Trách cha trách mẹ nhà chàng, Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau.. Thi ra mới biết béo gầy, Đến khi cả gió, biết cây cứng mềm.. Làm trai mà chẳng biết suy, Đến khi nghĩ lại, còn gì là t
Trang 1Ca dao tục ngữ khác phần 1
Mình nói dối ta mình hãy còn son,
Ta đi qua ngõ, thấy con mình bò
Con mình những trấu cùng tro,
Ta đi xách nước rửa cho con mình
Con lên ba, cả nhà học nói
Cái cò đi đón cơn mưa,
Tối tăm mù mịt, ai đưa cò về?
Cò về đến gốc cây đề,
Giương cung anh bắn cò về làm chi?
Cò về thăm bá, thăm dì,
Thăm cô xứ Bắc, thăm dì xứ Đông
Trách cha trách mẹ nhà chàng,
Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau
Thực vàng chẳng phải thau đâu,
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng
Nghe lời bạn nói đậm đà,
Chồng em chẳng phải, rứa mà em thương
Ai về đường ấy hôm mai,
Gởi dăm điều nhớ, gởi vài điều thương
Gởi cho đến chiếu, đến giường
Gởi cho đến chốn buồng hương em nằm
Chim ham trái chín ăn xa,
Buồn tình nhớ lại gốc đa muốn về
Muốn sang nhưng ngại vắng thuyền,
Muốn sang bên nớ, nhưng duyên lỡ rồi!
Chèo mau cho thiếp gặp chàng,
Hai ta hiệp lại cho thành một đôi
Đi đâu cho đổ mồ hôi,
Chiếu trải không ngồi, trầu để không ăn Yêu nhau con mắt liếc qua,
Kẻo chúng bạn biết, kẻo cha mẹ ngờ
Trang 2Gần thì chẳng bén duyên cho,
Xa xôi cách mấy lần đò cũng đi
Chàng đi thiếp đứng trông chừng,
Trông sông lai láng, trông rừng, rừng xanh Mong sao anh biến ra tằm,
Em biến ra nong, ta nằm chơi chung
Khi nào cho hợp hai hơi,
Ghé tai nói nhỏ những lời thuỷ chung
Tay cắt tay sao nỡ,
Ruột cắt ruột sao đành
Mấy khi mà gặp bạn lành,
Trách trời vội sáng, tan tành đôi ta
Gừng già, gừng rụi, gừng cay,
Anh hùng càng cực, càng dày nghĩa nhân
Có gió lung, mới biết tùng bá cứng
Có ngọn lửa hừng, mới rõ thức vàng cao
Thi ra mới biết béo gầy,
Đến khi cả gió, biết cây cứng mềm
Làm trai mà chẳng biết suy,
Đến khi nghĩ lại, còn gì là thân
Xem kìa Yên Thái như kia
Giếng sâu chín trượng nước thì trong xanh Đầu chợ Bưởi điếm cầm canh
Người đi kẻ lại như tranh hoạ đồ
Cổng chợ có miếu thờ vua
Đường cái chính xứ lên chùa Thiên Niên…
Trăm hoa đua nở tháng Giêng,
Có bông hoa cải nở riêng tháng Mười Trăm cánh hoa cười,
Trăm nụ hoa nở mùa Xuân sang
Trang 3Đàn con yến trắng, dập dìu đàn ong
Con chim kia sao khéo não nùng!
Cuốc kêu gióng giả như nung dạ sầu
Gió nam hây hẩy ban chiều,
Một đàn bướm trắng dập dìu trên non
Đêm đông trường, nghe vượn ru con,
Vượn hát ru con, cá khe lẩn bóng, chim buồn cỗi cây Con ve kêu ỏng ảnh tiếng chày,
Kìa quân tử trúc, dạ này bâng khuâng
Em như hoa thơm mà mọc góc rừng,
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay!
Đêm đông trường, nghe con vượn cầm canh,
Nghe chim khuyên tổ, nghe anh khuyên nàng
Giàu giữa làng trái duyên khôn ép,
Khó nước người phải kiếp tìm đi
Tiền trăm bạc chục kể chi!
Đầu năm ăn quả thanh yên
Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng
Vì cam cho quít đèo bòng
Vì em nhan sắc, nên lòng nhớ thương
Ớt nào mà ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Vôi nào mà vôi chẳng nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen
Sen xa hồ, sen khô, hồ cạn;
Liễu xa đào, liễu ngả, đào nghiêng
Anh xa em như bến xa thuyền,
Như Thuý Kiều xa Kim Trọng, biết mấy niên cho tái hồi!
Trăng rằng trăng chẳng nguyệt hoa,
Sao trăng chứa Cuội trong nhà hỡi trăng
Hai ta đang nhớ đang thương
Ai về phân quế, rẽ hương cho đành!
Hai ta đang nối dây dài,
Ai cầm dao sắt cắt hai dây lìa!
Trang 4Ngựa hay chẳng quản đường dài,
Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng Sầu chi dạ đó, kêu van!
Sầu em chín chiếc ghe loan chở đầy Đường xa ới hỡi đường xa,
Đem sầu tới bỏ cho ta mà về!
Đấng trượng phu, đừng thù mới đáng Đấng anh hùng, đừng oán mới hay
Gươm linh sút cán còn trành,
Bình hương dẫu bể, miếng sành còn thơm
Gừng già, gừng rụi, gừng cay,
Anh hùng càng cực, càng dày nghĩa nhân
Có gió lung, mới biết tùng bá cứng
Có ngọn lửa hừng, mới rõ thức vàng cao
Thi ra mới biết béo gầy,
Đến khi cả gió, biết cây cứng mềm
Làm trai mà chẳng biết suy,
Đến khi nghĩ lại, còn gì là thân
Trăng rằng trăng chẳng nguyệt hoa,
Sao trăng chứa Cuội trong nhà hỡi trăng Hai ta đang nhớ đang thương
Ai về phân quế, rẽ hương cho đành!
Hai ta đang nối dây dài,
Ai cầm dao sắt cắt hai dây lìa!
Ngựa hay chẳng quản đường dài,
Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng
Sầu chi dạ đó, kêu van!
Sầu em chín chiếc ghe loan chở đầy Đường xa ới hỡi đường xa,
Đem sầu tới bỏ cho ta mà về!
Trang 5Đấng trượng phu, đừng thù mới đáng Đấng anh hùng, đừng oán mới hay
Gươm linh sút cán còn trành,
Bình hương dẫu bể, miếng sành còn thơm
Khăn đào vắt ngọn cành mơ
Mình xuôi đằng ấy, bao giờ mình lên?
- Em xuôi, em lại ngược ngay,
Sầu riêng em để trên này cho anh
Chẳng giậm thì thuyền chẳng đi,
Giậm ra ván nát, thuyền thì long đanh, Đôi ta lên thác xuống ghềnh,
Em ra đứng mũi cho anh chịu sào
Đêm qua nguyệt lặn về tây,
Sự tình kẻ đấy, người đây còn dài… Trúc với mai, mai về trúc nhớ,
Trúc trở về, mai nhớ trúc không?
Bây giờ kẻ Bắc, người Đông,
Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư!
Chồng gì anh, vợ gì tôi
Chẳng qua là cái nợ đời chi đây!
Mỗi người một nợ cầm tay,
Đời xưa nợ vợ, đời nay nợ chồng
Hai ta là bạn thong dong,
Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng Bởi chưng thầy mẹ nói ngang,
Cho nên đũa ngọc, mâm vàng xa nhau Chẳng ham nhà ngói bức bàn,
Trái duyên, coi bẵng một gian chuồng gà
Ba gian nhà rạ loà xoà,
Phải duyên, coi tựa chín toà nhà lim Hỡi cô cắt cỏ đồng mầu!
Chăn trâu cho khéo làm giàu cho cha
Trang 6Giàu thì chia bảy chia ba,
Phận em là gái được là bao nhiêu!
Đã mang lấy cái thân tằm,
Không tơ vương nữa cũng nằm trong tơ Trăng rằm đã tỏ lại tròn,
Củ lang đất cát đã ngon lại bùi
Em gặp anh đây đã khoẻ lại vui
Tam tứ sầu giải hết, mặt tươi như thường
Trầu này têm tối hôm qua,
Giấu cha, giấu mẹ đem ra mời chàng,
Trầu này không phải trầu hàng,
Không bùa, không thuốc, sao chàng không ăn Hay là chê khó chê khăn,
Xin chàng đứng lại mà ăn miếng trầu
Nhạn lạc bầy, nhạn kêu khẳng khoái,
Vượn lìa cành, cầm trái khóc than
Đêm nằm luỵ nhỏ chứa chan,
Tôi nhớ câu tình tứ, tôi băng ngàn tới đây
Đố ai lặn xuống vực sâu,
Mà đo miệng cá, uốn câu cho vừa
Ruộng đồng mặc sức chim bay,
Biển hồ lai láng, mặc bầy cá đua
Trời sanh con mắt là gương,
Người ghét ngó ít, người thương ngó hoài
Đã sinh ra kiếp đàn ông,
Đèo cao núi thẳm sông cùng quản chi
Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng
Trang 7Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ
Con cóc nằm góc bờ ao
Lăm le lại muốn đớp sao trên trời
Em ơi chị bảo em này,
Trứng trọi với đá có ngày vỡ tan
Thuyền đua bè sậy cũng đua,
Thấy rau muống vượt, rau dừa vượt theo
Tranh quyền cướp nước gì đây,
Coi nhau như bát nước đầy là hơn
Chớ thấy áo rách mà cười,
Những giống gà nòi, lông nó lơ thơ,
Áo dài chớ tưởng là sang,
Bởi không áo ngắn phải mang áo dài
Ông cả ngồi trên sạp vàng,
Cả ăn, cả mặc, lại càng cả lo
Ông bếp ngồi trong xó tro,
Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm
Tò vò mày nuôi con nhện,
Đến khi nó lớn nó quện nhau đi
Gió thổi là chổi trời
Thân em như tấm lụa đào,
Dám đâu xé lẻ vuông nào cho ai
Ruộng ai thì nấy đắp bờ,
Duyên ai nấy gặp, đợi chờ uổng công
Áo đen ai nhuộm cho mình,
Cho duyên mình đậm, cho tình anh thương Tóc em dài, em cài hoa lý,
Miệng em cười có ý em thương
Trang 8Sông Tô nước chảy quanh co,
Cầu Đông sương sớm, quán Giò trăng khuya Buồn tình vừa lúc phân chia,
Tiếng ai như đã bên kia hẹn hò
Sông Ngâu, sông Cả, sông Đào,
Ba con sông ấy đổ vào sông Thương
Con sông sâu, nước dọc đò ngang,
Mình về bên ấy, ta sang bên này
Đương cơn nước lớn đò đầy…
Đố ai lặn xuống vực sâu,
Mà đo miệng cá, uốn câu cho vừa
Ruộng đồng mặc sức chim bay,
Biển hồ lai láng, mặc bầy cá đua
Trời sanh con mắt là gương,
Người ghét ngó ít, người thương ngó hoài
Đã sinh ra kiếp đàn ông,
Đèo cao núi thẳm sông cùng quản chi
Râu ông nọ, cắm cằm bà kia
Nước khe đè nước suối
Gió thổi là chổi trời
Thân em như tấm lụa đào,
Dám đâu xé lẻ vuông nào cho ai
Ruộng ai thì nấy đắp bờ,
Duyên ai nấy gặp, đợi chờ uổng công
Áo đen ai nhuộm cho mình,
Cho duyên mình đậm, cho tình anh thương Tóc em dài, em cài hoa lý,
Miệng em cười có ý em thương