1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bài soạn Tập san 07

10 201 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đảng, Bác và mùa xuân
Tác giả Hồ Thị Quý, Nguyễn Thị Thương
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Truyện ngắn
Năm xuất bản 2011
Định dạng
Số trang 10
Dung lượng 59,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ngày 30 tết của cách đây 1 năm là ngày cả đất nớc vui vẻ bớc sang năm mới nhng có một gia đình không thể có đợc sự vui vẻ vì có ngời ra đi.. Một tháng sắp tết tôi về thăm mẹ những khoảnh

Trang 1

Đảng, Bác và mùa xuân

Hồ Thị Quý - Lớp 11B1

Trong mấy ngàn năm lịch sử dựng nớc và giữ nớc của dân tộc, nhất là trong lịch sử đấu tranh của Đảng và nhân dân ta của một thế kỷ qua, có biết bao sự kiện lịch sử lớn lao diễn ra vào mùa xuân

Ngày 03/2/1930 Đảng cộng sản Việt nam ra đời Đảng đợc thành lập là một sự kiện vi đại trong lịch sử Việt Nam Từ đây, cách mạng giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam đã đặt dới

sự lãnh đạo duy nhất của Đảng cộng sản Việt nam, một Đảng theo học thuyết Mác Lê in có đ ờng lối cách mạng khoa học và sáng tạo, có đội ngũ cán bộ đảng viên kiên trung, nguyện suốt đời hy sinh cho lý tởng của chủ nghĩa cộng sản, cho dân tộc, cho tự do của nhân dân

Mùa xuân năm 1941, sau ba mơi năm buôn ba trên khắp các châu lục, Bác Hồ kính yêu trở về

tổ quốc cùng TW Đảng trực tiếp lãnh đạo phong trào giải phóng dân tộc, với Nghị quyết sáng suốt cua Hội nghị TW lần thứ VIII Ngọn cờ giải phóng dân tộc mà Đảng, Bác Hồ và mặt trận việt minh gơng cao đã quy tụ khí thiêng liêng sông núi, tác hợp sức mạnh của toàn dân "Đem sức ta giải phóng cho ta", làm nên cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945, thành lập Nhà nớc Việt nam dân chủ

dân tộc và ngời cày có ruộng.

Mùa xuân năm 1954,chiến dịch tấn công tập đoàn c điểm của đế quốc pháp ở điện biên phủ

đ-ợc mở màn, kết thúc vào ngày7 tháng 5 với chiến thắng lừng lẫy năm châu chấn động đia cầu, dẫn

đến sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân không nhửng ở nớc ta mà có sức lan tỏa ra toàn thế giới Trong sự nghiệp đấu tranh chống Mỹ lâu dài của dân tộc ta, đã có biết bao chiến công ghi dấu

ấn mùa xuân lịch sử Cuộc đồng khởi tiết Mậu Xuân 1968 tạo nên bớc phát triển mới của cách mạng miền Nam.cuộc tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 với đỉnh cao là chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sở, giải phóng Miền Nam thống nhất đất nớc, cả nớc đi lên chủ nghĩa xã hội Mùa Xuân năm 1975 nh điển hẹn của lịch sử, chiến công hiển hách là kết tinh của đờng lối cách mạng giải phóng dân tộc do Đảng và Bác Hồ lãnh đạo

Chủ nghĩa ã hội là mùa xuân của nhân loại, lịch sử thế giới đã trải qua những thăng trầm nhng chân lý ấy vẫn ngời sáng Cuộc khủng hoảng tài chính, kinh tế đại suy thoái toàn cầu diển ra từ đầu năm 2008 - bắt nguồn từ các nớc t bản chủ nghĩa - tác động tiêu cực đến tất cả các nớc trên thế giới, trong đó có Việt Nam Bằng nhửng chủ trơng, biện pháp đúng đắn và kịp thời, Đảng đã lãnh

Trang 2

chóng phục hồi, nớc ta đã và vẫn là một trong những nớc có tốc độ phát triển nhanh và bền vững trên thế giới

Một năm khởi đầu từ mùa xuân, mùa xuân biết đến bao hy vọng và nhữg điều tốt đẹp đối với

đất nớc, đối với mỗi con ngời Xuân 2011 mừng Đảng ta 81 tuổi, mừng Nhà nớc ta 66 năm trởng

với Đảng và mùa xuân của dân tộc, nguyện mãi mãi học tập, rèn luyện theo tấm gơng Bác Hồ vĩ

đại

Caựi Teỏt ẹaựng Nhụự

Nguyễn Thị Th ơng - Lớp 11B1

Tết năm nay đến sớm, những chồi non đã tỉnh giấc, chủ chm non gọi đàn ca múa Lòng tôi lại xao xuyến Đã 17 năm rồi ?, 17 mùa xuân đã đến với tôi và bây giờ tôi đã là một cô gái chững chạc Ngày 30 tết của cách đây 1 năm là ngày cả đất nớc vui vẻ bớc sang năm mới nhng có một gia

đình không thể có đợc sự vui vẻ vì có ngời ra đi

Tôi là một cô gái không đợc sự chăm chút, ấp ủ của tình mẹ hàng ngày Một tháng sắp tết tôi

về thăm mẹ những khoảnh khắc bên mẹ chỉ trong giây lát đã trôi qua tôi lại phải trở về cuộc sống với ba và gì Mẹ đa tôi lên sân bay và hai hàng nớc mắt của mẹ không ngừng tuôn rơi trên hò má Tôi nhìn mẹ bằng tất cả sự cố gắng, tôi kìm lại hai hàng nớc mắt thế nhng vẫn vang lên tiếng nấc khẽ Xếp hàng trớc mặt tôi là một phụ nữ trung niên và một chàng trai trẻ Ngời phụ nữ quay lại hỏi tôi "có chuyện gì vậy cháu"? tôi ngợng ngùng lắc đầu Chàng trai trẻ đó là con gời phụ nữ đó đã làm thủ tục cho tôi lên máy bay Lên máy bay tôi ngồi bên cữa sổ nhìn xuống muôn ngan mái nhà dới kia, tôi không thể tìm thấy ngôi nhà ngời mẹ tội nghiệp của tôi đâu cả ý nghỉ ấy làm những hạt nớc vỡ trên má tôi giàn dụa Một bàn tay đặt lên vai tôi: "Khăn giấy này cháu!" Tôi cầm chiếc khăn phảng phất mùi thuốc, áp lên mắt Những câu hỏi ngắt quảng của bà đã để tôi tâm sự với bà!

Ba mẹ tôi chia tay từ hai năm trớc Mẹ chuyển đến sống ở ven biển, ba lấy gì Gì đối xử với tôi rất tốt nhng tôi luôn thấy mình cô độc, trống trải Ngời phụ nữ chăm chú nghe ròi bà bảo: "Chắc chắn, mẹ kế không thể thay thế mẹ cháu Nhng có bao giờ cháu nghỉ, cô ấy sẽ là một ngời bạn lớn không? Có thể bắt đầu bằng cách nấu nớng hay cùng đi Shoping chẵng hạn May khi cháu nhận ra rằng xung quang cháu là những ngời tốt Tôi nhìn bà ngạc nhiên rồi kể về công việc vất vả của mẹ

Trang 3

cho bà nghe Tôi thấy rõ sự cô độc của mẹ khi mẹ chỉ có một mình trong ngôi nhà vắng lặng Bà ấy

tự nhiên mỉm cời "Đôi khi mỗi chúng ta phải học cách sống một mình cháu ạ Không chỉ trẻ con

mà ngời lớn nữa, có điều kiện để hiểu thêm chính mình Không phải là điều tồi tệ đâu Bà thờng nói

về những điều sáng suốt làm tôi hiểu ra nhiều điều Rồi tôi thành thật kể cho bà nghe về việc học hành, bà lại nói! Cứ nhìn nhận hết tất cả những điều ấy, điều chủ yếu là cháu thấy vui với những việc mình làm đúng khi cuộc sống đang đóng cánh cữa này thì lại mở ra cánh cửa khác, đừng buộc mình lo âu và căng thẳng Bà nói xong tôi nhìn sang chàng trai tôi thấy đôi vai của chàng trai run lên nh muốn khóc Bàn tay của bà đặt lên bàn tay con trai nhìn trìu mến Máy bay hạ cánh tôi xin

đợc số điện thoại của hai mẹ con và chào tạm biệt từ đó

Tối hôm đó tôi gọi điện cho Việt hỏi thăm sức khỏe mẹ anh, anh cho biết mẹ anh có khối u ở phổi Rồi đêm 30 tết anh gọi điện vừa nói vừa khóc và nói mẹ anh đã mất Anh nói : "Những lời mẹ anh nói với em trên máy bay, cũng chính là dặn anh, anh hiểu tình thơng yêu của mẹ dành cho anh hơn bao giờ hết, qua những lời dặn ấy " thế là mùa xuân bớc vào nhà anh với không khí buồn hu quạnh Tết năm nay là giổ đầu mẹ anh Việt không biết anh còn buồn nữa không?

Đông tàn xuân đến

ĐậuThị Thái - 10A2

Từ nhỏ tôi đã mất cha, chỉ có hai mẹ con sống thui thủi trong khu ổ chuộc gầm cầu Thị Nghè

Mẹ tôi làm nghề bán bắp nớng nuôi tôi ăn học, mẹ rất thích những đêm đông, càng lạnh càng tốt Những đêm ấy mẹ bán rrất đắt hàng, khách chờ mua hối thúc, mẹ cho thêm nhiều than cho lữa thật hồng rồi nhanh tay trở bắp Mùi bắp chín thơm lừng, mẹ xoa thêm chút mỡ hành cho béo rồi gói trao tay cho khách Mỗi trái bán chỉ 1 - 2 ngàn, lời lãi chẵng đợc bao nhiêu nên mẹ thờng về rất khuya để bán đợc nhiều hàng Có những đêm gàn 12 giờ mẹ mới về tới nhà Ngời mẹ lạnh cóng,

đôi môi tím tái, tay chân run lập cập Tôi hỏi sao mẹ không để than trong lò cho ấm mà dập cả đi

Mẹ bảo để giành mai đốt tiếp khỏi phí Có đêm, mẹ cảm lạnh ho sụt sịt nhng vẫn quang gánh lên đ-ờng Mẹ sợ khách quen tìm mua không có, họ đi chổ khác Thơng mẹ tôi đâm ghét mùa đông tôi mong sao đất trời cứ giữ mãi mùa hạ nồng ấm để mẹ tôi không thể mãi mãi là mùa đông nh mẹ đợi chờ Nhng bù lại tôi ngày một trởng thành cứng cáp Tôi không còn bám theo mẹ mỗi khi ra đờng, không núp sau lng mẹ khi gặp ngời lạ, không ngong ngóng mỗi khi mẹ cha về Ngợc lại, tôi bây

Trang 4

Tôi cũng không muốn bốn mùa cứ nóng bức Chúng tôi thanh thản đón những ngày mới, từng phút giao thừa nhng cuộc sống vốn dĩ phải có mùa đông để rồi xuân lại đến

Lạc Giữa Mùa Xuân

Bùi Quỳnh Trang - 10A1

Ngày từng ngaỳ rồi qua, nó không còn đợc còn đợc sống trong vòng tay âu yếm của cha mẹ, trong sự che chở của ông bà

Nó cô đơn, lủi thủi bên bờ sông, nhìn những cánh hoa lục bình đang trôi nỗi mà nó lại nhớ về quê nhà nơi bao bọc bởi những con sông dài Nó cảm thấy cuộc sống này thật bất công Trong ánh mắt đầy u sầu một nỗi xót xa của nó mọi thứ đều bị xỉn màu

Nó nhớ cái hơng vị tết của những ngày ở quê, ngày mà nó và bố mẹ nó sống với ông bà

Nhng giờ đây nó chỉ biết phải chịu đựng một cái tết lạnh lẽo, đông giá, cô đơn và vô cảm Dờng nh ông trời đã cớp đi tất cả, nó không còn gì ngoài một nỗi cô đơn

Nhắm mắt lại, đôi dòng nớc mắt lại tuôn ra, những giọt nớc mằn mặn lăn dài trên gò má xanh xao của nó

Mọi hình ảnh của quá khứ bắt đầu dội về trong tâm trí của nó

Tết

Nó cùng mẹ ra vờn chọn những chiếc lá dong đẹp nhất, bầu trời hôm đó thật trong xanh có chút gợn mây nào, Những đợt gió thôi lạnh thổi quan làm cho nó phải thu mình lại trong chiếc áo

ấm mẹ vừa mới mua cho Nó tai nghe tiếng chim rót vào bầu không gian Nó vui sớng, tung tăng trong vờn nhỏ

Mọi vật dờng nh đang đâm chồi nẫy lộc đó là một màu xanh của lá, màu vàng của những tia nắng ấm áp xuyên qua những bông mai khoe sắc nở rộ, mọt màu hồng của những nụ đào chớm nở rực rỡ hào hứng, chen chúc, xôn xao đó là những âm thanh mà nó nghe đợc trong khu vờn nhỏ của mình

Trên bầu trời đâu đó chấp chới vài vạt chấm đen, từng đám, tứng đám nối nhau chao liệng

Nó ớc tạo hóa ban cho nó một đôi cánh để nó đợc thoải mái bay lợn khắp nơi, để nó đợc nếm trải những gì tinh túy nhất của mùa xuân

Nó nhẹ nhàng nâng niu những giọt sơng còn đọng trên những cánh hoa hồng nhẹ nhàng khoe sắc

Trang 5

Dờng nh nó đang nghe những nốt trầm xao xuyến của thời khắc đẹp đẽ này Nó ngẫn ngơ lâu lâu lại chem chép vài câu hát trong miệng

Rồi nó cùng bố gói những chiếc bánh chng cang mọng, màu xanh của lá dong, màu vàng của

đỗ, một mùi khay khay của hành, mùi nồng nồng của hạt tiêu lại làm cho cái mũi của nó nhếch lên nhếch xuống mãi

Nó cẩn thận nhẹ nhàng sao đỗ, chiếc bánh chng của nó là tâm điểm của nồi bánh Nhìn cái dáng xoay bên này, xoay bên kia của nó thật ngộ

Màn đêm buông xuống bao trùm lên ngôi làng nhỏ bé của nó Bây giờ nó đang cùng ông bà canh nồi bánh chng, bên ánh lữa bập bùng nó đợc bà đa vào thế giới của những vị thần tiên cổ tích, những sự tích liên quan đến tết, đợc ông du dơng trong những bài thơ đầy triết lý Tuy nó không thể hiểu hết nhng nó vẫn lắng nghe và cố gắng ngẫm nghỉ

Trong đêm này, trời vẫn còn đổ vài giọt ma, một làn khói mờ ảo hòa quyện vào đêm tối, khiến cho cảnh tợng này thật mơ màng biết bao

Vẫn còn thi thoảng đâu đây vài cơn gió se lạnh lại Bây giờ nó chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ treo tờng điểm từng giây từng giây

Khoảnh khắc giao mùa đã đến, không khí trong gia đình nó đợc sởi ấm Nó đợc nhận những lời chúc tốt đẹp, những ánh mắt yêu thơng và cả những bao lì xì đỏ tơi Một khoảnh khắc giao thừa thật đẹp tiếng pháo hoa nh điểm khắc một năm mới đã đến

Nhng tất cả đã đbị cuốn đi cuốn đi tất cả, khi cơn lũ đã luồn lách nuốt chững lấy ngôi làng của

nó và lấy luôn một tâm hồn đầy mơ mộng của nó

Nó chỉ còn lại một khối vô vọng, ông, bá, bố, mẹ đã rời xa nó, để lại đôi chân trần bé bỏng phải tự nâng bớc đi của mình

Một tiếng pháo đâu đó làm cho nó phải bớc ra khỏi giấc mơ này Nó muốn khóc, nhng nớc mắt cũng vơi cạn, nó muốn đi nhng nó không có bến đỗ, muốn nhìn nhng trớc nó là một màu đen mịt mù và bây giờ on thuyền bé bỏng ấy sẽ biết đi đâu, về đâu trên đị dơng mênh mông, khi con thuyền đó không có cánh buồm và ngọn gió nào Cộng tác

Quyết định của năm mới

Nguyễn Thị Hiền - 10A2

Trang 6

Ra khỏi lớp luyện kim toán buổi chiều tôi phóng xe thẳng qua bên trung tâm Tin học Hết khóa lập trình đơn giản này tôi sẽ học khóa chuyên sâu Lúc nào tôi cũng muốn học càng nhiều càng tốt Sang năm thi đại học tôi dự định sẽ kiếm một học bỗng du học toàn phần Cả nhà và nhất là mẹ tôi

và em gái, ít nhiều tôi ảnh hởng từ mẹ thói quen độc lập Tham vọng vơn lên, làm nghề xây dựng

ba tôi thờng xuyên vắng nhà Mặc dù đã giữ một vi trí quan trọng ở cơ quan, mẹ tôi vẫn đi học thêm để không bị tụt hậu Mẹ thờng bảo! "Đừng bao giờ hài lòng với những gì đã đạt đợc " Từ lâu anh em tôi đã quen với việc mẹ mang tài liệu về làm khuya Chiều tói các nhà hàng xóm ồn ào náo nhiệt quanh mâm cơm, không khí nhà tôi trầm lắng hơn nhiều, ai cũng tranh thủ ăn thật nhanh để còn giành thời gian làm những việc quan trọng khác

Trong lúc mẹ và tôi đang ở ngoài đi học, giữ nhà chỉ có mình nhỏ Thủy, em gái tôi năm nay học lớp 6 on nhỏ rất giỏi giang, ngoài giờ học một tay nó quán xuyến hết việc Từ phơi áo quần, dọ dẹp đồ đạc cho đến nấu cơm, rửa chén Nhờ có nó mà mẹ tôi yên tâm tập trung đầu óc cho công việc

Còn tôi thì chẵng phaỉ mò tay vào chuyện lặt vặt trong nhà, con nhỏ hiền khô, lúc nào cũng tỏ

ra chững chạc đầy hiểu biết, thỉnh thoảng thấy nhỏ Thủy vừa nấu cơm vừa liếc mắt học bài, tôi nó

để tôi phụ một tay, cời mủm mỉm, con nhỏ lên giọng ngời lớn

- Thôi anh hai ngồi vào bàn học còn hơn, việc này để em!

- Bộ mày không phải học bài hả? tôi trợn mắt

- Em học bài không ít mà, bài vở của anh hai quan trọng hơnchứ Sang năm thi đại học tới nơi rồi Nhỏ Thủy nói nhẹ nhàng

Nhiều khi tôi ngỡ cái câu "sang năm thi đại học"ám ảnh nhỏ Thủy còn hơn cả chính tôi nữa

Nó lo lắng cho tôi đến độ ốm nheo, da xanh mét

Kết thúc lớp học cuối cùng, tôi về nhà đã hơn 9 giờ Nhìn qua cổng bên trong nhà tôi tối thiu, tôi ngạc nhiên, chắc nhỏ em đi đâu rồi Dùng chìa khóa riêng, tôi mở cữa vào nhà, bật điện Đã gần

10 giờ rồi, tôi thấy vô cùng suốt ruột, cữa sân sau mở hé tôi ra khép lại Chợt nhận ra có một bóng ngời nằm dới chân sào phơi quần áo Em gái tôi nằm ngiêng, mắt nhắm nghiền, tay chân lạnh ngắt Nhỏ Thủy bị bệnh ti, nằm viện hơn nữa tháng Khác với thờng ngày, vẻ quyết đoán của mẹ tan biến, mẹ xin nghỉ phép, ngồi lặng thinh bên giờng bệnh Một lần, bác sỹ vào khám nói với mẹ: "tội nghiệp con bé yếu sức" nớc mắt chứa chan trên má mẹ tôi

Trang 7

Em gái tôi đợc ra viện hôm 26 tết Mấy ngày tết vừa rồi, cả nhà tôi ấm áp và đầy ắp nụ c ời Mọi việc trong nhà, mỗi ngời góp một tay

Bữa cơm là lúc mọi ngời quây quần bên nhau vui vẻ chuỵện trò, sắp trở lại với nhịp sống thờng nhật, tôi và nhỏ Thủy buồn hiu Mẹ bỗng nói: "Từ nay mẹ sẽ không vắng nhà nhiều nữa, tết mẹ đã nhận ra một điều rất quan trọng"

Tôi không hỏi điều quan trọng ấy là gì Bởi tôi cũng thấm thía mình có thể bỏ qua một vài tham vọng, nhng ngôi nhà của tôi và tình thơng yêu lẫn nhau trong ngôi nhà ấy thì tôi không thể

đánh mất

Nhà thơ với cái tết nghèo

Nguyễn Thị Lĩnh - 11B1

So với các bạn văn nghệ sỹ ở cùng trung đoàn Tây Tiến ngày ấy, thì Quang Dũng đợc trời phú cho nhiều tài Tài năng ấy không chỉ bộc lộ ở những vần thơ hào hoa, nững con chữ hàm chứa sự hiểu biết sâu sắc nhiều mặt, ông còn là tác giã của nhiều tập văn xuôi dày dặn đợc độc giả yêu mến nh: Rừng về xuôi, hoa lại vàng, nhà đôi, tháng chạp, Cũng không chỉ thành công ở lĩnh vực thơ, văn xuôi, Quang Dũng còn là tác giả của nhiều bức tranh khá đạt về con ngời phong cảnh miền Tây

và Trung Du, về một bến sông mênh mang có những bông hoa lau phơ phất, một con thuyền độc mộc ẩn hiện trong sơng với tấm khăn phiêu và cái dáng cô lái đò thật mềm làm ấm cả khúc sông

đầy sơng giá

Mùa đông năm ấy, nhân một buổi đi dạo phố nhà thơ Quang Dũng tạt vào chùa Bà Đá ở phố nhà thờ (Hà nội) viếng chùa, vản cảnh Bấy giờ trớc sân chùa có cây Đào phai đang ngậm nụ, lơ thơ vài bông hoa đang nở sớm, màu hồng nhạt nỗi lên trong đám lộc lá mỡ vàng, nom thật hài hòa với một vẻ đẹp non tơ tuyệt diệu Quang Dũng dừng lại giây lâu, nheo mắt ngắm ngía, gật gù xem chừng ng ý lắm, hôn sau ông vác giá vẽ đến đặt trớc sân chùa, bắt đầu phác thảo bức tranh phong cảnh, thoạt đầu những ngời ăn xin vẫn tụ tập ở nơi đây nhìn ông cụ có mái tóc hoa râm, cao to nh ngời ngoại quốc, nhng có khuôn mặt hồn nhiên với vẻ e dè, sau họ thấy ông "thơ vè" đến giờ nghỉ tra láy bắp ngô luộc ngồi ăn Họ hiểu rằng ông cũng nghèo, sự em dè biến mất Mọi ng ời sán đến cùng ngắm tranh, chuyện trò tự nhiên

Thấy bức tranh ông vẽ đến mơi ngày cha xong, một chị bế đứa con đang ngậm vú lân la bắt chuyện

- Cụ thơ vè ơi, cụ vẽ lâu quá! Thế bức tranh ấy mà bán thì đợc bao nhiêu?

Trang 8

- à! Cũng còn tùy, có khi chỉ để treo chơi, có khi bán đợc 200 ngàn,

Chị ăn mày tặc lỡi ái ngại

- Thế ra nghề của cụ cũng vất vả nhỉ, mà có khi thu nhập còn kém chúng cháu

Quang Dũng mỉm cời hiền lành Điều đó thì ông biết lắm chứ Bữa thiền là nơi trú ngụ, là chốn làm ăn của cả nhóm ăn mày Cứ sáng chủ nhật học khoác lên ngời những tấm quần áo rách ra nhà thờ lớn cách chỉ vài chục bớc chân, xin của bố thí của những giáo dân đến nhà thờ cầu chúa ban

ph-ớc lành, còn những ngày rằm, mồng một thì họ hàn nghề ngay trong ngôi chùa có tiếng linh thiêng này

Tết năm ấy, khi cụ "thơ vè" còn bận hòan thiện bức tranh thì chị ăn mày đã nghỉ tết Hai mẹ con về quê mãi đến ngoài mồng 10 mới ra, đến nơi c ngụ quen thuộc, gặp lại cụ "thơ vè" chị reo len mừng rỡ:

- Cháu chào cụ!, cụ ăn tết có vui không? sao cụ làm việc sớm thế? Nói rồi chị mở bọc lấy tấm bánh chng bóc ra, chị đa đôi đũ tận tay Quang Dũng vồn vã:

- Cháu mời cụ xơi với cháu tấm bánh Tết, bánh nhà cháu gói lấy, gạo nếp quê rền lắm Xin cụ thứ lỗi, cháu thực tình

"Cụ thơ vè" nhìn tấm bánh chng vuông vức, xanh mớt màu lá dong, nhân toàn mỡ và đỗ thơm nức, cụ ăn thử rồi xút xoa khen:

- Ngon quá Cha bao giờ tôi đợc ăn miếng bánh nào ngon đến thế

Chị ăn mày cời không giấu đợc vẻ tự hào nhng vẫn là ngời biết phận Cụ cứ khen qúa, bánh của

mẹ con nhà nông dân ấy mà

"Cụ thơ vè ngừng đũa, nhìn ngời đàn bà lam lũ mà tốt bụng, nói trầm ngâm

- Cháu đừng nói thế Chúng ta đều là ăn mày của trời đất cả Và ngời đàn bà nghèo ấy không bao giờ biết rằng mình vừa san sẽ miếng bánh thơm thảo với một nhà thơ nỗi tiếng Còn nhà thơ sau đó, chị kể với bạn bè câu chuyện này ông còn rng rng xúc động

Những vết đinh

Nguyễn Kim Tờng - 10A1

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nỗi nóng Cha cậu bèn đa cho cậu một túi đinh rồi bảo:

- Mỗi khi con nỗi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sàn nhà và đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ

Trang 9

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào Nhng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lợng đinh cậu đóng trên hàng rào vào ngày một ít đi Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình còn dễ hơn là phải đóng một cái đinh lên hàng rào

Đến một ngày, cậu đã không nỗi giận một lần nào nữa trong suốt cả ngày Cậu đến tha với cha Ngời cha bảo:

- Tốt lắm, bây giờ sau mỗi ngày mà con không hề giận ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ một cây

đinh ra khỏi hàng rào

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một ngày cậu bé hãng diện tìm cha để bảo rằng không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa Cha cậu dẫn cậu đến bên hàng rào bảo:

- Con đã làm mọi việc rất tốt Nhng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào Hàng rào đã không còn giống nh xa nữa Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng

nh lỗ đinh này: chúng để lại những vết thơng khó lành trong lòng ngời khác Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thơng đó vẫn còn lại mãi, mà vết thơng tinh thần còn tệ hại hơn những vết đinh rất nhiều

Bạn có biết?

Hồ Thị Thơng - 12A2

1 Cây lâu năm nhất?

Cây có tuổi thọ cao nhât là một cây thông ở Nhật Bản, ớc tính nó đã sống hơn 7 nghìn năm, còn ở nớc ta trong vờn quốc gia Cúc Phơng, có cây Chò khoảng 1 nghìn tuổi

2 Cây to nhất?

Cây Xê-côi-a 6 nghìn tuổi ở Mỹ to đến mức ngời ta đặt đợc cả một tiệm giải khát trong gốc cây Cây Bao - Bát 4 nghìn tuổi ở Châu Phi cũng to không kém cả một lớp 40 học sinh nắm tay nhau mới ôm đợc hết thân của nó

3 Cây cao nhất?

Đó là Xê-côi-a ở Mỹ, cao tới 150m

4 Cây gỗ thấp nhất?

Đó là một loại cây ở Châu Phi chỉ có hai lá Thân nó chỉ cao chừng 40cm, nhng to đến mức phải 3 - 4 học sinh nắm tay nhau mới bao hết vòng thân

Trang 10

Đó là cây thông Những cây thông mọc thành cụm thờng nối rễ với nhau, đói no cùng chia sẽ

Ngày đăng: 04/12/2013, 16:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w