Chính cách viết như thế đã tạo nên thành công của tác phẩm khi đến kết thúc câu chuyện, người đọc mới ngỡ ra rằng, thời gian đã quay trở lại.... Cả quyển sách là những kỷ niệm êm đềm củ[r]
Trang 1Cô gái đến từ hôm qua
"Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài / Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại " Liệu rằng thời gian có làm phai đi tất cả những gì đã từng đến hay không.?
“Nhưng Tiểu Li sẽ không bao giờ quay trở lại nữa Đó là sự thật buồn bã nhất mà tôi được biết từ trước đến nay Nó chẳng thèm ở cạnh tôi trong những trận đánh nhau sắp tới, nó mặc tôi chiến đấu đơn độc giữa cuộc đời Nó chẳng thèm cho tôi chấm chung lọ mực Nó chẳng thèm giữ dép giùm tôi trong những giờ chơi Nó chẳng thèm ốm cho tôi chép bài dùm nó Và nhất là tôi sẽ chẳng có ai để cùng đợi mùa hè…“
Lời văn như khiến cho người đọc quay trở lại thời ấu thơ, một thời với nhiều kỷ niệm không thể nào quên Tưởng chừng chỉ là những việc rất trẻ con, nhưng đối với nhiều người, nó lại không thể nào quên được
Trang bìa Cô gái đến từ hôm qua - NXB Trẻ
thành năm 1988 Lần đầu tiên tôi đọc tác phẩm này của ông là năm 2000 – năm đó tôi còn là một sinh viên sư phạm Từ đó đến nay, tôi không nhớ đã đọc đi đọc lại quyển truyện dài này bao nhiêu lần, thậm chí, đến nỗi thuộc lòng từng đoạn Nhưng mỗi lần đọc lại, tôi lại không thể ngăn được những giọt nước mắt ứa ra nơi khoé mắt và lòng bồi hồi tưởng tượng về tuổi thơ…
Nguyễn Nhật Ánh đã rất thành công khi viết cùng lúc cả hai thời điểm – hiện tại và quá khứ Chính cách viết như thế đã tạo nên thành công của tác phẩm khi đến kết thúc câu chuyện, người đọc mới ngỡ ra rằng, thời gian đã quay trở lại
Trang 2Cả quyển sách là những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ, là những tình cảm phức tạp và đáng yêu của tuổi mới lớn Nhưng trên hết, bằng lời văn miêu tả tinh tế về tâm trạng nhân vật, đan xen là cách hành văn dí dỏm, Nguyễn Nhật Ánh đã tạo nên một câu chuyện cảm động về đề tài thời thơ ấu
Nếu bạn đang đọc những dòng này, nếu bạn chưa từng đọc, tôi khuyên bạn nên đọc Cô gái
cảm nhận những cảm xúc tuổi thơ trở lại trong tâm hồn
Doilukhach - Bạc Liêu, 2012