1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

BAI THI : NET BUT TRI AN

2 5,1K 34
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 23,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cùng với ngời thầy ngời cô giáo ấy chúng ta có biết bao kỷ niệm vui buồn mà khi lớn lên nó sẽ trở thành những “Miền ký ức đẹp đẽ” không thể phai nhoà trong tâm trí là một điểm tựa vững c

Trang 1

Bài dự thi nét bút tri ân

“Miền ký ức đẹp đẽ”

Thời học sinh ai cũng có ngời thầy, ngời cô giáo, những ngời đa em đồ trí thức Cùng với ngời thầy ngời cô giáo ấy chúng ta có biết bao kỷ niệm vui buồn

mà khi lớn lên nó sẽ trở thành những “Miền ký ức đẹp đẽ” không thể phai nhoà trong tâm trí là một điểm tựa vững chắc cho ta bớc trên con đờng sự nghiệp tơng lai

Cô giáo tôi cũng nh bao cô giáo khác nhng có một chút đặc biệt hơn là cô giáo chủ nhiệm tôi hồi tôi bỡ ngỡ bớc chân vào lớp một Tôi còn nhớ ngày đầu tiên

đến lớp đang ngơ ngác, cảm giác xung quanh tất cả đều lạ lùng Một ánh mắt dịu dàng, một bàn tay ấm ấp chìa tay ra cho tôi nắm, dắt tôi vào lớp Tôi cảm nhận đ

-ợc một hơi ấm của tình yêu thơng đã lan toả vào da thịt tôi Lúc đó tôi thầm

nghĩ “Chắc là cô giáo dạy văn” vì mọi ngời vẫn thờng ca ngợi về cô giáo nh vậy.

Đang ngơ ngác tôi đã đợc dẫn vào lớp và cô đã giới thiệu với các bạn Cô chào cả lớp Thành viên mới của lớp chúng ta là bạn Thanh Hằng Rồi cô xếp cho tôi vào một vị trí thích hợp Bàn đầu cạnh giáo viên Vì tôi thấp nhỏ nên đợc cô u ái hơn Giờ học đã đến cô bảo cả lớp chúng ta đem sách vở ra học nào Tôi đang luống cuống cha biết nên nói thế nào Vì gia đình tôi ngày ấy cũng chẳng có gì gọi là khấm khá Mẹ tôi vất vả lo chạy vay nuôi bốn chị em tôi Bố lại đang ở chiến tr-ờng Lào nên sách vở mẹ cha mua đợc Thì bất giác cô gọi tên đứng dậy đọc bài Nào cô mời em, ánh mắt cô vẫn chăm chăm vào tôi Dạ dạ Tha cô Em sao mà tôi sợ cô thế, không còn phải là tôi - cô học trò nhỏ nhất lớp nhng cứng rắn Đang suy nghĩ vẩn vơ bỗng tôi nhìn lên cô đã đứng cạnh tôi, ánh mắt ấy cô mở nụ cời đôn hậu nhìn tôi mà nói “ Em cha có sách vở sao? Tôi rơm rớm nớc mắt Cả lớp đổ dần vào tôi Có bạn không hiểu còn nói

- Cho con đi học mà không muốn mua sách vở đúng là cha mẹ vô tâm

Rồi từ dới lớp lại vọng lên

Tha cô bạn ấy nói dối cô đó, nhà bạn mà không có sách thì ai có nữa

Lúc đó vì nhiều câu nói vào tai nên tôi không nghe đợc rõ Tôi oà khóc nức

nở và bỏ chạy ra ngoài

Chiều hôm đó khi tôi đang giúp mẹ nhặt rau để chuẩn bị bữa chiều thì cô xuất hiện Tôi sợ quá liền chạy vào nhà trốn biệt Sau khi trò chuyện với mẹ cô

đã hiểu hoàn cảnh của tôi Và cô đã mua hẳn cho tôi một bộ sách, vở đầy đủ trao

Trang 2

cho tôi và nói “Hãy gắng mà học em nhé” , thiếu sách thì không sợ, thiếu kiến

thức thì phải cố chăm học, nhng cô sợ em thiếu nghị lực, niềm tin cái đó mới làm cô lo sợ nhất Đợc nghe lời chỉ bảo, dạy dỗ của cô tôi đã đợc lớn lên từ đó

Thời gian trôi đi và giờ đây khi đã trở thành một cô giáo tôi lại hoài kỉ niệm về nó Những ký ức ấy tựa nh ánh ban mai lấp lánh đang dần toả sáng, sởi

ấm và rọi đờng cho tâm hồn tôi, tiếp thêm nghị lực sống và biết sẻ chia Những

kỷ niệm đã hẳn in trong ký ức và tôi vẫn thờng gọi nó là niềm ký ức năm tuổi

ấy sẽ mãi là ngọn lửa lòng luôn chiếm một vị trí quan trọng trong tâm trí tôi

Điều tôi muốn nói trong bài viết này là “ Tuổi học trò thật hạnh phúc khi có bàn

tay dìu dắt của thầy cô” Hãy để cho những niềm kí ức đẹp đẽ ấy không chỉ là

ký ức mà còn là động lực để ta bớc tiếp noi theo trên con đờng dài và rộng thênh thang đang đón chờ mọi thế hệ học trò

Em xin cảm ơn cô! Cuộc đời này em mãi yêu cô và làm theo lời cô dạy bảo

âm thầm lặng lẽ mà ân cần dịu dàng thấm thía của cô

Chào cô giáo cũ của cô !

Học trò của cô hai mơi năm về trớc

Ngày đăng: 03/07/2014, 01:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w