Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò. Câu chuyện năm xưa nhưng[r]
Trang 2Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị
Trang 3KỈ NI M NI M Ệ Ệ
Đã lâu rồi không về nơi đây Con đường nhỏ hai buổi mỗi ngày
Lá vàng chiều khô rơi man mác Cơn mưa nào thoang thoảng hương bay
Đã lâu rồi không về nơi đây Vẫn sắc hương hoa trái mọc đầy Con diều nhỏ chứa niềm thương nhớ Trong khoảng trời bát ngát hương bay
Đã lâu rồi không về nơi đây Bao yêu thương tha thiết cô thầy Với bạn bè ngày nào chung lớp Tuổi học trò trong trắng thơ ngây
Trang 4D u X a ấ ư
D u X a ấ ư
Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xa Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại Những "dấu xưa" một thời thơ dại Những hồn nhiên như lá giao mùa
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua Thèm níu được thời gian con mười bảy Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
Cho mỗi lần một thế hệ đi qua Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi
Trang 5Trò văn và thầy Toán
giá con số biến thành thơ thầy nhỉ
thì trò văn có lẽ chẳng nhức đầu
và thầy toán chẳg phải cầm thước kẻ khj cô trò cứ mãi ngó đi đâu
câu hỏi ấy dẫu ko la vô nghiệm
đừng trách em ấp úng chẳng nên lời
sao thầy cứ nghiêm như là định lí
vì tất cả chỉ tương đối thầy ơi
thầy lắc đầu chắc các em quậy lắm
phút lặng yên trên bục giảng thầy buồn chắc môn toán và trò văn trái dấu
trò học hoài nhớ mỗi thước thầy thôi
Trang 6Nghe th y ầ đọ c th ơ
Nghe th y ầ đọ c th ơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà
Mái chèo nghiêng mặt sông xa
Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa Nghe trăng thở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời Đêm nay thầy ở đâu rồi
Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe
Trang 7NGƯỜI LÁI ĐÒ
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Trang 8Th y ầ
Th y ầ
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ?
Thầy ơi
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu
Trang 9Bàn Tay Của Cô
Có một miền đất rất xa Nơi bàn tay cô để lại Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời
Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.
Trang 10Hoa Và Ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài ?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao, Thầy cô- những mùa quả ngọt
Trang 11"MỘT VỚI MỘT "
"Một với một là hai "
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về còn chút nắng trên vai
Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
Nhắm mắt đếm thầm cô về lại trên tay
Trang 12Nghĩ Về Thầy
Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng
Khiến con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa
Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trang 13KÝ ỨC
Cứ mỗi lần nhìn cây phượng vĩ
Lá phượng rơi cùng kỷ niệm qua
Nỗi buồn chúng bạn sắp xa
Ta đây nuối tiếc ngày qua mất rồi.
Cây phượng già xù xì bóng rợp
Nhìn người người,lớp lớp đi qua
Bao nhiêu nỗi niềm thiết tha
Giờ thành khúc hát,bài ca ấm lòng.
Còn đâu kỷ niệm ngày xưa nữa
Những buổi đến trường mưa đẫm vai Bao lời khúc khích bên tai
Nay còn kí ức chẳng phai trong hồn.
Trang 14TẠM BIỆT
Ta xa rồi các bạn từ đây Bao kỷ niệm thân thương mỗi ngày
Để giờ đây mỗi người mỗi ngã Lưu bút hồng cứ mãi truyền tay.
Ta xa rồi các bạn thân thương Bao tin vui hai buổi đến trường Giờ chỉ còn lại vần thơ nhỏ
Ghi ra vở một thời vấn vương.
Thôi hờn dỗi những ngày xa xưa Trao cho nhau chiếc nhẫn cọng dừa Thôi ai ơi,ngày mai xa cách
Có nhớ người đứng đợi dưới mưa Thôi đừng khóc các bạn của tôi
Tôi luôn ghi nhớ mãi từng người
Để ra trường ta xa mãi mãi Biết có còn gặp lại hay thôi ?
Trang 15TỰ THÚ VỚI THẦY
Em lạ lẫm bước chân vào Đại học
Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường
Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương
Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy
Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu
Đã một thời bài luận được khen "sâu"
Phương trình toán em cho là đơn giản
Kiến thức con người, đâu là giới hạn ?
Em không tìm ra định luật bù trừ
Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư
Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng !
Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng
Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng
Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung
Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn
Trang 16CẢM ƠN THẦY CÔ
Ngoài mẹ cha, thầy cô là tất cả,
Đã cho em đôi cánh bước vào đời Trong lòng em mãi luôn thầm nhủ: