Bạn tôi cách bốn phương trời Khi đi tạm biệt , khi về lặng thinh Gợi lòng luyến tiếc đinh ninh Bình minh nắng hạ lung linh chiều buồn Đèn khuya bóng tối dập dồn Đêm sao đom đóm ngẩn lên
Trang 1TẬP THƠ ĐẦU TAY : THANH HẢI (1999)
1.ĐÊM BUỒN –NHỚ BẠN
Bạn tôi cách bốn phương trời Khi đi tạm biệt , khi về lặng thinh Gợi lòng luyến tiếc đinh ninh Bình minh nắng hạ lung linh chiều buồn Đèn khuya bóng tối dập dồn Đêm sao đom đóm ngẩn lên Màn đêm tĩnh lặng nhớ thương người tình Đời mình trọn kiếp lặng thinh Bạn thân đâu hỡi xót xa tâm hồn Một mình tôi đứng phập phùng Thoảng cơn gió mát đưa hồn bay xa Bay qua mấy chốn phong ba Gợi lòng thương nhớ tình ta đậm đà Nhớ thời nam nữ giao hoà Mà lòng ấm lại , xót xa tâm hồn
2.BẠN VÀ TÔI
Bạn tôi đầu óc thông minh Còn tôi dốt nát quanh năm quê mùa
Nói ra bạn nghĩ tôi đùa Nhưng là sự thật chẳng hề dối gian Bạn tôi có tính đàng hoàng Nói năng cẩn thận , dịu dàng dễ nghe Tôi thì nói chẳng ai nghe
Câu không đủ ngữ , người nghe mất hồn Trong lòng tôi thấy bồn chồn Kể sao cho xể những lời đắng cay Bạn ơi ! nỗ lực hăng say Văn chương đầy ắp nói năng cần gì Trong lòng tôi chẳng có gì Chỉ mong cho bạn sớm ngày tốt thôi Còn tôi đứng giữa đất trời Cho đời quên lãng tâm hồn đớn đau
3.GỬI MỘT NGƯỜI LỖI HẸN
Trang 2Suốt chiều tôi hẹn chờ em
Cơn giông sắp phủ lắm lem bầu trời Tôi đau tiếc thời gian trôi
Tiếc hoa chưa nở , lá rơi đã nhiều Hẹn em tôi đợi suốt chiều
Mặc cho ai đó dập dìu lại qua Tôi đâu tiếc phút ở nhà
Tiếc mình đã trót đứng xa mọi người
Hẹn em tôi đợi lâu rồi
Kim đồng hồ nhích cả đời tôi theo Tôi đâu tiếc một lần yêu
Tiếc chiều hò hẹn là chiều vu vơ Lòng này khi hết ngây thơ
Làm sao chuộc lại những giờ đã qua
4.NỖI NIỀM
“Em không về trên quê hương anh Hàng tre xanh đã chuyển màu bạc trắng Chim vàng anh đã vắng lặng tiếng kêu
Xa em rồi những ngày buổi nhớ nhau
Em không nói đã vội vàng quay bước”
“Hạ lại về khắp nẻo làng quê Hoa phượng thắm trên cành cây cao vút Tiếng ve sầu rả rích ngân vang Đường phố vắng bóng người xinh xắn Vắng cơn mưa mùa hạ lại không về”
“Tuổi trẻ từ đây đã hết rồi
Chẳng còn lãng mạn tuổi đôi mươi Tâm hồn chan chứa niềm riêng ấy Đã vội phai tàn trên đôi môi”
“Thanh Hải chiều nay thấy lòng buồn Đứng ngồi trước phố nhớ nhung luôn Nhớ từng ánh mắt nơi xa thẳm Lại bỗng hiện về trong trái tim”
5.LÃNG MẠN
“Gương mặt em che kín chiếc khăn nhỏ Phủ kín đôi môi và che cả nụ cười Anh nhìn em bởi đôi mắt sáng ngời
Trang 3Hàng lông mi đen và chứa nhiều tâm sự”
“Lần đầu rung động trái tim yêu
Ray rứt hồn ta với bao điều
Yêu em chỉ nhìn qua ánh mắt
Nhìn cả đôi môi và nhìn cả nụ cười”
5.MÙA THU ĐẾN
Lá vàng rơi rụng giữa đường
Cô đơn tôi đợi một niềm bâng khuâng Tôi momg chờ cơn gió thoảng qua nhanh Xoá sạch hết những cơn sầu mùa hạ Cây uốn mình cây tả tơi rụng lá
Gió âm thầm thổi nát tấm lá khô
Và cuộc đời trải qua nhiều đau khổ Mùa thu ơi ! xin hãy qua nhanh đi
Nỗi buồn này thì thôi đừng tuyệt vọng Đến lúc nào ta tự mình trách móc
Sao vô tình , lẫn trách một mùa thu
6.TẢN MẠN ĐÔI DÒNG
Cơn mưa mùa hạ qua rồi
Cớ sao em lại bồi hồi xuyến xao
Biết bao kỉ niệm hôm nào
Mà sao em lại vẫy chào chia ly
Cuộc tình mau chóng qua đi
Bao nhiêu niềm nhớ tình si mặn nồng
%^$#@#%^#$
Ơû nơi rừng núi xa xôi Tôi lang lang thang bước đơn côi một mình
Nhớ thầy , nhớ bạn , chân tình
Nhớ cha, nhớ mẹ , nhớ tình em trao
Nhớ bao xao xuyến hôm nào
Mong lung suy nghĩ dâng trào niềm đau
7.ĐỜI NHÀ GIÁO
Em biết đấy cuộc đời nhà giáo
Rất đơn sơ tập giáo án gối đầu
Viên phấn trắng cuộc đời bay bổng Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim Anh chẳng hỏi em nhiều khi từ giả một niềm tin
Trang 4Đôi mắt trẻ nhắc ta làm theo Đảng Những đêm tôi soạn bài làm giáo án
Em và anh lại bắt gặp tình thương
Em đã cùng anh chung một con đường Cho yêu thương thắm tình đồng chí Đời nhà giáo ngọt ngào ý vị Mảnh đất nào khi đến cũng thành quê Có phải yêu thương đã giục ta về
Em không nói và anh cũng không hề hỏi Giây phút lặng yên hơn ngàn lời nói
Ta hiểu nhau rồi từ hai chữ giáo viên
8.KHÔNG ĐỀ
Mấy lời nhắn bạn nhỏ to Muốn làm văn giỏi nhớ cho đôi điều Sách báo cố đọc cho nhiều Từ hay tiếng đúng ghi vào sổ tay Thuộc lòng những đoạn thơ hay Những câu thơ đẹp ngày ngày chớ quên
9.BÁC HỒ -TẤM GƯƠNG SÁNG(2010)
Đạo đức sáng ngời, cả cuộc đời cống hiến
Cho dân tộc, cho Việt Nam thân yêu
Đĩ là ai ? mà tất cả đều kính yêu Vâng ! là Bác, là Hồ Chí Minh vĩ đại Bác đi rồi nhưng vẫn luơn cịn mãi Cần-kiệm-liêm-chính là nét đẹp của Người
Bác thanh cao, giản dị nhất trên đời
Là tấm gương mọi người cần học tập Học ở Người cách sống rất giản đơn
Cả dân tộc cùng chung một con đường
Là học tập và làm theo lời Bác
Khơng chỉ riêng con mà cả bao người khác Đều muốn học ở Bác mọi điều
Con lớn khơn thầm cảm ơn Bác nhiều
Đã dẫn đường cho con luơn vươn tới
Dù Bác cách xa con vời vợi Nhưng trọn đời con nhớ mãi, Bác ơi!
10.THEO GƯƠNG BÁC (2010)
Trang 5Ai dẫn đường cho Đảng ta vươn tới
Không ai khác ngoài Bác của chúng ta Tình cảm của Người như biển rộng bao la Con ghi nhớ và khắc sâu mãi mãi
Cuộc sống của con dù khó khăn trở ngại Con gắng vượt lên theo lời dạy của Người Khi con sinh ra Bác đã mất rồi !
Nhưng trong lòng con Bác bao la vĩ đại Công Đoàn phát động con nhiệt tình hăng hái Viết về Người –tấm gương sáng, Bác ơi ! Đảng ta trong sạch là nhờ có ơn Người
Cuộc đời nào bằng cuộc đời của Bác Trải qua nhiều bão táp, mưa sa Dẫn đường chỉ lối Đảng ta Tiến lên độc lập, dân ta ấm lòng Nơi xa Bác có nghe không ? Khắp nơi phát động học theo gương Người