Tôi và em tính tình hơi đồng dạng Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng Tôi xin thề không biện luận cao xa Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng Tôi có thể chứng minh là rất đúng Vì tình tôi nh[r]
Trang 1Mấy lời định nghĩa về vợ :
Lại đến ngày Tỏm thỏng Ba
Thắm tươi ngoài vỏ, xút xa trong lũng !
Vợ là một đoỏ hoa hồng
Vợ là sư tử Hà Đụng trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giụng tố phong ba bảo bựng
Nhiều người nhờ vợ nờn ụng
Nhiều anh vỡ, vợ mất khụng cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chỳt men say
Là vườn hoa ngoại, làm ngõy ngất lũng
Vợ là một ỏng mõy hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mờ say
Vợ là khối úc, bàn tay
Vợ là bỏc sĩ thỏng ngày chăm ta
Vợ là nụ, vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, vợ là mựa xuõn
Vợ là tớn dụng nhõn dõn
Vợ là kế toỏn giải ngõn trong nhà
Vợ là biển cả bao la
Vợ là hương lỳa đậm đà tỡnh quờ
Vợ là giú mỏt trưa hố
Vợ là hơi ấm thổi về đờm đụng
Vợ là chỗ dựa của chồng Nhiều anh dỏm bảo vợ khụng là gỡ
Khoan khoan hóy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm khụng gỡ hơn đõu Việc nhà cú vợ, cụng đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà
Vợ là mỏy giặt trong nhà
Vợ là cỏt sộc, vợ là ti vi Những khi vợ hỏt thầm thỡ Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dõn ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhõn viờn
Vợ là cỏi mỏy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nờn cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phỳc ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la Nhiều điều bớ ẩn mà ta chưa tường Khi nào giận, lỳc nào thương Sớm mưa chiều nắng ai lường được đõu
Vợ là một khỳc sụng sõu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khỳc nhạc tõm tỡnh
Vợ là cõy trỳc bờn đỡnh làm duyờn
Vợ là cụ Tấm thảo hiền Cho ta thoả thớch mọi miền rong chơi
Vợ là con Phật, chỏu Trời
Rẽ mõy tụt xuống làm người trần gian Thiờng liờng lắm, xin miễn bàn Định nghĩa khụng đỳng chết oan cú ngày Mấy lời tếu tỏo chưa hay
Mong em xỏ tội, đừng bay về trời!
Vợ ơi ! Ơi vợ ! Vợ ơi Trắng đầu, răng rụng - Suốt đời anh yờu!
THƠ TÌNH TOÁN HỌC
(ĐH Kinh Tờ́ TP HCM)
I Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghỡn toạ độ
Em số ảo ẩn mỡnh sau số mũ
Phộp khai căn em biến hoỏ khụn lường
ễi cuộc đời đõu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khỏt khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nụng nổi
Phộp nội suy từ chối mọi lối mũn
Cú lỳc gần cũn chỳt Epsilon
Em bỗng xa như một hàm giỏn đoạn
Anh muốn thả hồn mỡnh qua giới hạn
Lại chỡm vơi cạn mói giữa phương trỡnh
Tỡnh yờu là định lý khú chứng minh
Hai hệ tiờn đề chờnh vờnh xa lạ
Bao lụ gic như giận hờn dập xoỏ
Vẫn hiện lờn một đỏp số cuối cựng
Mẫu số niềm tin đõu dễ quy đồng
phộp chiếu tỡnh yờu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đụi lúc do lầm tưởng
ễi khú thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt súng tỡnh yờu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đú bờ nguyờn hàm khờ dại
Nơi trỏi tim anh,
em mói mói là hằng số vụ biờn
II "Phương trỡnh" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mói ngăn đụi
"Biến số" yờu nờn tỡnh mói hai nơi
Điểm "vụ cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia cú nào đõu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tỡnh thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra cũn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Gúc độ" yờu quỏ nhỏ !
Nờn vẫn hoài khụng chứa đủ tỡnh ta
Tại "nghịch biến" cho tỡnh mói chia xa
"Giới hạn" chi cho tỡnh yờu đúng khộp
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tỡnh là "tõm điểm" chứa bờn trong
Nờn "đường quanh" vẫn mói chạy lũng vũng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài khụng với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tỡnh là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vụ cực" chỉ hoài cụng Đường "nghịch số" thụi đành chia hai ngả
III Ta gặp nhau qua phương trỡnh thể tớch
Ánh mắt buồn nhng chẳng kộm thiết tha Gúc độ nào mà tớnh mói khụng ra Hay "nghịch biến " cho lũng hoài xa cỏch Đời "nghịch số " nờn em khụng oỏn trỏch
"Giới hạn " lũng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi Khụng rơi rớt hạt chõu buồn hận tủi
"Tõm điểm " kia chứa chỳt tỡnh ngắn ngủi Nờn đau buồn là "hệ luận "trần gian Tỡnh yờu em dự chứa đựng ngỳt ngàn Nhưng "vụ cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tỡnh anh dự luụn luụn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mỡnh hai kẻ "song song"
Yờu thuơng chi chỉ là những hoài cụng Nờn "ẩn số " tỡnh yờu khụng "tụ điểm"
IV Tỡnh đõu là căn thức bậc hai
éế cú thể ngồi yờn mà xột dấu
Em phải nhớ tỡnh yờu là gúc số
Mà hai ta là những kẻ chứng minh éừng bao giờ đảo vế một phương trỡnh
Cứ thong thả mà vui trờn đồ thị Tỡm đạo hàm rồi ngồi yờn suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số gúc tỡnh yờu éừng vội vàng định hướng một hai chiều Rồi một buổi ta đồng qui tại gúc
Em mĩm cười như tiếp tuyến bờn tụi Tụi vội vàng phõn tớch nột hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khú hiểu thỡ tụi đành vụ giải Bài toỏn giải bằng phương phỏp tương giao Nhỡn em cười tụi định nghĩa tỡnh yờu Nhưng chỉ gặp một phương trỡnh vụ nghiệm Chưa hẹn hũ mà lũng như bất biến
Chưa thõn nhau mà đó thấy so le Trút yờu rồi cụng thức cú cần chi
Vỡ hệ luận ỏi tỡnh khụng ẩn số
Em khụng núi tụi càng tăng tốc độ
éể mỡnh tụi trờn quóng đường đơn điệu
Yờu là chết là triệt tiờu tất cả Tỡnh tiệm cận riờng mỡnh tụi buồn quỏ Nỗi cụ đơn khụng giới hạn ngày mai Tụi mang em đặt điều kiện tương lai Cho tụi sống với nỗi niềm đơn giản
Trang 2
V Tôi và em tính tình hơi đồng dạng
Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một tình yêu cố định
Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
Tìm toạ độ trong tình yêu toán học
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
VI Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm
VII Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích
Tình em nào cố định ở nơi đâu
Anh tìm em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ
Chiều biến thiên là những cơn mơ
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông, với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương
VIII Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức, Tan trường về tôi cố sức song song, Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương trong tam giác ba chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyÕn Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi, Đành đi theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
IX Em gái ơi đừng ghét môn toán
Hãy lại đây ta cùng nhau học toán Lại gần đây hai ta ngồi xích lại Bài toán nào ta giải mà chả ra Tay trái cầm chiếc compa Tay phải cầm thước đi ra đi vào Lấy hơi em nói thì thào
Rằng học như thế không vào đúng thôi Đạo hàm ai lại nhân đôi
Tích phân trở lai nó dôi ra liền Giới hạn th× nhớ lấy biên Tích phân xác định trong miền không gian
Đồ thị trục dọc trục ngang Không cần nhớ hết mà hoang mang mình Đến khi gặp phải phương trình
Không khai căn được thì bình phương lên Với bất phương trình không nên
Cần xem xét dấu mới nên nhân vào
Em giống như một đao hàm chưa giải
Để cho anh phải mò mẫm tích phân Thân hình em một hàm số bình phương Những uốn cong vô cùng kỳ diệu
( )