Trích Trưởng giả học làm sang.. Ông là một trong những nhà văn lỗi lạc nhất của chủ nghĩa cổ điển Pháp và của cả nền văn học Pháp. Hài kịch của Môlie, từ ba thế kỷ nay vẫn được nhân d[r]
Trang 1Tiết 117: Văn bản
Trích Trưởng giả học làm sang
Trang 2I Tác giả, tác phẩm
1 Tác giả
Môlie (1622-1673)
Mô-li-e (Jăng Baptixtơ Pôcơlanh) (1622-1673) sinh ra ở
Paris, trong một gia đình tư sản làm hầu cận nhà vua Ông
là một trong những nhà văn lỗi lạc nhất của chủ nghĩa cổ
điển Pháp và của cả nền văn học Pháp Hài kịch của Môlie,
từ ba thế kỷ nay vẫn được nhân dân Pháp và nhân dân thế
giới ham thích và ca ngợi Ngay từ khi Môlie còn sống,
Boalô, nhà phê bình và nhà lý luận của chủ nghĩa cổ điển,
đã nhận định rằng tên tuổi của Môlie là vinh quang lớn
nhất của thế kỷ XVII
Mô-li-e là người sáng lập nền hài kịch dân tộc Pháp
Môlie là một trong những tên tuổi vinh quang nhất của chủ
nghĩa cổ điển Pháp Là một nhà viết hài kịch, một diễn
viên, một nhà dàn cảnh, một nhà đạo diễn, ông đã suốt đời
hy sinh tận tụy cho nghệ thuật chân chính, lấy cái cười để
cải tạo xã hội Lúc ông còn sống, tên tuổi ông là một sự đe
dọa đáng sợ cho những thế lực phản động, cho Nhà Thờ
lúc bấy giờ
Trang 32 Tác phẩm
a) Thể loại
Hài kịch (Kịch vui, kịch cười) là một thể loại kịch trong
đó tính cách, tình huống và hành động được thể hiện dưới dạng buồn cười hoặc ẩn chứa cái hài nhằm giễu cợt, phê
phán cái xấu, cái lố bịch, cái lỗi thời để tống tiễn nó một
cách vui vẻ ra khỏi xã hội Nó là một thể loại đối lập với
bi kịch Hài kịch kết thúc nhất thiết phải có hậu vui vẻ
b)Bố cục
5 hồi Hồi 1 Hồi 2(5 lớp) Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5
Lớp
1
Lớp 2
Lớp 3
Lớp 4
Lớp 5 Ông Giuốc-Đanh mặc lễ phục
Trang 4II Phân tích
1.Các cảnh trong lớp kịch
Cảnh 1: ông Giuốc-Đanh và bác phó may trao đổi với nhau về bộ lễ phục
Cảnh 2: bốn chú thợ phụ ra, mặc lễ phục cho ông Giuốc-Đanh, tâng bốc ông để xin tiền uống rượu Được đề cao, ông Giuốc-Đanh đã ba lần cho họ tiền
Gồm 2 cảnh:
Trang 5a Vấn đề về đôi bít tất và đôi giầy:
Thưa,đây là bộ lễ phục đẹp nhất triều đình Tưởng tượng ra thế
Rồi nó dãn ra
Bít tất chật
Giày làm đau chân
Tưởng tượng ra thế vì tôi thấy
thế
Phó may đánh lảng vì đuối lí, bị lộ mặt
Ông Giuốc - đanh lời lẽ khá sắc bén, vẫn
tỉnh táo biết phân biệt đúng- sai
->Nhận ra đúng- sai nhờ cảm giác: " chật quá" , " đau chân ghê gớm"
=> Nhận thức cảm tính - nhận thức ở bậc thấp
Trang 6b) Về bộ lễ phục
- Bộ lễ phục đẹp nhất triều đình
- Ngài có bảo là may hoa xuôi đâu
- Các nhà quý phái đều mặc như thế này cả
- Tôi sẽ xin may hoa xuôi lại
- Bác may hoa ngược mất rồi
- Cần phải bảo may hoa xuôi ư?
- Thế thì may được đấy
- Không, không -> Nói đúng thành không đúng -> Nói sai thành đúng
=> Bị động sang chủ động => Chủ động sang bị động
Láu cá, lừa bịp Mê muội, ngu dốt, ngớ ngẩn
Nguyên nhân bị lừa bịp: ngu dốt, thích học đòi làm sang
Trang 7c) Vấn đề bị bớt vải:
Phó may Ông Giuốc-Đanh
Mời ngài mặc thử bộ lễ phục chứ ạ?
Vải này là thứ hàng tôi đưa bác may bộ lễ
phục trước của tôi đây mà đẹp quá nên tôi đã gạn môt áo để mặc Đành là đẹp, nhưng đừng gạn vào áo của tôi
-> Phàn nàn -> Đánh lảng sang chuyện khác
=>Quên ngay sự việc bị bớt vải "ừ, đưa đây tôi" =>Biết bộ lễ phục là sự quan tâm lớn nhất của lão nhà giàu ngu dốt
Như con rối bị giật dây Tham lam, ranh ma, bịp bợm
Trang 8Ông Giuốc- Đanh Thợ phụ
Bẩm cụ lớn Bẩm đức ông
Bẩm ông lớn
“Cụ lớn ”, ồ ! ồ đáng thưởng lắm…
Ông lớn ư ? Ta thưởng
Nếu nó tôn ta là bậc tướng công thì nó sẽ được cả túi
tiền mất
Háo danh , ưa nịnh, khát khao được làm quí tộc Ranh mãnh , khéo nịnh hót để moi tiền
Lại “đức ông” nữa! Hà hà ! Hà hà ! thưởng…
Trang 9Yếu tố hài được xây dựng trên cơ sở " Cái trái tự nhiên ":
* Một gã tư sản giàu có liên tiếp bị bác phó may " xỏ mũi " : đôi giày và đôi tất cỡ nhỏ ( bớt tiền), áo hoa lễ phục may ngược ( may hỏng), ngang nhiên mặc áo bớt vải của ông Giuốc -đanh trước mặt ông ta
* Bản chất là trưởng giả ngu dốt nhưng cố tình muốn trở thành tầng lớp quý tộc
Sử dụng phép tăng cấp
Ngôn ngữ cử chỉ, hành động hài hước Khắc hoạ tài tình tính cách nhân vật
2 Nghệ thuật
III Ghi nhớ (sgk-112)