Cuốc nghĩ rằng: áo Cò trắng phau, Cò thường bay dập dờn như múa trên trời cao, chẳng lẽ lại phải lội bùn bẩn thỉu, khó nhọc như vậy.. Vì sao Cuốc lại hỏi như vậy.[r]
Trang 1TËP §äc – LíP 2
TuÇn 22
Trang 2Cò và Cuốc
Trang 3* Đọc đúng toàn bài
* Thể hiện giọng đọc phù hợp, phân biệt lời người kể với lời nhân vật
* Hiểu được nội dung, ý nghĩa của câu chuyện
Trang 4Luyện đọc
Trang 6lội ruộng
lần ra
làm việc
Trang 7Cuốc: loài chim nhỏ sống ở bụi cây, bay là là
mặt đất và thường kêu “cuốc, cuốc”
trắng phau phau: trắng hoàn toàn, không có
vệt màu khác
thảnh thơi: nhàn, không lo nghĩ nhiều.
Trang 8Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy
các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi
bay lên trời cao.
Trang 9Luyện đọc đoạn
* Đoạn 1: Từ đầu …… hở chị?
* Đoạn 2: Cuốc bảo …… hết.
Trang 10Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết
áo trắng sao?
Thấy cò lội ruộng, Cuốc hỏi thế nào?
* Đọc thầm đoạn 1
Trang 11Cuốc nghĩ rằng: áo Cò trắng phau, Cò thường bay dập dờn như múa trên trời cao, chẳng lẽ lại phải lội bùn bẩn thỉu, khó nhọc như vậy.
Vì sao Cuốc lại hỏi như vậy?
* Đọc thầm đoạn 2
Trang 12- Khi lao động không ngại vất vả, khó khăn.
- Mọi người ai cũng phải lao động Lao động là
đáng quý.
- Phải lao động mới sung sướng, ấm no.
- Phải lao động vất vả mới có lúc được thảnh
thơi, sung sướng.
Câu trả lời của Cò chứa đựng một lời khuyên Lời khuyên đó là gì?
Trang 13Giọng Cuốc: ngạc nhiên, ngây thơ
Giọng Cò: dịu dàng, vui vẻ
Trang 14Phải lao động vất vả mới có lúc thảnh thơi, sung sướng.
Nội dung câu chuyện:
Trang 15- Đọc lại nhiều lần cho lưu loát và
trả lời câu hỏi cuối bài.
- Làm bài tập trên olm.vn