“Thế giới thay đổi trong 100 năm trở lại đây nhanh hơn rất nhiều so với các thế kỷ khác trong lịch sử. Nguyên nhân không phải do chính trị hay kinh tế mà là kỹ thuật--các ngành kỹ thuật chảy trực tiếp từ sự phát triển của khoa học cơ bản.”
Trang 1The lucent library of
science andtechnology
Höë àen
Taác giaã: Don nardo
Dõch: pac
Trang 2Mục Lục Don Nardo
Muåc luåc
Mục Lục 2 Lời Người Dịch 3
Lời Nói Đầu 4
Lời Giới Thiệu 6
Trang 3Lời Người Dịch Don Nardo
Lúâi ngûúâi dõch
Cuốn sách này được lấy từ cuốn Black Hole của tác giả Don Nardo
do thành viên của PAC Polytechnic Astronomy Club, CLB Thiên Văn
Bách Khoa dịch Chúng tôi dịch nó không có mục đích gì hơn là phổ
cập kiến thức cơ bản về thiên văn cho mọi người Bạn đọc được toàn
quyền in nội dung của nó ra với mục đích cá nhân và phi thương mại
Nếu muốn phát hành ở trang web khác bạn làm ơn ghi nguồn là PAC
và phobachkhoa.com
Trong quá trình dịch, không thể tránh khỏi sai sót về lỗi chính tả, lỗi từ
ngữ, hay ngữ pháp, và cũng do hạn chế về trình độ của người dịch nên
nhiều đoạn không lột hết được ý nguyên gốc của tác giả, nên chúng tôi,
những người dịch xin khuyến cáo những ai có khả năng về Anh ngữ thì
nên đọc sách gốc Mọi sự phản ánh về thiếu sót của ebook xin đưa về
diễn đàn http://phobachkhoa.com/, chúng tôi xin chân thành cảm ơn
Ở phần cuối, chúng tôi chỉ dịch phần Ghi Chú, các phần còn lại như đọc
thêm, thuật ngữ, tác giả… các bạn có thể tham khảo thêm trong sách
gốc
Người dịch: © duyb7, nvl_8x
Trang 4Lời Nói Đầu Don Nardo
Lúâi noái àêìu
“Thế giới thay đổi trong 100 năm trở lại đây nhanh hơn rất nhiều so với
các thế kỷ khác trong lịch sử Nguyên nhân không phải do chính trị hay
kinh tế mà là kỹ thuật các ngành kỹ thuật chảy trực tiếp từ sự phát
triển của khoa học cơ bản.”
Stephen Hawking, “A Brief History
of Relativity,” báo Time, 2000
uộc cách mạng khoa học kỹ thuật của thế kỷ hai mươi là thế kỷ mà
nhà vật lý học người Anh Stephen Hawking mô tả trong đoạn trích
trên đã biến đổi sâu sắc vẻ bên ngoài của cuộc sống con người nhanh
chưa từng có Các phát minh không thể tưởng tượng được trong một
thể kỷ qua không chỉ trở nên bình thường mà còn được xem là cần thết
trong cuộc sống thường nhật Nhà sử gia khoa học, James Burke viết,
“Chúng ta được bao quanh bởi những hệ thống và vật thể mà chúng ta
dùng chúng một cách bình thường, nhưng chúng lại có ảnh hưởng sâu
sắc đến hành động, suy nghĩ, công việc, giải trí của chúng ta và chúng
kiểm soát cuộc sống của chúng ta.”
Ví dụ, chỉ trong một trăm năm, hệ thống giao thông thay đổi một
cách đột ngột Năm 1900, xe hơi chạy bằng dầu chỉ mới được giới
thiệu, và chỉ mới có 144 dặm đường bộ của Mỹ được bê tông hóa Xe
ngựa kéo vẫn chiếm đầy đường phố và thành thị Mỹ Máy bay vẫn đang
được sáng chế Ngày nay có tới 217 phương tiện đi lại trên 4 triệu dặm
đường Mỹ Con người đổ bộ lên Mặt Trăng và các máy bay thương mại
phương tiện chở hành khách đi qua Đại Tây Dương chỉ mất dưới ba giờ
Sự biến đổi thông tin liên lạc cũng đột ngột tương tự Trong năm
1900 hầu hết người Mỹ sống và làm việc trên các nông trại không hề có
điện hay thư tín Chỉ có vài người đã từng nghe radio và nói trên điện
thoại Một trăm năm sau, 98 phần trăm nhà ở Mỹ có điện thoại và tivi
và hơn 50 phần trăm có máy tính cá nhân Vài gia đình thậm chí còn có
hơn một cái ti vi và máy tính, và điện thoại di động giờ đã trở nên phổ
biến, ngay cả đối với giới trẻ Thông tin phát ra từ các vệ tinh liên lạc
dự báo thời tiết toàn cầu và cáp quang học, email, và Internet đã nối
tức thời thông tin liên lạc trên toàn cầu
C
Trang 5Lời Nói Đầu Don Nardo
Có lẽ thước đo ấn tượng nhất về sự thay đổi khoa học và công nghệ
có thể thấy trong ngành y tế và sức khỏe cộng đồng Vào đầu thế kỷ
hai mươi, độ tuổi trung bình của dân Mỹ là bôn mươi bảy Cuối thế kỷ
này độ tuổi trung bình đạt tới tám mươi, nhờ vào các tiến bộ trong y tế
bao gồm sự phát triển vắc xin và thuốc kháng sinh, phát minh ra các
dụng cụ chuẩn đoán hiệu quả như tia X, công nghệ chữa bệnh và chăm
sóc trẻ sơ sinh, và sự phát triển trong dinh dưỡng hay kiểm soát các
dịch truyền nhiễm
Tốc độ thay đổi nhanh chóng có vẻ vẫn tiếp diễn qua thế kỷ thứ hai
khi khoa học đã hé mở thêm về các quá trình vật lý và sinh học như
hiện tượng nóng lên toàn cầu, sự tái tạo của virut, và độ dẫn điện, và
khi con người chấp nhận kiến thức mới là yêu cầu của con người và là
chính sách của nhà nước Ví dụ, hiệp ước quốc tế đòi hỏi phải cắt giảm
tức thì các khí thải công nghiệp và phương tiện giao thông để hưởng
ứng nghiên cứu cho thấy khả năng nguy hiểm tăng cao đến sự gia tăng
nhiệt độ toàn cầu gây ra do các hoạt động của con người Việc giữ thế
chủ động trong việc quyết định con đường thay đổi tương lai phụ thuộc
vào giáo dục; con người phải hiểu khả năng ứng dụng của các nghiên
cứu khoa học và các tác động của công nghệ xung quanh chúng ta
Bộ sách Lucent Library of Science and Technology mô tả sơ lược về
sự đổi mới và phát minh đã thay đổi thế giới hiện đại Mỗi quyển sách
cố gắng đưa một phát minh khoa học, kỹ thuật, hay hiện tượng phức
tạp trở nên dễ hiểu và thích hợp với người đọc Vì các phát minh khoa
học thường hiếm khi dể hiểu, nên mỗi quyển sẽ giải thích các ngõ cụt,
các tai nạn may mắn, và phương pháp khoa học cơ bản mà các nghiên
cứu của chủ đề dựa vào Và mỗi quyển sách lại nghiên cứu ứng dụng
thực tiễn của một phát minh, nhánh của khoa học, hay nguồn gốc khoa
học trong công nghiệp, sức khỏe cộng đồng, và cuộc sống con người,
cũng như các khả năng ứng dụng trong tương lai và tác động dựa trên
các nghiên cứu hiện tại Các trích dẫn đầu đủ từ các tài liệu, các chú
giải về tiểu sử được đóng khung và các nguồn điện tử, thuật ngữ, bảng
chú dẫn, và các minh họa kỹ thuật đều nằm trong phần bổ sung để
hướng người đọc khám phá sâu hơn cho chủ đề
Trang 6Đối Mặt với Bí Ẩn Tột Cùng Don Nardo LÚÂI GIÚÁI THIÏÅU
ÀÖËI MÙÅT VÚÁI BÑ ÊÍN TÖÅT CUÂNG
uan niệm về hố đen luôn đè chặt lên trí tưởng tượng của loài người
Đã có khá nhiều sinh vật, vật thể lạ, đáng sợ, được con người xây dựng lên trong các câu truyện thần thoại, các chuyện giả tưởng Khoa học hiện đại ngày nay cũng đã tiết lộ những thứ quái lạ, đáng lo lắng không kém của thế giới tự nhiên Nhưng dẫu sao những thứ này cũng không thể so sánh với hố đen, một vật thể có lực hấp dẫn lớn đến nỗi ánh sáng cũng không thể nào thoát ra nỗi và là nơi mà hầu như mọi định luật của tự nhiên đều bị phá vỡ Trong những lời ghi lại của nhà vật lý Kip Thorne, một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới nghiên cứu về hố đen :
Trong tất cả những quan niệm của con người, từ những hình kì lân
xả nước của ngành xây dựng hay những quả bom khinh khí, có lẽ điều kì dị nhất là hố đen: một cái hố trong khoảng không vũ trụ, với những rào cản nhất định sẽ khiến bất kì vật gì rơi và trong và không
gì có thể trốn thoát, một cái hố với lực hấp dẫn mạnh tới nỗi ánh sáng cũng bị tóm gọn và giữ trong gọng kìm của nó, một cái hố có thể bẻ cong không gian và thời gian
Đối với nhiều người, những ý nghĩ về con quái vật của vũ trụ dường như giống một cái gì đó ngoài những cuốn tiểu thuyết hay bộ phim khoa học viễn tưởng Và theo như lời Thorne: ”các định luật thực nghiệm khá tốt của vật lý tiên đoán cương quyết rằng hố đen nhất định tồn tại, ngay trong ngân hà của chúng ta con số cũng có thể lên tới hàng triệu.”1
Con quái vật bí ẩn
Mặc dù có khả năng tồn tại một số lượng lớn hố đen đang ẩn lấp ngoài khoảng không vũ trụ, những vật thể lạ lùng này lại không dễ dàng gì để quan sát và nghiên cứu Thorne thừa nhận rằng: ” bóng tối của chúng ẩn dấu đi sự quan sát, các nhà thiên văn sẽ gặp phải những khó khăn rất lớn trong việc tìm ra chúng.”2 Chính tính lẫn tránh này
Q
Trang 7Đối Mặt với Bí Ẩn Tột Cùng Don Nardo
truyền cho hố đen một bầu không khí bí ẩn Và thực tế còn có một lý
do nữa làm cho hố đen trở lên kì lạ với nhiều người là nó là một vật thể
Khí và mảnh vụn vật chất xoay quanh hố đen tạo thành đĩa vật chất mà cuối cùng cũng bị hút vào trong hố
cực kỳ bí ẩn Bởi ngay cả ánh sáng cũng bị bẫy vào trong chúng, ngăn cách khả năng nhìn thấy, khả năng hữu hình của những phần tử trong
vũ trụ, chúng tối, tiên đoán một điềm giở và ở một góc độ nào đó chúng trở lên đáng sợ Điều quan trọng nhất là cái gì nằm trong những
hố đen này Cho dù loài người đã cố gắng lí thuyết hóa chúng bằng mọi cách, hố đen vẫn một bí ẩn tột cùng Theo như lời của John Taylor, một học giả xuất sắc của trường Đại Học Hoàng Gia London:
Kể từ khi con người bắt đầu suy nghĩ, chúng ta đã tôn thờ những cái mà chúng ta không thể hiểu biết Nhiều nhiên niên kỷ đã trôi qua, hiểu biết về thế giới xung quanh chúng ta cũng đã tăng lên khá nhiều và giờ đây chúng ta đang ở trong tình trạng phải đối mặt với giới hạn của nhận thức, cái mà chẳng bao giờ có thể xuyên suốt nếu chúng ta còn dữ lại những dạng vật lý hiện tại Giới hạn đó
Trang 8Đối Mặt với Bí Ẩn Tột Cùng Don Nardo
chính là hố đen Mặc dù cố gắng hết sức chúng ta cũng sẽ chẳng bao giờ thoát được vật đáng sợ nơi thiên đàng này một khi đã ở trong đó Hay chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm ra thứ gì bên trong nó nếu chúng ta cứ đứng ở ngoài mãi do sợ hãi trước một chuyến đi chỉ
có một chiều
Tại sao lại phải nghiên cứu hố đen?
Nếu như hố đen thật sự bí ẩn như vậy và ở một góc độ nào đó là không thể hiểu biết được, và thật dễ dàng để những người không chuyên băn khoăn liệu chúng có đáng giá để nghiên cứu Liệu các nhà thiên văn có nên đầu tư thời gian, năng lượng và tiền bạc để theo đuổi những nỗ thực tế hơn không? Câu trả lời dường như là không Rất nhiều bằng chứng cho thấy hố đen có mối liên quan khá mật thiết tới nguồn gốc tiến triển của vũ trụ Trước hết có thể nói những hố đen như vậy biểu thị lực hấp dẫn đã từng trải qua mọi thời gian Lực hấp dẫn là lực níu kéo vũ trụ lại với nhau và các nhà khoa học càng nắm bắt được nhiều về nó họ càng giải thích được tốt hơn về nguồn gốc và cấu trúc của vũ trụ “Một động lực mãnh liệt cho việc tìm ra hố đen” nhà vật lý Mitchell Begelman và Martin Ress viết, “là chúng là những vật đại diện cho những nơi mà lực hấp dẫn đã át đi tất cả các lực khác, cho phép người ta thử nghiệm lý thuyết về lực hấp dẫn dưới những điều kiện khắc nhiệt nhất.”4
Một trong số rất nhiều lí do khiến các nhà khoa học hào hứng nghiên cứu hố đen là thực tế là có rất nhiều hố đen liên quan tới nguồn gốc của các vì sao Hiểu được hố đen hình thành từ các vì sao như thế nào chúng ta sẽ biết rất nhiều về giai đoạn tiến hóa cuối cùng của các vì tinh tú (Thuật ngữ tinh tú đồng nghĩa với sao.) Đồng thời, cũng làm tăng thêm chứng cớ cho khả năng rằng sự tiến hóa của các thiên hà nơi một khối lượng lớn đang xoay vòng của hàng tỉ ngôi sao có thể bị trói chặt vào các quá trình hình thành và vòng đời của các hố đen khổng lồ tại tâm của các thiên hà
Thêm vào đó, các nhà khoa học tin rằng hố đen chứa đựng trong nó rất nhiều đầu mối quan trọng của các mối quan hệ tự nhiên của không gian và thời gian, đó là giữa thế giới 3 chiều quen thuộc và chiều thứ tư của thời gian Các nhà khoa học thường nhắc tới không gian và thời
Trang 9Đối Mặt với Bí Ẩn Tột Cùng Don Nardo
gian bằng thuật ngữ “không thời gian.” Ở gần hố đen, ”không thời gian biểu hiện một cách kì dị và rất ‘không thuộc về trực giác’,” Belgerman chỉ ra rằng :
Ví dụ, thời gian là “đứng yên” đối với một người quan sát đang lượn
lờ quanh chân trời sự cố [bản lề của hố đen], họ có thể thấy được toàn bộ tương lai bên ngoài vũ trụ mà đối với anh ta chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi Những điều lạ lùng có thể xảy ra với một người nào đó liều lĩnh đi vào bên trong chân trời sự cố… Sự
bớt đi sự tự tin trong những tiên đoán vật lý [những tác động lên vũ trụ xung quanh chúng] Tương tự, có rất nhiều bí ẩn nằm sâu bên
nhà vật lý tính toán ra tính chất của nguyên tử.5
Các nhà nghiên cứu đang kiểm tra lần cuối dụng cụ dò tìm tia X, loại bức xạ có thể cho thấy vị trí của hố đen
Bởi lẽ đó hố đen dường như có mối liên quan rất gần gũi tới các tính chất và quá trình nguyên sinh và các quá trình của vũ trụ Ví dụ, các
Trang 10Đối Mặt với Bí Ẩn Tột Cùng Don Nardo
chứng cớ cho thấy lực hấp dẫn, quá trình tiến hóa của một tinh tú, sự hình thành các thiên hà và các tác động của không gian lên thời gian (và ngược lại) chỉ ra rằng tất cả đều có mối quan hệ tới con quái vật này của vũ trụ Và việc truy tìm câu trả lời cho những bí ẩn của hố đen
sẽ mở ra một chương thú vị mới cho những chiến công liên tục của khoa học
Trang 11Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo Chûúng 1
Lûåc hêëp dêîn vaâ lúâi tiïn àoaán ban àêìu vïì höë àen
iện nay hầu hết mọi người đều đã nghe nói đến hố đen Nhưng rất
nhiều người không không chuyên không biết những vật thể kỳ lạ
này chính xác là cái gì và chúng có khả năng làm được những gì Một
phần là do cái tên của nó hơi không chính xác Hố đen không phải đơn
giản là một cái lỗ không có gì cả, hay trống rỗng, trong không gian, mà
là một thực thể trong vũ trụ với khối lượng rất lớn (Khối lượng là đơn vị
đo lượng vật chất có trong một vật thể.) Một hố đen có cấu trúc lỗ hay
đường hầm; nhưng không trống rỗng, nó có các tính chất vật lý, những
thứ có thể đo được bằng các dụng cụ của con người
Ví dụ, khối lượng lớn của hố đen tạo ra một trường hấp dẫn lớn mà
các nhà khoa học có thể phát hiện ra Hấp dẫn là lực của tất cả vật chất
kéo các vật thể lại với nhau Các vật thể nhỏ như các phân tử, đá cuội,
con người, nhà cửa và thậm chí cả bốn, lực hấp dẫn quá nhỏ để giác
quan con người nhận ra hay để các dụng cụ có thể đo đạc được; chỉ có
các hành tinh hay lớn hơn, lực hấp dẫn mới rõ ràng và đo đạc được Ví
dụ, lực hấp dẫn của Trái Đất giữ Mặt Trăng quay quanh nó, và lực hấp
dẫn của Mặt Trời, ngôi sao nằm tại tâm hệ mặt trời của chúng ta, giữ
Trái Đất và các hành tinh khác quay quanh nó Tương tự, hố đen tạo ra
lực hấp dẫn hút mọi thứ về phía nó khi chúng đến quá gần “Thực tế,”
nhà thiên văn học Thomas T Arny viết,
trường hấp dẫn tạo ra bởi một hố đen không khác các vật thể cùng
khối lượng khác Ví dụ, nếu Mặt Trời bằng một cách nào đó bất ngờ
biến thành hố đen với khối lượng nó đang có [điều này không thể
xảy ra], Trái Đất vẫn sẽ quay quanh nó giống như bây giờ.6
“Tạo Vật của Hấp dẫn”
Hố đen không chỉ tạo ra một lực hấp dẫn cực lớn, chúng cũng đồng
thời có một quá trình dùng lực hấp dẫn nén một lượng lớn vật chất vào
một khoảng không gian rất nhỏ Điều này làm cho chúng trở thành các
vật thể cực nặng, hay cực đặc Cực nặng và khối lượng lớn là các vật
H
Trang 12Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
thể có khối lượng lớn hơn nhiều so với cách hành tinh và sao thông
thường, chúng có khổi lượng nhỏ hơn Thực tế, lực hấp dẫn của hố đen
lớn đến nỗi có thể cầm tù được cả ánh sáng, vật chất có vận tốc lớn
nhất trong tự nhiên Đó là lý do vì sao hố đen lại có màu đen không có
ánh sáng thoát ra để cho mắt người hay kính viễn vọng thấy được hinh
dạng nó
Bức tranh của một thiên hà ở xa hiện rõ những đám mây khí quay tít
Các nhà thiên văn học cho rằng đám mây khí ở giữa đang ẩn giấu một hố đen
Dựa vào mối quan hệ giữa hố đen và lực hấp dẫn, hố đen có thể
được gọi là “tạo vật của hấp dẫn.” Vì không thể nghiên cứu hố đen nếu
không biết lực hấp dẫn hoạt động như thế nào, đặc biệt là đối với
trường hợp cực độ như vậy Thực tế, phải mất nhiều năm miệt mài
nghiên cứu lực hấp dẫn hoạt động như thế nào thì các nhà khoa học
mới lần đầu xác định được sự tồn tại của hố đen, mặc dù tại thời điểm
Trang 13Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
đó người ta không gọi nó là hố đen và cũng không có một mảnh bằng
chứng nào chứng tỏ sự tồn tại của chúng
Phát Kiến về Lực Hấp Dẫn của Vũ Trụ
Lý thuyết đầu tiên về hấp dẫn xuất hiện vào năm 1666 Trước ngày
này, các nhà khoa học cho rằng lực giữ con người, nhà cửa, cây cối, và
núi non nằm vững chắc trên Trái Đất và lực giữ cho Trái Đất chuyển
động quanh Mặt Trời là các lực khác nhau riêng biệt Sau đó một người
đàn ông xuất sắc người Anh tên Issac Newton chỉ ra rằng điều đó
không đúng; cùng lúc đó, ông giải thích lực hấp dẫn hoạt động như thế
nào
Theo Newton, ông có ý tưởng về lực hấp dẫn lần đầu tiên khi ông
thấy một trái táo rơi từ trên cây xuống Ông không ngạc nhiên về việc
trái táo rơi xuống và chạm mặt đất, tất nhiên, bởi vì đã có kinh nghiệm
từ lâu đời rằng có một năng lực bí ẩn nào đó luôn kéo mọi vật về phía
tâm Trái Đất Thứ kích thích mối quan của ông là mối quan hệ giữa
khoảng cách và lực bí ẩn trên Ông nảy ra suy nghĩ là dù có đứng trên
đỉnh núi cao nhất của thế giới và ném trái táo, nó cũng sẽ chắc chắn rơi
xuống như từ trên cành cây Điều đó có nghĩa lực bí ẩn này đủ mạnh
để kéo một vật ở độ cao mười ngàn foot Có thể lực này hút được cả
những vật xa hơn nữa
Điều này dẫn Newton tới ý nghĩ về Mặt Trăng, nó cách chúng ta cả
trăm ngàn dặm Có thể, ông suy luận, một lực tương tự làm trái táo rơi
đang kéo Mặt Trăng Trong trường hợp này, Mặt Trăng đang “rơi” vào
Trái Đất và lý do duy nhất để hay thiên thể này không đụng vào nhau
đó là do Mặt Trăng liên tục chuyển động ra xa, vào không trung, đã
thoát khỏi, hay cân bằng, lực hút bí ẩn kia Từ nhận thức logic (và đúng
đắn) này, không phải mất công nhiều lắm khi cho rằng một lực y hệt
cũng đang làm cho Trái Đất và các hành tinh khác di chuyển quanh Mặt
Trời Newton kết luận rằng lực bí ẩn trên, ông gọi là lực hấp dẫn, tồn tại
xuyên suốt vũ trụ, và thậm chí đó là vũ trụ Để cho thích hợp, ông đã
đặt tên thuyết mới của mình là định luật vạn vật hấp dẫn
Bằng một phương trình đẹp đẽ, Newton đã biểu thị lực hấp dẫn giữa
hai vật thể phụ thuộc vào hai yếu tố khối lượng của các vật và khoảng
Trang 14Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
cách giữa chúng Một vật nhỏ với khối lượng nhỏ, ông chỉ ra, sẽ tác
động một lực hút rất bé lên vật khác; một vật rất lớn với khối lượng rất
lớn, như các hành tinh, sẽ tác động một lực hấp dẫn có thể đo đạc
được lên các vật khác Cùng lúc đó, khoảng cách cũng tham gia vào
Các vật thể càng xa, Newton nói, sẽ có lực hấp dẫn nhau càng yếu Và
điều ngược lại cũng đúng, các vật thể càng gần thì hút nhau càng
mạnh Điều này giải thích vì sao Mặt Trời dễ dàng tác động lực hút của
mình lên Trái Đất, vì nó nằm gần ngôi sao này, nhưng lực hấp dẫn của
Mặt Trời lại không có ý nghĩa gì tới các vì sao khác, vì chúng tồn tại ở
khoảng cách gấp khoảng cách từ Trái Đất tới Mặt Trời cả ngàn lần
Nhà thiên văn học người Anh Issac Newton đã giới thiệu một phương trình toán học để tính
toán lực hấp dẫn của các vật thể.
Trang 15Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
Định luật hấp dẫn của Newton làm một cuộc cách mạng cho vật lý
học, đặc biệt cho các nhà nhiên cứu vật lý và thiên văn Nhà văn khoa
học John Gribbin đã viết:
Newton đã thật sự giải thích được lý do trái táo rơi và chuyển động
của Mặt Trăng chỉ bằng một định luật Bằng hành động đó, ông đã
giải tỏa được bí ẩn về quy luật vận động của các thiên thể, và mở
mắt cho các nhà khoa học thực tế về quy luật của các hành tinh và
các ngôi sao quy luật của cả vũ trụ có thể được giải thích bằng
một định luật vật lý, định luật mà từ nghiên cứu tới phòng thí
nghiệm được thực hiện ngay trên Trái Đất.7
Vận Tốc Thoát và Những Ngôi Sao Vô Hình
Một trong những vấn đề liên quan tới định luật hấp dẫn của Newton
đó là nó chắc chắn dẫn đến một khái niệm cơ bản về một thứ mà ngày
nay chúng ta gọi là hố đen Khi nghiên cứu về lực hấp dẫn, một số
thành công tức thì của ông chỉ về điều kiện để thoát khỏi lực hút
Phương trình của Newton chỉ ra tại sao Trái Đất chuyển động quanh
Mặt Trời mà không bị rơi vào nó; cụ thể, là hành tinh chuyển động ra
xa Mặt Trời nhưng chỉ với vận tốc đủ để cân bằng với lực hấp dẫn mạnh
mẽ kia Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Trái Đất đột ngột tăng tốc, vài nhà
khoa học thắc mắc? Một cách hợp lý, nó sẽ vượt khỏi lực hấp dẫn của
Mặt Trời và thoát khỏi sự ràng buộc của ngôi sao
Vận tốc của một vật thể cần để có thể thoát khỏi lực hấp dẫn của
vật thể khác gọi là vận tốc thoát Vận tốc thoát của Trái Đất, ví dụ, là
khoảng bảy dặm trên giây, điều đó có nghĩa là một tên lửa hay tàu vũ
trụ phải đạt được vận tốc đó mới thoát khỏi lực hút Trái Đất Ngược lại,
một tên lửa bay với vận tốc bảy dặm trên giây trên Sao Mộc sẽ không
thoát khỏi hành tinh này Nguyên nhân là vì Sao Mộc nặng hơn nhiều so
với Trái Đất bởi vậy nó có lực hấp dẫn lớn hơn nhiều “Vận tốc thoát
của các thế giới khác nhau thì khác nhau,” nhà văn khoa học nổi tiếng
Issac Amov giải thích
Một thế giới nhẹ hơn Trái Đất… có vận tốc thoát trên bề mặt thấp
hơn… Mặt khác, những thế giới nặng hơn Trái Đất sẽ có vận tốc
Trang 16Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
Mộc lại có vận tốc thoát lớn nhất… Trên bề mặt Sao Mộc, vận tốc
thoát lớn hơn 5,4 lần vận tốc thoát trên bề mặt Trái Đất.8
Trong những năm 1700, vài nhà khoa học có những suy nghĩ đáng
kể về ý tưởng rằng vật thể có khối lượng càng lớn sẽ có vận tốc thoát
càng lớn Một trong những nhà nghiên cứu này là nhà thiên văn học
người Anh John Michell, ông đã nghiên cứu một cách tỷ mỉ về đặc tính
của những ngôi sao Rõ ràng có nhiều ngôi sao trên trời có khối lượng
lớn hơn Mặt Trời Michell không biết liệu có giới hạn trên cho kích thước
của các ngôi sao không Nhưng ít nhất theo lý thuyết, ông đề xuất, tồn
tại những ngôi sao với khối lượng kinh khủng, và như vậy, lực hấp dẫn
của chúng sẽ là khổng lồ Thêm nữa, vận tốc thoát của những ngôi sao
lớn như vậy cũng vì vậy mà sẽ rất lớn
John Michell:
Nhà Tiên Phong bị Quên Lãng
Người đầu tiên nhận ra rằng những thiên thể như hố đen có thể tồn tại nhà
khoa học người Anh John Michell bây giờ hầu như bị quên lãng hoàn toàn, trừ
các nhà thiên văn học Trong đoạn trích dưới đây từ cuốn In Search of the Edge
of Time (khảo sát bên rìa thời đại), viết bởi nhà văn khoa học John Gribbin mô tả
về công việc cũng như đóng góp của Michell vào khoa học
Sinh ra vào năm 1724, Michell… vẫn được biết như là cha đẻ của ngành địa chấn học [nghiên cứu về động đất] Ông học ở trường Đại Học Cambrige, tốt nghiệp năm 1752, và lòng đam mê tới động đất của ông được hình thành từ một cơn chấn động thảm khốc tấn công Lisbon (Bồ Đào Nha) năm 1755 Michell đã chứng minh cơn chấn động kia chắc chắn bắt nguồn từ một trận động đất ở tâm nằm dưới Đại Tây Dương Ông trở thành Giáo Sư Woodwarian tại viện Địa Lý Cambrige năm 1762, một năm sau khi làm cử nhân thần học… Michell có nhiều đóng góp cho thiên văn học, bao gồm việc ược đoán thực sự khoảng cách của một ngôi sao ở xa, và đề xuất một số cặp sao thấy vào bầu trời đêm… thật sự là “sao nhị phân,” đang có quỹ đạo quay quanh nhau… Đề cập đầu tiên về các ngôi sao tối [ví dụ, hố đen] được Michell thảo trên giấy tờ khi đọc cuốn Khoa học Hoàng gia…
năm 1783 Đây là một bài luận chi tiết và đồ sộ về cách nghiên cứu tính chất của các ngôi sao, bao gồm khoảng cách, kích thước, khối lượng, bằng cách đo ảnh hưởng của lực hấp dẫn lên ánh sáng phát ra từ bề mặt của chúng
Trang 17Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
Điều này dẫn Michell tới một suy nghĩ vận tốc thoát lớn nhất mà một
ngôi sao có thể có được là bao nhiêu Và với hệ quả của dòng suy luận
logic này, ông tự hỏi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu một ngôi sao có
vận tốc thoát đạt tới vận tốc ánh sáng 186.000 dặm trên giây Trong
trường hợp đó, ông kết luận, ngay cả ánh sáng cũng không thoát khỏi
ngôi sao này Trong một bài báo xuất bản năm 1784, ông viết: “nếu
trong tự nhiên thật sự tồn tại các thiên thể mà… đường kính lớn hơn
500 lần Mặt Trời,” chúng sẽ có lực hấp dẫn và vận tốc thoát khổng lồ
Vì vậy, ”tất cả ánh sáng phát ra từ nó sẽ bị hút quay trở lại bằng sức
mạnh khổng lồ của lực hấp dẫn của chính mình.” Và vì ánh sáng không
thể thoát khỏi ngôi sao, “chúng ta không thể có thông tin nhìn thấy
được gì từ nó.”9 Nói cách khác, ngôi sao có thể tối và vì vậy vô hình
trước mắt người và kính viễn vọng Bằng một cách thích đáng, Michell
gọi chúng là “sao tối.”
Michell không phải là nhà khoa học duy nhất ở thời điểm này bị mê
hoặc bởi tác dụng của lực hấp dẫn khổng lồ Trong năm 1975 nhà khoa
học người Pháp Pierre-Simon Laplace đề cập tới tính toán tương tự một
cách độc lập Ông viết
Ở đâu đó trên bầu trời, có thể tồn tại những thiên thể không thể
nhìn thấy được với số lượng lớn, và cũng có thể rất lớn, như các vì
sao Một ngôi sao tỏa sáng với mật độ [dày đặc] như Trái Đất, và có
đường kính gấp hai trăm năm mươi lần Mặt Trời, vì [lực] hấp dẫn
của mình, sẽ không cho các tia [sáng] của nó tới chúng ta; vì vậy có
khả năng các thiên thể lớn nhất trong vũ trụ có thể, vì nguyên nhân
này, mà vô hình.10
Dựa trên những tính toán này, ông gọi những thiên thể giả thuyết
này là les corps obscures, hay “những thiên thể vô hình.”
Không Gian Cong và Giếng Hấp Dẫn
Mô tả của Michell và Laplace về sao tối và các thiên thể vô hình lúc đó
hoàn toàn thuộc về lý thuyết Họ không có một chứng cứ nào về những
Trang 18Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
thiên thể kỳ lạ này, và một lượng lớn các nhà khoa học nghĩ rằng thiên
thể như vậy không thể tồn tại Vì vậy, không ai ngạc nhiên khi những
tiên đoán về hố đen này chỉ là sự tò mò về toán học Và hơn một thể kỷ
sau đó vài nhà khoa học mới bắt đầu suy nghĩ về chúng
Tuy nhiên, đầu thế kỷ hai mươi, sự quan tâm không được báo trước
về khái niệm về hố đen lại được thắp lên khi một nhà khoa học thiên tài
trẻ tuổi người Đức tên Albert Einstein đã đề xuất lý thuyết mới về trọng
lực Một phần của thuyết tương đối rộng của ông, xuất bản năm
1916-1916, đã không chống lại thuyết và phương trình Newton về lực hấp
dẫn của vũ trụ Đúng hơn, phiên bản của Eistein chỉ đơn giản giái thích
cách lực hấp dẫn hoạt động khác với của Newton
Ví dụ, theo Newton hấp dẫn là lực được phát ra từ một vật thể và
bằng một cách nào đó xuất phát từ tâm của chúng Đối với Einstein, lực
hấp dẫn không phải là một lực thật sự mà lại thuộc về khái niệm không
gian, một ý tưởng cách mạng vì nó cho rằng không gian có một cấu
trúc vô hình Trước Eistein, hầu hết các nhà khoa học và vật lý học đều
chấp nhận không gian là trống rỗng và không có tính chất gì để tác
Einstein:
Vượt thời đại về Không Gian và Thời Gian
Không có nhà khoa học nào khác đóng góp cho con người hiểu biết về tính chất
ánh sáng, không gian cong, và sự tồn tại của hố đen hơn nhà vật lý học Albert
Einstein Ông sinh ra ở Ulm, Đức, năm 1879 Không lâu sau đó cha của ông, sản
xuất đồ điện, chuyển gia đình tới Munich, và sau đó là Milan, Ý Khi còn trẻ, Albert
học ở Switzerland và vào năm 1900 tốt nghiệp ở Viện Bách Khoa Zurich
Năm 1905 ông đăng ba bài báo khoa học gây chấn động, một về tính chất ánh
sáng, một về kích thước cơ học của hạt nhân nguyên tử, và một đề xuất các
nguyên tắc cơ bản mà sau này trở thành thuyết tương đối đặc biệt của ông Có lẽ
phần nổi tiếng nhất của thuyết tương đối đặc biệt này là khối lượng và năng lượng
tỷ lệ với nhau Năm 1915 Einstein xuất bản phiên bẳn thuyết tương đối vượt thời
đại của mình, trong đó, ông chỉ ra rằng hấp dẫn là một chức năng của không-thời
gian bốn chiều Trong số các phương trình của thuyết tương đối rộng có một số
tiên đoán về sự tồn tại của hố đen
Einstein nhận giải Nobel vật lý năm 1921 và mất năm 1955 Trong suốt thể kỷ hai
mươi, một thí nghiệm khoa học và phát hiện sau đó đã chứng thực sự tiên đoán
của ông là chính xác tới mức kinh ngạc, bao gồm sự phát hiện ra hố đen Ngày
nay ông được phong là một trong những nhà khoa học lỗi lạc của mọi thời đại
Trang 19Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
động lên các vật thể đi trong nó Ngược lại, Eistein đã cho rằng không
gian có một “kết cấu” vô hình với tính co giãn, hay bẻ cong được
Thêm nữa, Einstien tuyên bố, khối lượng các vật thể di chuyển trong
không gian tương tác với cấu trúc vô hình của nó bằng cách chìm trong
đó và tạo ra chỗ lõm xuống Các nhà khoa học gọi phần lõm hình giếng
kia bằng cái tên “Giếng hấp dẫn.” Theo cách nhìn này, độ sâu của một
giếng thế năng phụ thuộc vào khối lượng của vật thể; rõ ràng, vật thể
có khối lượng càng lớn nó sẽ chìm lún sâu hơn và tạo ra giếng sâu hơn
Bằng cách này, Eistein nói, một vật có khối lượng rất lơn, như các hành
tinh và sao, sẽ bẻ cong cấu trúc co giãn của không gian, và độ cong
này con người gọi là hấp dẫn Arny đơn giản hóa suy luận này:
Tưởng tượng một tấm nệm nước mà bạn đặt một quả bóng chày
lên Quả bóng sẽ tạo ra một vết lõm nhỏ trên bề mặt phẳng của tấm
nệm Nếu một hòn bi được đặt gần quả bỏng chày, nó sẽ lăn theo
đường cong để vào vết lõm Độ cong của vùng không gian quanh
quả bóng chày đã tạo ra “hấp dẫn” giữa quả bóng và hòn bi Bây giờ
ta thay quả bóng chày bằng một quả bowling Nó sẽ tạo ra một phần
lõ lớn hon và hòn bi sẽ lăn lâu hơn và nhanh hơn khi nó tông vào
giữa Chúng ta suy ra được lực hấp dẫn của các thiên thể phụ tuộc
vào độ cong của không gian Hấp dẫn cũng hoạt động tương tự,
theo thuyết tương đối rộng Theo thuyết này, khối lượng tạo ra một
không gian cong, và hoạt động của hấp dẫn là các vật thể chạy theo
đường cong đó
Trang 20Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
Bây giờ thay suy luận này bằng các thiên thể quen thuộc trong
không gian Dựa vào sự khác nhau về kích thước của các hành tinh khi
chúng tiến lại gần nhau Hành tinh nhỏ hơn đi vào đường cong của
giếng hấp dẫn của hành tinh lớn hơn và lăn “xuống dốc” hướng về phía
thiên thể lớn hơn (Điều này tạo ra tác động y hệt như hành tinh lớn
hơn “kéo” hành tinh nhỏ hơn trong thuyết của Newton, vì vậy phương
trình của Newton vẫn được chấp nhận và kết quả của chúng cho hầu
hết các thiên thể vẫn đúng.) Trong thuyết về lực hấp dẫn của Einstein,
nếu hành tinh nhỏ hơn di chuyển đủ nhanh, nó sẽ lăn ra khỏi giếng hấp
dẫn của hành tinh lớn và tiếp tục con đường của mình Nếu nó không di
chuyển bằng vận tốc thoát, thì nó sẽ bị bẫy trong giếng, trong trường
hợp này nó sẽ di chuyển quanh hành tinh lớn hoặc đâm sầm vào nó
Có Khả Năng Tồn Tại Những Vật Thể Siêu Nặng Không?
Lý thuyết mới về không gian con tạo ra một sự khuấy động mạnh
trong giới khoa học Nhiều nhà vật lý học, thiên văn học, và các nhà
Ý tưởng của nhà vật lý học Albert
Eistein về vật chất, năng lượng và
thời gian đã tạo ra một cuộc cách
mạng
Trang 21Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
khoa học khác cảm thấy ý tưởng của Einstein hoàn toàn là điều họ cần
để thử nghiệm và chứng minh lý thuyết Nếu không gian thật sự cong
và các vật thể nặng tạo ra giếng hấp dẫn, họ kết luận, một cái giếng
trọng lực rất sâu có thể làm cong tia sáng Nói cách khác, dù ánh sáng
có đủ nhanh để thoát ra khỏi giếng, cái giếng cũng phải bẻ cong được
ánh sáng đủ nhiều để các nhà khoa học có thể tính toán được
Tấm hình được chụp bởi kính thiên văn không gian Hubble cho thấy một hấp dẫn của một cụm
thiên hà ở xa đã bóp méo và bẻ cong ánh sáng những do những thiên thể này phát ra
Điều họ cần để kiểm tra là một vật thể rất nặng, ít nhất là theo
chuẩn của con người Và vì là vật thể lớn nhất trong Hệ Mặt Trời, Mặt
Trời là sự lựa chọn hợp lý Cuộc thí nghiệm lịch sử đã diễn ra vào 29
Tháng Năm, 1919, trong hiện tượng nhật thực xảy ra ở bờ biển phía tây
Trung Phi “Các ngôi sao sáng hiện ra trên bầu trời ban gần Mặt Trời
đang bị che khuất,” Asimov giải thích, “và ánh sáng của chúng đang
trên đường đến Trái Đất sẽ đi lướt qua Mặt Trời.”12 Sau khi tính toán dự
liệu của lần nhật thực đó, các nhà khoa học đã phát hiện ra ánh sáng
từ các ngôi sao xa đã bị bẻ cong khi đi qua Mặt Trời Thực tế, ánh sáng
đã bị bẻ cong một lượng gần chính xác như Einstein đã tiên đoán
Thuyết về không gian cong của Eistein đã được chứng thực (Vài thí
nghiệm khác chứng minh tính đúng đắn của thuyết tương đối rộng của
ông được thực hiện kể từ thời điểm này.) Thuyết tương cũng buộc các
nhà khoa học thay thế câu hỏi được đặt ra từ rất lâu bởi Michell và
Laplace về các vật thể có hấp dẫn cực lớn Thí nghiệm trong lần nhật
Trang 22Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
thực đó đã chứng minh lực hấp dẫn của Mặt Trời đã bẻ cong ánh sáng
một lượng nhỏ Vì vậy, các vật thể nặng hơn sẽ bẻ cong ánh sáng nhiều
hơn Và điều này dẫn đến thuyết có khả năng tồn tại những vật siêu
nặng, siêu đặc Nếu vậy, một vạt như vậy sẽ tạo ra một giếng hấp dẫn
cực sâu, có thể sâu tới nỗi ánh sáng không thoát ra được Năm 1939
nhà vật lý J Robert Oppenheimer và sinh viên của mình George M
Volkoff công bố một bài báo tiên đoàn về sự tồn tại của những ngôi sao
siêu đặc có thể có nhưng giếng hấp dẫn siêu sâu, và thậm chí không
đáy
Tuy nhiên vẫn không có bằng chứng quan sát trực tiếp nào về
những thiên thể kỳ dị như vậy Vì vậy trong nhiều năm sau đó, khái
niệm về các ngôi sao tối và các tác động kỳ lạ của chúng lên không gia
và ánh sáng vẫn nằm trong lĩnh vực khoa học viễn tưởng và điện ảnh
Lần cố gắng đầu tiên về ý tưởng này trên điện ảnh là một chương của
sơri phim truyền hình Star Trek nguyên gốc lần đầu tiên được công
chiếu Năm 1967 Thuyền trưởng Kirk của Star Trek và phi hành đoàn
của mình bắt gặp một thiên thể kỳ lạ như là một “sao tối,” đã trở thành
một lời tiên đoán Vào thời điểm đó, sự quan tâm tới những thiên thể
như vậy được làm sống lại giữa một nhóm các nhà vật lý học, và chỉ vài
tháng sau chương Star Trek được chiếu, nhà vật lý học trường Đại học
Princeton John A Wheerler đã đặt ra thuật ngữ “hố đen.” Cái tên được
mô tả một cách hoàn hảo và rất quyến rũ, và nó lập tức trở nên nổi
tiếng Sau đó, khái niệm về hố đen đã bắt được sự chú ý ngày càng gia
tăng của giới vật lý học, thiên văn học, và các nhà khoa học khác, kể cả
những người hâm mộ khoa học viễn tưởng Như Wheerler sau đó cũng
nhận xét:
Sự xuất hiện của thuật ngữ hố đen năm 1967 bình thường về mặt
thuật ngữ nhưng lại có sức mạnh tâm lý Sau khi cái tên được giới
thiệu, càng ngày càng có nhiều nhà thiên văn học và nhà vật lý học
thiên thể đánh giá hố đen không chỉ là điều tưởng tượng của đầu óc
mà là một thiên thể thiên văn đáng giá để bỏ thời gian và tiền của
để tìm kiếm nó.13
Thực tế, thời gian và tiền bạc của các nhà khoa học trở thành chìa
khóa quan trọng để mở bí ẩn của hố đen Lời dự báo bằng lý thuyết của
các nhà khoa học trong các hội thảo trong gần hai thế kỷ chỉ mới là
bước khởi đầu Bước cần thiết kế tiếp, hay mục tiêu, là: càng có nhiều
Trang 23Lực Hấp Dẫn và Lời Tiên Đoán Ban Đầu về Hố Đen Don Nardo
nghiên cứu nghiêm túc và tập trung về khái niệm của nó, bao gồm cả
việc hiểu rõ hơn những thiên thể kỳ lạ này từ đâu ra; và một cố gắng
nghiêm túc để tìm ra chúng Từ sau những năm cuối 1960, những mục
tiêu này được lấp đầy bởi một sởi các nghiên cứu và phát hiện thú vị đã
tạo ra những biến đổi và cải thiện quan trọng cho hiểu biết của loài
người về vũ trụ
Trang 24Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo Chûúng 2
Ngöi sao chïët vaâ sûå hònh thaânh höë àen
iên đoán của thế kỷ hai mươi về sự tồn tại của hố đen đã nêu ra
một câu hỏi là bằng cách nào một thiên thể kỳ dị như vậy được hình
thành Qua thời gian, các nhà khoa học bắt đầu nhận ra có nhiều câu
trả lời cho câu hỏi này, dựa vào kích thước của hố đen Suốt từ thời của
Michell và Laplace, các nhà thiên văn học và vật lý học đã tập trung vào
kích thước của thiên thể có lực hấp dẫn lớn Vì vậy nhiệm vụ tìm hiểu
một thiên thể như vậy hình thành như thế nào được tập trung vào vòng
đời và các quá trình vật lý của chúng trong phạm vi các vì sao
Tuy nhiên, phương trình toán học của thuyết tương đối rộng của
Einstein lại cho phép tồn tại hố đen ở mọi kích thước, bao gồm cả
những hố đen rất nhỏ Sau khi John Wheeler đặt ra thuật ngữ hố đen
năm 1967, một số các nhà khoa học bắt đầu đặt ra giả thuyết về những
hố đen siêu nhỏ Một hố đen siêu nhỏ có thể có kích thước của một
nguyên tử Nhưng vật chất của nó có thể đặc đến nỗi nó có thể nặng
tới 100 nghìn tỷ tấn! Và ngay cả nhũng hố đen nhỏ hơn bằng kích
thước của hạt nhân nguyên tử cũng có thể kéo cán cân về khoảng 1 tỷ
tấn
Hố Đen Siêu Nhỏ
Một hố đen nhỏ như vậy có thể không có liên quan gì với kích thước
của các vì sao, hay hố đen của các vì sao Vì vậy sự hình thành của
phiên bàn nhỏ này cũng không thể liên quan gì tới sự sống chết của các
vì sao Vậy lực gì hay quá trình nào có thể tạo ra hố đen siêu nhỏ như
vậy? Trong những năm đầu 1970, nhà vật lý học người Anh Stephen
Hawking đã đưa ra một câu trả lời đáng tin cậy, cụ thể là những thiên
thể nhỏ xíu này đến từ Big Bang một vụ nổ khổng lồ mà lúc đó, hầu
hết các nhà khoa học tin rằng, vũ trụ hiện tại của chúng ta được sinh
ra “Với một lượng lớn vật chất đang bung ra ở khắp mọi nơi,” Isaac
Asimov giải thích,
T
Trang 25Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
một vài bộ phận của các thứ đang giãn nở [ví dụ, vật chất] có thể va
chạm với nhau Một phần của các vật chất va chạm sau đó được ép
chặt với áp suất cực lớn từ mọi hướng Các vật chất bị ép này sau đó
cỏ thể co lại thành một điểm và sự gia tăng cường độ hấp dẫn đã ép
chúng co lại mãi mãi.14
Hawking và những người khác cho rằng có hàng ngàn hố đen siêu
nhỏ như vậy tồn tại ở khắp nơi trong vũ trụ Nếu vậy, sớm hay muộn gì
một vài trong số chúng sẽ đến một tiểu hành tinh, hành tinh hay các
thiên thể lớn và bị hút lại do lực hấp dẫn của chúng Một cuộc gặp gỡ
như vậy có thể vừa nguy hiểm vừa thê thảm Theo Asmov:
Nếu một hố đen siêu nhỏ va chạm với các thiên thể lớn hơn, nó sẽ
khoan xuyên qua thiên thể đó Nó sẽ nhấn chìm mảnh vật chất đầu
tiên va chạm, giải phóng ra năng lượng đủ lớn để làm nóng chảy và
Stephen Hawking cho rằng các hố đen siêu nhỏ hình thành
từ vụ nổ khổng lồ hình thành nên vũ trụ
Trang 26Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
bốc hơi phần vật chất trước mặt ngay lập tức Sau đó nó sẽ đi qua
làn hơn nóng, hấp thu nó khi di chuyển và tăng thêm sức nóng, đi ra
khỏi thiên thể đó và trở thành hố đen lớn hơn khi đi vào.15
Đường hầm đi qua một hành tinh do một hố đen siêu nhỏ gây ra
quá nhỏ và quá hẹp đến nỗi còn khó phát hiện hơn cả một đường hầm
do kiến đào trong vườn nữa Nếu một hố đen siêu nhỏ tồn tại, thì các
tác động của chúng lên các thiên thể lớn là rất nhỏ đối với con người và
các thực thể sống khác trong vũ trụ
Ngược lại, các sao hố đen và các khối lượng lớn hơn lại có tác động
lớn đối với vũ trụ và sự sống Và đây là lý do các nhà khoa học cống
hiến rất nhiều thời gian và sức lực trong những năm gần đây để tìm
hiểu xem chúng hình thành như thế nào và tính chất của chúng là gì
Họ nhận ra rằng điều đó đến một quá trình mạnh khủng khiếp hoặc
một sự kiện để đểu nén một lượng vật chất khổng lồ như vậy vào một
không gian cực nhỏ Thêm nữa, năng lượng giải phóng phải lớn gấp
ngàn lần các hiện tượng con người cho là thảm khốc gồm động đất,
núi lửa phun và va chạm của thiên thể va chạm vào bề mặt hành tinh
Thật rõ ràng cho các nhà khoa học rằng chỉ có cái chết mạnh phi
thường của một ngôi sao có thể so sánh với sự hình thành của một sao
hố đen
Vòng Đời của Các Vì Sao
Để hiểu biết các ngôi sao chết đi như thế nào và tạo ra các thiên thể
cực đặc cần một số hiểu biết về các ngôi sao sống như thế nào Cũng
giống như con người chịu vòng đời không thể tránh khỏi, các ngôi sao
sinh ra, sống cuộc sống của mình, và cuối cùng là chết đi Nơi sản sinh
ra một ngôi sao điển hình, bao gồm cả Mặt Trời, là một đám mây khí và
bụi cực lớn trôi nổi trong không gian Những đám mây như vậy bắt đầu
hình thành khi “gió” được tạo ra do các ngôi sao nổ tung thổi các phân
tử khí và bụi ra xung quanh; một số lại rải ra xa hơn nữa, một số khác
lại tập trung lại với nhau Khi một đám mây như vậy tập trung đủ, hấp
dẫn sẽ làm chúng xích lại gần nhau hơn qua thời gian Sự tập trung này
đồng thời tạo ra sức nóng, làm cho khí và bụi càng ngày càng nóng
hơn Sau đó, tâm của đàm mây đủ nóng để nướng một miếng sườn;
sau đó nó đạt đến nhiệt độ đủ để cung cấp cho lò luyện kim; và cuối
Trang 27Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
cùng, sau vài nghìn năm, nhiệt độc của nhân đám mây trỏ nên đủ nóng
để kết hợp các nguyên tử hydro và từ đó kích thích phản ứng hạt nhân
xảy ra Và ngay lập tức, nhân phát ra ánh sáng chói lòa và năng lượng
khác thổi lớp mây lạnh hơn ra xa, để lại một khối cầu khổng lồ của khí
nóng trắng một ngôi sao mới ra đời
Ngôi sao mới có đủ hydro trong nhân để duy trì phản ứng hạt nhân
trong vài tỷ năm Và trong phần đời dài nhất của mình, nó liên tục phát
ra ánh sáng và nhiệt Nếu các nhân tố khác trong hệ mặt trời của ngôi
sao đó thuận lợi như sự hình thành của một hành tinh ở khoảng cách
chính xác với ngôi sao đó để nước tồn tại ở thể lỏng thì lượng ánh
sáng và nhiệt vừa đủ sẽ tạo điều kiện cho sự sống tồn tại ở hệ mặt trời
đó Nếu không có nguy hiểm đáng kể cho sự sống như vậy một khi ngôi
sao đó còn ở trạng thái ổn định
Lý do để một ngôi ngôi sao ở trạng thái ổn định khá lâu là có hai lực
lớn tồn tại trong thiên thể đó và ngược chiều nhau, tạo ra cân bằng
Một trong hai lực là lực hấp dẫn, làm cho vật chất khối lượng lớn ở lớp
ngoài ngôi sao rơi vào trong, tạo ra một áp suất lớn Mặt Trời “có khối
lượng lớn gấp hàng ngàn lần Sao Mộc,” Begelman và Rees nói Nếu Mặt
Trời là một thiên thể lạnh, “hấp dẫn sẽ nén nó lại với mật độ đặc gấp
triệu lần một vật rắn bình thường Nó có thể… có kích thước cỡ như
Trái Đất, nhưng có khối lượng lớn hơn 330.000 lần.”16
Nhưng như mọi người cũng dễ dàng nhận ra, Mặt Trời không phải là
một thiên thể lạnh Các ngôi sao như Mặt Trời tạo ra một lượng năng
lượng rất lớn, tạo ra một lực chính thứ hai tồn tại trong chúng Phản
ứng hạt nhân trong nhân các ngôi sao tạo ra một lượng nhiệt, ánh sáng
cực lớn và rất nhiều các phần tử nhỏ thoát ra bề mặt Ví dụ, trong Mặt
Trời, mỗi giây nhân sản xuất ra năng lượng bằng 100 triệu trái bom hạt
nhân nổ cùng lúc Khi dòng năng lượng cực lớn này di chuyển ra khỏi
nhân, nó tạo ra một áp suất hướng ra ngoài rất lớn Và áp suất này cân
bằng với lực hấp dẫn hút vào Nhân của Mặt Trời, Begelman và Rees
tổng kết,
có nhiệt độ vào khoảng 15 triệu độ… nóng hơn hàng ngàn lần bề
mặt nóng rực của nó Tại nhiệt độ cao như vậy, hạt nhân nguyên tử
trong Mặt Trời di chuyển với vận tốc hàng trăm kilomet trên giây Áp
Trang 28Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
suất của nhân nóng này… chống lại tác động [hút vào] của hấp dẫn
trong các ngôi sao như Mặt Trời.17
Nhờ vào cân bằng giữa áp suất đẩy ra và hút vào này, các ngôi sao
như Mặt Trời duy trì được trạng thái của mình trong một khoảng thời
gian dài Các nhà thiên văn học ước đoán rằng Mặt Trời, đã tồn tại ở
trạng thái ổn định vài tỷ năm, sẽ giữ nguyên trạng thái này trong vài tỷ
năm nữa Tuy nhiên, cũng như động vật hay con người, trái bóng nóng
bỏng này không tồn tại mãi Cuối cùng, một ngôi sao cũng phải sử
dụng hết nhiên liệu của mình và tiến tới cái chết, tạo ra một biến cố mà
khi đó hầu hết vật chất của nó bị nén lại một trạng thái cực đặc Trạng
thái này có thể ở ba dạng khác nhau, phụ thuộc vào khối lượng ban
đầu của ngôi sao; các trường hợp đều tạo ra một thiên thể siêu đặc
Hai trong số những thiên thể này sao lùn trắng và sao notron là
những bước đầu trên con đường tiến tới hố đen Thiên thể thứ ba chính
là hố đen
Bước Một: Sao Lùn Trắng
Định mệnh của Mặt Trời là chuyển hóa thành dạng thiên thể thứ
nhất trong ba thiên thể siêu đặc do các vì sao chết tạo ra, một sao lùn
trắng Vài tỷ năm nữa, ngôi sao của chúng ta sẽ bắt đầu cạn kiệt hydro
để làm nhiên liệu cho phản ứng hạt nhân trong nhân của nó Khi hầu
hết hydro hết đi, nhân của nó sẽ đặc hơn và nóng hơn Lượng nhiệt
thêm này sẽ làm cho lớp ngoài của Mặt Trời bị bắn ra ngoài, biến thành
một ngôi sao khổng lồ lớn hơn hiện tại hàng trăm lần; thực tế, bề mặt
của nó sẽ nhận chìm quỹ đạo của Sao Thủy và Sao Kim, phá hủy các
hành tinh này, và bề mặt của Trái Đất (lúc này sẽ là hành tinh trong
cùng của hệ mặt trời) sẽ bị cháy như ở trong lò luyện kim Tuy nhiên,
do bề mặt mới của Mặt Trời sẽ bị kéo căng và rộng hơn trước, nên các
phần của nó sẽ lạnh hơn trước một ít Vì vậy màu của ngôi sao sẽ
chuyển từ màu vàng nóng sang màu đỏ với nhiệt độ thấp hơn Vì các
ngôi sao như vậy nở to và nguội đi nên chúng được gọi là sao khổng lồ
đỏ
Cuối cùng, nhân của ngôi sao Mặt Trời khổng lồ đỏ sẽ hoàn toàn hết
hydro, và tại điểm này nó sẽ bắt đầu đốt nguyên tố nặng nhất tiếp theo
của nó, heli Tất nhiên, heli cũng sẽ hết, và lúc đó ngôi sao sẽ không
Trang 29Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
còn đốt nhiên liệu để tạo ra phản ứng hạt nhân nữa Khi đó, sự cân
bằng mỏng manh giữ trạng thái của ngôi sao sẽ suy yếu Áp suất
hướng ra của năng lượng phát ra suy giảm, làm áp suất hướng vào của
hấp dẫn chiến thắng “Lực hấp dẫn đã chờ đợi,” Asimov viết, “kéo vào
nhẫn nại và không mệt mỏi trong hàng tỷ năm, và cuối cùng sự kháng
cự lực kéo đó đã sụp đổ.”18
Vụ Nổ trên Sao Lùn Trắng
Khi hình thành từ vụ nổ của các vì sao, sao lùn trắng rắn chắc chầm chậm lạnh
đi và biến mất Tuy nhiên, nếu chúng là một trong hệ sao nhị phân, sao lùn
trắng có thể định kỳ tạo ra các vụ nổ gọi là sao mới (nova), nhà thiên văn học
Thomas T Arny thuộc Trường đại học Amherst giải thích trong cuốn sách nổi
tiếng của mình là Explorations
Nếu một sao lùn trắng gần bạn đồng hành của mình, khí thoát
ra từ sao đồng hành có thể rơi vào trong sao lùn trắng….Đến từ lớp ngoài của sao đồng hành, khí giàu hydro có thể trở thành nhiên liệu cho sao lùn trắng trong một khoảng thời gian ngắn
Lớp khí ngay lập tức đạt tới nhiệt độ cháy của hydro nhưng…
hạt nhân nóng chảy trong khí có thể phát nổ Hydro nổ bắn vào trong không gian và có dạng một lớp vỏ khí nóng nỏ rộng… ánh sáng đó có năng lượng lớn hơn nhiều so với sao lùn trắng Đôi khi những vụ nổ này có thể thấy bằng mắt thường Khi các nhà thiên văn trước đây thấy hiện tượng này, họ gọi chúng là nova, nghĩa Latinh là “sao mới”, vì vụ nổ này có thể tạo ra một điểm sáng xuất hiện trên bầu trời mà ở đó trước đó không có ngôi sao nào thấy được cả.
Lực hấp dẫn mạnh của sao lùn trắng kéo khí và vật chất khác của sao gần đó
Khí và vật chất tích lũy
Trang 30Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
vỏ sáng gọi là
sao mới
Khi hấp dẫn chiến thắng, sao Mặt Trời khổng lồ đỏ bắt đầu sụp đỏ
Một ít nguyên liệu bên ngoài của nó sẽ thoát ra không gia Nhưng hầu
hết bị giữ lại trong ngôi sao đang suy sụp, chúng hoàn toàn nằm trong
tay của hấp dẫn, cuối cùng sẽ nén những vật chất này thành một sao
lùn trắng một ngôi sao nhỏ, nóng, nhưng chỉ là một quả bóng sáng mờ
có kích thước cỡ vào Trái Đất Một ngôi sao lùn trắng đặc tới nỗi một
thìa vật chất của nó cũng nặng đến một tấn Không đáng ngạc nhiên
khi một thiên thể như vậy tạo ra một giếng hấp dẫn rất sâu và một lực
hấp dẫn rất mạnh Để thoát khỏi một sao lùn trắng, một con tàu vũ trụ
phải đạt tới vận tốc khoảng ba trăm ngàn dặm một giây! (Tất nhiên,
thật là điên rồ khi muốn đậu trên một sao lùn trắng, vì lực hấp dẫn của
nó sẽ nhanh chóng ép con tàu và phi hành đoàn bẹp dí.)
Bước Hai: Sao Notron
Các nhà thiên văn học đã tính được số phận cuối cùng của một ngôi
sao trung bình có khối lượng nhỏ hơn 1.4 lần Mặt Trời sẽ trở thành
một ngôi sao lùn trắng Nhưng những ngôi sao lớn hơn 1.4 lần Mặt Trời
thì sao? Chúng chắc chắn sẽ có hấp dẫn lớn hơn Vì vậy chỉ hợp lý khi
kết cục của chúng sẽ dữ dội hơn và tạo ra một thiên thể đặc hơn cả sao
lùn trắng
Thực tế, một ngôi sao có khối lượng từ 1.4 tới 8 lần Mặt Trời vòng
qua giai đoạn sao lùn trắng để đến với điểm dừng tiếp theo trên còn
đường tới hố đen (Các nhà khoa học vẫn còn bất đồng với nhau về
khối lượng để một ngôi sao trở thành sao lùn trắng Các ước đoán khác
là 1.4 đến 3.2 và 1.4 đến 5 lần khối lượng Mặt Trời.) Ngôi sao nặng hơn
này cũng có những bước đầu giống một ngôi sao cỡ Mặt Trời cạn kiệt
hidro, nở rộng thành một ngôi sao lùn đỏ, và đốt heli Nhưng sau đó,
mọi việc lại xảy ra khác hẳn, như Begelman và Rees giải thích:
Các ngôi sao nặng được tăng sức mạnh ở giai đoạn sống tiếp theo
bằng một chuỗi phản ứng hạt nhân của các nguyên tố càng ngày
càng nặng hơn Khi mỗi nhiên liệu hạt nhân bị cạn kiệt hydro kết
hợp thành heli, sau đó heli lại thành cacbon và oxy, vv… thì phần
bên trong ngôi sao lại càng ngày càng nóng… Quá trình này có thể
Trang 31Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
tạo ra tới sắt Ở giai đoạn này, năng lượng giải phóng ra từ việc tạo
ra nguyên tử hạt nhân nặng hơn chốn lại sự suy sập của hấp dẫn
Nhưng không có phản ứng hạt nhân nào có thể tạo ra năng lượng từ
sát; sát là điểm cuối của con đường hạt nhân của một ngôi sao Sự
việc xảy ra tiếp theo hiện tượng ngoạn mục nhất từng được biết tới
trong thiên văn học… Khi không còn phản ứng hạt nhân nào có thể
tạo ra năng lượng từ sắt, nhiên liệu cạn kiệt và nhân thình lình co lại
khủng khiếp… trong một phần nhỏ của giây… Mật độ dày đặc của
nhân sụp đổ này lớn đên nỗi proton và electron [hai phần tử mang
điện của nguyên tử] kết hợp với nhau tạo ra notron, phần tử không
mang điện.19
Thiên thể sáng tại tâm Tinh Vân Con Cua là một pulsar được phát hiện vào năm 1968
Những thiên thể như vậy được gọi là sao notron
Trang 32Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
Vì một thiên thể như vậy có cấu tạo hầu như hoàn toàn là notron
(tạo ra một vật mà nhiều nhà khoa học gọi là neutronium,) nên nó
được gọi là sao notron
Sự suy sập tạo ra một ngôi sao notron mạnh mẽ tới nỗi nó nổ ra một
biến cố thứ hai một vụ nổ khủng khiếp Trong vụ bùng nổ này, gọi là
siêu sao mới, một lượng lớn các phần tử ở lớp ngoài của ngôi sao bị
bắn ra không trung Các phần tử này hình thành một lớp vỏ khí, thường
được gọi là tàn dư siêu sao mới, nó nở rộng ra ngoài trong hàng ngàn
thậm chí hàng triệu năm, và càng ngày càng mỏng đi (Nó cũng mờ đi,
chỉ trừ khi được thắp sáng bởi các ngôi sao mà nó đi qua.)
Phần khối lượng còn lại của ngôi sao ban đầu giờ đã bị nén lại trong
một trái banh neutronium có đường kính khoảng hai mươi dặm, bằng
cỡ của một thành phố lớn Vật chất quá đặc đến nỗi một muỗng vật
chất trên đó nặng ít nhất vài nghìn tỷ tấn Hơn nữa, vận tốc thoát của
một ngôi sao như vậy vào khoảng 125.000 dặm trên giây, khoảng hai
phần ba vận tốc ánh sáng
Tất cả điều này đều khá thuyết phục trên lý thuyết Nhưng các nhà
thiên văn học không có một bằng chứng thực tế nào về sự tồn tại của
một ngôi sao notron cho tới những năm cuối 1960, khi những thiên thể
gọi là pulsar bắt đầu được phát hiện Ví dụ, năm 1968, các nhà khoa
học phát hiện ra một thiên thể kỳ lạ trong Tinh Vân Con Cua Nằm ở
chòm sao Taurus, con bò, đám mây sáng, đang nở rộng này là tàn dư
của siêu sao mới xuất hiện năm 1054 và được ghi chép lại bới các nhà
quan sát Trung Quốc và Nhật Bản Các nhà thiên văn học hiện đại lưu ý
rằng thiên thể tại tâm của tinh vân đầu đặn phát ra một lượng lớn, hay
nhịp đập, bức xạ điện từ khoảng ba mươi lần trên giây Để cho phù
hợp, họ đặt tên cho những thiên thể tương tự như vậy là pulsar (Từ
pulses là nhịp đập.)
Thật rõ ràng là các pulsar là sao notron, chúng tự quay với vận tốc
đáng kinh ngạc Sự tự quay liên tục này tạo ra do năng lượng cuốn vào
liên tục được tạo ra trong lúc ngôi sao suy sập thành một trái banh cực
đặc Giải thích lý do một sao notron lại phát ra năng lượng nhịp nhàng,
nhà thiên văn học nổi tiếng Herbert Friedman viết:
Trang 33Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
Khi một sao notron suy sập, nó đồng thời cũng kéo từ trường của
ngôi sao ban đầu theo nó cho tới khi tập trung được một tỷ lần tại
bề mặt của sao notron Trong tình trạng từ trường cực mạnh bị nén
chặt như vậy, plasma [khí nóng] tại hai cực từ sẽ bị bắn ra xung
quanh theo ngôi sao quay tròn Lượng plasma cuộn tròn này có thể
tạo ra [một] sóng radio có định hướng cao [ví dụ, bức xạ điện từ
phát ra từ một vị trí xác định trên ngôi sao] và sóng này sẽ xoay tròn
và bắn vào không gian đèn pha trên nóc của một ngọn hải đăng Khi
sóng radio quét qua Trái Đất, các kính viễn vọng vô tuyến của chúng
ta sẽ ghi nhận được ánh sáng lặp đi lặp lại này.20
Cái Chết Mau Lẹ trên một Sao Notron
Sao notron có lực hấp dẫn cực lớn, nó có thể xé toạc bất cứ vật thể sống
nào chỉ trong một phần nhỏ của giây, như được giải thích bởi nhà khoa
học vĩ đại Isaac Asmov trong quyển sách của ông The Collapsing Univer
(vũ trụ sụp đổ)
Một thiên thể có khối lượng của Mặt Trời nếu sập thành một sao notron thì chỉ có đường kính là 14 kilomet Một vật thể trên bề mặt của nó bây giờ chỉ cách tâm bằng 1/100.000 khi nó ở trên bề mặt Mặt Trời trước đây Tác động thủy triều trên bề mặt sao notron bây giờ gấp 100.000X100.000X100.000 lần trên bề mặt Mặt Trời Một người cao hai met đứng trên sao notron và nếu không bị ảnh hưởng bởi bức xạ của nó, nhiệt, và trọng lượng thì vẫn bị xé toạc ra do lực ly tâm nặng 18 tỷ kylogam hướng
từ tâm ra, và tất nhiên con người, hay bất cứ thứ gì khác,
sẽ bay ra ngoài với trạng thái là những hạt bụi.
Bước Ba: Hố Đen của Các Vì Sao
Các nhà khoa học hiện nay biết rằng những ngôi sao notron như sao
trong Tinh Vân Con Cua không phải là từ cuối cùng trong cây chuyện
khủng khiếp của sự suy sập của các vì sao Danh hiệu này phải thuộc
viề hố đen Ánh sáng phải rất khó khăn để thoát khỏi giếng hấp dẫn
của hố đen, vì vậy theo cảm giác nó đủ điều kiện để là hố đen Thực tế,
John Gribbn nói, “Một sao notron đang ngồi sát ngưỡng cửa để trờ
thành một hố đen.”21 Tuy nhiên, nhân tố chính để phân biệt hố đen với
sao notron là không có ánh sáng nào có thể thoát khỏi hố đen: ánh
Trang 34Ngôi Sao Chết và Sự Hình Thành Hố Đen Don Nardo
sáng và mọi thứ khác khi đến quá gần hố đen sẽ bị bẫy lại trong giếng
hấp dẫn của nó mãi mãi
Một sao hố đen (thuật ngữ dùng để phân biệt với các hố đen siêu
nhỏ-ND) hình thành từ sự suy sập của một ngôi sao có khối lượng lớn
hơn Mặt Trời tám lần Lực cực mạnh từ sự suy sập của vật chất làm nó
vượt qua trạng thái của sao lùn trắng và sao notron và nén vật chất tới
dạng đặc hơn Thực tế, vật chất liên tục rớt xuống giếng hấp dẫn ngôi
sao phần nào đó như là một cái chết bất tận Lý do là giếng hấp dẫn
của hố đen như là một cái hố không đáy, ở đó không có gì có thể thoát
được
Không ngạc nhiên, thiên thể siêu đặc đặc nhất này ép một lượng vật
chất siêu lớn vào một thể tích cực nhỏ trong không gian Một sao hố
đen nhỏ đến mức kinh ngạc Một thiên thể được hình thành từ một ngôi
sao có khối lượng gấp tám lần Mặt Trời lại chỉ có kích thước khoảng
bằng một căn nhà nhỏ Điều quan trọng cần nhớ là hầu hết vật chất
của sao ban đầu vẫn còn nằm trong hố đen (Một ít vật chất của nó bị
bắn ra không gian trong trạng thái siêu sao mới xảy ra cùng lúc với sự
suy sập của ngôi sao.) Điều này có nghĩa là lực hấp dẫn của thiên thể
này gần bằng với lực hấp dẫn của ngôi sao ban đầu Tất của các hành
tinh quay quanh ngôi sao trước khi suy sập sẽ tiếp tục quay quanh hố
đen, chúng sẽ không bị bắt và phá hủy một khi không đến nó quá gần
Tuy nhiên sự tồn tại của hành tinh và sự tồn tại của sụ sống trên đó
là hai việc hoàn toàn khác nhau Sự sống tồn tại trên một hành tinh
quay quanh một ngôi sao trở thành hố đen sẽ chết do bức xạ điện từ
cực mạnh giải phóng ra trong vụ suy sập khủng khiếp và siêu sao mới
Và mọi sự sống còn sót lại trong vụ tai nạn này cũng sẽ nhanh chóng
chết đi do lạnh sau khi ngôi sao dừng phát ra ánh sáng và nhiệt Rõ
ràng, sự hình thành của một sao hố đen là sự kiện chết người khủng
khiếp nhất trong tự nhiên
Trang 35Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo Chûúng 3
Tñnh chêët vaâ ûáng duång tiïìm taâng cuãa höë àen
hư một ngôi sao, hành tinh và các thiên thể bình thường khác, hố
đen, các nhà khoa học đã phát hiện ra được chúng trong những
năm gần đây, có những tính chất vật lý để phân biệt chúng với những
thứ khác Vì tính chất phi thường của hố đen, đặc biệt là chúng đen và
vô hình, nên có rất ít tính chất của chúng có thể đo đạc được từ bên
ngoài “Từ bên ngoài,” John Gribbin giải thích,
bạn có thể [tính toán] khối lượng của hố từ lực hấp dẫn và vận tốc
tự quay của nó Nếu nó có mang điện tích, bạn cũng có thể đo đạc
được Nhưng những… tính chất đó là tất cả những gì bạn có thể đo
đạc được Không có cách nào nói loại vật chất gì đi vào đó trước khi
bị nuốt gọn… dù đó là một ngôi sao, một giọt nước, hay một gói đồ
ăn đông lạnh Không thể phân biệt một hố đen làm từ vật chất của
các sao với hố đen làm từ cái gì khác, để biểu diễn cho ý này câu
“hố đen không có tóc [không có tính chất vật lý dễ phân biệt, hữu
hình],” được đặt bởi [John] Wheeler và đồng sự của mình là Kip
Thorne trong những năm đầu 1970.22
Tuy nhiên, dù hố đen “không có tóc,” chúng cũng thể hiện một tính
chất rõ ràng khi chúng tương tác với vũ trụ quanh chúng Khi quan sát
những hoạt động này, các nhà khoa học có thể đặt ra các giả thuyết và
tính toán những tính chất không thể thấy hay tính toán trực tiếp của hố
đen Và càng nhiều người nghiên cứu những thiên thể kỳ lạ này, họ sẽ
càng có khả năng khám phá những bí mật giấu kín của vũ trụ Hơn
nữa, nghiên cứu càng nhiều càng tốt những tính chất của hố đen có thể
mang đến nhiều lợi ích cho con người Một ngày nào đó chúng ta có thể
khai thác và tận dụng một ít năng lượng vô tận tạo ra từ những thiên
thể này
Tính Toán Khối Lượng và Bán Kính của một Hố Đen
Tính chất đầu tiên và chắc chắn nhất có thể đo đạc được đó là khối
lượng của hố đen Rõ ràng, hố đen phải có khối lượng rất lớn và đặc, vì
N
Trang 36Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo
mỗi hố đen có hầu hết vật chất của một ngôi sao khổng lồ bị nén lại
trong một vùng không gian nhỏ quá mức tưởng tượng Vậy làm thế nào
các nhà khoa học trên Trái Đất có thể đo được khối lượng của một hố
đen hay các thiên thể khác nằm cách xa chúng ta hàng nghìn tỷ
kilomet? Điều đó còn phụ thuộc vào việc có ngôi sao nào hay các thiên
thể lớn nằm gần hố đen hay không Nếu nó trôi nổi trong không gian
một mình, cách xa các thiên thể khác, các nhà khoa học không có cách
gì có thể đo được khối lượng của chúng cả
Kip Thorne thuộc Viện Công Nghệ California là một trong những chuyên gia hàng đầu về hố
đen và tính chất kỳ lạ của chúng
Ngược lại, nếu hố đen và một ngôi sao quay quanh nhau (thực ra,
chúng quay quanh một tâm khối chung), các nhà khoa học có thể dùng
các công thức cho lực hấp dẫn của vũ trụ để tính khối lượng của chúng
Đầu tiên, dùng các dụng cụ nhạy và toán học, họ đo khoảng cách giữa
hai thiên thể Sau đó họ tính vận tốc quỹ đạo (vận tốc chúng đi trên
quỹ đạo của mình) Cuối cùng, họ kết hợp chúng lại vào một phương
tình và xác định khối lượng Như Thomas Arny nói, cách thức này “có
thể được dùng để đo khối lượng của bất kỳ thiên thể nào quay quanh
một thiên thể khác Như vậy, hấp dẫn trở thành công cụ để đo khối
Trang 37Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo
lượng của các vật thể thiên văn.”23 Trong trường hợp hố đen, các nhà
khoa học thường biểu diễn khối lượng của chúng bằng bội số của khối
lượng Mặt Trời Một hố đen được cho là có khối lượng bằng 8, 12, 20
hay con số khác của khối lượng Mặt Trời
Khối lượng đo được của hố đen có tác động trực tiếp tới tính chất tự
nhiên khác của hố đen, những tính chất không đo được Một trong số
đó là độ lớn của bán kính Schwarzschild của nó Con đường đơn giản
nhất để biết được tính chất cơ bản này của hố đen là nhìn trực tiếp cái
hố di chuyển trong không gian Qua thời gian, nó gặp khí, bụi, tiếu
hành tinh, và các dạng khác của vật chất, chúng sẽ bị hút bởi lực hấp
dẫn khổng lồ của nó Khi vật chất đến đủ gần, nó sẽ bị xé toạc ra thành
các nguyên tử; su đó bị nhận chìm vào hố đen, tại đó các mảnh vụn
cuốn xuống giếng hấp dẫn không đáy và không bao giờ được nhìn thấy
lần nữa
Định Mệnh Cắt Ngắn một Sự Nghiệp Thiên Tài
Nhà thiên văn học người Đức Karl Schwarzschild, sinh ra vào năm 1973, đã đóng góp
chính cho sự hiểu biết về các thiên thể siêu đặc và tính chất của chúng đối với không
gian và thời gia Ông trở thành giám đốc Đài Quan Sát Vật Lý Học Thiên Thể ở Potsdam
năm 1909 Năm 1915, khi phục vụ cho đất nước trong Thế Chiến I, ông nghe nói đến
công trình của Einstein về thuyết tương đối rộng Schwarzschild liên lạc với Einstein và
liên tục thông tin về cố gắng của mình về việc giải thích dạng hình học của không thời
gian xung quanh một thiên thể siêu đặc ở trạng thái một điểm, hay còn gọi là điểm kỳ
dị Trong số những khám phá từ phương trình toán học của Schwarschild là điểm kỳ dị
có thể cách chân trời sự kiện một khoảng xác định, khoảng cách mà sau này các nhà
khoa họ đã đặc tên là bán kính Schwarzschild để vinh danh ông Đáng tiếc, ông mắc
một căn bệnh ngoài dai trong quân ngũ và mất Eisten trình bày ý tưởng chấn động của
bạn mình cho hội đồng khoa học chỉ hai tháng trước khi Schwarzschild mất vào tháng
năm 1916 ở tuổi bốn hai
Phần cốt yếu của kịch bản hủy diệt này là, trên đường đi vào hố
đen, vật chất sẽ đi qua cái gọi là “điểm không quay lại,” các nhà khoa
học gọi nó là chân trời sự kiện Khi vật chất còn ở ngoài chân trời sự
kiện, nó vẫn còn cơ hội thoát thân Tuy nhiên, một khi đã vượt qua
chân trời sự kiện, nó sẽ biến mất trong giếng hấp dẫn của hố đen
Khoảng cách từ tâm của một hố đen, gọi là điểm kỳ dị, tới chân trời sự
kiện là bán kính Schwarzschild, được đặt theo tên nhà thiên văn học
người Đức Karl Schwarzschild, người phát minh ra nó vào năm 1915
Trang 38Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo
Các phương trình toán học cho thấy chắc chắn bán kính này thay đổi
tùy theo khối lượng của hố đen Hố càng nặng, bán kính Schwarzschild
càng dài, và ngược lại, hố có khối lượng càng nhỏ, bán kính càng ngắn
Một hố đen có khối lượng Mặt Trời sẽ có bán kính Schwarzschild bằng
1,86 dặm; và một hố đen có khối lượng bằng mười lần khối lượng Mặt
Trời sẽ có bán kính khoảng 20 dặm Vì vậy, trong trường hợp thứ hai,
điểm không quay lại cho bất cứ vật chất nào đi đến gần hố đen nằm
cách điểm kỳ dị, hay tâm, 20 dặm
Đặt sự Tự Quay lên Hố Đen
Karl Schwarzschild trình bày phương trình của mình đối với một hố
đen được giả thuyết là không tự quay quanh trục Vì vậy, các nhà khoa
họ họi một hố đen giả thuyết không quay là hố đen Schwarzshild Kiểu
hố này khá tốt khi dùng để tính toán khoảng cách từ điểm kỳ dị tới
chân trời sự kiện Nhưng nó có chính xác khi biểu diễn trạng thái của
một hố đen thực sự không? Hầu hết các nhà vật lý cho là không Lý do
là vì họ đã biết rằng tất cả các thiên thể quan sát được trong vũ trụ đều
vừa quay quanh trục và tạo ra một tính chất đo đạc được là momen
động lượng
Momen động lượng là xu hướng của một vật thể đang quay tiếp tục
giữ sự tự quay đó Nếu vật thể đó lớn hơn hay nhỏ đi, năng lượng quay
ban đầu của nó sẽ vấn được bảo toàn nhờ điều chỉnh vận tốc quay cho
thích hợp Ví dụ, khi một vận động viên trược băng đang xoay tròn mà
dang rộng tay ra, bằng cách làm cho cơ thể lớn ra, vận tốc quay của
người đó cũng giảm xuống; ngược lại, khi người đó ép tay vào người,
vận tốc quay sẽ tăng lên
Hiệu ứng này có thể thấy được khi một sao lớn suy sập thành sao
notron Ngôi sao ban đầu tự quay với vận tốc xác định, có lẽ là một
vòng trên hai mươi hay ba mươi ngày Sau khi suy sập, momen động
lượng của nó được chuyển sang sao notron nhỏ hơn nhiều, bây giờ nó
quay nhiều vòng trên giây Điều này là bằng chúng cho thấy hố đen
cũng đi theo cảnh tương tự Isaac Asmov tóm tắt như sau:
Khi một ngôi sao suy sập, để được như vậy, vận tốc tự quay phải
tăng lên Sự suy sập càng nhiều, vận tốc tự quay của nó càng lớn
Trang 39Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo
Một sao notron mới có thể quay hàng ngàn vòng trên giây Hố đen
phải quay nhiều hơn vậy Không có cách gì chối cãi được điều đó
Chúng ta có thể nói mọi hố đen đều có khối lượng và momen động
lượng.24
Như vậy, cái chúng ta cần sau khi Schwarzschild công bố tính toán
của mình cho các hố đen không quay là một đáp án toán học biểu diễn
dùng được cho các hố đen quay, vì người ta tin rằng mọi hố đen đều
quay Mục tiêu này đạt được vào năm 1963 nhờ nhà thiên văn học New
Zealand tên Roy P Kerr, sau đó ông làm việc cho Trường đại học
Texas Kể từ đó, để vinh danh Kerr, các nhà khoa học thường gọi các
hố đen quay là hố đen Kerr Sự xác nhận rõ ràng cho các thiên thể này
đến vào Tháng Tám 2001, khi các nhà khoa học ở Goddard Space Flight
Maryland) của NASA đã phát hiện ra một hố đen quay nằm các Trái Đất
khoảng mười ngàn năm ánh sáng (Một năm ánh sáng là khoảng cách
ánh sáng bay trong một năm, vào khoảng 6 nghìn tỷ dặm.)
Đĩa Bồi Thêm và Các Dòng Khí
Tính toán của Kerr thừa nhận điểm kỳ dị, chân trời sự kiện, và bán
kính Schwarzschild, và các tính chất khác của hố đen rút ra từ tính toán
của Schwarzschild Tuy nhiên, tốc độ quay cực nhanh vốn có trong một
hố đen Kerr tạo ra một tình cảnh phức tạp và năng động hơn
Đầu tiên, điểm kỳ dị không phải là một điểm duy nhất, mà là một
vùng không gian có dạng như một cái nhẫn Thứ hai, chân trời sự kiện,
tạo ra vành đai quanh hố đen và vùng không gian ban đầu bên trong
nó, quay cùng hướng với sự tự quay của điểm kỳ dị Và khi di chuyển,
nó kéo một vùng không gian theo nó Kip Thorne giải thích:
Sự tự quay của hố kéo không gian xung quanh nó [có dạng như
vòng của một cái kèn trumpet] và buộc nó phải quay theo như dạng
cơn lốc… Cách xa tâm lốc, không khí quay chậm, và tương tự, cách
xa chân trời sự kiện của hố, không gian quay chậm Gần tâm của lốc
không khí quay nhanh, và cũng tương tự, gần chân trời sự kiện
không gian quay nhanh Tại chân trời sự kiện, không gian bị khóa
Trang 40Tính Chất và Ứng Dụng Tiềm Tàng của Hố Đen Don Nardo
chặt với chân trời Nó quay với vận tốc đúng bằng vận tốc quay của
chân trời.25
Hình vẽ này biểu diễn đĩa bồi thêm và dòng khí của một hố đen
Các dòng khí có thể hình thành do một lực điện từ cực mạnh
Cùng lúc đó, bất cứ vật chất nào nằm ở vùng không gian xoay đó
cũng bị kéo di chuyển theo Vật chất quay bên ngoài hố đen và tạo ra
dạng đĩa mỏng vật chất có hình dáng tương tự những mảnh đá và băng
tạo ra vành khuyên mỏng quanh Sao Thổ Các nhà khoa học gọi cái đĩa
xoay tròn này là đĩa bồi thêm (accrection disk)
Vật chất trong đĩa bồi thêm đóng vai trò quan trọng trong một tác
động khác của sự tự quay của hố đen sự hình thành của hai dòng khí
nhỏ nhưng mạnh bị bắn ra ở một số hố đen (Trong thực tế, các dòng
khí không phát ra từ tâm hố đen; thay vào đó, chúng khởi nguồn từ cái
đĩa, bên ngoài chân trời sự kiện.)
Các nhà thiên văn học đưa ra một số giải thích đáng tin để giải thích
cho sự hình thành các dòng khí này Một trong số đó là áp suất khủng