XIN LỎI Đã dặn lòng ta không làm thơ Đời thôi như giây phút tình cờ Nhắc chỉ những chuyện sâu đau cũ Nhưng ai đành ngảnh mặt làm ngơ Một tiếng gà xa trong nẵng trưa Con chim chuyên d
Trang 1TAP THO HA TAN
Ha Tan (tức Hà Tấn Đởm) sinh 1941, tốt
nghiệp học viện Quốc gia hành chính khóa 9 Chức vụ sau cùng là Phụ td hành chính tính Châu Đốc
Tôi gặp anh năm 1984 và găn bó nhau qua
tình thơ nhạc
Anh mắt đi, tôi không hay giờ chỉ còn đây những dòng thơ anh tặng
Toi xin goi lai chi va chau nhw một lời tạ
lôi
Thương nhớ lắm Hà Tín ơi!
Dang Lang Anh
20 - 5— 2008
Trang 2XIN LỎI
Đã dặn lòng ta không làm thơ
Đời thôi như giây phút tình cờ
Nhắc chỉ những chuyện sâu đau cũ
Nhưng ai đành ngảnh mặt làm ngơ
Một tiếng gà xa trong nẵng trưa
Con chim chuyên dưới bóng cây thưa
Thuyền ai lướt nhẹ trên sông vắng
Cũng gợi cho lòng chút ngân ngơ
Có những đau thương suốt cả đời
Thêm đây, đâu mấy dễ được vơi
Rượu cay không nhắp mà môi đắng
Trở giâc bôi hôi gọi Thảo ơi!
Ta mất rồi sao, mất thật sao?
Ôi nghe như ruột thắt gan bào
Đứa con chín tuôi thương yêu ấy
Còn lớn nào hơn một nồi đau!
Xin loãi 2
Trang 3Ta muôn vùi ta trong lãng quên
Chôn trong lòng những nôi niêm riêng
Đời còn ai đê ta tâm sự
Gởi bớt cho nhau chút muộn phiền
Như bỗng chiêu nay ta bắt gặp
Trong một giây ánh mắt con thơ
Ba năm một giấc sâu ta động
Ba năm chuyện cũ, có ai ngờ
Nên ta xin lỗi những người thân
Vì trót quên điều đã dặn lòng
Cho ta viết những lời thơ tiếp
Xin hỏi quê nhà có trách không?
Chi Lăng, 7/1976
Chép lai tang ban Lang Anh
thay mot loi tam su
3/1984
Trang 4
TRƯỜNG MỘNG
Tặng Lang Anh
Ôi bóng thời gian như bóng câu
Con sông giờ nước vẫn qua cầu
Chín năm mây trắng như trường mộng
Tỉnh giấc người xưa không thấy đâu
Khóm hạnh vườn xưa chen bóng trăng
Mắt biếc năm xưa cười hoa hồng
Trăng nay bỗng chốc màu trăng úa
Cơn gió vào động vừa qua sông
Chín năm người xa, xa biển biệt
Chín năm lưu lạc về phương nào
Áo xưa còn trắng màu sương khói?
Nơi chốn nghìn xa có nhớ nhau?
Chiều nay bên kia bờ đại dương
Người nhìn mây trắng nhớ quê hương
Màu trăng khóm hạnh vườn xưa ấy
Tiếng hát buồn như khúc đọan trường
Ta ở phương này đêm từng đêm
Nghe trong tim máu réo ưu phiền
Chín năm thôi nhé cơn trường mật
Ôm mặt mà ca như kẻ điên
1
Se
<i i Z
Xin loai
Trang 5MẶT TRỜI THÁNG TƯ
Mặt trời tháng tư hừng hực lửa
Ta đi màu năng cháy trên đầu
Chín năm: một thóang lời kim cổ
Nghe lắng hồn xưa một nỗi đau
Mặt trời tháng tư hừng hực lửa
Đốt cháy đời ta không tiếc thương
Ngó lên tám hướng đời sa mạc
Gió dậy dậy trùng trùng bão cát lên
Mặt trời tháng tư hừng hực lửa
Thành phố xưa còn chỉ mình ta
Ta như vì sao Hôm cô độc
Đứng một mình trong vũ trụ xa
Buổi sáng sương mù giăng rắt đặc
Con đuờng quen bỗng mất tăm hơi
Song song hai hàng cây trầm mặc
Một bước em qua cũng nhớ đời
Đâu mắt sầu xưa, hỡi cố nhân
Từng đêm vào mộng nhớ vô ngần
Tương tư như nước trường giang ấy
Ngõ trúc nhà ai mây trắng giăng
Ô hay mắt cháy tỉnh câu lửa
Chín năm hừng hực đốt đời ta
Vẫn nợ dù biết mai ta chết
Một phiến trời xanh mắt của ta
3/1984
Trang 6SÁU TƯ
Bay gio nam ngón tay buông
Phố cao sầu dưng chán chường y nguyên Đèn khuya bóng lẻ ưu phiền
Hoang vu nghe vọng từ miên cô xưa
Thuyên ai tiếng hát xa bờ
Bên sông lau lách đã mờ khói sương
Ngôi đây nỗi nhớ trăm đường
Như sông trăm nhánh chật hôn lẻ loi
Phố cao phố đứng trông trời
Sâu tư ta vẫn một đời lặng câm
6/1984
Xin loãi 6
Trang 8CÚI MẶT
Tôi ngôi cúi mặt nghe kinh Chín năm sám hối tôi tình chỉ đây
Còn tôi với xác thân này Với tâm rã mục theo ngày tịch liêu
Sân chùa vọng tiếng chim kêu Bóng xưa hoàng hạc giữa chiều Đường thi
Dai sen dang Phat uy nghi
Ngó lên, giờ đã đến kỳ hóa thân?
5/1984
Xin loai 8
Trang 9NGAY 3 NAM CON
Bai tho chét viét cho PHUONG THAO
Niềm đau ấy dẫu một đời chưa hết
Hôm nay ngày 3 năm con, ba viết thơ
Nơi xa ba gởi về cho mẹ
Trong những ngày qua tháng đợi năm chờ
Cứ mỗi năm ngày này tháng bảy
Ba khóc con, ba buồn lắm Thảo ơi
Ba biết mẹ con từng ngày khắc khoải
Nhớ con mà không dám thốt nên lời
Gan 3 nam trong những ngày cách biệt
Khi gặp ba mẹ không dám nhắc con
Mẹ sợ ba buôn (sao ba không biết)
Cùng một niềm đau biết nói gì hơn
Chiều nay dập dìu mây bay trên núi
Bóng dáng con yêu lúc tỏ lúc mờ
Một chút năng hanh một cơn gió nồi
Nửa cuộc đời ba chưa dứt cơn mơ
Có những đêm ba chập chờn giấc ngủ
Thức giâc canh khuya chưa hết bôi hôi
Một cõi lòng đau , một đôi mắt mở
Ba muốn cầm tay mẹ con để tỏ đôi lời
Giờ còn lại gì? Ba thường tự hỏi
Còn tháng ngày nào có một niềm vui
Tóc đã thay màu, nửa đời trôi nỗi
Tháng bảy ngày này ba buôn lắm Thảo ơi!
Trang 10Những giòng này chắc sẽ làm mẹ con buồn khổ
Nhưng là lòng ba, ba biết sao hơn
Thôi hãy bình yên ngàn năm giấc ngủ
Cho mẹ cha niềm an ủi nghe con
Đã ba năm rồi! Ba sẽ không nhắc nữa
Dù một đời cũng không quên Thảo ơi!
Còn mẹ, còn em, còn áo cơm từng bữa
Dù xót xa bao nhiêu ba cũng phải chấp nhận cuộc đời
Hãy nói với mẹ lòng ba con đó
Thôi mẹ đừng buôn khổ nữa như ba
Còn tình thương hãy chắt chiu cho em còn nhỏ
Có sá gì nghĩa mẹ công cha
Ngày ba về ba sẽ lên thăm con
Thoai thoải đường xưa một lỗi cỏ mòn
Đá núi rêu phong mộ bia đã cũ
Ghi thêm lòng ba má cạnh tên con
Xin loãi 10
Trang 11MỘT LÀN ĐI
Gặp bạn chiều nay lưng chén rượu Nỗi sâu trong mắt vẫn chưa vơi Hoàng hôn đã xuống đây sông rộng
Ta mười năm góc biên chân trời
Ngọn gió nào mang nỗi sầu đông Tâm sự nào canh cách bên lòng
Ở đây quán lạnh người thưa văng Năm hết rồi, bạn nhớ gì không?
Mười năm cách biệt, giờ gặp nhau
- Đêm tàn chưa nói hết một câu
= aw thấp thoàng người xưa đó
quá tam bôi chửa hết sâu
áo phong sương ta nganh mat
ười năm thôi nhé một lần đi
Bạn về áo thoáng xanh màu núi Trên sóng đầu sông bóng nhạn về
23/6/1984
Trang 12VIET TIEP
Thao con,
Đã từ lâu ba không làm thơ
Còn gì để viết nữa bây giờ?
Hôm nay cầm bút run từng nét
Thương nhớ con lòng ba ngắn ngơ
Con một nơi mà ba một nơi
Hai năm xa biển biệt Thảo ơi
Đổi thay đã lãm trò dâu bể
Nghe chết trong ba những nụ cười
Con đã yên phần thương mẹ con
Chất chiu tình mẹ chín năm tròn
Thương con chín tuôi cơm còn đút
Nhưng chỉ một chiều đã vắng con
Thương con mẹ khóc như mưa gió
Ôi còn đây bàn chải đánh răng
Sáng tối mẹ thường hay nhắc nhở
Gioi di con con đã đánh răng
Lật vỡ học trò nhìn nét chữ
Đây bài “sông cái với sông con”
Nâng nu từng nét màu mực tím
Chữ h cao và chữ s tròn
Phép tính chưa xong ba bảo ngủ
Sợ mai cô đánh biết làm sao
Rưng rưng con khóc nên ba dỗ
Mai ba dạy cho không sao đầu
Xin loãi 12
Trang 13Lòng cha cao tựa như Thái Sơn
Lòng mẹ rộng tựa nước trên nguồn
Thái Sơn giờ đã sầu mây lấp
Như nước trên nguồn: lệ mẹ tuôn
Ho hững đàn nghe như trùng dây
Ẩm thưa, âm nhặt chỉ sầu đây
Những bài hát cũ ba còn nhớ
Chưa hát sao mà mắt đã cay
Cầm bút lên chỉ nghe sâu đau
Như nhắc đến con lệ mẹ trào
Nên ba không muốn làm thơ nữa
Ba dấu lòng ba yếu đuối sao!
Muốn viết lời an ủi mẹ con
Năm lần bảy lượt viết chưa xong
Khó hơn một nữa đời ba sống
Hơn cả mười năm chuyện sách đèn
Thảo ơi những dòng này ba viết
Viết cho con và cho chính ba
Chiều nay núi Cắm mưa giăng trắng
Mưa của trời hay nước mắt ba
CHI LẶNG
7/1974 Chép lại tặng Lang An
3/1984
4
Trang 14Cây Khổ Đau
Lối mòn vách đá rêu phong Trời xưa hiu quạnh như lòng của ta
Mười năm dừng bước bôn ba
Lá rơi, hoa nhạt, chiều tà héo hon
Buôn mau theo nhịp trông dồn Bóng ai nào thấy ta còn đứng đây
Sâu tư canh cánh bên lòng
Về đây nhớ chuyện mười năm thảm sâu
Mong manh bóng khói trên đầu Núi cao tím thâm cả màu thời gian
Kiếp sau dù có muộn màng Xin làm cây đứng mang ngàn khô đau
6-5-1985
Một chiều dưới chân núi, về thăm P>T
Tặng Lang Anh
ới tắm lòng luôn mang nỗi khô đau
Xin loãi 14
Trang 16Bai tho sang mua
Con gid mon mang canh la mon
Con sông dài đầy ấp mùa xuân
Trời sang mùa với một thoáng buâng khuâng Nang vàng nhẹ vương tơ đầy trước ngõ
Hương thoang thoảng của vườn nhà a1 đó
Anh hỏi thầm hoa bưởi hay hoa cam?
Nụ hoa nào vừa mới nở trong đêm
Mà gợi nhớ từng mùi hương kỷ niệm
Xin loãi 16
Trang 17Trong tầm mắt trời bỗng xanh từng phiến Nhìn hoa mai để nhớ áo em vàng
Có điều gì kỳ diệu buổi xuân sang
Lòng phơi phới như buổi đầu hò hẹn
Muốn bày tỏ cùng cuộc đời dăm tiếng
Mối tương tư đăng đăng đến bao giờ
Mùa xuân nào không gây chút mộng mơ
Hoa nào đó như trái tim tình ái
Có đã lạnh, ô mùa xuân trở lại
Ta làm thơ như thuở mới yêu người
Dòng sông nào mang niềm nhớ khôn nguôi
Cho ta gửi chút tình xa vạn dặm
Tặng Lang Anh Như món quà nhỏ đâu xuân
01/1985
Trang 18
Xuân nhớ
Cho D
Một chút nắng vàng trong mắt biếc
Cho anh quên chua xót cuộc đời
Xin một lân, yêu em không hồi tiếc
Dù biết rằng tình mặn đã trên môi
Từng cơn gió lạnh cuối chân trời
Mang mùa xuân đến trong hơi giá
Hoa đào đỏ hay áo em đỏ quá
Ô nỗi buồn nào rụng lúc xuân tươi
Anh vẫn biết dù tim em hờ hững
Đã cho anh cay đắng những năm dài
Anh vẫn biết tình anh là tuyệt vọng
Dudi theo hoài ảo ảnh quá tầm tay
Xin cho anh làm một nụ mai
Nở cô độc trong vườn tình em đẹp
Cho anh được tàn đời xế kiếp
Làm sao Hôm từng tôi đứng canh đời
Và hôm nay mùa xuân vệ khắp chôn
Trong âm thâm kỷ niệm bông xôn xao
Thơ anh đó những giòng từ tốn
Xin gửi em như tình đỏ cánh hoa đào
01/1985
Xin loai 18
Trang 19oO)
Trang 20Thay lai
Như khói chiếu bâng quơ
Bêp nhà ai lửa âm
Má em hông mong chờ
Hạnh phúc thật đơn sơ
Như điệu hát tình ca
Nỗi buôn theo sông rộng
Nỗi buôn như trời xa
Xin loãi 20