Mçi bíc ®i uyÓn chuyÓn cña nµng ®Òu lµm ®èm s¸ng tõ nh÷ng viªn kim c¬ng Êy di chuyÓn theo t¹o thµnh mét võng hµo quang lÊp l¸nh xung quanh... Cha h× hôc lau ch×u råi dïng xÝch s¾t khãa c[r]
Trang 1Một số đoạn văn tả ngời
Một ông già miệng ngậm tẩu thuốc lá, mắt nheo nheo vì khói bớc ra Thật khó mà đoán đợc tuổi của ông cụ vì dù râu tóc đều bạc trắng cả nhng ông vẫn còn minh mẫn và nhanh nhẹn lắm Ông lão cởi trần,
đóng khố, đầu đội một chiếc khăn thổ cẩm của ngời dân tộc Có vẻ nh trớc đây, khi còn trẻ, ông lão đã từng là một chàng trai vạm vỡ, lực l-ỡng vì bắp tay, bắp chân của cụ vẫn còn chắc lắm Ngời ta nói ngời miền núi hay đi rừng nên tay chân luôn săn chắc kể cả khi đã có tuổi quă là không sai Ông cụ trông thật đẹp lão! Mái tóc dày, dài, bạc trẵng nh cớc, xõa xuống đôi vai cân đối Mặt ông lão phơng phi, hồng hào, cái hồng hào khỏe khoắn của ngời miền núi Khuôn mặt ông vuông chữ điền Vầng trán vuông vức càng làm tôn thêm vẻ rắn rỏi của ông Nhng ấn tợng nhất vẫn là khi đợc nghe ông nói Giọng nói của ông sang sảng và vang vọng nh âm thanh của níu rừng.Thỉnh thoảng ông lại đa tay lên cầm chiếc tẩu và hỏi chuyện tôi
*… Mùa thu sang.Bầu trời bát ngát một màu xanh Từ trên cao nhìn xuống,
hồ sen nh một tấm chăn hoa nổi bật giữa những khung cảnh đồng quê yên ả Không gian yên tĩnh đến mức nếu chú ý, ta có thể nghe đợc tiếng nói chuyện rì rầm của gió và sóng nớc Mặt hồ khẽ gợn sóng lăn tăn Một vài chiếc lá sen nở muộn đang uốn mình trong gió
Bên hồ, một cụ già chừng 60 tuổi đang ung dung ngồi câu cá Ông cụ đẹp và thanh thoát nh một ông tiên từ trong cổ tích bớc ra
Cụ bận một chiếc áo màu thanh thiên mái tóc và chòm râu đều bạc trắng nh cớc Da mặt cụ hồng hào trông rất sáng ánh mắt ấy toát lên vẻ nghiêm nghị
mà trìu mến, bao dung Dờng nh tất cả tình thơng bao la đều ẩn chứa trong
đó Đôi mắt sáng và cái miệng luôn mỉm cời đã làm tôn thêm vẻ quắc thớc
và yêu đời của cụ…
* Em đã đọc truyện Nàng Lọ Lem Hãy tởng tợng và tả lại nàng Lọ Lem lộng lẫy, Xinh đẹp trong bữa tiệc hoàng cung
Ví dụ: Lọ Lem xuất hiện Bỗng nhiên tiếng đàn ngng bặt Cả căn phònh im lặng Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa chính, nơi có một ngời con gái kiều diễm bớc vào Trông nàng mới đẹp và duyên dáng làm sao Trên đầu nàng đội một chiếc vơng miện lấp lánh Mái tóc dài vàng đợc uốn thành những lọn nhỏ buông xõa xuống bờ vai trông mềm mại nh những con sóng biển Đôi mắt xanh biếc và trong nh thủy tinh Cái miệng nhỏ xinh trông nh một đóa hoa vừa hé nở Nàng rực rỡ hơn trong chiếc váy màu xanh mềm mại
có dính những viên kim cơng nhỏ xíu Mỗi bớc đi uyển chuyển của nàng đều làm đốm sáng từ những viên kim cơng ấy di chuyển theo tạo thành một vừng hào quang lấp lánh xung quanh Nhng đặc biệt nhất vẫn là đôi giày băbgf pha lê ôm gọn lấy đooi bàn chân xinh xắn của nàng Mọi cô gái nhìn thấy
đều phải ghen tị và ao ớc…
* Tả ngời cha:
Có lẽ ít ngời cha trên đời này thơng yêu con nh cha tôi Mẹ tôi mất từ lúc tôi lên hai Cha nuôi tôi từ thuở ấy Ngời dùng chiếc xích lô kiếm sống., cũng là chiếc nôi chở tôi đi khắp nẻo đờng thành phố Tôi lớn lên trong sự nhoch nhằn thức khuya dậy sớm, nai lng đạp xích lô của cha tôi…
Trang 2Tôi thơng cha hằng ngày phải thay phần việc của mẹ, lo từng mớ rau, quả
cà và cả việc vá may Nghề đạp xích lô không ai lạ gì phải đậy thật sớm đón khách đi chợ, đón ngời từ ga về Nhiều hôm phố xá đã cơm nớc ngồi xem ti
vi, cha mới lạch cạch đạp chiếc xe cà khổ về nhà Cha hì hục lau chìu rồi dùng xích sắt khóa chặt vào chân giờng cha nằm cha bảo đó là con ngựa chiến, nuôi sống cả nhà mình
Tôi muốn kiếm một nghề đỡ đần cho cha, chắc mẹ tôi ở dới suối vàng cũng ngầm vui
* Tả ngời mẹ
Đôi vai mẹ thành chai từ bao giờ không biết
Trên đôi vai ấy, ai để chiếc bánh giầy vào Bánh giầy màu nâu sẫm, có lúc nứt ra Cái năm mẹ leo lên núi gánh “ đá răm” xuống thuyền cho ngời ta chở lên tỉnh, ấy là cái năm vai mẹ nứt to nhất, mất một làn da, rớm máu, dính cả vào đòn gánh Lng mẹ hoàn toàn là một bãi sém nồi Mẹ gánh củi đi bván
Mẹ gánh thóc từ đâu về, suốt đêm xay giã để bán, để lấy tấm mà ăn, lấy cám nuôi lợn Tháng nào mẹ cũng gánh gạo đi một ngày đờng ròng rã đến nơi tôi trọ học
Đôi vai ấy, tôi tin rằng suốt đời mẹ, không bao giờ trở lại lành lặn nh đôi vai ngời thờng đợc Nhng chính đôi vai xơng xẩu, bé nhỏ ấy lại gánh đợc bao nhiêu thứ mà ngời thờng không thể gánh nổi
* Tả ông nội
Tôi sống xa ông nội từ thuở nhỏ Bạn biết không nội tôi chỉ sống một mình cô quạnh trong vùng quê hẻo lánh Chiều chiều khi con chim đã về đến tổ cùng bầy đàn, voéi đồng loại thân quen thì thênh thang ở một góc trời, dáng một ngời già lúc mờ lúc tỏ Dáng nội đấy còm cõi bên bếp thổi cơm Tối tối khi mọi nhà quây quần trò chuyện thì nội tôi co ro trong tấm chăn mỏng để
đi tìm giắc ngủ của ngời cô đơn Năm cứ qua đi, tháng cứ qua đi…tôi lớn cao thêm, còn nội tôi thấp lại…