đầu

Công Tôn Đoạn hỏi:

-Ngươi rời nhà từ lúc nào?

Trầm Tam Nương đáp:

-Mới đây thôi

Công Tôn Đoạn tiếp:

-Ra khỏi nhà là đi ngay đến đây?

Trầm Tam Nương gật đầu

Công Tôn Đoạn tiếp:

-Gặp con điếm Thúy Bình chưa?

Trầm Tam Nương lắc đầu:

-Chưa

Công Tôn Đoạn hừ một tiếng:

Trang 7

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-196-

-Tại sao chưa?

Trầm Tam Nương đáp:

-Vì nàng đang tiếp khách

Công Tôn Đoạn hỏi:

-Có tìm ai khác không? Có đi đến nơi nào khác không?

Trầm Tam Nương lắc đầu

Công Tôn Đoạn quát:

-Thật vậy?

Y lại vung quyền, lần này y chọn chỗ có thịt nhiều hơn xương

Một tiếng bịch vang lên Y điểm một nụ cười Chừng như y thích nghe loại âm thanh đó

Trầm Tam Nương kêu lên:

-Tôi nói không Không gặp ai khác, không đến nơi nào khác

Công Tôn Đoạn nhìn bà, ánh mắt chớp hung quang Tay quyền vẫn nắm chặt, chờ vung ra

Trầm Tam Nương đột nhiên nhào tới, hai tay quàng quanh cổ Công Tôn Đoạn, hai chân kẹp sát hông y, rồi bà vừa khóc vừa gào:

-Nếu ngươi thích đánh ta thì đây, ngươi đánh đi Ngươi cứ đánh chết ta đi Bà ghì mạnh hơn, ngực áp sát ngực y, mượn cái thế dãy dụa để mà chà sát ngực bà vào ngực y, cho đôi nhủ hoa cồm cộm chọc nhột y Đồng thời đôi chân bà rà lên rà xuống nơi hông y

Cảm giác rờn rợn chuyển khắp mình Trong khi đó Công Tôn Đoạn lại nghe hơi thở nong nóng và phều phào của Trầm Tam Nương phớt phớt nơi cổ Trầm Tam Nương lại tựa đầu lên vai y, khóc rấm rứt, vừa khóc vừa rên rỉ:

-Ta biết là ngươi thích đánh ta lắm mà Đánh đi Đánh cho ta chết ngay đi Hai bàn tay đang nắm chặt, mười ngón từ từ lơi ra, cuối cùng Công Tôn Đoạn xuôi lơ luôn hai tay

Niềm phẫn nộ nơi ánh mắt của y cũng tan biến luôn

Kế đó hơi thở của y bắt đầu dồn dập, thô bạo

Trầm Tam Nương tiếp:

-Đánh đi Đánh chết ta cũng chẳng sao Nếu còn sống sót, ta nhất định không tố cáo với ai biết về sự tình này

Trang 8

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

Bà ngã ngửa người nằm trên mặt đường

Công Tôn Đoạn nhổ một bãi nước bọt xuống mặt bà Đoạn y quay mình đi tìm con ngựa

Y tự hận chứ không hận Trầm Tam Nương, hận mình không đủ cương quyết cự tuyệt sự dụ hoặc, lại không dám tiếp thọ sự hiến dâng đó

Trầm Tam Nương lau khô lệ Chỗ bị Công Tôn Đoạn đánh bắt đầu rêm đau Thế nào rồi qua đêm nay, chỗ đó cũng phải sưng lên bầm tím

Bàn tay của Công Tôn Đoạn mạnh như chiếc sừng trâu, quật cây cối cũng phải gãy xuống thì huống chi là xác thịt con người

Tuy nhiên bà không buồn, không hận Bởi bà biết chẳng bao giờ Công Tôn Đoạn đem sự tình này tiết lộ với ai Bà không muốn Vạn Mã Đường chủ biết bà có

ra khỏi phòng trong đêm nay

Hiện tại chỉ có mỗi một người biết được sự bí mật của bà

Người đó là người nấp trên nóc nhà nghe trộm câu chuyện của bà và bà đã đuổi theo, song không theo kịp

Người đó là ai?

Phải là Diệp Khai chăng?

Bà hy vọng người đó là Diệp Khai Bởi một người có nhiều bí mật thì không khi nào nghe lọt bí mật của người khác mà tiết lộ ra ngoài

Bà tin chắc có cách uy hiếp Diệp Khai, bắt buộc chàng phải im lặng Cho nên bà hy vọng người đó là chàng

Trong một gian phòng kín, một đôi nam nữ đang đối thoại với nhau

Trang 9

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

Trang 10

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

Hẳn là công tử có nhiều bí mật cần dấu diếm người ngoài

Diệp Khai ngồi lên bên cạnh nàng, nhìn nàng một lúc

Trong ánh sáng mông lung của ngọn đèn, chàng thấy gương mặt nàng trắng xanh, mỏi mệt Đối mắt của nàng rất to

Bỗng chàng thốt:

-Tại hạ chỉ có một một sự bí mật

Thúy Bình mở to mắt hơn hỏi:

-Bí mật gì?

Diệp Khai tiếp:

-Tại hạ sống chín ngàn bảy trăm năm, tu luyện từ hồ ly biến thành hình người Chàng nhảy xuống giường, xỏ chân vào giày, khoác áo, đoạn bước ra

Thúy Bình cắn môi, nhìn theo sau bóng chàng bước đi Sau đó nàng dùng lực đập mạnh tay xuống chiếc gối Hy vọng chiếc gối là Diệp Khai

Toà tiểu viện nhỏ im phăng phắt Nhưng trên gác nhỏ, đèn đốt sáng Tiêu Biệt Ly đang ở trên gác

Lúc ở trên gác, lão ta làm những gì?

Trên đó có những quân bài cho lão mân mê chăng? Hay có một nữ nhân nào

Trang 11

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-200-

Lạ chưa Trên đó có những ba người Một là Tiêu Biệt Ly, cái đó thì chắc rồi, còn hai bóng kia?

Diệp Khai chớp mắt

Chàng hết sức khó khăn để dằn tính hiếu kỳ Cái kỹ viện với căn gác nhỏ cách nhau không xa lắm Chàng cột chặt tà áo, đoạn phi thân vút qua đó

Quanh bốn phía gác đều có lan can, lối kiến trúc như một toà tiều đình

Chân vừa chấm lan can, chàng nhún mình đu lên mái nhà

Chân móc vào mái nhà, đầu thòng xuống, chàng nhìn vào trong căn gác

Chính giữa có một cái bàn tròn

Trên bàn có rượu và thức ăn

Người ngồi đối diện với vọng cửa là Tiêu Biệt Ly Người thứ hai mặt y phục rất hoa lệ, gần như xa xỉ, bàn tay cầm đũa có đeo ba chiếc nhẫn hình dáng cực kỳ quái dị Ba cái đó mường tượng như ba ngôi sao Người đó đúng là một lão gù Đèn trong căn gác không sáng lắm Rượu và thức ăn thì thật là hảo hạng Người gù mặc y phục hoa lệ đang nâng chén rượu

Tiêu Biệt Ly cười hỏi:

-Rượu thế nào?

Người gù đáp:

-Rượu thì thường thôi còn chén thì khá lắm

Xem ra cái lão này còn sành hưởng thụ hơn cả Tiêu Biệt Ly

Tiêu Biệt Ly thở dài:

-Ta biết là khó mà làm cho các hạ vừa lòng lắm Ta đã nhờ người xuôi tận miền nam, cố tìm cho được cái thứ Bồ Đào Tửu chân chính gốc Ba Tư Không ngờ bao nhiêu công khó chỉ được các hạ đánh giá bằng một tiếng “thường”

Người gù đáp:

-Bồ Đào tửu của Ba Tư có đến mấy loại, loại này là loại thường thôi

Tiêu Biệt Ly hỏi:

-Sao các hạ không mang theo một ít, thuộc loại tốt

Người gù thốt:

-Tại hạ định mang theo đấy chứ, song lúc sắp sửa ra đi thì có việc phát sinh, thành ra quá vội vàng mà không kịp nghĩ đến rượu

Thì ra họ có ước hẹn với nhau trước

Trang 12

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

Diệp Khai hy vọng nghe Tiêu Biệt Ly hỏi Đinh Cầu Cảnh, lúc lão ấy sắp sửa

ra đi thì việc gì đã phát sinh

Nhưng Tiêu Biệt Ly đã chuyển hướng câu chuyện sang đề tài khác:

-Dọc đường đến đây các hạ có gặp một nữ nhân nào cực kỳ diễm lệ chăng? Đinh Cầu Cảnh lắc đầu:

-Không Mấy lúc gần đây chừng như nữ nhân diễm lệ mỗi ngày một hiếm Tiêu Biệt Ly cười mỉm:

-Cái đó có lẽ tại vì các hạ mỗi ngày một giảm hứng thú đối với nữ nhân

Đinh Cầu Cảnh thốt:

-Nghe nói ở đây các hạ có một nữ nhân vào hạng khá Đúng vậy chứ?

Tiêu Biệt Ly chớp mắt:

-Nào chỉ khá mà thôi Phải nói là tuyệt mới được

Đinh Cầu Cảnh chau mày:

-Có vưu vật như vậy mà sao các hạ không gọi ra đây cùng uống rượu với bọn ta?

Tiêu Biệt Ly đáp:

-Hai hôm nay không gọi được nàng đâu

Đinh Cầu Cảnh trầm giọng:

-Tại sao?

Tiêu Biệt Ly đáp:

-Vì nàng đã có người rồi Người đó chiếm trọn con tim của nàng

Đinh Cầu Cảnh hỏi:

-Ai?

Tiêu Biệt Ly đáp:

-Con người có hấp lực làm say mê nữ nhân đương nhiên không nhiều

Đinh Cầu Cảnh gật đầu:

Trang 13

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by A Thanh Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-202-

-Lão bình sinh không thích đồng ý với ai nhưng bây giờ lão đồng ý

Tiêu Biệt Ly tiếp:

-Người đó lắm lúc xem như ngu ngốc nhất đời

Đinh Cầu Cảnh ạ lên một tiếng:

-Thế a!

Tiêu Biệt Ly đáp:

-Y dám bỏ chăn êm nệm ấm để đi nằm điếm cỏ cầu sương Y dám bỏ cao lương mỹ vị để sống qua ngày bằng cách hớp gió làm no

Diệp Khai khoan khoái vô cùng Vô luận nam nhân nào, nghe kê khai bình luận mình như vậy về phương diện nữ sắc thì nam nhân đó phải khoan khoái cực độ

Tuy nhiên có một câu không làm cho chàng sung sướng lắm

Cái đó mường tượng ám chỉ chàng bị bỏ rơi, bị phụ bạc Chàng là người bị bỏ rơi của một nữ nhân vừa gặp mới nới cũ

Hơn thế, chàng bị ví như một tên tiểu trộm

Nhưng luận vì hiện tình thì câu nói ám chỉ đúng trường hợp chàng rời căn phòng ấm áp của Thúy Bình để đến đây hít gió, nghe trộm

Thế ra Tiêu Biệt Ly đã phát hiện ra chàng rồi sao

Vừa lúc đó, Tiêu Biệt Ly ngẩng mặt lên, nhìn về phía cửa sổ, cười nhẹ

Đinh Cầu Cảnh cũng buông chén rượu, chuẩn bị bàn tay với một tư thế kỳ quái

Diệp Khai biết bị lộ rồi nên bật cười lớn, thốt:

-Chủ nhân uống rượu bên trong để cho khách ở ngoài hớp gió Chủ nhân như vậy quả thật là ác Ác quá

Chàng buông mình xuống, đẩy cánh cửa sổ, nhảy vào

Trên bàn chỉ có hai bộ chén đũa

Vừa rồi rõ ràng là chàng thấy ba bóng người Thế người thứ ba biến đi đâu? Người đó là ai? Chẳng lẽ lại là Vân Tại Thiên?

Nếu là gã thì tại sao lại chuồn đi?

Gian gác này bài trí rất trang nhã Đồ vật đều được đặt trong tầm tay, với tay

ra là lấy được

Tiêu Biệt Ly với tay lấy một chiếc chén ngọc nơi kệ ở bên cạnh, cười thốt:

Ngày đăng: 10/12/2013, 08:15

TỪ KHÓA LIÊN QUAN