Kiếm thuật xuất thân nhập hóa trong “Thần điều lữ-hiệp”, có về như bịa bừa để mua vui người đọc, nhưng có không ít miêu tả, cũng đã vạch gợi được cái hẳn của kiếm gia, đạo của võ thuậ
Trang 1
Ở Phương Đông cổ đại,
kiếm là “cái hồn của võ
hiệp” Khi bản v tu
dưỡng võ học, các bậc võ
lâm cao thỦ không thé
không nói tới kiếm
Tiểu thuyết võ hiệp
Trung Quốc, càng là lấy chữ
kiếm đi đầu Kiếm thuật
xuất thân nhập hóa trong
“Thần điều lữ-hiệp”, có về
như bịa bừa để mua vui
người đọc, nhưng có không
ít miêu tả, cũng đã vạch gợi
được cái hẳn của kiếm gia,
đạo của võ thuật Tỷ như
khi tình cờ qua nai ma bac
cao nhân tiénbdi “kiém ma”
Độc Cô chôn kiếm cầu bại,
Dương Qua đã được thấy
bồn thanh kiếm câu bại của
Độc Cô: Thanh kiếm sử
dụng trước tuôi 20, kiếm
phong tỉnh nhuệ vô song,
cốt lấy cá ben va hung
đữ lầm trạng tương đồng
với cái tuổi trẻ đầy thịnh
khí Thanh kiếm sử dụng
trước tuổi 30, được gọi là
“Tử vi nhuyễn kiếm”, giữa
kiếm phong sắc bên có một
chữ “nhuyễn”, nhấn mạnh
lay tiêu lực thắng đại lực,
lây vô lực chế ngự hữu lực,
lây nhược thắng cường, lấy
nhu khắc cương, so với cải
một mực theo duổi dũng
mãnh của tuôi dưới 20, nó
ao hơn một bậc, Thanh
kiếm sử dụng trước tuổi 40
là “Huyền thiết trọng
kiếm", bên cạnh viết
*Trọng kiếm vô phong, đại
xảo bãi công”, kiếm mà
không lưỡi khéo tới mức
như vụng, điều này lại đã
tiên hơn một nắc so với cái
trò tỉnh xảo của nhuyễn
kiếm, Kiếm dùng sau tuổi
40 chỉ là một thanh gỗ, bên
cạnh có v u tuổi 40,
không còn ứ tại vật thể tre
Ngo^i Sao Vo~ Thua^,t5ø^! 4/2000 - Scanned in
GÁI HỒN -
CỦA VÕ Hiện
đá đều có
thành
Lúc kiếm
nay, thuật đã đến
độ cao mình,
lực đã đạt mức thâm
hậu, dù là gỗ
tre hay vật gì,
đã cầm trong
tay là có thể
chế ngự và
thắng địch Bến thanh kiếm này, không chỉ là đặc trưng cho bốn giai đoạn luyện kiếm, đồng thời còn bao hàm bốn thứ cảnh giới của đạo võ thuật kiếm —
Kỳ thực, kiếm thuật còn
có cái cảnh giới năm tức “Vô kiếm thắng
hữu kiếm chỉ cảnh", Đó là
thứ cảnh giới tối thượn
đều lấy câu triết ngữ này dé
tự răn mình trong sự tu
luyện kiếm pháp Khi kiếm khách giao chiến với địch thủ, nếu tâm để nơi thân
bị kiếm địch chế ngự; tâm
để nơi kiếm mình, tất sẽ bị
kiếm mình chế ngự Nếu
tâm tư không đừng tại nơi
kiếm, tận quên thanh kiến
trong fay, thì tâm có thể
không bị chế ngự bởi kiếm
Ngộ được đạo này thì sẽ
người không, ta không, tay
không, kiếm không đúng
như lời “Đạo đức kinh” nói:
“Người không tranh thì thiên hạ không ai tranh được với người” Như vậy sẽ
nhập tới mọi thứ “đạo” cuá
cảnh giới thanh tịnh vô vi,
vô ngôn g vô trợ , thiên nhân
hợp nhất Việc tụ hành của
các tín đổ đạo vậy, một khi đã đạt tới được
cái cảnh giới tôi cao,
quên hãn di Lao Quan, La
Tô trở lại đứa trẻ ngây thơ
Vô ngông tưởng, vô tạp
niệm, sẽ giải thoát khỏi sự
giá trá tà ác, tự đối lừa
mình Vào lúc này, con
người là của sự thanh tịnh
võ vi, đã hòa nhập và thành
một phân của thiên nhiên
Nêu kiểm sư đã vào tới được
thứ cảnh giới tỉnh thân này, thì họ đã không còn xem kiểm là thứ vũ khí của sự tần phá, mà coi kiếm là cái đạo của trời đất, cái hẳn của
kiếm gia
Đạo của kiếm thuật là
Vậy, có sao đạo của võ thuật lại không phải là vậy?
PHÓ THIÊN TÙNG
Địch từ
Võ lâm Trung Quốc
những món quà khá:
Phương Tấn không
Khi
rong vòng mươi năm nay, nị Phương Tấn Tên anh |:
lưu như Phương Tấn nhưng Đồ Hóa sẽ cố
CAM ON PHƯƠNG TAN
NUING NGAY BA @uA
gười say mê làm báo về võ thuật có lẽ số một l nhà thơ
là Nguyễn Tấn Phương, do yêu thích nhân tình thế thái lần
võ mà anh cùng vợ là chị Thanh Xuân gây dựng cuốn số tay võ thuật, lúc đầu là khế nhỏ, sau đội thành khô A4, tổ chức công tác với thuần những cây bút có tên tuổi, phải nói
đó là một ấn phẩm võ thuật duy nhất trong gần chục năm trời, là
cho những người yêu võ mở mang kiến /
Những cuộc giao lưu võ thuật do Phương Tấn tổ (TPHCM ) luôn đông đảo và vui về,
thức, hâ:
=p tục cộng tác được với NSVT nữa nhưng món ăn tỉnh thần của
người yếu võ không thể thiếu, N§VT sẽ cố gắng làm hay hơn nữa để trau dội lòng quí trọng xõ thuật và mỗ rộng thêm khung trời huyền ảo của võ học thể gi ông
biết rồi hai vợ chồng Phương Tấn có quay lại NXB làm Số tay Võ thuật nữa không? Rồi một ngày nào đó vận may cũng phải mỉm cười với nhà thơ chứ nhỉ! Tự biết aa không có thời gian để đào sâu suy nghĩ về thị trường sách báo võ thuật và cách thức giao }
gắng mang một không khí mới, một nguồn nội
dung chất ra từ 30 năm lãng tử trên đường làm báo, vả chăng Đô Hóa là người làng võ thực
thụ, sống cuộc đời võ thực nên các bạn võ sẽ có
có những đồng văn hóa võ đề đọc qua đêm dài
và Thanh Xuân Khi đọc đến lời tâm sự của Cô L„
nóng bầu nhiệt huyết với võ th chức tại nhà Văn Hóa thanh niên
đó cũng chỉ kíp của anh làm được Viết hay, quan
hệ rộng, thích làm tử thiện, nhạy bén với thị trường, nhiều khi yếu nghề quá đến mức bán
đồ nhà đề làm báo, cũng có lúc lễ túc lãj, Thể nhưng tài hoa vậy mà trời không cho lộc, cứ
long đong mãi thôi, trong lúc nhã chưa có tiền sử của con nhưng chở cả chục tấn gạo, hàng xe quan y mắm muỗi ra cứu trợ đồng bào Miền Trung bị bạo lụt, có thế mới thấy một tắm lòng thơm
thảo của nhã thơ Từ khi Ngôi Sao Võ thuật ra đời, Phương Tấn hãng hái tham gia và là
một cây chủ lực, thường trực tòa soạn, gọi cộng tác viên, biên
Chơi với nhau lâu nên Phương Tấn và Đồ Hóa hiểu nhau hơn
biết Tuy kể Bắc, người Nam nhưng lúc chung tay thi dang tam hiệp lực lầm dan Hing vo
cả nước biết đến Thư từ bạn đọc gửi về tòa soạn ngày cầng nhiều, nhất là vụ tặng ảnh, khi, nhắc anh chuyên ảnh cho bạn đọc thì các ngôi sao bận quá không kịp làm thêm, Phương Tấn tổ ra rất buôn, nước mắt rơm rồm tỏ ra ân hận vì không đáp ứng được bạn đọc Nói vậy cũng là để bạn đọc thông cảm cho nhà thơ Phương Tấn của chúng ta NSVT ễ có
ho các bạn đã gửi thư về tòa soạn Do hoàn cảnh mà vợ chồng
a mắi bị đột, khất tiền điện, nợ tiền học
áo ,cả tạ thị
những cái họ cẳn, những người yêu võ sẽ Bất tay, tạm biệt và cám ơn Phương Tấn ong viết trong lời nối bạt của cuốn Khách
ột món ăn tính thần
c tây dược, rồi mì ăn liền,
tập bài vở đầy xông xáo
ai hết, có khi sắp đổi cũng
ng tấm
Giang Hồ về những đêm đài trong cuộc đời thực không sao tránh được niềm cẩm khái!
Hà Nội, 15.4.2000
HÓA