1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

TAP THO BAI GIANG HOM NAY

22 14 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 666,33 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nay về lại trường xưa Nối gót thầy cầm phấn Dìu dắt những đàn em Để thoả lòng mong ước Của người thầy mến yêu Thầy ơi thầy có trách Cô trò nhỏ này không Vẫn chứng nào tật ấy Cứ đùa giởn [r]

Trang 1

CÔNG ĐOÀN GIÁO DỤC HUYỆN NÚI THÀNH CÔNG ĐOÀN TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN

TËP SAN CHµO MõNG 25 N¡M NGµY NHµ GI¸O VIÖT NAM 20.11

BÀI GIẢNG HÔM NAY

CÔNG ĐOÀN THCS TRẦN CAO VÂN

Trang 2

mùi thương – Dẫu chỉ là một chút hương quê mùa đồng nội ! Nhưng chút

hương ấy lại tỏa lan nhắc nhở ta luôn nhớ về quá khứ, giục giã ta trong hiện

tại và khơi gợi cho ta mơ ước tương lai Sau những tháng ngày vất vả bên

trang giáo án, trong giờ lên lớp, bao lo toan của cuộc sống đời thường

Hưởng ứng lời kêu gọi của Công Đoàn trường nhân ngày Nhà

Giáo Việt Nam năm học 2007 – 2008 Tập thể thầy cô giáo Trường

THCS TRẦN CAO VÂN NÚI THÀNH đã góp nhặt lại một ít “hương ” và cho ra

đời tập BÀI GIẢNG HƠM NAY nầy Dẫu thời gian có ngắn, có muộn màng,

nhưng luyến lưu vẫn còn lưu luyến tràn đầy với dòng thơ, trang văn na

Kính mong quý vị, các bạn haỹ bước vào đây với tấm lòng rộng mở và thông cảm cho những thiếu sót nếu có

Ban biên tập

L I T A Ờ Ự

Một lần nữa BÀI GIẢNG HƠM NAY lại ra đời vẫn với: Một chút hương thôi, đủ cho đời khởi sắc, một chút hương thôi cho vơi bớt nhọc nhằn, cho bao kỷ niệm ùa về trong nỗi nhớ miên man

BÀI GIẢNG HƠM NAY gợi mùi nhớ

Trang 3

Trần Thị Thanh phượng

Ai biết đêm qua

Trên chiếc bàn nhỏ tôi miệt mài suy nghĩ

Từng chữ ,từng câu,từng ý từng lời

Trong lúc ngoài trời

Đỗ từng cơn mưa

Gió giật từng cơn

Luồn vào khe cửa

Đêm đông dài

Lạnh buốt thấu xương

Để hôm nay tôi đến trường

Tôi dồn tâm tư vào bài giảng

Trước mắt tôi non nớt những tâm hồn

Của thế hệ mầm xanh của đất nước

BÀI GIẢNG HÔM NAY

Trang 4

Nếu không có khoảng cách

Đâu Trái Đất-Mặt trời

Và vần trăng huyền ảo

Va nhau tan lâu rồi

Nếu không có khoảng cách

Đâu bên lở bên bồi

Con sông đôi bờ nhập

Còn đâu dòng ngược xuôi

Tình yêu nào cũng vậy

Dẫu lứa đôi đã thành

Nếu không có khoảng cách

Trang 5

Gốc rạ buồn ,nứt lúa chét cho ai?

Cho Bà ,hay cho tuổi thơ tôi!

Những ngày tháng mười của một thời chật vật

Trời rét run,giữa đồng hoang ,bà tôi mót lúa

Cho tôi –có những bữa cơm không

Mót lúa ngày,bà bảo cháu mang cơm

Cháu đã dại,dỗi bà vì ngại đường trơn trời lạnh

Bà chỉ mắng yêu.Cha mày!Giỏi rồi bà mua mũ mới

Ngày xưa mang cơm cho bà tôi dỗi

Hai mươi năm đi qua

Vẫn còn đó tháng mười đồng hoang –bông lúa chét

Bà tôi nơi nào?

Tôi về đây giữa một ngày tháng mười giá rét

Mong ai,Mắt lệ rưng rưng

Bông chét ơi ! có phải nhớ bà

Mà gục xuống,chơ vơ,uất nghẹn

Bà ơi! Bà ơi!

Cao Thị Diệu Huyền

Viết tặng cô D

Ngày xưa em thường bảo với cô

Sau này em trở thành cô giáo

Cô bảo rằng

Sao lại chọn nghề giáo em ơi?

Trang 6

Gõ đầu trẻ có chi vui vẻ

Bao khó khăn nhọc nhằn đó em

Nhưng em bảo rằng

Vì em muốn làm người như cô

Gõ đầu trẻ có chi khó nhọc

Khó khăn nhọc nhằn nhưng chắt rất vui

Suốt một thời em luôn ước ao

Được đứng trên bục giảng như cô

Cố gắng học để trở thành cô giáo

Được làm nghề cao quí như cô

Nay ước mơ trở thành sự thật

Đã trở thành đồng nghiệp của cô

Thầm cảm ơn sự dạy dỗ ngày xưa

Vun đắp bao hành trang vào đời

Nay gặp lại cô nơi trường cũ

Cô lại hỏi:

Còn yêu nghề giáo không em

Em trả lời:

Em mãi yêu nghề giáo cô ơi

Lê Thị Phương Trâm

18 tuổi tôi mơ làm cơn gió

Bốn phương trời gió sẽ lộng ước mơ

Có sách vở có hành trang tuổi trẻ

Trái tim hồng khao khát được bay cao

NĂM THÁNG CUỘC ĐỜI

Trang 7

Hai mươi tuổi vào đời sao bở ngỡ

Buổi lên lớp đầu tiên bối rối vụn về

Trang giáo án cầm tay dõi theo đàn em nhỏ

Mỗi khó khăn vui khỗ cũng phai dần

Ba mươi tuổi đời dài theo năm tháng

Những trăn trở băng khoăng chất chứa mãi trong lòngBao kỉ niệm buồn vui đời thầy giáo

Đã là hương,là phấn điểm cuộc đời

Bốn mươi tuổi thời gian như cơn gió

Chút hương phấn cuộc đời làm mái tóc điểm sươngNỗi khao khát mong chờ giờ cũng thôi rộn rã

Nhưng trái tim vẫn dõi theo nhịp trống trường

Nguyễn Trường Thanh sưu tầm

Trang 8

Nắng dần tắt trên ngàn núi chúa

Chiều nay buồn anh thầm gọi tên em

Bầu trời trong không một ánh mây chiềuBao la quá đời mêng mông lắm

****

Bay về đâu ,chú chim vòm vượt gió

Có về xuôi hay tìm bạn phương nào?

Cho tôi gỏi

Chiếc hôn nồng cùng nỗi nhớ …

Theo về

Tặng ! San sẻ cùng trong mỗi lúc tưởng mơ

Và nhắc hộ :” Chỉ một mình em trong nỗi nhớ ***

Nhớ ! Đôi tay anh là bảo là không con gái

Em nũng cười đầu khẻ tựa vai anh

Không con gái ,nhưng anh ưa cầm mãi

Để không xa! Không nhớ ! chiều nay

Lê Văn Hoà

Trang 9

“Xin cô tha lỗi cho em

Bài luận văn em không thể nào viết được

Bởi cuộc sống đời thường quá ư là trần trụi

Em không muốn là “Đình Đình”chỉ tưởng tượng viễn vôngXin cô tha lỗi cho em

Đề bài “Cảnh sum họp gia đình em” khó quá

Khi ba đã xa em tìm hạnh phúc nơi nào?

Mẹ sớm chiều quần quật với “Nồi cơm”

Em “sum họp với chú mèo tam thể”

Không! Em không hề có lỗi

Khi còn những đề văn quá công thức cuộc đời

Sẽ còn có bao nhiêu bài làm giấy trắng

Khi có những con tim chỉ biết nghĩ đến riêng mình?

Trang giấy học trò nay đã lấm bùn đen….?

Nguyễn Tường Nghĩa

PHÚT SUY TƯ

Trang 10

Tiên phước yêu thương

Quê hương tình nghĩa

Đất anh hùng ghi danh sông núi

Chọn anh từ “Bác “đã gởi trao (1)

Bao dấu ấn cho ta đầy kí ức

Gọi ta về nỗi nhớ những trường xưa

Tuổi thần tiên chờ ta từng trang sách

Ngọn đèn đêm ,trang giáo án lại thêm dàyÁnh mắt tuổi hồng tràn đầy sức sống

Cho ta thêm rực lửa

Trái tim yêu

Tự rèn sức

Nâng ta thêm trẻ lại

Mãi cho đời hằng tâm huyết

Trái tim yêu

Trang 11

Chiều mưa ướt cả ngọn lan

Thì thầm anh nói muộn màng còn hơnNgọc lan dỗi !Ngọc lan hờn

Vì lan anh phải thiệt hơn với đời

Đêm về nghe tiếng mưa rơi

Thương lan phải chịu giữa trời đắng cayRượu nồng uống mãi thì say

Chỉ thương hôm ấy là ngày lan đi

HOA NGỌC LAN

Trang 12

Đêm nay trời se lạnh

Gác tay buồn ngẫm nghĩ chuyện chiều nay

Em cúi đầu thoáng buồn lặng lẽ

Nét mực nhoè trang vở đầu tiên

Tôi vô tình nghĩ rằng em chơi nhảy

Không tìm tòi bài vở tôi giao

Có đâu ngờ trường –nhà xa cách trở

Với bao điều phải giúp đở mẹ cha

Nhà em nghèo cha lâm bệnh nặng

Mẹ tảo tần lặng lội sớm trưa

Em thẩn thờ mỗi chiều tới lớp

Tôi chạnh lòng thương cảm mãi về emĐến bên em tôi thì thầm khuyên nhũ

Gắng lên em ,hãy cố gắng vượt lên

Hãy vững tin ngày mai chiến thắng

Có thầy cô,bè bạn mở vòng tay

Lại Thị Hạnh

NỖI LÒNG

Trang 13

Thầy ơi thầy có nhớ

Đứa trò cũ ngây thơ

Hai mươi năm về trước

Cô trò nhỏ dại khờ

Nói năng không ý tứ

Học hành ít chăm ngoan

Lại còn hay đùa nghịch

Giờ nhớ lại ngày xưa

Lòng em nhiều hối tiết

Ước gì,ước gì…

Nay về lại trường xưa

Nối gót thầy cầm phấn

Dìu dắt những đàn em

Để thoả lòng mong ước

Của người thầy mến yêu

Thầy ơi thầy có trách

Cô trò nhỏ này không

Vẫn chứng nào tật ấy

Cứ đùa giởn hiên ngang

Tưởng chừng như vô lễ

Nhưng mong thầy hiểu cho

Em luôn luôn kính trọng

Tình thầy trò sâu nặng

Cho đến cuối cuộc đời

Phạm Hồng Hoa

Mẹ nhớ con ,con lại ở quá xa

Mẹ muốn nghe giọng con

Muốn biết giờ này con đang làm gì ở đóHọc tập thế nào ,sức khoẻ khoẻ luôn không

Trang 14

Điện thoại trên tay nhấc lên là biết được

Mẹ đưa tay ra …rồi lại rút về

Thu nhập cả nhà trên đồng lương tất cả

Công chức nghèo đâu cho phép tiêu hoang

Mẹ nhớ con

Nỗi nhớ triền miên có bao giờ ngơi nghĩKhông kiềm lòng…

Cứ gọi sẽ sao đây?

Một phút nói với con bằng tiền một quả trứngKhẩu phần ăn của nhà sẽ phải đượm hơn

Cả cuộc đời cha mẹ tiện tằn ,lam lũ

Đến bây giò ly sữa đã cao sang

Không gọi cho con một lần là như vậy đóKhổ quá mà ! nhắc mẹ phải rụt tay

Lê Thị Chiến

Mỗi đêm về giáo án lại thêm trang

Và cứ như thế tháng ngày dần trôi mãi

Vầng tráng hồng nay vẫn hoá nếp nhăn

Thầy đã già ư Không thầy chẵn mông điều đó

BÊN EM

Trang 15

Nhưng định luật làm sao có tránh khỏi

Chút hơi tàn lòng thầy luôn mong mõi

Mỗi lớp ra trường là dòng dõi tương lai

Dù đường đời có trắc trở chông gai

Chẵng sờn lòng vì ngày mai tươi đẹp

Em ơi kiếp con người sao quá hẹp

Chưa kịp ngoảnh đầu thì dẹp hết ưu tư

Chưa gặp lại những đứa học trò”hư”

Góc bể chân trời nó vù như ngày trước

Những đêm dài thầy vẫn luôn thầm ước

Đường vinh quang em vững bước đi lênMặc cho cuộc sống có những gập ghềnh

Em chớ ngại vì thầy luôn bên cạnh

Trần Xuân Thômg

Mẹ yêu!

Mười tám năm mẹ tần tảo

Vất vã nuôi con trông ngón mõi mòn

Nhìn bóng mẹ liêu xiêu mỗi chiều

Gió bờ đê hun hút thổi sắt se lòng mẹ

Dáng mẹ chênh vênh ngược con dốc đầu làngCon biết mẹ đã nhớ con về

Đứa con thơ năm tháng mẹ vỗ về

Mẹ vẫn nói ‘mẹ nghèo từ trong trứng”

Mỗi lần nghe con nước mắt rưng rưng

Trang 16

Đời mẹ nghèo như vạt sắn luống khoai

Gia tài mẹ là tình yêu con có

Con bây giờ không vô tâm như trước

Con yêu lắm đôi vai gầy của mẹ

Đôi vai mà mẹ đã gánh tuổi thơ con

Con yêu những buổi chiều gặp nắng

Con vui đùa trong ánh mắt mẹ cười

Con biết xót những đêm trời trở rét

Mẹ trở mình thao thức ngủ không yên

Nén tiếng thở dài ,nghĩ chuyện ngày mai

Con yêu mẹ rất nhiều mẹ ạ

Ngày tiễn con đi học trọ xa nhà

Mẹ nghẹn ngào không nói hết một câu

“Ở trên đó lâu lâu về với mẹ…”

Con nhận thấy hằng sâu trong đôi mắt

Niềm yêu thương lo lắng đong đầy

Chiều phương xa,con nhìn về quê mẹ

Thấy bóng cò lặng lẽ ngang sông

Cánh cò trắng từ lời ru mẹ hát

Đậu xuống đời con,miền cổ tích diệu kì

Con biết mình chẳng thể nào lớn nỗi

Nếu xa rời hình bóng mẹ thân thương

Con sẽ về,sẽ về trong bao la tình mẹ

Con sẽ thì thầm rất khẽ

Con yêu mẹ như mẹ đã yêu con

Ngô Thị Tỉnh

Ngày xưa mẹ trụ bám làng,giặc càng ,giặc giết

Đêm ngày cận kề cái chết ,một tấc mẹ không đi

Một li mẹ chẵn rời ,đêm đêm ngọn đèn vẫn sáng

Dưới hầm sâu,chồng ,con mẹ,cán bộ vẫn bình yên

Sáng loà trong ngày vui quê hương được hoàn toàn giải phóngMóm mém miệng mẹ cười ,đôi mắt mẹ rưng rưng

Nay vườn cây mẹ trồng xanh màu xứ sở

Đất với người mẹ đã từng gắn bó thuỷ chung

NGƯỜI MẸ TAM HIỆP CỦA CON

Trang 17

Tam Hiệp quê tôi đã tiên phong những trận đầu đánh mĩNay lai tiên phong khởi đầu kinh tế mở

Mẹ hiểu hết rồi ,mẹ nào có hoang mang

Mẹ lại sẵn sang ra đi vào khu dân cư mới

Bỏ lại đằng sau những kĩ niệm buồn vui thời gian khổ

Mẹ gọi những con tàu,những cánh hạc vào xuân

Mẹ mong cháu,con thạo tiếng anh

Mẹ mong cháu con rành vi tính

Mẹ ước ao con sẽ đi làm trong văn phòng máy lạnh

Bù lại đời mẹ nghèo bao gian khó năm xưa

Mẹ gọi hạnh phúc từ thênh thang nhà máy

Ôi người mẹ Tam Hiệp của con ,con còn xin nhớ mãiNhững ngọn đèn mẹ vẫn hằng ngày thắp sáng quê hương

Lê Văn Hảo

Giả từ thế giới tuổi hoa

Ta thành cô giáo bước qua trường đời

Mượt mà suối tóc bờ vai

Thanh tao hiền dịu trải dài xuân sang

Trải qua bao chuyến đò ngang

Tay chèo tay lái chở đàn em thơ

Như tắm mãi miết nhã tơ

Quên mình đẻ những cuộn tơ tràn đầy

Má đào môi thắm phôi phai

Tóc xanh gởi lá trên cây xanh hoài

Trang 18

Cây đời hoa trái tốt tươi

Góp công sự nghiệp trồng người có ta

Lương Thị Xuân Ngọc

Một dòng đời-một dòng sông

Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ

Muốn qua sông phải có đò

Đường đời muốn bước phải nhờ người đưaTháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò trí thức thầy đưa bao người

Qua sông gởi lại nụ cười

Tình yêu con gởi lại người cha thương

Con đò mộc –Mái đầu sương

Theo con đi khắp muôn phương mai này

NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI

Trang 19

Khúc sông ấy vẫn ngày ngày

Thầy đưa những chuyến đò đầy sang sông

Trà Minh Tuấn (TPT)

Con về tìm tiếng :Thưa thầy

Rơi trong trường cũ trắng ngày rộn mưa

Lớp đêm quơ đuốc lá dừa

Tóc thầy chưa bạc,đò chưa ghé bờ

Con về chạm mặt tuổi thơ

Thưa thầy mưa nắng thờ ơ tuổi già

Nhịp cầu lắc lẻo đường xa

Bậc thang con với nương qua tay thầy

Con về gặp lại cấp hai

Sân trường sứ trắng khóc thầy gió rung

Còn nghe hoa cỏ dấu chân

Trang 20

Giọng thầy đầm ấm nở từng hạt gieo

Huỳnh Thị Thọ

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp

“Các con ráng năm nay hè cuối cấp ”

Chút nghẹn ngào bụi phấn vở lao xao

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hoá thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng,đất vọng đồng dao

Mai thầy về sân trường cũ năm đau

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi

Dẫu cay đắng ,dẫu trăm ngàn đau tuổi

Nhọc nhằn nào thầy gởi lại ngày sau?

Trang 21

Mai thầy về ,mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nặng ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Năm tới đón thêm nghìn hạnh phúc

Mới về tiếp nhận triệu bình an

Vạn điều hiện tại nay thành đạt

Sự việc tương lai sớm vẽ vang

Như ánh trăng soi luôn toả sáng

Ý thơ mãi mãi đẹp muôn vàn

Trần Anh Thuấn

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Trang 22

Chúc cho đời sống được thăng hoa

Xuân đến đổi thay khắp mọi nhà

Mậu mới an khang cùng đất nước

Tý niên thịnh vượng với dân ta

An nhà dìu dắt thời trai trẻ

Vui sướng bên nhau hưởng tuổi già

Hạnh nguyện quyết tâm cho cuộc sống

Phúc duyên ngày tết được thăng hoa

Trần Anh Thuấn

Ngày đăng: 05/03/2021, 12:11

w