1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

D:chuyện tình cảm động.doc

30 322 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kỳ Công Của Mối Tình Xoai – Chăn – Thon Trên Đất Việt
Tác giả Chi Xoai – Chăn – Thon
Trường học Trường Đại Học Hà Tĩnh
Thể loại bài luận
Thành phố Hà Tĩnh
Định dạng
Số trang 30
Dung lượng 7,02 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng tôi mong muốn mọi người thấy rằng cô dâu Việt cũng có thể có cuộc sống bình thường hạnh phúc, và chúng tôi cũng không thua kém gì các bà mẹ Hàn Quốc khác trong việc nuôi dạy con cá

Trang 1

Kỳ công của mối tình Xoai – Chăn – Thon trên đất Việt

Chàng, một thanh niên Việt Nam được cử sang nước bạn làm nghĩa vụ quốc tế còn nàng là một cô giáo nuôi dạy trẻ Họ tình cờ gặp nhau rồi đến với nhau như sự sắp sẵn của định mệnh Bốn năm rưỡi quấn quít bên nhau là quãng thời gian vừa

đủ để làm nên sức mạnh thúc giục bước chân cô gái một mình lặn lội sang Việt Nam tìm người yêu theo tiếng gọi của con tim đúng 10 ngày sau khi chàng trở về nước Trải qua bao gian nan, khổ ải cả đường đi, đường đời lẫn sự ngăn cấm của

bố mẹ nhà chồng, họ đã đến được với nhau Mối tình đậm sâu không biên giới ấy

đã có một kết cục có hậu và họ đang ngày ngày viết nên thiên cổ tích chuyện tình đẹp nhất mọi thời đại trên mảnh đất nghèo Hà Tĩnh Cô gái có trái tim dạt dào tình yêu thương ấy là Xoai – Chăn – Thon, quốc tịch Campuchia.

Chi ̣ Xoai- Chăn-Thon

Tôi tình cờ biết đến câu chuyện tình đầy cảm động nhưng cũng không ít những tình tiết

li kỳ, hấp dẫn ấy trong một lần tình cờ ghé quán cà phê Chăn Thon ở khu phố HưngLợi, thị trấn Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh Chủ quán là một người đàn bà ngoại tứ tuần nhưng

có điều gì đó hết sức đặc biệt, chị có nét duyên dáng kỳ lạ của một cô gái đến từ cácvùng đồng bào dân tộc ít người hơn là một thiếu nữ thành phố Cùng với đó là cáchphát âm lơ lớ tiếng Việt lại càng tôn lên ở chị một điều gì đó bí ẩn Tò mò, tôi dạmchuyện thì mới hay, chị không phải là người Việt mà mang quốc tịch Campuchia, hiệntại gia đình vẫn đang sống ở tỉnh Kapong Thom Chị tên là Xoai – Chăn – Thon sangViệt Nam đã 24 năm, đi vì tiếng gọi của tình yêu Chừng ấy thời gian đã đủ để tình yêu

ấy đơn hoa thơm và kết trái ngọt Chị đang rất hạnh phúc về sự lựa chọn của mình khingập tràn tiếng cười vui giữa vòng tay yêu thương của người chồng tốt và 3 đứa conngoan hiền

Trong một buổi trưa quán vắng khách, Chăn – Thon đã kể với tôi nghe câu chuyện tìnhcảm động nhưng có thật đến 99,9% của mình với người con trai mang tên Phan TrọngViệt ở xã Kỳ Thịnh, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh Một câu chuyện tình giữa đời thực

Trang 2

nhưng lại y hệt như cổ tích bởi nó có đầy đủ mọi cung bậc của ngọt ngào, đắng chát,chia ly, chờ đợi và cuối cùng là một cái kết quá đỗi ngọt ngào.

Từ mối tình nồng thắm trên đất Campuchia

Chi ̣ Xoai- Chăn-Thon

Cơ duyên bắt đầu từ năm 1982 khi chàng trai trẻ Phan Trọng Việt (1963) gác bút sách,giã từ quê hương Kỳ Thịnh khoác ba lô vào quân ngũ và được cử sang nước bạnCampuchia để làm nghĩa vụ quốc tế cao cả, giúp đánh đuổi giặc nước Khmer Đỏ Sangnước bạn, đơn vị của Việt được điều đến đóng quân tại một ngôi làng nhỏ thuộc huyệnPrasat Sambour, tỉnh Kapong Thom Tại đây, nhân duyên đến với cô giáo dạy trẻ Chăn– Thon và anh lính Phan Trọng Việt khi anh bị thương trong một trận đánh và tìm đếntrường học xin nước uống Chính Chăn – Thon đã trực tiếp đưa nước và lau rửa vếtthương cho Việt Tình yêu giữa hai con người bất đồng về ngôn ngữ nhưng lại sắc lạnh

về đôi mắt đã thầm trao gửi nhau từ lần ấy Xoai – Chăn – Thon nhớ lại, ngày ấy họcũng không biết thế nào là tình yêu sét đánh, nhưng anh chị đã yêu nhau ngay từ lầngặp đầu tiên Chuyện yêu đương thời ấy không phải như bây giờ, mà chị lại đi yêu lính,thêm một cái khác biệt là yêu lính ngoại quốc nên trăm bề khổ sở Nhưng rồi, cùng vớithời gian năm tháng, kỳ lạ thay càng khổ sở, càng bị cấm đoán thì họ lại càng quấn quýtlấy nhau mặc gia đình ngăn cản, đơn vị răn đe Cứ như thế tình yêu không biên giới ấy

cứ ngày một gắn bó, keo sơn và họ đã thề non, hẹn biển sau ngày chiến tranh kết thúc,anh chị sẽ nên duyên vợ chồng

Chia ly đẫm nước mắt

Yêu nhau được gần 5 năm, tình hình chính trị trên đất Campuchia tạm yên thì cũng làlúc anh lính trẻ Phan Trọng Việt hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về đất Việt Chođến lúc này, mặc dầu đã hàng chục năm trôi qua nhưng ký ức của Chăn – Thon vẫn giữnguyên những khoảnh khắc đáng nhớ trong buổi chia ly ướt đẫm nước mắt lẫn nướcmưa ấy, cũng như cái cách chị nâng niu, trân trọng giây phút vỡ òa hạnh phúc của ngày

Trang 3

hạnh ngộ trên đất Kỳ Anh xa ngái sau này Nửa đêm hôm trước, trong cơn mưa rả ríchcủa phố huyện Prasat Sambour, cả anh và chỉ đều từ bàng hoàng đến chuyển sang đauđớn khi truyền cho nhau tin dữ, rằng chỉ mai thôi là họ phải chia tay nhau khi anh phải

về nước cùng đồng đội Lúc yêu nhau, cả hai người đều đã lường trước được tìnhhuống này, nhưng không hiểu sao ngày đón nhận, họ đều choáng váng Trắng đêmđộng viên, an ủi nhau sau khi biên giới hoàn toàn yên ổn, Việt sẽ lại trở về chiến trườngxưa chính thức xin phép gia đình để cưới Chăn – Thon Và rồi như thế anh đi

Trong chuyến xe chở đầy những người lính Việt Nam rời Campuchia hôm ấy, nhiều lẫnViệt cố nhoài mình ra khỏi đồng đội để nhìn theo bóng dáng người con gái đang cầmchiếc khăn tay kỷ vật lập bập chạy theo giữa cơn mưa mùa xối xả, mải miết nhìn theo

mà ngã dúi dụi xuống mặt đường, mình bê bết bùn đất Trong lần chia ly đau đớn ấy,

có ngàn lần nằm mơ Việt cũng không nghĩ rằng sẽ có cuộc hạnh ngộ cảm động trênchính quê hương mình chỉ sau đó mấy chục ngày trời Nhưng điều ấy dẫu chưa kịp đivào giấc mơ dai dẳng thì đã có thực ở đời thường khi Chăn – Thon sang Việt Nam tìmngười yêu

bị lên đường về nước

Trang 4

Vậy là, chẳng kịp chuẩn bị hành lý tư trang, chị bỏ ngang công việc của một cô nuôidạy trẻ, mặc cho bố mẹ rồi anh chị ra sức phản đối, can ngăn chị vẫn quyết tâm lênđường Nghĩ lại điều này, Chăn – Thon cho biết, đến bây giờ chị cũng không hiểu nổi

vì sao ngày đó lại táo bạo đến như vậy, có lẽ chỉ có tiếng gọi thiêng liêng của tình yêumới giúp cho một cô gái mảnh mai dám làm điều đó Hơn 20 tuổi đầu nhưng Chăn –Thon lại chưa từng bước ra khỏi cái tỉnh Kapong Thom nhỏ bé ấy, huống chi nghĩ đếnchuyện đi đến một nước khác Nhưng rồi tình yêu đã chỉ lối cho đôi chân chị giục bước

và tiếp thêm nghị lực cho cuộc hành trình dằng dặc dài đúng 31 ngày đêm của cô gáitrẻ

Sau khi lặn lội sang được thành phố Sài Gòn, anh lính trẻ đi cùng đành phải chia tay chị

vì quê anh ở mãi Kiên Giang Vậy là từ đấy, một mình chị phải tự lần mò đường về HàTĩnh Cũng có một điều khá may mắn là trong suốt thời gian gần nhau, anh Việt đã dạycho chị những câu giao tiếp cơ bản của tiếng Việt nên chị đã không gặp phải quá nhiềubất đồng trong ngôn ngữ Tại đây, chị lên chuyến tàu Bắc Nam và đáng lẽ sẽ đáp lại ở

ga Vinh nhưng chẳng hiểu sao chị lại chạy tuột ra Hà Nội Lại thêm một lần nữa chịphải đáp tàu quay trở về Nghệ An Cuộc hành trình từ Sài Gòn về Nghệ An gian nanbao nhiêu thì chặng đường từ thị xã Vinh vào Kỳ Anh lại lại lận đận bấy nhiêu Vừa đi

bộ, vừa đi xe đò, có lúc mệt quá vẫy xe xin đi nhờ mãi đến gần một tuần chị mới đặtchân đến thị trấn Kỳ Anh và sau đó là xã Kỳ Thịnh, quê hương của anh Phan TrọngViệt

Khỏi phải nói, cuộc gặp lần này bất ngờ và cảm động biết nhường nào Trong niềm vuiquá lớn của buổi tao ngộ, có cả niềm hạnh phúc xen lẫn sự đắng cay, tủi nhục Hơn mộttháng ròng quăng quật với hành trình mệt mỏi, cô gái Campuchia xinh xắn và trắng trẻongày nào nay đã trở nên gầy gò, đem đúa nên trong mắt người nhà của Việt lúc ấy,Chăn – Thon không mấy ấn tượng Thậm chí, việc một cô gái bỏ gia đình, việc làm và

cả quê hương để “theo trai” trong thời điểm lúc bấy giờ là không thể chấp nhận được.Chính vì vậy, mẹ chồng phản đối ra mặt Tình thế buộc Việt phải đưa Chăn Thon trở lạithị trấn Kỳ Anh và nhờ nhà một người bạn để cho chị lánh nạn, còn anh thì ra sứcthuyết phục để gia đình chấp nhận Chăn – Thon Trầy trật mãi, cuối cùng một đám cướibuồn nhất xã cũng được tổ chức, không mâm cao cỗ đầy, cũng không có váy cưới côdâu, tất thảy chỉ là một buổi lễ báo công nho nhỏ Sau phút buồn tủi của người con gái

xa quê, Chăn – Thon sớm tìm được niềm vui trở lại khi anh chị đưa nhau về dựng túplều tranh vùng ven thị trấn để mưu sinh Anh Phan Trọng Việt sau đó được nhận vàolàm ở công ty lương thực, còn Xoai – Chăn – Thon thì mở quán cà phê Cuộc sống êmđềm cứ thế trôi đi, và câu chuyện tình đẹp như cổ tích giữa một cô gái Campuchia lấychồng ngoại quốc cũng được biết đến và lưu truyền ở huyện Kỳ Anh từ dạo đó

Dung dị hạnh phúc đời thường

Đã 24 năm rồi kể từ ngày anh chị viết nên câu chuyện tình yêu cảm động đó Quán càphê Chăn Thon ở phố núi Kỳ Anh vẫn còn, nhưng dường như họ để vậy là để muốn lưugiữ kỷ niệm của một thời là chính chứ không vì mục đích kinh doanh Bây giờ họ đãxây dựng một căn nhà 3 tầng to đẹp nhất nhì khu phố Hưng Lợi ở thị trấn Kỳ Anh Thếnhưng, theo chị thì tài sản đáng quý nhất, cũng là hoa thơm trái ngọt của tình yêu ấy là

3 đứa con, hai gái một trai đều ngoan hiền chính là phần thưởng cao quý nhất mà anhchị có được Đứa đầu hiện đang theo học một trường đại học ở Hà Nội, đứa tiếp theochuẩn bị tiếp bước chị và thằng cu nhỏ đang học lớp 6 Từ lúc sang Việt Nam làm dâuđến nay, chị cùng chồng con đã 3 lần về lại Campuchia để thăm bố mẹ và anh chị em

Trang 5

Lần mới đây nhất là năm 2009, thấy con gái, con rể cũng như các cháu đều mạnh khỏe,thành đạt nên bố mẹ chị cũng vui lắm Trải qua bao sóng gió trầm luân, Chăn – Thonbây giờ không còn gặp bất cứ trở ngại gì trong cuộc sống thường nhật, kể cả ngôn ngữlẫn phong tục tập quán Chị không hối tiếc với sự lựa chọn có phần táo bạo và mạohiểm trên con đường đi tìm hạnh phúc của thời trẻ, ngược lại Xoai – Chăn – Thon luôncười mãn nguyện vì sự táo bạo đó của chính mình.

Tĩnh Nhi

Cô dâu Việt và cổ tích Tấm Cám trên đất nước Hàn Quốc

“Mọi người vẫn thấy cô dâu Việt Nam qua các phương tiện thông tin đại chúng thường là các trường hợp khó khăn hay trong những hoàn cảnh đáng tiếc Nhưng tôi mong muốn mọi người thấy rằng cô dâu Việt cũng có thể có cuộc sống bình thường hạnh phúc, và chúng tôi cũng không thua kém gì các bà mẹ Hàn Quốc khác trong việc nuôi dạy con cái” – Đó là lời thổ lộ của Đỗ Cẩm Dương, một cô dâu Việt sau khi đoạt giải thưởng khuyến khích đặc biệt của cuộc thi Người lớn kể chuyện thiếu nhi lần thứ 11 tại xứ sở Kim Chi

Con đường đi đến thành công

Tháng 5 năm 2008, lần thứ 11 cuộc thi Người lớn kể chuyện thiếu nhi do Hội vì trẻ em(Sekdong) bảo trợ được diễn ra Trong số hơn 100 người dự thi, người ta không khó để

có thể nhận ra sự đặc biệt của cái tên Đỗ Cẩm Dương và truyện cổ tích Tấm Cám đượcđăng ký giữa muôn vàn câu chuyện khác của trẻ em Hàn Quốc Và khi người con gáiViệt Nam ấy đứng lên sân khấu để thể hiện phần thi của mình, có rất nhiều người ngồi

ở dưới hồi hộp và chờ đợi bởi họ biết để tham dự cuộc thi này, Đỗ Cẩm Dương đã nỗlực hết mình trong cuộc sống

Bảy năm về trước, cô gái trẻ lúc ấy mới 22 tuổi rời quê hương – thành phố cảng HảiPhòng để theo người chồng hơn mình tới 17 tuổi về sống tại Bucheon Hàn Quốc Cũng

Trang 6

giống như nhiều cô dâu Việt sang Hàn Quốc, Đỗ Cẩm Dương không biết tiếng Hàn nênviệc giao tiếp của cô lúc đầu gặp rất nhiều khó khăn Cuộc sống bận rộn hơn khi hainăm liên tiếp sau đó Đỗ Cẩm Dương sinh hạ một cô con gái và một cậu con trai Người

ta vẫn thường nói so với việc nuôi hai đứa trẻ sinh đôi thì việc nuôi hai chị em sát nhaunhư vậy còn vất vả hơn nhiều Cuộc sống bận rộn với hai con nhỏ khiến người mẹ trẻ

ấy không có thời gian để học thêm nhiều về tiếng Hàn Đỗ Cẩm Dương chủ yếu họcqua những người thân trong gia đình và bạn bè hàng xóm chứ không có thời gian thamgia chính thức một lớp học nào cả Nhưng chính hai con của mình cũng là động lực lớnnhất để bốn năm sau đó, khi các con đủ tuổi đi nhà trẻ, Đỗ Cẩm Dương quyết tâm theohọc tiếng Hàn tại Hội phúc lợi Bucheon

Khi bước chân đến Hội phúc lợi, Đỗ Cẩm Dương mang một suy nghĩ: phải học tốttiếng Hàn để các con không cảm thấy sự khác biệt giữa mẹ chúng và những người mẹkhác ở nơi đây, để có thể dạy dôc các con tốt hơn trong cuộc sống Hai năm học tiếngHàn Quốc tại đây, Đỗ Cẩm Dương tiếp thu rất tốt và vốn tiếng Hàn của cô được nângcao rất nhanh Tại Hội phúc lợi, ngoài lớp học tiếng Hàn dành cho các bà mẹ từ cácnước khác trên thế giới tới Hàn Quốc định cư còn có rất nhiều hoạt động khác nhằmnâng cao vốn kiến thức về văn hóa và đời sống giúp họ có thích ứng với cuộc sốngnhanh hơn Khi tiếng Hàn của mình đã có được số vốn nhất định, Đỗ Cẩm Dương cómong muốn tham gia vào lớp học Mẹ kể con nghe của trung tâm Dường như tất cả cáchoạt động của cô đều không rời khỏi mục đích dành những gì tốt nhất cho các con củamình, bởi Đỗ Cẩm Dương muốn tự mình có thể kể cho con không những câu chuyện cổtích của Hàn Quốc, mà còn có thể cho các con biết đến cả những câu chuyện gắn vớithời thơ ấu của mình tại Việt Nam, điều mà không phải bà mẹ Việt Nam nào trên đấtnước Hàn Quốc cũng có thể làm tốt được Nung nấu mong muốn tuyệt vời ấy, Đỗ CẩmDương tham gia lớp học kể chuyện của Hội phúc lợi được 6 tháng và trở thành mộttrong những học sinh xuất sắc của lớp học Có lẽ phải kể đến cả nền văn hóa Việt Namvới những câu chuyện sống động trong ký ức tuổi thơ của mình đã góp phần rất nhiềutrong việc cảm nhận và giúp Đỗ Cẩm Dương dễ dàng hơn trong việc truyền tải nộidung qua ngữ điệu dù phần phát âm chưa thật chuẩn xác như một bà mẹ Hàn Quốc đíchthực Cũng có thể nói Đỗ Cẩm Dương còn gửi gắm vào mỗi câu chuyện cô học được cảtình yêu thương và mong muốn nhanh chóng được tự mình kể những câu chuyện ấycho hai đứa con bé bỏng của mình nên những tiến bộ vượt bậc của cô trong lớp học làđiều không khó để nhận thấy

Trang 7

Lớp học kể chuyện của Hội phúc lợi được giảng dạy bởi giáo sư Lee Song Eun, hiện làgiảng viên đại học Bucheon Giáo sư Lee đã động viên Đỗ Cẩm Dương tham gia cuộcthi “Người lớn kể chuyện thiếu nhi” sắp được diễn ra năm đó Đỗ Cẩm Dương, dù làmột học viên xuất sắc của lớp học, nhưng cô vẫn chưa đủ tự tin với vốn tiếng Hàn mớiđược trau dồi chưa đầy 2 năm, cũng như chưa thể nghĩ rằng mình có thể đứng trên mộtsân khấu của một cuộc thi sử dụng tiếng Hàn mà các thí sinh đều là những người HànQuốc Ấy thế nhưng giáo sư Lee đã nói với cô rằng: “ Cuộc thi này không chỉ là cơ hội

để cho em có thể khẳng định mình trong vai trò của một người mẹ, mà còn là cơ hội rấtlớn để trau dồi về ngữ pháp và sẽ giúp đỡ rất nhiều cho việc học tiếng Hàn của em”Nghe được lời khuyên ấy của giáo sư, Đỗ Cẩm Dương đã ghi tên mình vào danh sáchcác thí sinh dự thi và dành một tháng để luyện tập chuẩn bị cho cuộc thi dưới sự giúp

đỡ của giáo sư Lee và một số thành viên trong nhóm tình nguyện của trung tâm

Để đến với cuộc thi, Đỗ Cẩm Dương đã lựa chọn truyện Tấm Cám bởi đây là một câutruyện cổ tích mà không người Việt Nam nào là không biết đến Cũng bởi diễn biến vànội dung của câu truyện khá giống với các câu truyện cổ tích của Hàn Quốc nên rất dễ

để mọi người hiểu và yêu thích Việc học xuất sắc là một chuyện, còn tiến đến dự thimột cuộc thi của người Hàn Quốc lại là một chuyện khác Đỗ Cẩm Dương phải bắt đầuluyện tập sửa từng những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong cách phát âm Ví dụ như đôi lúc

cô gái Hải Phòng ấy do đặc thù tiếng địa phương mình vẫn nhầm lẫn giữa hai âm L và

N, đó cũng là cách đọc hai phụ âm trong tiếng Hàn nên phát âm đúng là một việc rấtquan trọng Ngoài ra, Đỗ Cẩm Dương còn phải học thuộc hết nội dung cũng như nhớchính xác các ngữ pháp khó trong tiếng Hàn của bản dịch truyện Tấm Cám

Ngày thi sắp đến gần, bất ngờ Đỗ Cẩm Dương bị một tai nạn khiến cô bị bỏng phải vàobệnh viện điều trị Mọi người đều hết sức lo lắng vì dù sức khỏe của cô hồi phục rấtnhanh nhưng thời gian còn rất ít, liệu Đỗ Cẩm Dương có đủ sức để tham gia cuộc thihay không Có người đã khuyên cô hãy để dành cơ hội cho năm sau, lúc mà cô có sự

Trang 8

chuẩn bị tốt hơn về mặt sức khỏe, tinh thần cũng như cả về mặt ngôn ngữ Ấy thếnhưng Đỗ Cẩm Dương không muốn từ bỏ cuộc thi mà cô và mọi người đã cùng nhau

cố gắng trong vài tuần vừa qua Trong một tuần còn lại, bà mẹ trẻ ấy cố gắng miệt màihọc thuộc nội dung truyện bằng tiếng Hàn và cho mọi người thấy một quyết tâm caođộ

Mẹ ơi, mẹ đã kể chuyện hay lắm!

Đó là lời khen ngợi của hai con sau khi mẹ chúng đã hoàn thành bài dự thi trong cuộcthi kể chuyện hôm đó Có lẽ đó là phần thưởng lớn nhất, lớn hơn cả giải thưởng mà ĐỗCẩm Dương nhận được từ cuộc thi, lớn hơn cả những lời khen và cả những thành quảđạt được sau này kể từ cuộc thi “Người lớn kể chuyện thiếu nhi lần thứ 11”

Ngày diễn ra cuộc thi, Đỗ Cẩm Dương là người thứ 14 thể hiện phần dự thi của mình.Bước lên sân khấu với chiếc áo dài màu xanh dương, đúng với ý nghĩa của tên mình, côgái đến từ Việt Nam ấy gây được ấn tượng mạnh với những người có mặt tại cuộc thi

Đỗ Cẩm Dương chưa bao giờ nói trước một đám đông lớn như vậy, cũng như chưatừng dự một cuộc thi nào cả Trước khi đến với cuộc thi này, cô cũng không ngờ rằngđây là một cuộc thi có quy mô lớn và nhiều người dự thi đến thế Đỗ Cẩm Dương cảmthấy tay mình run rẩy khi cầm micro lên và cất tiếng giới thiệu về bản thân Khi cô giớithiệu mình là người đến từ Việt Nam, cả khán phòng đều ồ lên và vỗ tay cổ vũ Đúnglúc đó, cô nhìn thấy hai con của mình cùng với giáo sư Lee và mọi người trong Hộiphúc lợi đang ngồi ở dưới Đỗ Cẩm Dương như lấy lại được sự tự tin và mỉm cườihoàn thành bài thi kể chuyện Tấm Cám của mình trong vòng 5 phút dưới sự cổ vũ nhiệttình của khán giả

Cuộc thi năm ấy kết thúc với một giải khuyến khích đặc biệt dành cho Đỗ Cẩm Dương

Cô đã khẳng định được sự cố gắng của mình trong việc nỗ lực học tập và thích nghi với

Trang 9

cuộc sống tại Hàn Quốc Sau cuộc thi, Đỗ Cẩm Dương đã tâm sự rằng: “Em đến vớicuộc thi này vì các con của mình và vì các bà mẹ Việt Nam khác Em muốn mọi ngườithấy rằng dù là người nước ngoài nhưng những bà mẹ Việt Nam sống tại đây cũng cókhả năng chăm sóc con cái tốt như các bà mẹ bản xứ”.

Sau cuộc thi, Đỗ Cẩm Dương hoàn thành khóa học kể chuyện tại Hội phúc lợi và trởthành một cô giáo dạy cho các thế hệ học trò sau đó bằng chính những kinh nghiệm củamình Cô cũng được mời tham gia rất nhiều buổi kể chuyện tại nhiều nơi khác nhau bởi

dù tiếng Hàn Quốc của Đỗ Cẩm Dương chưa thực sự hoàn hảo nhưng trên hết ngườinghe cảm nhận được tình cảm cô gửi gắm vào mỗi câu chuyện cô thể hiện và hơn nữa,mọi người đều có thể cảm nhận một nét văn hóa tuy mới mẻ nhưng lại có phần gần gũivới văn hóa của Hàn Quốc qua các câu truyện cổ tích của Việt Nam Hiện nay Đỗ CẩmDương cũng tích cực tham gia các hoạt động của các tổ chức Đa văn hóa Mỗi thángmột lần, cô đến gặp các cặp vợ chồng Việt Nam mới sang sinh sống tại Hàn Quốc đểgiúp đỡ họ về các thông tin liên quan đến cuộc sống mới tại nơi đây, trao đổi thêm vềcách giáo dục và nuôi dạy con cái Bởi hơn ai hết, cô rất hiểu những khó khăn khi bắtđầu một cuộc sống mới tại một đất nước xa lạ Đỗ Cẩm Dương cũng muốn truyền lạiniềm say mê trong việc học ngôn ngữ Hàn Quốc dù khi mới đến đây, cô đã gặp rấtnhiều khó khăn nhất là những lúc đưa các con tới bệnh viện và cả những khó khăntrong sự khác biệt về phong tục sống

Trong lớp học của mình, Đỗ Cẩm Dương luôn bắt đầu một khóa học mới bằng lời nhắnnhủ: “Chúng ta là những người đến từ những đất nước khác nên phong tục và cáchsống đều rất khác, nhưng nếu chúng ta không ngừng cố gắng và nỗ lực, chúng ta đều cókhả năng nuôi dạy con cái rất tốt” Đó không phải là lời nói suông, vì chính bà mẹ đến

từ Việt Nam ấy cũng đã và đang nỗ lực hết mình để có nhiều điều tốt đẹp nhất dànhcho hai con của mình

Những điều rớm lệ trong chuyện tình buồn

Chiến tranh đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng, để lại cho đời sau biết bao hậu quả đau lòng Người thương binh Trần Minh Thuận là một tiêu biểu của người phải gánh chịu hậu quả đau đớn của chiến tranh Nhưng cũng từ những đau đớn ấy, xuất hiện những tình yêu đẹp đẽ, không tính toán.

Sẽ cùng anh đi đến tận nơi góc biển chân trời.

Đến thăm gia đình ông Trần Minh Thuận (thôn Hồng Phong, Đông Quang, ĐôngHưng, Thái Bình) vào một ngày trời sụt sùi mưa Ngôi nhà ông chẳng có gì đáng giá,chỉ có sự thông cảm, thấu hiểu và những di họa của chiến tranh đã làm những thànhviên mệt mỏi Câu chuyện về ông Thuận, với hai chị em họ Vũ, nhà ngay bên cạnh làcâu chuyện tình đầy đau khổ, nước mắt và cảm động Dù đã nhiều tuổi, là thương binh

¼, ông Thuận chỉ còn chuyện tình yêu đó là thứ tài sản quý giá và niềm tự hào nhất củacuộc đời mình

Trang 10

Ngày nhỏ, Trần Minh Thuận và cô gái nhà sát vách Vũ Thị Rần rất thân với nhau Đichơi đâu cũng có nhau, kể cả những buổi trưa bêu nắng, tát giòn bắt cá, chăn trâu…Khi cả hai ở tuổi thanh niên, những đêm dưới ánh trăng quê, họ đã thề non hẹn biển saunày sẽ kết thành đôi Hai ra đình rất tán thành mối lương duyên của đôi bạn trẻ Rồinhững đêm chèo diễn ở đình, họ cùng đi hát, cùng đắm say với những chiếu chèo đặcsản của vùng quê Thái Bình Gác lại chuyện tình yêu đôi lứa, Rần bùi ngùi tiễn ngườiyêu lên đường làm nhiệm vụ khi chiến tranh ác liệt nổ ra Chí trai trước cảnh nước nhàthời nạn xâm lăng, Thuận cũng như bao nhiêu trai tráng khác, mong muốn góp sứcmình để bảo vệ quê hương Ông Trần Minh Thuận kể: “Độ đó, chúng tôi quyến luyếnnhau lắm, chẳng đứa nào nỡ xa nhau Nhưng phải vuốt nước mắt để ra đi Chỉ sau mấyngày hai gia đình tổ chức hỏi nhỏ, tôi phải lên đường Tôi được điều động vào đơn vịtrinh sát C71, Binh đoàn 559 rồi vào chiến trường phía Nam Quảng Trị, nơi khốc liệtnhất thời bấy giờ Nhiều năm trời làm lính trinh sát, ngang dọc dải miền Trung, Tôi tậnmắt chứng kiến không biết bao nhiêu đồng đội đã tưới máu cho mảnh đất xác xơ bởibom đạn cày xới ấy Nhưng càng thấy cảnh đó thì càng phải hăng hái, dũng cảm, quyếtkhông lùi bước”.

Vào năm 1971, trong một lần đi làm nhiệm vụ ở huyện Hướng Hóa (Quảng Trị), tổtrinh sát vấp phải mìn của địch Mìn nổ, Thuận ngất đi và sau đó được đồng đội pháthiện, đưa về cứu chữa Một tuần sau tỉnh dậy, Thuận chỉ thấy xung quanh tối om, sờlên đầu thấy quấn băng kín mít Hai mắt nhức tấy khủng khiếp, vô cảm Minh Thuận làngười nhạy cảm đã hiểu là có chuyện chẳng lành đã xảy ra với mình Hay nghiệt ngãhơn, chàng nghĩ mình sẽ vĩnh viễn mất đi đôi mắt

Những ngày ở Trung tâm điều dưỡng thương binh, người mà Minh Thuận nghĩ tớinhiều nhất là người con gái nơi quê nhà mà mình đã yêu thương, thề thốt Lòng chàngtrai quặn đau, nghĩ thương người con gái quê nghèo bơ vơ đợi chờ mình trở về Mà bảnthân thì bị mù lòa Cuối cùng, Minh Thuận đã nhờ đồng đội viết thư, gửi về quê cho

Trang 11

người yêu nhưng không cho biết địa chỉ Thư có đoạn: “…Anh bây giờ đã trở thành người tàn phế, mất đi hai con mắt Đến bản thân cũng không tự lo cho mình được, làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho em! Ở quê nhà, em gặp ai hợp thì hãy cưới Không phải đợi anh nữa…”

Minh Thuận nghĩ rằng, không để địa chỉ thì người yêu sẽ không tìm được, rồi sẽ quênmình đi Nhưng sau khi gửi thư chưa đầy một tháng, thì người yêu đã đến tìm Đầu tiên

là mùi hương thoang thoảng từ người con gái tỏa ra, rất quen thuộc Phải đến khi ngườiyêu lên tiếng, chàng trai mới thốt lên, nhận ra đó là người con gái nơi thôn quê đã tìmđược mình Toàn thân Minh Thuận run lên, rồi hỏi lại: “Em đúng là Rần đấy ư, em đãtìm được đến đây ư?” Rần ôm lấy người yêu mà thổn thức: “Đúng rồi, em đây, Rầncủa anh đây mà Sao ra nông nỗi này!”

Hai người cứ ôm nhau trong nước mắt

Minh Thuận và người em gái của Vũ Thị Rần kể rằng, khi hay tin Thuận bị trúng mìn,mất đôi mắt, mất 90% sức khỏe, Rần đã đau đớn đến tiều tụy, như người mất hồn Khitĩnh tâm lại, Rần đã tự nhủ: “Dù chưa cưới, nhưng đã coi nhau là vợ chồng Bằng mọicách phải tìm được Thuận” Thế là, Vũ Thị Rần đã đi tìm người yêu ở một số trung tâmđiều dưỡng ở Quảng Bình, Nghệ An, Thanh Hóa và đã tìm thấy người yêu tại ThanhHóa

Mặc cảm trước thân thể tàn phế, Minh Thuận không muốn người yêu khổ vì mình, màhãy tìm hạnh phúc với một người đàn ông khác Nhưng Rần vẫn quyết không rời ngườiyêu, lại theo “anh ấy” đi điều trị ở một số trung tâm điều dưỡng, Viện Quân y 108… vàbảo rằng, sẽ cùng người yêu đi bất kể nơi đâu, đến chân trời góc biển, để phục hồi sứckhỏe cho Thuận

Nỗi đau đời thường

Trang 12

Vơ ̣ chồng ông Trần Minh Thuâ ̣n bây giờ

Cuối năm 1973, hai người đưa nhau về quê và Rần đã thực hiện lời hứa với MinhThuận Hai người làm đám cưới trong sự đùm bọc của gia đình, đồng đội Tuy giản đơnnhưng lại rất vui vẻ Rần mang thai, sau khi đất nước giải phóng, tháng 5/1974 sinh contrai, nhưng dị dạng Những gì người ta nhìn thấy ở đứa trẻ sơ sinh là một sinh vật datrắng bệch, tóc vàng, hai mắt lồi ra, xanh lè, mũi lại đỏ hoe, mình mẩy mọc đầy lônglá… Minh Thuận buồn đâu khôn tả, mới ngộ ra là mình đã nhiễm chất độc da camtrong thời gian làm trinh sát ở chiến trường Đứa bé sống được hai năm thì mất Lòngngười cựu binh không nản, đã động viên vợ có mang và sinh con trai, nhưng cũng dịdạng như trước, hai người đặt tên là Trần Văn Tộ Cứ nghĩ nếu sinh thêm, trời sẽthương ban cho đứa con lành lặn để làm chỗ dựa, hai người tiếp tục sinh hai con làTrần Văn Tiện và Trần Thị Điệp Tiện lành lặn, khỏe mạnh là niềm vui sướng của ông

bà, nhưng đến Điệp thì lại giống anh cả, èo uột, yếu ớt, lúc thì khóc sướt mướt, khi lạicười phá lên, rồi lăn đùng ngã ngửa, sùi bọt mép…

Hai vợ chồng cần mẫn, chăm con trong nỗi đau và tủi thân, nhưng chẳng thể nào bỏđược Bà Rần phải lặn lội, làm đủ việc để kiếm miếng ăn cho năm người Quanh nămquần quật, cày thuê cuốc mướn, mò tôm bắt ốc làm sức bà kiệt quệ Có bệnh mà cũngphải nhắm mắt cho qua vì quá nghèo Thương vợ, ông Thuận cũng cố đan rổ, rá, làmchổi bán ngoài chợ để đỡ đần cho đôi vai trầy trật của người đàn bà tận tụy Cứ nhưthế, đằng đẵng gần 30 năm trời tối mắt tối mũi, sau khi cố gắng xây dựng gia đình chocon trai Trần Văn Tộ thì bà Rần mất vì ung thư Ông Thuận nhớ lại: “Lúc đó, lòng tôiquặn thắt Nghĩ mà thương vô cùng Bà ấy lấy tôi chả được hưởng sung sướng ngàynào, quanh năm vất vả, đến khi con cái lớn được một chút thì mất Đúng vào cuối năm2003”

Cái hậu của một đời

Trang 13

Mất vợ, một mình gà trống nuôi con nhưng đời thương binh Trần Minh Thuận lại bướcsang một trang mới, vì có người đàn bà nhân hậu chịu làm vợ mình.

Người đàn bà nhân hậu đó là bà Vũ Thị Xuân, em gái bà Rần nhưng tính cách hai chị

em hiền dịu như nhau Tuổi đôi mươi, bà Xuân lập gia đình và theo chồng lên ĐiệnBiên làm ăn Hai người sinh được một cô con gái rồi ông chồng bị bệnh mất, trước khi

bà Rần mất một năm Chưa dứt tang chồng, bà Xuân lặn lội về quê chăm sóc chị gái,rồi chịu tang chị Suốt thời gian chừng hơn hai tháng chị gái ốm nặng, bà Xuân mộtthân một mình túc trực bên người chị Trước khi mất, bà Rần trăng trối lại cho em gái:

“Chồng em mất rồi, chị cũng chẳng sống được bao lâu nữa Anh ấy và các cháu tộinghiệp lắm Thôi thì, chị nhờ em chăm sóc anh và các cháu, để cho bố con anh ấy đỡtủi, chị ra đi mới nhắm mắt được Thôi thì, sảy cha còn chú, sảy mẹ bú dì…” Bà Xuângật đầu đồng ý

Sau đám tang chị, bà Xuân đã bán vườn, đất đai đem con gái về Thái Bình để làm trònlời hứa với chị Thấy căn nhà của anh rể dột nát, lại mù lòa trông hai đứa con tậtnguyền, lòng bà nghẹn lại Bà đã quyết định thay chị chăm sóc mái ấm còn nhiềukhiếm khuyết, mặc cho thiên hạ có nhiều người dị nghị Ngày hai người về sống vớinhau, gia đình làm mấy mâm cơm mời họ hàng Rất nhiều người cảm thông, thươngcho thân phận, cho những con người bất hạnh Nay lại bấu víu, nương tựa vào nhau,làm thành một gia đình và làm nên một câu chuyện cảm động Nhắc về những chuyện

đã qua, bà Xuân tâm sự: “Tôi và anh kết hợp làm một gia đình, thứ nhất là vì lời hứavới chị Sau đó là để đỡ chịu cảnh nuôi con một mình Con gái tôi có cha, các cháu tôi

có mẹ Tôi lại có thể chăm sóc anh ấy và cáng đáng công việc Khi bán vườn ở ĐiệnBiên, nhiều người nghĩ tôi về quê, chắc phải lấy chồng giàu có lắm Thực tình thì đâuphải thế”

Ông Thuận vô cùng cảm động trước tấm lòng ân nghĩa và tình thương của người vợmới Ông bảo, đó cũng coi như một may mắn lớn của cuộc đời bất hạnh Trước đó, cóngười chị lấy con trai ông – Trần Văn Tộ – chàng trai dị hình dị dạng cũng là một niềmvui, một sự ân nghĩa tưởng như không bao giờ xảy ra Chị Vũ Thị Tâm, ở cùng xã, cáchnhà ông Thuận chừng 3km Qua một bà mai mối, chị Tâm hiền lành tốt bụng đã chịulấy anh Tộ Chị Tâm biết anh Tộ từ lâu, nhưng lúc đầu bà mối đặt vấn đề, chị cứ lắcđầu quầy quậy Vì chị khỏe mạnh, lành lặn, có bệnh tật gì đâu Qua nhiều lần tiếp xúc,chị lại thấy anh Tộ thật thà, hiền lành thế là gật đầu đồng ý Khi Tâm quyết định lấy

Tộ, dân làng dị nghị nhiều lắm Có người còn bảo chị điên, đâm đầu vào một chỗkhông có tương lai Ngày cưới, đám cưới của anh Tộ có thể nói là một đám cưới miềnquê đông nhất cả nước Không có cỗ bàn linh đình, nhưng khi đưa dâu, người dân trongmấy làng trong xã đến chúc mừng đến chật sân nhà, đứng đầy ngõ, đầy đường ÔngThuận kể lại rằng, ngày đó, trong lễ đón dâu, cô dâu chú rể đi đến nhà ông rồi, mànhững người đoạn cuối đoàn rước vẫn ở nhà gái Đến nay, vợ chồng anh Tộ đã có cháutrai khỏe mạnh lên 7, rất thông minh, hiếu động Ông Thuận cũng đã có cháu đích tôn,khỏi tủi hổ với dân làng

Mấy năm sau ngày anh Tộ cưới vợ, anh con trai thứ hai là Trần Văn Tiện cũng xâydựng gia đình với cô gái xứ Nghệ Hồ Thị Nghĩa Để lấy được anh Tiện, chị Nghĩa cũngphải đấu tranh rất khổ sở với gia đình, để về làm dâu một gia đình nhiều thiệt thòi Giờ

vợ chồng Tiện vừa làm ruộng, vừa làm hàn xì để kiếm sống, nuôi con

Trang 14

Ba bố con ông Thuận đã có người “nâng khăn sửa túi”, là một điều kỳ diệu và đẹp Họquây quần sống bên nhau, đùm bọc nhau giữa xóm làng bình yên quê lúa Câu chuyệncủa họ sẽ mãi mãi được ghi nhớ trong tâm khảm của người dân và những người yêumến Họ đã chứng minh một điều, rằng tình yêu đẹp là có thật trên đời.

Chuyê ̣n tình kỳ la ̣ của mô ̣t nữ thương binh mất hai tay

Chị Trần Thị Hồng, thương binh nặng 1/4 ở Trung tâm điều dưỡng Thương binh Thuận Thành, Bắc Ninh được nhiều người biết đến không chỉ vì chị có giọng ca vàng đã từng đoạt nhiều giải thưởng trong các kỳ liên hoan giọng hát thương- bệnh binh, mà chị còn được biết đến bởi có một nghị lực phi thường vượt lên thương tật đau đớn để có một mối tình lãng mạn, đẹp và sâu nặng như câu chuyện

cổ tích giữa đời thường Vợ chồng người nữ thương binh nặng này đã tạo lập cuộc sống gia đình ấm no, hạnh phúc, nuôi dưỡng con cái thành đạt, khiến ai nghe cũng

phải cảm động và khâm phục

Chị Hồng sinh năm 1943, quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh Những năm 1963-1964, chị đangtheo học cấp 3 Trường Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An, do chiến tranh ác liệt,chị đành gác lại chuyện học hành, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, hăng háitham gia Thanh niên xung phong đi mở đường Trường Sơn Ngày ra đi, chị chỉ mongmuốn đóng góp sức lực nhỏ bé của mình cho công cuộc đấu tranh giành hoà bình chođất nước Chị cùng hàng trăm nữ thanh niên xung phong khác san rừng, bạt núi mởđường cho xe bộ đội chạy, theo sát từng trận đánh cứu giúp bộ đội bị thương và đưa vềnơi an toàn Chiến tranh bắn phá dữ dội, chị Hồng đã cùng đồng đội vững vàng taycuốc, tay xẻng bảo vệ tuyến đường huyết mạch

Chi ̣ Trần Thi ̣ Hồng

Trang 15

Chiến dịch Mậu Thân năm 1968, chị bị thương trong một trận bom của địch bất ngờdội xuống đúng cung đường mà đơn vị chị đang san lấp Chị ngất đi và được đồng độiđưa đi cấp cứu ở viện 12, Binh trạm 12, lúc tỉnh dậy thấy đôi cánh tay không còn, chịkhóc suốt mấy ngày liền vì không được cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu ở chiếntrường Nhưng được chị em đồng đội động viên, chia sẻ, nhất là người yêu, người đồnghương của chị – anh Hoàng Văn Uyên, quê Kỳ Phương, Kỳ Anh, Hà Tĩnh đã giúp chịsớm vượt qua đau thương, mất mát, ổn định tinh thần.

Chị kể, anh hơn chị 1 tuổi, nhập ngũ năm 1962, về Binh trạm 12 ở miền tây QuảngBình với nhiệm vụ tham mưu cầu đường Những năm tháng chiến tranh, anh gắn bó vớicung đường Trường Sơn đoạn từ đèo Mụ Giạ đến dốc Đá Đẽo Hàng ngày anh thườngthực hiện nhiệm vụ là đi quan sát đường để điều phối các lực lượng sửa chữa, đảm bảocho giao thông thông suốt ra tiền tuyến Anh đã gặp chị trong một lần đi kiểm trađường Sau đó, anh thường qua thăm chị và tình yêu hai người nảy nở, trở thành nguồnđộng viên để hai người vượt qua mọi khó khăn, hoàn thành nhiệm vụ Thời chiến, tìnhyêu của 2 người gặp nhau lần nào cũng vội Vậy mà, tình yêu ấy rất sâu nặng…

Ngày chị chuyển ra Bắc để tiếp tục điều trị thương tật, anh Uyên đã đến thăm và hứavới chị: “Em cứ yên tâm, thế nào anh cũng đưa em về quê thăm mẹ…” khiến chị xúcđộng, nghẹn ngào không nói được thành lời Sau cuộc chia tay ấy, anh tiếp tục chiếnđấu ở Trường Sơn, còn chị được chuyển về Binh đoàn 12, Sư đoàn 559 để điều trị, sau

đó về Trại điều dưỡng thương binh 1 ở Ba Vì Chiến tranh ác liệt, không biết sống chết

ra sao, nhưng lời hứa của anh chị vẫn ấp ủ Trong hoàn cảnh ấy, chuyện tình của haingười tưởng chừng rất mong manh, không có ngày gặp lại Vậy mà, thật bất ngờ, giữanăm 1969, anh Uyên lặn lội ra Bắc tìm gặp chị để thực hiện lời hứa của tình yêu Tuynhiên, khi anh đề nghị xây dựng gia đình cùng chị, thì bị chị từ chối do mặc cảm vớithương tật, hoàn cảnh Chị thực lòng mong anh có được hạnh phúc trọn vẹn với ngườicon gái khác, nên chị bảo với anh rằng: “Em bị thương què quặt, mất cả hai tay, mất92% sức khỏe, không còn làm gì được Anh đi tìm hiểu người khác…” Nhưng anhkhông nghe, mà nhất quyết gắn bó cuộc đời với chị để che chở cho chị, xoa dịu nhữngđau thương, mất mát cho chị Sau nhiều lần anh thuyết phục, động viên, chị đã xoáđược mặc cảm và đồng ý cùng anh về quê làm đám cưới Mẹ của chị Hồng dù thươngcon, mong muốn cho con có một gia đình những cũng can ngăn và thẳng thắn khuyênanh Uyên hãy quên chị Hồng đi và tìm cho mình một hạnh phúc mới có tương lai hơn.Nhưng anh Uyên vẫn kiên tâm khẳng định sẽ cùng chị Hồng đi hết chặng đường đời dùkhó khăn đến đâu… Lúc đã định ngày cưới thì chính quyền xã của chị Hồng lại khôngcho phép vì thiếu giấy xác nhận của đơn vị Thế là anh lại lặn lội về đơn vị xin giấy xácnhận Thậm chí, để khỏi gặp thêm khó khăn vì sợ thêm người ngăn cản tình yêu của 2người, anh Uyên đã giấu gia đình mình tổ chức lễ cưới tại quê chị Hồng

Sau ngày cưới, anh trở về với những cung đường Trường Sơn, còn chị trở ra Bắc tiếptục điều dưỡng Hôn nhân của anh chị lại được đặt vào thử thách mới không dễ gì vượtqua Thời chiến việc liên lạc khó khăn nên có khi phải mấy tháng mới nhận được một láthư Thế rồi, đất nước thống nhất, anh được chuyển ngành, lại về Sở Giao thông vận tảitỉnh Quảng Bình công tác Mãi gần 10 năm sau, anh chị mới được đoàn tụ Đó là vàonăm 1977, anh xin nghỉ việc ở cơ quan, chuyển về ở cùng chị ở Trung tâm điều dưỡngthương binh Thuận Thành, làm công việc sửa xe ba bánh, phục vụ cơm nước chothương binh Tại đây, hạnh phúc của anh chị đã nở hoa, khi 2 cậu con trai Hoàng TiếnNhân và Hoàng Tiến Đức lần lượt ra đời Niềm vui nhưng cũng là thử thách mới vớianh chị Không còn đôi tay, sinh hạ 2 lần quả là quá khó khăn đối với chị, nhưng được

Ngày đăng: 29/10/2013, 13:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w