Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu , với ai và mấy giờ con về.Mẹ yêu con đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà ko phải trả tiền đến trả người ta với lời xin lỗi.Mẹ [r]
Trang 1VĂN Kể CHUYệN
* Bài học đờng đời đầu tiên
Cho đến tận bõy giờ, tụi vẫn thấy cú lỗi về việc mỡnh đó làm Đú là bài học đường đời đầu tiờn của tụi
Lỳc ấy, tụi chỉ mới học lớp hai Vỡ trong nhà hay được bố mẹ nương chiều nờn tụi rất bướng bỉnh Sống cựng gia đỡnh tụi cũn cú cả bà nội Bà là người duy nhất hay nhắc những thúi hư tật xấu của tụi Bà thường bảo:" Chỏu ơi, mỗi sỏng thức dậy phải xếp đồ đạc gọn gàng Mỗi khi học xong phải để đồ đạc vào đỳng chỗ." Tuy vậy nhưng tụi vẫn thường hay cói lại bà Nhiều lỳc thấy
cú lỗi nhưng vẫn khụng núi nờn lời được Sỏng hụm sau, như thường lệ, tụi đi học Vừa chạy ra cổng nhà, tụi bỗng nghe thấy tiếng bà gọi:" Chỏu ơi, hụm nay trời sẽ mưa to đấy Chỏu nờn mang theo ỏo mưa." Giật mỡnh, nhưng em thỡ chứng nào tật đấy, tụi khụng nghe lời bà cũn cói lại bà một cõu:" Cặp chỏu hụm nay nặng lắm, mưa thỡ mặc kệ mưa." Quả thật, chiều hụm ấy trời mưa rất to Đứng bờn hiờn, tụi nghĩ:" Bố mẹ đi làm đến tối mới về Chắc khụng ai đún mỡnh đõu." Bỗng nhiờn, nhỡn ra xa, tụi thấy búng dỏng quen thuộc của bà Tụi mừng rỡ, gọi to:" Bà ơi, chỏu ở đõy, chỏu ở đõy, ." Hai
bà chỏu lội mưa về Về đến nhà, tụi khụng sao nhưng bà thỡ ước hờt vỡ che cho tụi mỗi lỳc giú to Tối đú, bà bị sốt cao Đến sỏng, bà đi Tụi như người chết đứng Quỳ mói bờn bà và khúc rất lõu Lỳc đú tụi chỉ ước sao cho bà sống lại Bố mẹ tưởng vỡ bà đi nờn tụi buồn Nhưng thật ra, họ đõu biết những gỡ tụi đó gõy ra
Qua bài học đú, tụi đó rỳt ra cho mỡnh một kinh nghiệm thật sõu sắc Bõy giờ, mỗi khi cú ai nhắc đến bà Tụi lại thấy trong lũng mỡnh đau nhúi Tụi mong sao bà sẽ cú một cuộc sống thật hạnh phỳc ở thế giới bờn kia " Bà ơi,
bà cú nghe thấy chỏu núi khụng Chỏu khụng mong bà sẽ tha thứ cho chỏu Chỏu chỉ mong sao bà được hạnh phỳc Chỏu sẽ cố gắng học tập để khụng phụ lũng bà và bố mẹ Chỏu xin hứa."
Kể về người Bà.
Hỡnh ảnh bà là hỡnh ảnh đẹp và thiờng liờng trỏi tim tụi Bà ngoại người mà tụi kớnh yờu, người luụn quan tõm, yờu thương tụi nhất
Bà tụi thương tụi lắm! Tụi nghe mẹ tụi kể rằng: Đú là ngày tụi sinh ra đời, trời mưa to, một mỡnh bà ngoại ngồi dưới cổng bệnh viện Lỳc ấy, bố tụi cú núi: "Bà ơi, bà mau về nhà kẻo cảm lạnh, cú tin gỡ con sẽ bỏo cho nhà sau." Với một giọng nhẹ nhàng, bà núi: "Khụng sao, bà muốn xem chỏu bà ra sao,
ở nhà cũng cú người trụng rồi, con cứ yờn tõm." Khi tụi được sinh ra, bà là người đầu tiờn bế tụi, cũng là người đặt cho tụi cỏi tờn rất ý nghĩa: Thanh Bỡnh í của bà như muốn một cụ chỏu gỏi duy nhất của bà được hưởng một cuộc sống bỡnh yờn, mói mói vui vẻ
Trang 2Nghe xong câu truyện ấy, tôi đã rất xúc động, tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay bà bồng bế tôi, bàn tay ấy là tấm lòng yêu thương, quí mến mà bà dành cho tôi
Hằng ngày, bà tôi một tay đảm đương hết công việc nhà Sáng sớm, tôi đã thấy bà dậy quét sân, lau nhà Bà làm bữa ăn sáng và mời cả nhà Mỗi khi tôi
đi học về, bà đều ngồi trước thềm nhà đón tôi Tôi rất thích mỗi khi bà cười, trông bà như trẻ ra bao tuổi vậy Vì thế tôi luôn cố gắng học, giành nhiều điểm tốt về đem khoa với bà
Có lần, tôi thấy bà ngồi hát một mình Những câu hát của bà tôi nghe sao thân thương, quen thuộc đến vậy Hồi nhỏ, bà thường đung đưa võng ru ngủ tôi Phải chăng trong lời ru ấy chứa chan biết bao tình thương, mong ước của
bà cho tôi?
Vào những tối thứ bảy, bà thường gọi chúng tôi ra sân nghe bà kể chuyện Chúng tôi say sưa nghe bà kể chuyện Giọng bà trầm mà ấm làm sao! Dưới ánh trăng, câu chuyện của bà lung linh, huyền ảo Mỗi câu chuyện bà đưa chúng tôi vào một thế giới thần kì với muôn vàn màu sắc như truyện về Cô Tấm, Chàng Thạch Sanh, Những câu truyện ấy cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ, mỗi câu chuyện bà kể như một lời khuyên bào chúng tôi
Năm tôi học lớp hai, bà tôi bị ốm Bà tôi tuổi đã cao nên bà bị bệnh, cả nhà ai cũng lo lắng Ngày hôm đó, tôi ngồi gấp những chú hạc với mong muốn bà sẽ khỏi ốm Ngày còn bé, mỗi khi tôi khóc, bà là người đã dỗ tôi bằng cách gấp những chú hạc xinh xinh chờ mẹ về Qua ba ngày, bà tôi tỉnh dậy, thấy tôi khóc, bà xoa đầu tôi:
- Cháu ngoan, bà vẫn khỏe, cháu đừng khóc nữa!
Tôi ngậm ngùi nói:
- Bà ơi, nhất định bà phải khỏe lại để sống bên cháu, bà nhé! Những chú hạc này cháu gấp dành tặng bà
Bà tôi lúc ấy tươi cười rạng rỡ khi nhìn thấy những chú hạc mà tôi gấp tặng
bà Mấy ngày sau đó, tôi nghe tin bà tôi không qua khỏi, tôi đã rất buồn Mặc dù người bà mà tôi hằng kính yêu đã sang thế giới bên kia, mãi mãi không quay trở về, nhưng tôi luôn tự nhủ phải học thật giỏi, thật ngoan để
bà có thể tự hào về cô cháu gái tươi vui, hồn nhiên, trong sáng của bà
Kể về người Ông.
Ông em năm nay đã bảy mươi tám tuổi, tóc đã bạc trắng Ông là một người giản dị, hiền từ Ông có thân hình thon thả, đôi mắt hiền từ lúc nào cũng sẵn sàng chia sẻ với em về bất cứ vấn đề nào mà em không dám chia sẻ với bố
mẹ, như là điểm kém, bị mắng ở lớp hay đánh nhau với bạn Đôi tay ông gầy gò vì đã có tuổi, nhưng ông rất khỏe, xáng nào ông cũng dậy sớm tập thể dục rồi ra quét vườn, nghe tiếng chim hót Đối với ông, một buổi sáng như thế này là buổi tinh thần ông được thư thái nhất Ông rất thích thư giãn
Trang 3vào buổi này bằng cách hưởng cái không khí trong lành mà thiên nhiên đã ban tặng Như thường lệ, buổi sáng ông quét vườn và ăn sáng, buổi trưa ông
đi dạo quanh nhà, buổi chiều ông phụ bà tôi làm các công việc nhà như dọn dẹp, cho mèo ăn, nấu cơm Mặc dù làm nhiều như vậy nhưng ông luôn thấy thoải mái, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ Buổi tối, ông hay ngồi xem tivi hoặc đọc báo rồi ông khóa cửa đi ngủ Những lúc dỗi, ông thường kể truyện cho các cháu nghe, ông kể đủ loại truyện, nào là truyện dân gian, nào là truyện cười, chuyện hồi nhỏ của ông Ông rất giỏi về địa chất, em còn nhớ, hồi tháng ba năm nay, ông được giải thưởng Hồ Chí Minh về địa chất Ông còn là một họa sĩ, ông vẽ rất giỏi, những bức tranh nào em nhờ ông vẽ cũng được điểm chín và mười Hồi nhỏ, ông học rất giỏi, lúc nào cũng xếp thứ nhất lớp Ông học tất cả các môn
Ông còn kể với em, hồi chiến tranh, ông phải chăm sóc từng miếng ăn, áo mặc cho bố em, bác em và cô em Tất cả mọi người phải trốn dưới hầm, ở trên đầy tiếng súng, bom nghe rất sợ Hồi đó còn không có tivi để xem, chỉ đi học và mỗi khi loa phát thanh kêu có máy bay và giặc của Mỹ đến là mọi người lại ồ ạt xuống hầm để trốn Ông rất thích đi du lịch, vì mỗi lần đi là ông lại thấy sảng khoái, được thư giãn Vì vậy, mỗi lần nghỉ hè bố mẹ em đều tổ chức cho cả nhà đi du lịch biển, nhiều nhất là Đà Nẵng Vẫn như ở nhà, ông thức dậy sớm vào buổi sáng và đi dạo, tập thể dục cùng với những người già khác và ông làm quen được với rất nhiều người Buổi chiều ông ra tắm biển Biển Đà Nẵng xanh và trong vắt như thủy tinh Ông thường bơi ra xa, sau khi bơi được nhiều vòng, ông vào trong để chơi với các cháu, nhảy sóng với các cháu Sau mỗi lần tắm biển, ông tôi, em tôi "thu hoạch" được rất nhiều vỏ
sò, ốc và những con còn sống để mang về Hà Nội làm quà kỉ niệm cùng với chai nước biển và ít cát để nuôi chúng
Em rất yêu ông, em chỉ mong ông sống được trăm tuổi, sống mãi với gia đình
em và dù ông có đi đến phương trời nào đi chăng nữa thì hình ảnh của ông vẫn còn mãi trong tâm trí em, không bao giờ phai
Kể về người thân yêu (tổng hợp)
Tôi còn nhớ ngày bé, cô giáo hay ra đề tập làm văn: "Hãy viết về một thành viên mà em yêu quý trong gia đình" Tôi, một con bé 10 tuổi, nằm bệt ra bàn, còng lưng, hí hoáy viết Bao giờ tôi cũng sẽ viết về mẹ (các bài văn mẫu
mà tôi đọc đều là về mẹ cả): "Mẹ em da trắng ngần, mắt bồ câu lấp lánh Tóc mẹ dài, đen nhanh nhánh Em yêu nhất là đôi bàn tay búp măng của mẹ Tay mẹ mịn màng hay xoa xoa má em mỗi lúc em ngoan ”
Tôi nhớ tôi thường được điểm cao ngất ngưởng, những bài văn của tôi cô còn xin giữ lại để làm mẫu cho lớp sau Tôi chưa bao giờ nghi ngờ về độ "hoàn hảo" của những tác phẩm đầu tay của mình
Năm nay, tôi 24 tuổi Thật buồn cười là tự nhiên tôi muốn viết lại cái đề tập làm văn ngày ấy Xem thời gian có làm cho bài văn "điểm A" của tôi bớt
Trang 4"hoàn hảo" đi nhiều không.
Nhưng tôi sẽ bắt đầu với bố tôi Vì hồi 10 tuổi, tôi chẳng biết viết gì về bố cả Chả nhẽ lại khoe: "Mọi người bảo em giống bố, giống từ cái mũi tẹt lét trở đi đến nước da đen sì sì trở lại Em sợ nhất là mỗi khi bố thơm lên má em, vì râu của bố rất cứng Em cũng sợ bố vì nhiều điều khác nữa Bằng chứng là, bình thường trông bố hiền vậy thôi chứ lúc bố cáu, bố hét to lắm làm em giật
cả mình"?
Tôi nhớ, một lần cả lớp phải giới thiệu về nghề nghiệp của bố mẹ, bạn nào cũng hồ hởi khoe: "Bố em làm bác sĩ, bố em làm giáo viên, bố em làm giám đốc công ty này công ty kia " Oa, tôi thấy những ông bố ấy mới "oách" làm sao, còn bố tôi?
Suốt ngày thấy bố lọ mọ với dầu nhớt và đống máy cày, máy kéo Tôi chuẩn
bị mấy ngày liền, nghĩ nát óc mà vẫn không biết phải "khoe" về bố như thế nào Cuối cùng, mẹ cũng giúp cho, mẹ bảo: "Bố là kỹ sư cơ khí" Tôi như gỡ
đi được một cục đá to chảng trong lòng
Bây giờ tôi sẽ không buồn thiu khi viết: "Kỹ sư bố phải về hưu sớm và ra Bắc vào Nam trên những chiếc xe tải cũ kỹ Sau khi nghỉ việc, bố buôn bán phụ tùng máy kéo để nuôi chúng em ăn học"
Từ những giọt mồ hôi của bố, chúng tôi đã lớn lên Chưa bao giờ bố để cho chúng tôi chậm tiền học phí, chưa bao giờ bố bắt các con chỉ thi đại học ở Cần Thơ để đỡ tiền trọ xa nhà Chưa bao giờ bố để cho chúng tôi thua bè kém bạn
Ra Hà Nội, bố bắt tôi đi tàu cho đỡ mệt còn bố vẫn cặm cụi xe khách, xe đò Tôi chạy xe tay ga, tôi diện quần áo đẹp, bố vẫn cọc cạch chiếc xe 50 cà tàng không chịu thay Tôi nghĩ, tôi đã đủ lớn khôn để có thể viết một bài văn đầy
tự hào: Bố là bố tôi
Tôi cũng sẽ viết về mẹ, bởi mẹ là cả tuổi thơ của tôi Mẹ là bố - răn đe, la mắng tôi những lúc bố xa nhà Mẹ là mẹ - khâu vá từng tấm áo manh quần cho tôi đến lớp Da mẹ không trắng ngần như tuyết, mắt mẹ cũng không đen như than, đôi tay mẹ thô ráp Nhưng mẹ đẹp chính trong sự tảo tần, lo toan, bảo bọc, che chở cho chúng tôi Tôi nhớ hè nào mẹ cũng ngồi kèm cho chúng tôi học: làm trước những bài toán của năm sau và đọc sách văn học đến khi thuộc làu làu Đi chợ, mẹ chỉ mang một số tiền ít ỏi theo người vì sợ mua những thứ "linh tinh không cần thiết"
Tôi nhớ có lần chị ốm trong bệnh viện, mẹ đi chăm bị ngất xỉu mới biết là
mẹ bị bệnh tim Lần đó, bố chưa kịp về, anh ở xa, còn tôi đi du học Nhà neo người nên cũng lại mẹ một tay gắng gượng lo cho chị tôi Sinh nhật mẹ, định
rủ mẹ ra ngoài ăn cơm, uống trà hoa thì mẹ nằng nặc đòi ăn chè cho đỡ tốn kém Không lo được đám cưới đàng hoàng cho anh, mẹ tủi thân khóc tấm tức
Trang 5Nhiều lúc, thấy giận mẹ - hay lo nghĩ những chuyện tận đẩu tận đâu - nhưng tôi biết, mẹ là người yêu chúng tôi nhất trên thế giới này Mẹ như cái cây, dồn hết tình thương và nhựa sống cho chúng tôi Tôi ước gì lúc nào tôi có thể viết những bài văn về mẹ của tôi chứ không phải là một hình mẫu "điểm A"
xa xôi nào đó
Tôi muốn viết về bà tôi, dù ngày bé nhà tôi ở rất rất xa bà, và tôi chỉ mới được gần gũi bà mấy năm gần đây Dù bà đã hơn 80 tuổi rồi, và đã "lầm cà lẩm cẩm" như người ta nói Tôi thương bà quá những lúc bà lọ mọ đi hái rau muống ngoài ao, hay trẩy bưởi cho tôi ăn Có bó rau má bằng nắm tay, bà cũng dúi cho mẹ tôi: "Mang lên mà xay cho chúng nó uống cho mát" Mỗi lần
về quê, bà lại gói ghém tất tần tật "gia tài" của bà cho chúng tôi: khi thì là cuộn chỉ thêu màu xanh đỏ, khi là hai quả ớt chín, khi thì mấy quả cà chua Tôi thương bà quá, những lúc bà nói chuyện lầu bầu một mình, những buổi sáng sớm bà còng lưng ở một góc chợ bán mớ rau hái được trên đồng Tôi thương bà tóc bạc da mồi rồi vẫn giữ nếp sống lo toan hôm sớm của những ngày xưa Tôi thương bà lúc bà lọ mọ nhóm bếp rơm, vì bà không biết dùng cái bếp ga "hiện đại" của ông mua về
Tôi thương bà hay cằn nhằn bố vì ăn ít cơm, và giành ngồi đầu nồi để xới cho
bố "hai xìa một bát" vì "bố mày không chịu ăn đến bát thứ hai cho đâu" Tôi thương bà những lúc bà tẩn mẩn bổ xoài cho tôi ăn, nhìn tôi nhăn mặt vì chua, bà cười móm mém Tôi mong mình đủ yêu thương để cảm nhận hết những chăm lo của bà cho chúng tôi Dù tuổi già đã làm bà quên trước quên sau, dù bà hay cư xử như "trẻ con" như lời các cô và ông hay chọc Tôi mong tôi có thể sống hết mình vì con, vì cháu được như bà tôi
Tôi sẽ viết về cô tôi Ngày còn bé tôi nhớ mang máng tôi thương cô nhất Vì
cô hay dong tôi trên chiếc xe đạp đi học, và mua cho tôi chiếc vòng cổ trong veo, lấp lánh Lần nào các cháu về, cô cũng lo từ miếng ăn, giấc ngủ Lọc cọc đạp xe ra đồng bắt ngan về thổi cơm, bỏ cả buổi gặt để đỡ đần việc nhà Trưa trà trưa trật, cô mới tất tả dọn cơm cho hai đứa nhóc ở nhà: bữa cơm đạm bạc chỉ ruốc và bát canh rau luộc Chưa bao giờ tôi thấy cô than phiền, trách móc điều gì Chưa bao giờ thấy cô không chu toàn mọi việc cho ông bà
và các cháu Tôi mong tôi có thể trở thành một người phụ nữ nhân từ, hiền hậu, và giàu đức hy sinh như cô
Có nhiều điều mà tôi - mười - tuổi có lẽ sẽ không bao giờ nhận ra trong bài tập làm văn của mình Không biết, hai - mươi - bốn năm sau nữa, tôi có viết thêm nhiều điều khác về gia đình của mình không Nhưng tôi mong tôi lúc nào cũng đủ yêu thương để hiểu rằng tôi còn mải mê kiếm tìm điều gì ở đâu xa, mà quên rằng hạnh phúc đến từ những người rất bình thường sống quanh tôi?
Trang 6Tôi mong mình có thể là một người như họ, đem yêu thương cho đi mà chưa một lần đòi hỏi được nhận về
Hình ảnh bà là hình ảnh đẹp và thiêng liêng trái tim tôi Bà ngoại người mà tôi kính yêu, người luôn quan tâm, yêu thương tôi nhất
Bà tôi thương tôi lắm! Tôi nghe mẹ tôi kể rằng: Đó là ngày tôi sinh ra đời, trời mưa to, một mình bà ngoại ngồi dưới cổng bệnh viện Lúc ấy, bố tôi có nói: "Bà ơi, bà mau về nhà kẻo cảm lạnh, có tin gì con sẽ báo cho nhà sau." Với một giọng nhẹ nhàng, bà nói: "Không sao, bà muốn xem cháu bà ra sao,
ở nhà cũng có người trông rồi, con cứ yên tâm." Khi tôi được sinh ra, bà là người đầu tiên bế tôi, cũng là người đặt cho tôi cái tên rất ý nghĩa: Thanh Bình Ý của bà như muốn một cô cháu gái duy nhất của bà được hưởng một cuộc sống bình yên, mãi mãi vui vẻ
Nghe xong câu truyện ấy, tôi đã rất xúc động, tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay bà bồng bế tôi, bàn tay ấy là tấm lòng yêu thương, quí mến mà bà dành cho tôi
Hằng ngày, bà tôi một tay đảm đương hết công việc nhà Sáng sớm, tôi đã thấy bà dậy quét sân, lau nhà Bà làm bữa ăn sáng và mời cả nhà Mỗi khi tôi
đi học về, bà đều ngồi trước thềm nhà đón tôi Tôi rất thích mỗi khi bà cười, trông bà như trẻ ra bao tuổi vậy Vì thế tôi luôn cố gắng học, giành nhiều điểm tốt về đem khoa với bà
Có lần, tôi thấy bà ngồi hát một mình Những câu hát của bà tôi nghe sao thân thương, quen thuộc đến vậy Hồi nhỏ, bà thường đung đưa võng ru ngủ tôi Phải chăng trong lời ru ấy chứa chan biết bao tình thương, mong ước của
bà cho tôi?
Vào những tối thứ bảy, bà thường gọi chúng tôi ra sân nghe bà kể chuyện Chúng tôi say sưa nghe bà kể chuyện Giọng bà trầm mà ấm làm sao! Dưới ánh trăng, câu chuyện của bà lung linh, huyền ảo Mỗi câu chuyện bà đưa chúng tôi vào một thế giới thần kì với muôn vàn màu sắc như truyện về Cô Tấm, Chàng Thạch Sanh, Những câu truyện ấy cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ, mỗi câu chuyện bà kể như một lời khuyên bào chúng tôi
Năm tôi học lớp hai, bà tôi bị ốm Bà tôi tuổi đã cao nên bà bị bệnh, cả nhà ai cũng lo lắng Ngày hôm đó, tôi ngồi gấp những chú hạc với mong muốn bà sẽ khỏi ốm Ngày còn bé, mỗi khi tôi khóc, bà là người đã dỗ tôi bằng cách gấp những chú hạc xinh xinh chờ mẹ về Qua ba ngày, bà tôi tỉnh dậy, thấy tôi khóc, bà xoa đầu tôi:
- Cháu ngoan, bà vẫn khỏe, cháu đừng khóc nữa!
Tôi ngậm ngùi nói:
- Bà ơi, nhất định bà phải khỏe lại để sống bên cháu, bà nhé! Những chú hạc này cháu gấp dành tặng bà
Bà tôi lúc ấy tươi cười rạng rỡ khi nhìn thấy những chú hạc mà tôi gấp tặng
bà Mấy ngày sau đó, tôi nghe tin bà tôi không qua khỏi, tôi đã rất buồn
Trang 7Mặc dù người bà mà tôi hằng kính yêu đã sang thế giới bên kia, mãi mãi không quay trở về, nhưng tôi luôn tự nhủ phải học thật giỏi, thật ngoan để
bà có thể tự hào về cô cháu gái tươi vui, hồn nhiên, trong sáng của bà
- Lời khuyên của Mun: Để bài văn được điểm cao các bạn cần:
+ Phân biệt được giữa kể và tả
+ Kể là từ những hành động của người được kể mà bật lên ngoại hình của
họ, từ đó bật lên được tính cách của người đó
_ Mình tin ai hiểu được lời khuyên của mình, bài làm điểm sẽ từ 8.0 trở lên đóa :80:
* KÓ vÒ mÑ
Ai là người đã canh chừng từng miếng ăn giấc ngủ của ta? Ai mà luôn luôn cảm thấy ta quá nhỏ bé trước thế giới rộng lớn , ai mà luôn thấy vui khi ta ăn được một muỗng cơm , đi được một bước chập chững.Đó chính là người mà
ta gọi một cách thân thương là mẹ.Mẹ là người là người luôn theo bước chân bạn , bên bạn từng ngày từng giờ , chỉ một cái giật mình của bạn là mẹ đã ko yên giấc , một cú vấp ngã của bạn , mẹ cũng thấy xót xa
Mẹ , mẹ là lọn mía ngọt ngào,là tiếng dế đêm thâu , là ánh đuốc khi con lạc lối !
Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu , với ai và mấy giờ con về.Mẹ yêu con đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà ko phải trả tiền đến trả người ta với lời xin lỗi.Mẹ yêu con đủ để cho con nhìn thấy sự tức giận , thất vọng và nước mắt của mẹ , để con thấy rằng me, ko phải là một người hoàn hảo Nhưng nhiều hơn cả , mẹ yêu con đủ để nói " Không " dù
mẹ biết con sẽ ghét mẹ vì điều đó !
"Con là một ngôi sao _ Không phải vì mẹ , mà là vì con " Mẹ đã từng nói thế ! Mẹ luôn mong cho ngôi sao của mẹ tự tin bước về phía trước để nắm lấy thành công
Hàng đêm , khi con còn đang say giấc , thì ngoài kia mẹ đang vật lôn với cuộc sống khó khăn Bàn tay mẹ gầy gầy xương như chứng tỏ sự khổ cực mà
mẹ đã phải trải qua để ngôi sao của mẹ được sung sướng.Dáng mẹ nhỏ nhắn.Mái tóc đen đã lấm tấm một vài sợi bạc được mẹ cuốn tròn lên như hình đỉnh tháp một cách gọn gàng.Tuổi đời đã ngoài bốn mươi , nhưng những dzì
mà mẹ phải làm là quá sức.Sáng sớm , khi em thức dậy , đã thấy mẹ đi làm Nhưng trên bàn còn nóng hổi tô mì thơm phức mẹ kịp làm cho em để đến trưa khi em kịp ăn chén cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ tất tả đi làm lại.Tối , khi em học bài thì mẹ đang dọn dẹp nhà cửa Bận rộn
Trang 8đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của em Trên gương mặt trái xoan đã có một vài nếp nhăn của mẹ lại nở nụ cười tươi tắn hơn bao giờ hết khi m được điểm tốt
Mùa xuân đã thay áo mới và mùa hạ cũng sắp ra đi Làn da mẹ ngày càng rám nắng và đôi mắt đen láy càng hiện rò các nét chân chim vì trải qua nhiều sương gió.Nhưng tình yêu của em đối với mẹ là vô bờ bến , không vì thế mà giảm đi
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu
(Lòng mẹ)
Con rất ít khi làm thơ cho Me.Con Chỉ thích làm thơ tình kể lể chuyện con tim.Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu Mẹ và một tình yêu theo năm tháng vững bền.Con yêu mẹ ,người phụ nữ mà con yêu nhất trên đời này.Người đã mang nặng con 9 tháng mười ngày ,soi sáng con đường con
đi ,luôn âm thầm động viên con.Để giờ đây con đã trưởng thành ,xin hãy cho con một lần ,một lần lấy tất cả tấm lòng của con ,tình yêu của con để khắc lên hình dáng của mẹ thân yêu
* KÓ vÒ ngµy ®Çu tiªn ®i häc
Trước ngày khai trường hàng tuần mẹ đã chuẩn bị rất nhiều thứ, nào là chiếc cặp sách có hình chú gấu con ngộ nghĩnh, bên trong là những quyển sách, quyển vở còn thơm mùi giấy Đặc biệt là một hộp bút có hình chú chuột Micky đáng yêu Hộp có ba ngăn đựng được rất nhiều thứ: bút mực, bút chì, bút vẽ nhiều màu, một viên tẩy hình chú thỏ con, giấy thấm, thước kẻ… thế vẫn chưa hết, mẹ còn mua cho em hai bộ quần áo mới, chiếc áo trắng thắt chiếc nơ xinh xắn cùng chiếc quần bò xanh và một đôi dép Bitís Diện đủ bộ vào Hiền tự thấy mình cũng oai ra phết chẳng kém các anh các chị lớn là mấy Trong lòng em lúc này cứ thấy háo hức như những chuyến bố mẹ sắp cho đi chơi xa vậy Nhưng còn gì phải bận tâm nữa đâu, mẹ đã chuẩn bị chu đáo rồi còn gì Thế là em thanh thản lên giường đi ngủ để ngày mai dậy đúng giờ
Nhưng thật không may chút nào, chẳng hiểu sao đêm qua mẹ còn thức rất khuya để chuẩn bị mọi thứ cho em thế mà sáng ra mẹ bỗng bị ốm không thể đưa em tới trường được vì mẹ bị cảm Người thay mẹ đưa em tới trường là bà ngoại Bà sang từ sớm lo cho em ăn uống xong xuôi, ấy vậy mà em cứ chần chừ mãi chẳng muốn đi Mẹ như đã hiểu, rồi vẫy tay ra hiệu cho em lại gần căn dặn:
- Hãy can đảm lên con thân yêu của mẹ, con hãy là một chú lính chì dũng cảm con nhé! Ngày mai có rất nhiều điều lý thú và mới mẻ đến với con, con
sẽ được gặp gỡ nhiều bạn mới, cô giáo mới, ngôi trường mới, bài học mới và rất nhiều trò chơi mới đang chờ đón con đấy
Trang 9Nghe mẹ căn dặn, Hiền rơm rớm nước mắt định khóc thì bà ngoại đã đến bên
em vừa dỗ dành vừa khích lệ:
- Ôi! Chú lính mới chuẩn bị vào trận rồi còn gì, chào mẹ đi chúng ta lên đường cho kịp giờ chứ Ngoại có quà riêng cho con đây, chỉ có mình biết với nhau thôi, phải "bí mật quân sự" nhé!
Trên đường đi ngoại đưa cho em "điều bí mật" đó là một quả thị đầu mùa rất
to và nói:
- Con mang quả thị này tới trường vì trong quả thị có một cô Tấm xinh đẹp rất giống mẹ con sẽ đưa con vào lớp và cùng ngồi học với con đấy
Nghe ngoại nói vậy em tin ngay và thấy tự tin hơn rồi cùng ngoại đi bộ đến trường Quãng đường này em đã được mẹ đưa đi từ mấy hôm trước để làm quen cho khỏi bỡ ngỡ, nó rất gần mà hôm nay chẳng hiểu sao em thấy xa quá đi mãi mà chưa thấy tới Nhưng rồi cổng trường đã hiện ra, rất đông vui nhộn nhịp, ai cũng mặc áo mới trông đẹp quá Tự nhiên em thấy hồi hộp vô cùng, bước chân cứ ríu lại, túm chặt tay ngoại chẳng muốn rời xa Bỗng tiếng trống trường vang lên, em phải rời tay ngoại để vào lớp Một cảm giác bơ vơ đến kỳ lạ lại ùa về, mắt đã ngân ngấn nước, nhưng nghĩ đến quả thị ngoại đưa em thấy lòng mình như ấm lại Cùng lúc đó là lời của mẹ lại êm đềm vang bên tai em, xốc lại chiếc quai cặp, em can đảm bước vào lớp
Buổi học hôm đó trôi qua rất nhanh, em như đã quên lời bà dặn về cô Tấm trong quả thị mà chỉ còn thấy trước mắt mình là cô giáo em hiền như cô Tấm trong câu chuyện bà kể Bất ngờ cô đến bên em ân cần hỏi nhỏ:
- Con mang quả thị đến lớp đấy ư?
Thấy cô dịu dàng quá em đánh liều nói với cô với giọng ấp úng:
- Thưa cô trong quả thị có cô Tấm rất giống mẹ con và… và giống cả cô đấy ạ! Ngoại con cho mang theo để lúc nào con cũng thấy cô và mẹ ở bên mình
Cô đã xoa đầu em cười thật hiền, thật tươi Lúc này tự nhiên em thấy yêu trường, yêu lớp, yêu cô giáo vô cùng, nhưng cũng muốn về thật nhanh để còn kể với mẹ Trong suy nghĩ non nớt của mình em cứ tin là nếu mẹ biết buổi học đầu tiên vui như thế thì chắc mẹ sẽ khỏi ốm thôi… Kỷ niệm ngày học đầu tiên ấy cứ theo em mãi cho đến tận bây giờ