Học văn của côcho tôi hiểu rõ được nhiều điều nào là cái hay của văn học , cách cảm nhận những bài văn hay cách viết một bài văn hay...Ở cô chúng tôi được biết rất nhiều điều hay lẽ phải[r]
Trang 1BÀI DỰ THI "NÉT BÚT TRI ÂN"
Họ và tên : Nguyễn Thị Như Lớp 9C
Liên đội THCS Thanh Khai - huyện Thanh Chương
Sinh ngày 16 tháng 8 năm 1995
Địa chỉ: xóm Tân Phong, xã Thanh Khai, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An Thời gian trôi đi thật nhanh các bạn nhỉ? Mới ngày nào đó tôi còn là một cô bé nhỏ nhắn thế
mà bây giờ lớn bằng từng này rồi đây Bây giờ tôi là một học sinh lớp 9 vậy là chỉ còn hết năm nay nữa thôi là tôi cùng các bạn khối 9 phải xa ngôi trường thân yêu Ngôi trường mà tôi gắn bó mấy năm nay Nhưng điều làm tôi buồn hơn hết đó là phải xa các thầy cô giáo kính yêu đã dìu dắt tôi trưởng thành như ngày hôm nay Làm sao quyên được những kỷ niệm hằn sâu trong trái tim tôi , hình ảnh về thầy cô giáo Đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm Võ Thị Thanh đã dìu dắt tôi trong 4 năm qua
Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, cái ngày mà tôi bắt đầu lên học cấp hai ở một nơi khác do hoàn cảnh gia đình nên tôi phải rời quê lên ở với anh Trong những ngày đó tôi rất sợ vì ở đó tôi không quen một ai hay một cái gì Đối với tôi lúc đó mọi thứ đều xa lạ Vì vậy tôi đã xin anh trở về quê
để học Thật may mắn cho tôi là khi đó vẫn chưa chuyển được học bạ nên chưa được chuyển về Cũng vì hoàn cảnh nên năm đó nên tôi không đi học thêm trong hè nên khi đi đến trường hầu như chưa quen một thầy hay cô giáo nào cả Tôi chỉ biết nắm tay một người bạn thân rồi sau đó đi vào cùng lớp với các bạn ấy, chứ tôi không biết là mình học lớp nào, tôi rất ngỡ ngàng khi thầy giáo đọc tên các bạn nhưng không có tôi Tôi như muốn rơi nước mắt nhưng rất may mắn từ đằng cữa lớp tiến tới một cô giáo mặc bộ áo sơ mi giản dị cất tiếng
- Thưa thầy cho em hỏi ở đây lớp ta có em nào tên là Nguyễn Thị Như không ạ!
Thầy cũng lúng túng chưa biết trả lời như thế nào vì chưa nghe các bạn trong lớp nói là có bạn chưa có tên Tôi rất sợ và rụt rè đứng dậy dạ thưa cô em ạ Cô xin phép thầy và đưa tôi về lớp Cô nói
Em đừng sợ có phải đây là lần đầu tiên em đến đây không? Giọng nói ấm áp, nụ cười duyên dáng của cô làm tôi như bớt đi căng thẳng tôi thưa cô
Dạ vâng , em mới đến lần đầu cô ạ!
Cô nắm lấy tay tôi chúng ta vào lớp thôi nào Cô giới thiệu với cả lớp và sắp chỗ ngồi cho tôi Sau này tôi mới biết đó là cô giáo Võ Thị Thanh chủ nhiệm lớp tôi, không những thế cô còn là giáo viên dạy bộ môn văn học Nhờ lời văn triết lý sâu xa dễ hiểu mà từ chỗ ghét học văn như tôi lại thích học văn từ lúc nào không hay biết thật kỳ lạ phải không? Chính tôi cũng không hiểu được điều đó hay chính là lời văn hàm súc của cô đã làm cho tôi cảm thấy thích thú Học văn của côcho tôi hiểu rõ được nhiều điều nào là cái hay của văn học , cách cảm nhận những bài văn hay cách viết một bài văn hay Ở cô chúng tôi được biết rất nhiều điều hay lẽ phải, thật không phải với ai cũng được , như vậy tôi cảm thấy chúng tôi là người may mắn nhất được cô dạy dổ chỉ bảo Cô là người tận tâm yêu nghề cô muốn truyền đạt hết tất cả những vốn hiểu biết của mình cho cho những học trò thân yêu Tâm huyết của cô là được nhìn thấy các học trò của cô nói chung và những học sinh của mình nói riêng sẽ trưởng thành Trên con đường mà chúng tôi sẽ và sắp lựa chọn đạt được nhiều thành công, vươn tới được ước mơ Cô hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với chúng tôi Ở cô chúng tôi được sự yêu thương, Đùm bọc, che chở cũng như là tri thức Từ lâu tôi
đã coi cô như một người mẹ của mình Tôi còn nhớ rất rõ có lần cô nói với chúng tôi rằng"Đối với
cô điều hạnh phúc nhất là được nhìn chúng tôi khôn lớn, trưởng thành và cho sau này ra sao thì
Trang 2các em hãy cố gắng bước trên con đường của mình Dù có gặp nhiều chônh gai trắc trở thì cũng hãy nhớ cô luôn ở bên cạnh các em dõi theo từng bước các em đi hãy cố gắng lên nhé các học trò của cô!" Tôi biết tuy cô không nói ra nhưng cô coi chúng tôi như là con đẻ của mình, từ tận đáy lòng mình tôi muốn nói tôi yêu cô nhiều lắm Quảng thời gian học với cả lớp ở bên cạnh cô là quảng thời gian tôi cảm thấy hạnh phúc nhất đẹp nhất và không chỉ riêng tôi mà các bạn của tôi cũng vậy
Cô chính là người cho chúng tôi những kiến thức để vững bước vào đời Sau này dù đi đâu xa hay bất cứ một chỗ nào thì tôi sẽ luôn nhớ đến cô giáo Võ Thị Thanh-Người lái đò sang sông , người mẹ hiền của đàn con Hình ảnh cô sẽ không bao giờ phai nhạt trong ký ức tôi mà cũng mãi theo tôi suốt chặng đường còn lại./