Nồng nàn như oxi với hiđro Có một thời ai say mê học hóa Axit cộng Bazơ là phản ứng trung hòa. Muối Cộng nước là phản ứng cháy nổ Tái hợp thành valentine đầy hoa[r]
Trang 1HÓA HỮU CƠ
Rủ nhau đi học hữu cơ
Mấy năm công sức bây giờ thảnh thơi Thuyết cấu tạo đã thuộc rồi
Đồng phân ta cứ mặc đời viết ra
Mấy loại mạch có đâu xa
Mạch nhánh, mạch thẳng, luồn qua mạch vòng
Liên kết bội phóng long nhong
Nhóm thế cũng chạy gắn trong đính ngoài
Đồng đẳng càng dễ hỡi ai
Cấu tạo ấy CH2, thêm vào
Phân gốc tính chất ra sao?
Xét liên kết có phản ứng nào xảy ra Phản ứng thế thật khéo là
Hv-liên kết đơn ta mới “ừ”
Đôi ba liên kết thật hư
Tác nhân cộng chẳng chần chừ cộng ngay
Xòe bàn tay, đếm ngón tay
Vừa thế vừa cộng đây này gốc thơm
Ăn quà cũng chẳng bằng cơm
Thức ăn các món phải đơm đủ đầy Nhóm định chất thực lắm thay
-OH là rượu,-O này ete
-COO- đúng este COOH- về phe chất nào?
Acid dễ nhớ làm sao!
Nhóm -CO- lại gắn vào xeton
Đặc biệt hãy nhớ phenol
Phenyl (C6H5-) gắn với gốc ol diu6 kỳ
Andehit-carbonyl Amin chất ấy hãy nhìn nitro(-N-) Nào tinh bột nào cellulose
Protit, polyme, lipit, glucose, nào đường Mấy chất này cũng nhớ luôn
Học thuộc xem kỹ chẳng buồn lúc thi
Rủ nhau… Hữu cơ học đi
Có ôn luyện kỹ ắt thì lên câu:
“Công lênh chẳng quản bao lâu
Ngày nay nước bạc ngày sau cơm vàng”
Hoá yêu
Nếu em là axit Anh xin làm bazơ
Trang 2Để yêu đến bất ngờ
Đến trung hoà không kịp!
Em thích làm axit
Có vị chát vị chua
Như dư vị tình yêu
Không ngọt ngào đường mật
Tính khí em đặc biệt
Đâu chỉ có protôn
Anh nào biết trong em
Chứa bao nhiêu H+
Tình yêu dành cho em
Mạnh hơn lực axit,
Thắng cả lực bazơ
Để đến tận bây giờ
Vẫn trung hoà không kịp
Cô Gái Nitơ
Em là cô gái Nitơ
Tên thật Azot anh ngờ làm chi
Ko màu cũng chẳng vị gì
Sự cháy, sống chẳng duy trì trong em
cho dù ko giống Oxi
Thế nhưng em vẫn dịu hiền như ai
Nhà em ở chu kỳ 2
Có 5 Electron ngoài bao che Mùa đông cho tới mùa hè Nhớ ô thứ 7 nhớ về thăm em Bình thường em ít người quen Người ta vẫn bảo sao trầm thế cô
Cứ như dòng họ khí trơ!
Có ai ngỏ ý làm ngơ sao đành Tuổi em mười bốn xuân xanh
Vội chi tính chuyện yến oanh làm gì
Thế rồi năm tháng trôi đi
Có anh bạn trẻ Oxi gần nhà Bình thường anh chẳng lân la Nhưng khi giông tố đến nhà tìm em Gần lâu rồi cũng nên quen Nitơ oxit (NO) sinh liền ra ngay Không bền nên chất khí này
Trang 3Bị Oxi hóa liền ngay tức thì Thêm 1 ng tử Oxi (NO2)
Thêm màu nâu đậm chất nào đậm hơn
Bơ vơ cuộc sống cô đơn Thủy tề thấy vậy bắt lun về nhà Gọi ngay hoàng tử nước ra (H2O) Ghép lun chồng vợ thật là ác thay (2 NO2 + H2O > HNO3 + HNO2)
Hờn đau bốc khói lên đầy Nên tim em chịu chua cay 1 bề Đêm giông tố rét tràn về Oxi chẳng được gần kề bên em
Vì cùng dòng họ phi kim Cho nên cô bác 2 bên bực mình
Oxi từ đó bùn tình
Bỏ em đơn độc 1 mình bơ vơ (2NO -> N2 + O2)
Em là cô gái Nitơ Lâu nay em vẫn mong chờ tình yêu
Và bây giờ là bài về Hữu cơ
HƠ TÌNH HÓA HỌC Anh ngỏ ý xin em đừng phản ứng Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim Anh yêu em như axit yêu kiềm Nếu hóa trị II ta cùng tương đối Anh biết em trong phương tình hóa học
Và quen em trong phản ứng cân bằng
Từ phương trình oxi hóa mangan Tình hai đứa hòa trong dung dịch
Em chuẩn độ tình anh bằng axit Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim Điểm dừng khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em trong dung dịc thắm làn môi
Em là oxi rỉ xét đời anh Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy Bởi hóa học biến đổi khôn lường Tình trong em còn mãi vấn vương Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như phản ứng trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như phản ứng tỏa nhiệt
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đậm
Trang 4Là những khi anh như tra tấn bởi bazơ Tại lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng khói bốc cả hai bên
Mà anh dây đỏ như phenolphatalein gặp xút Chỉ bởi rằng tay trái cứ như trên
Nhưng anh vẫn yêu em tha thiết
Mặn mà như muối bền chặt như vôi Rất ngọt ngào như đường saccarozo Lấp lánh như những viên kim cương Nồng nàn như oxi với hiđro
Có một thời ai say mê học hóa
Axit cộng Bazơ là phản ứng trung hòa Muối Cộng nước là phản ứng cháy nổ Tái hợp thành valentine đầy hoa
Xúc tác Noel ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ
Ánh sáng khuếch tán hỗn hợp mau tan Rồi Một hôm ai hí hoáng lên bàn
Đố ai đó một phương trình vô định [/COLOR]