1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bai giang ky nang song

14 41 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 30,6 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài giảng kỹ năng sống cho học sinh về tình cảm gia đình. Bài giảng kỹ năng sống cho học sinh THCSTHPT về tình cảm gia đình. Bài giảng kỹ năng sống cho học sinh về tình cảm gia đình. Bài giảng kỹ năng sống cho học sinh THCSTHPT về tình cảm gia đình.

Trang 1

Kính thưa toàn thể các thầy cô giáo và các em học sinh !

Ai sinh ra cũng đều muốn con mình thật tốt đẹp, con mình thật trưởng thành, con mình thật thật ngoan, nhưng mà tại sao lại không như thế ? Tại sao lại ko như thế ở đây có 3 vấn đề: 1 là ko biết dạy con, 2 là ko dạy con và ba là không thể dạy được con

Có 1 thầy giáo này thầy khó tính lắm, thầy vào lớp buổi đầu tiên thầy ra một đề Toán 5 phút có 3 đề: Đề thứ nhất rất khó 10đ, đề thứ 2 khó và rễ 8đ, và đề thứ 3 là

đề KT dễ 6đ Ở đây, ai nhận 6đ giơ tay thầy xem, - à có một vài…ai nhận 8đ giơ tay thầy xem – à nhiều hơn 1 chút, thầy cảm ơn, ai nhận 10đ giơ tay thầy xem, à khá nhiều, rồi thầy cảm ơn các bạn, cũng hợp lý thôi, bởi vì sáng hôm sau khi thầy giáo đến trả lại bài kiểm tra cho lớp, thì ở phần ghi điểm thầy ko chấm điểm mà thầy ghi, ai nhận điểm số nào sẽ được điểm đó, các bạn rất ngạc nhiên và hỏi, thầy giáo nói: Điểm số tôi cho các bạn ko quan trọng mà điểm số cuộc đời cho các bạn mới là quan trọng, bởi vì có những người nhận cho mình điểm 5 điểm 6, cũng có những người tự hài lòng và bằng lòng nhận cho mình điểm 4, nhưng cũng có người mạnh dạn nhận cho mình điểm 10, đó là nắc thang cuối cùng của sự phấn đấu Hôm nay tôi muốn chia sẻ cho các bạn, muốn cùng các bạn suy tư 1 vấn đề nằm trong chương trình GD kỹ năng sống, đó là tình cảm gia đình, tôi muốn nói với các bạn về 2 vế, người cha và người mẹ

Ở đây ai yêu bố nhất giơ tay thầy xem, rồi cảm ơn các bạn, ai yêu mẹ nhất giơ tay thầy xem, số cánh tay giơ lên yêu mẹ nhiều hơn số cánh tay giơ lên yêu bố Tại sao vậy, tại sao số cánh tay giơ lên yêu mẹ lại nhiều hơn số cánh tay giơ lên yêu bố, bố mẹ rất vĩ đại các bạn ạ

Ngày còn nhỏ đi học cấp 1, bao giờ các bạn cũng ngồi gần bố và ôm rất chặt cho tới cho đến cổng trường, Bố, bố chờ con chút, bước lui lui như vậy cho đến khi vào khuất hẳn Ngày lên cấp 2 đi học, mình bắt đầu để cái cặp vào giữa Mình để cái cặp ở giữa bố và mẹ và bắt đầu mình có khoảng cách Lên cấp 3 là mình ngồi

xa 1 chút Đối với bố mẹ mà giầu có thì không nói làm gì, nhưng đối với gia đình còn khó khăn thì thôi, bố mẹ đừng đưa con đi học nữa, và đối với bố mẹ mà có tật không bình thường thì bố mẹ đừng đưa con đi học nữa, và lần lượt mình xa bố mẹ lúc nào không hay biết, nhất là ông bố, nhiều người cảm thấy tại sao mình không tâm sự được với bố

Trong 1 đêm khuya, người vợ lay ông chồng dậy, anh! dậy dậy… Ông chồng mắt nhắm mắt mở ra: cái gì vậy em, chạy đi lấy cho em cái kẹp nhiệt độ Ông

Trang 2

chồng lững thững lững thững bước xuống giường định đi lấy đôi dép, người vợ hét lên: Anh chạy nhanh đi, con nó đang sốt cao, cần cái kẹp nhiệt độ, ông chồng đi được vài bước lại quay lại nhìn con 1 lần nữa

Sáng sớm hôm sau, từ bệnh viện trở về, người vợ càu nhàu nói: Em không biết anh có trái tim không nữa Ông chồng nói: Anh có chứ sao không có em, vậy tại sao hôm qua anh không chạy nhanh lên một chút mà anh cứ đi từ từ, từ từ như vậy ?

Lúc bấy giờ ông chồng nghiêm mặt lại và nói: Em biết sao không, khi anh vừa thức dạy, anh thấy em và con hoảng sợ lắm, anh mà chạy nhanh đi 1 chút lấy cho em cái kẹp nhiệt độ chỉ tiết kiệm được 1 cho đến 2 phút mà thôi, nhưng nhìn

em và con, anh muốn nói với em và con rằng: Không sao đâu con, mọi chuyện rồi

sẽ trôi qua

Cách thương yêu của người bố vĩ đại như vậy, nhưng bố không nói, cho nên nhiều người bắt đầu cảm thấy, hình như bố không thương mình thì phải, tại sao bố không chia sẻ với mình Và rất nhiều lần, nhiều lần mình bắt đầu giận hờn vô cớ với bố và nhận ra bố bắt đầu có khoảng cách và chính mình có khoảng cách với bố

Ông bố này nghèo lắm, làm việc ở tận Củ Chi Một hôm, nghe tin con gái sinh trong bệnh viện, ông vội vã trở về, đạp xe ì ạch, ì ạch như vậy Vừa bước vào bệnh viện, thấy cô y tá bế đứa con gái của mình đi tắm, ông cứ nhìn chằm chằm theo, nhìn chằm chằm theo vì nhiều đứa trẻ con quá, sợ lạc mất con của mình, dù mình nghèo lắm nhưng con của mình là báu vật cơ Rồi cô y tá bế đứa con gái đi tắm xong trở về, ông cứ nhìn theo con số ba mươi tư, con số của cô con gái mình Năm ngày sau, trả cô con gái lại, con số ba mươi tư đặt ngay trên giường Trời ơi, ông bố mừng rỡ lắm Ông đem con số đó về đóng một cái hộp rất đẹp, ông để như báu vật Nhiều người nói: Nhà thì nghèo rớt mùng tơi ra mà không lo, lại lo con số

đó để làm cái gì, ông cười: Không, đây là báu vật của đời tôi

Nhà thì nghèo,cho nên mỗi lần cô con gái lớn lên không có cái gì để đo, ông mới kê vào bức vách, mỗi năm ông vạch vào đó 1 vạch Ngày càng cao lên, cho tới sinh nhật con, nhà nghèo quá nên ông quyết định trồng cái cây ở trong vườn Người

ta nói khi các con còn nhỏ bố bón cho các con ăn thì bố cười và con cười, nhưng khi các con mà lớn lên rồi các con bón cho bố ăn thì bố khóc và chắc chắn các con

bố sẽ khóc

Trang 3

Đang đi làm, nghe tin bố bệnh nặng trong bệnh viện, bỏ cơ quan trở về, vừa

về tới nơi, mới 1 tuần thôi, mới tuần trước thôi bố bình thường như vậy Một tuần

bố nằm trong bệnh viện mà không ai báo Giờ đây, bố hốc hác như vậy, Bố ố… cô gào lên và chạy đến ngồi bên bố Cho đến khi bắt đầu bón cho bố ăn từng miếng cháo, cô òa lên khóc, bố ơi, con xin lỗi và con thương bố nhiều lắm

Ba tháng sau, bố không qua được, đưa bố về nơi an nghỉ cuối cùng, cô khóc ghê lắm Cho đến khi trở về nhà, mở tủ ra, trong tủ đã có 2 cái hộp Một cái hộp là đựng con số 34, con số của cô con gái ngày còn nhỏ Một cái hộp là cuốn nhật ký

bố viết cho đứa con trai của mình

Con trai yêu của bố, ngày con còn nhỏ, muốn bón cơm cho con ăn thì con biết rằng khó lắm, bố và mẹ phải dụ con vòng quanh nhà hàng chục vòng mới cho con ăn được Vậy mà bây giờ, bố già rồi, bố lóng cóng, bố ăn 1 vài hạt cơm đổ ra nền nhà, con lại hét lên với bố, bố buồn và bố tổn thương lắm

Con trai yêu của bố ! Ngày con còn nhỏ, muốn mặc quần áo cho con, thì con biết rằng khó lắm, bố và mẹ phải dụ con bằng nhiều cách mới mặc quần áo cho con được Vậy mà bây giờ bố già rồi, bố lóng cóng, mặc quàn áo cho bố không được con lại chửi bố Bố tổn thương lắm

Con trai yêu của bố ! Ngày con còn nhỏ, mỗi đêm bố phải kể câu chuyện cho đến khi con chìm sâu vào giắc ngủ Câu chuyện đó được kể đi kể lại hàng năm trời

mà con vẫn say mê Giờ đây, mỗi lần con đi học về, bố hỏi con, con lại hét lên: Tai ông điếc à ? Đúng, đúng là tai bố đã điếc, nhưng bởi vì sao con trai biết không ? Tại sao bố sống trên cuộc đời này, bởi vì bố yêu con, bố thương con nhiều lắm Dù

bố có làm điều gì thất đức nhất trên cuộc đời này đi chăng nữa, chuyện đó cũng là

vì con Khi con có con con sẽ hiểu tại sao bố yêu con như vậy Bố buồn về những hành vi của con lắm, con trai yêu của bố

Vậy đó, trong cuộc đời nhiều khi mình thấy mình không có lỗi, mình chơi với bạn, mình làm sai với bạn 1 chút, mình đã ríu rít xin lỗi Thậm chí bạn làm sai với mình như vậy mình cũng ríu rít xin lỗi, bởi mình sợ bạn giận bạn không chơi với mình Nhưng mà nhiều khi mình trở về nhà, mình sai với bố mẹ mười mươi, mình sai với bố mẹ mười mươi nhưng chưa bao giờ mình mở lời xin lỗi Lời xin lỗi đơn giản như vậy nhưng mà tim của mình đã quên bẵng nó đi Đáng lẽ ra, khi về nhà gặp bố, gặp mẹ mình phải xin lỗi, mình cũng không xin lỗi Các bạn biết, các bạn là cái rốn của vũ trụ, là tất cả tình yêu thương của ông nội, ông ngoại, bà nội,

bà ngoại, và đặc biệt là bố mẹ Sinh các bạn ra, dù giầu hay nghèo khó các bạn đều

Trang 4

được yêu thương nhất trên cuộc đời này Chính vì toàn bộ tình yêu thương đó, càng ngày các bạn càng trở nên từ ích kỷ trở thành ngang bướng, và từ ngang bướng trở thành nổi loạn, muốn làm cả những chuyện trái với bố mẹ Có đứa trẻ nó kịp nói lời xin lỗi, nhưng có những đứa trẻ không kịp nói lời xin lỗi

Thằng bé này, nó được sinh ra ở miền quê miền Trung nghèo lắm các bạn, nhưng rồi may mắn đến với nó, nó thi đỗ Đaị học ở Sài Gòn, nó có vợ ở Sài gòn, nhưng mà mẹ nó vì có tật nên không vào thăm nó được, còn bố nó, vì quá già nên cũng không vào dự đám cưới của nó được Ngày nó gửi thư: Con sẽ trở về thăm bố

mẹ, trời ơi ! Bao nhiêu năm nhớ con, giờ nghe nó nói nó về cùng cô con dâu, mừng

rỡ lắm Cả tháng đó gần như không ngủ Cứ 2,3 giờ sáng 2 vợ chồng lại thức dậy

và nói về con

Ngày cậu con trai Vũ Văn trở về, người mẹ đi cà nhắc, đi cà nhắc từng bước

ra đầu làng để đón Nhìn thấy con trai từ xa, mẹ chạy tới ôm chầm lầy con trai ko kịp nói 1 lời mà cứ òa lên khóc, khóc nức nở, nức nở như vậy Cho tới buổi trưa khi

ăn cơm, 2 vợ chồng khi nói chuyện cũng chỉ nói về Vũ Văn Cô con dâu Bội Bội ngồi bên cạnh có vẻ không hài lòng lắm, cho đến khi cô con dâu tặng quà cho mẹ ,

mẹ cười lí nhí, lí nhí trong miệng Buổi tối, cô con dâu Bội Bội mới nói với Vũ Văn: Hình như, bố mẹ anh không thích em thì phải, Vũ Văn hỏi: Sao vậy ? Thì từ sáng tới giờ toàn nói về anh, có nói gì với em đâu ! Thậm chí, em tặng quà mà cũng không cảm ơn nữa Vũ Văn thấy có lý, vội mở cửa phòng ra, hai bố mẹ đang ngồi uống nước chè, Vũ Văn nói: Bố … Mẹ …, người thành phố người ta nói cảm ơn là chuyện bình thường, đằng này, Bội Bội tặng quà mà bố mẹ không cảm ơn làm cho

cô ta buồn Hai người đang ngồi uống nước chè vui vẻ, nghe xong nhìn sững Vũ Văn Hai chén nước chè rớt xuống bàn, cả 2 buông thõng tay xuống Vũ Văn thấy khó xử liền đi vào trong nhà

Sáng sớm hôm sau, mới 6h thôi, mới 6h thôi mà mở cửa ra người mẹ đã đứng đó, đôi mắt bà đỏ hoe, chứng tỏ suốt đêm qua bà không ngủ: Vũ Văn, Bội Bội, mẹ ,mẹ cảm ơn 2 con rồi bà òa lên khóc, bà chạy đi Vũ Văn thấy khó xử liền

đi xuống dưới bếp, thấy bố đang chẻ củi, Vũ Văn nói: Bố… người thành phố người

ta nói cảm ơn là chuyện bình thường, đằng này bố mẹ làm có vẻ khó xử quá, thôi, con trở về thành phố đây Lúc bấy giờ ông bố chẻ củi đánh dầm xuống 1 cái: Vũ Văn, tôi muốn nói với anh 1 chuyện: Sinh anh ra mới được 3 ngày tuổi, nước lụt miền trung lụt tới nóc nhà như vậy mà trời ơi, đêm hôm đó anh sốt cao ơi là cao Nhà thì nghèo, không có xuồng, tôi mới nói với mẹ anh: Bà ơi, để sáng mai, tôi mượn xuồng của người hàng xóm, tôi đưa bà và con lên bệnh viện nghe bà Mẹ anh

Trang 5

nhất quyết không chịu, mẹ anh nói: Không, tôi phải lội nước đi ngay trong đêm, nếu để sáng mai, lỡ có chuyện gì xảy ra tôi không sống nổi đâu ông ạ Trời ơi, một người mẹ sinh anh ra trông 3 ngày tuổi mà lội nước đi trong đêm như vậy, hậu quả,

mẹ anh tật nguyền suốt đời, anh biết không ?

Anh hôm nay có sức khỏe, có trình độ, anh là người thành phố Còn tôi và

mẹ anh, là người nhà quê nên không biết cảm ơn, tôi xin lỗi anh nghe Vũ Văn Vũ Văn nghe xong quỳ xuống: Bố ơi, con xin lỗi, con xin lỗi bố nhiều lắm

Nhiều người, may mà còn bố còn mẹ, để nói lên lời xin lỗi Các bạn biết, trong tất cả các tội, tội bất hiếu là tội ghê gớm lắm, nhưng mà có nhiều người cũng không còn được gặp bố lần cuối để nói lời xin lỗi, bởi vì lúc ấy muộn ròi Bời vì ngang bướng, bời vì ích kỷ, và đặc biệt là nổi loạn đã làm cho các bạn trở nên quá muộn, quá muộn rồi các bạn

Có 1 đứa bé, nó yêu thương bố nó lắm, và bố nó cũng yêu thương, chiều chuộng nó lắm Bởi vì nó vừa thông minh, nó vừa học giỏi, Chính vì vậy, nó xin

gì, bố nó cũng cho Ngày nso vào Đại học nó nói: Thưa bố, ngày con tốt nghiệp bố phải tặng con chiếc hơi mui trần nghe bố Nhà nó giầu có lắm, nên đối với bố nó chiếc xe hơi là chuyện bình thường, bố nó nhận lời Và rồi ngày tốt nghiệp của nó cũng tới, người ta không làm ở trong hội trường mà người ta làm ở ngoài trời y như các bạn ngồi dưới hôm nay Nó ngồi ở dưới hàng ghế, nó cứ quay lưng lại, nó cứ ngoái người lại để xem bố nó có tới hay không Nó chờ mãi, chờ mãi mà không thấy bố nó tới Cho đến khi, người ta xướng tên nó lên bục, nhận giấy chứng nhận Đứng từ trên nhìn xuống, nó nhìn thấy bố nò từ xa chạy tới, không phải là chiếc xe hơi mui trần, mà là chiếc xe hơi cũ kỹ của bố nó Hình như trên tay bố nó cầm cuốn sách, nó thất vọng lắm Cho đến khi, người ta gọi bố nó lên bục tặng quà Bố nó vừa bước lên, bố nó vừa đưa nó giật phắt cuốn sách trong tay bố nó như vậy Bố nó chết sững trước hàng nghìn người, không tưởng tượng được đứa con trai nó lại hành xử với mình như vậy

Về nhà, nó mở cửa phòng ra, nó đẩy cuốn sách xuống nền nhà rồi nó đóng cửa phòng đánh rầm 1 cái Mẹ nó đứng đằng sau, nó nói: Thưa mẹ, con muốn sống

tự lập, con không muốn sống trong ngôi nhà này nữa Mẹ nó nói: Không, con phải

ở lại 1 hai năm cho cứng cáp đã con Không con đã tốt nghiệp 1 trường Đại học danh giá rồi, mẹ yên tâm Từ 1 nhân viên, nó trở thành phó phòng, trưởng phòng, rồi giám đốc điều hành Mẹ nó nhiều lần gọi điện thoại cho nó, con về đi, nó không

về Một buổi chiều, mẹ nó gọi điện thoại cho nó: Con trai, con về đi ! Con đã nói

Trang 6

với mẹ nhiều lần: Con không về Bà hét lên trong điện thoại: Nhưng lần này, con phải về vì, vì bố con đã qua đời rồi, bà òa lên khóc trong điện thoại như vậy

Nó không tưởng tượng được cái tin đó, nó bắt đầu nổi hết da gà lên Bao nhiêu giận dữ của năm xưa đã trở lại bình thường Nó gọi cô thư ký vào phòng, bàn giao công việc và lái xe trở về Nhưng vì quãng đường quá xa, nó về đến nơi, mọi người đã đưa tang bố nó Nhiều người khóc lắm, bởi vì, bố nó lương thiện lắm, bố

nó thánh thiện lắm

Đưa tang bố nó xong trở về nhà, mới bước vào trong nhà, ký ức ngày còn nhỏ trỗi dậy như 1 cuốn phim: ngày bố nó cõng nó trên lưng, ngày bố nó đúc cho

nó ăn, ngày bố đưa đi chơi công viên, ngày bố nó cho quà, và nó nhớ nhất là ngày

nó giật cuốn sách Nó bắt đầu cảm thấy khó chịu, nó bước tới, nó mở phòng ra, trời

ơi, căn phòng vẫn sạch sẽ, cuốn sách vẫn nằm nguyên đó chứng tỏ mẹ nó vẫn dọn dẹp 1 cách thường xuyên Nó run rẩy cúi xuống cầm cuốn sách lên, tựa của cuốn sách là “dậy con làm người”, nó không tin vào mắt của nó, nó lật từng trang sách, lật từng trang sách Ở giữa là tặng con con trai tấm séc 200 nghì đô, tương ứng với chiếc xe hơi mui trần Nhưng trước khi lái chiếc xe hơi con hãy đọc hết cuốn sách này nghe con Bên dưới là lá thư nguệch ngoạc của bố nó: Con trai yêu của bố, hôm nay là 1 ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời bố, vừa bước vào cơ quan, lại có 1 cuộc họp đột xuất mà bố không phải là người chủ trì Ngồi họp đây mà lòng bố như thiêu đốt, bố mong cuộc họp kết thúc ngay laaph tức, để bố kịp đến chúc mừng con,

bố tin bố sẽ kupj đến để chúc mừng con, trời ơi, con trai , bố hạnh phúc lắm, bố tự hào lắm, bố yêu con trai nhiều lắm

Nó chỉ biết khóc, nó chỉ biết khóc và đến bên di ảnh của bố nó: Nó đặt cuốn sách lên trên ban thờ và nó nói: Bố ơi, con xin lỗi bố

Bao nhiêu người ngồi dưới đây hôm nay, cho tới 1 ngày sẽ không kịp nói lời xin lỗi bố của mình, Bao nhiêu người ngồi dưới đây hôm nay, người ta nói, giá như ông bố khi tặng quà nói: Con trai, có món quà của bố bên trong cuốn sách, để thằng

bé khỏi hối hận Có người nói, giá như thằng bé phải mở cuốn sách ra để biết có món quà bên trong Không có giá như, không có giá như bởi vì t hời gian trôi qua không bào giờ trở lại Bởi vì cơ hội mất đi không bao giờ lấy lại được, và những quả bóng thủy tinh là tình cảm gia đình đã vỡ thì không bao giờ hàn gắn lại được Không có giá như, bởi vì thằng bé này quá ích kỷ, bởi vì từ nhỏ được cho tất cả, cho nên nó nghĩ bây giờ nó phải được cơ Nó không được là nó ngang bướng, và nó nổi loạn, nó chống đối lại với bố của nó

Trang 7

Bao nhiêu người ngồi dưới đây hôm nay, một ngày trở về nhà ôm bố và nói:

Bố ơi, con xin lỗi bố, vì những gì bố làm cho con là cao thượng mà con chưa hiểu được Bao nhiêu người ngồi dưới đây hôm nay sẽ tự vấn lại mình về những hành vi chưa đúng với bố, về những lời cãi bố Bởi vì, sự ngang bướng, sự ích kỷ của mình

Bố nói A, mình làm B, bố nói C, mình làm D, có phải hành trình của mình đang bị lỗi hệ thống chuyện gì Và đặc biệt những người, bố không còn sống trên cuộc đời này nữa, một ngày nào đó,ra đứng trước mộ của bố mà nói lên lời xin lỗi

Thầy không nói về Phật, mà thầy nói về đời thường Nhân quả trong đời thường hiện rõ lắm các bạn Hôm nay, các bạn đối xử với bố mẹ mình như thế nào, thì mai sau, con của các bạn sẽ đối xử với các bạn y trang như vậy Bởi vì hành trình nghiên cứu về tâm lý, trẻ con là bản sao, hành xử hôm nay, sẽ được mai sau

Hôm nay, thầy muốn nói với các bạn về người bố như vậy, để nhiều người phải suy nghĩ lại, nhiều người phải điều chỉnh lại hành vi của mình Nếu như mình đang nghĩ chưa đúng về bố, bố rất vĩ đại các bạn

Còn nói về mẹ, thầy tin với các bạn vĩ đại hơn nhiều… Tại sao vậy ? cuộc sống là như vậy Khi ta vui ta cười, ta cười rất nhiều, và khi ta buồn ta cũng khóc rất nhiều Khi mà Ông Trời tạo ra người mẹ, lúc bấy giờ các vị thần phản đối ghê lắm, tại sao ? lại phải mất đến 6 ngày, 6 đêm chỉ để tạo ra 1 người mẹ Ông Trời lắc đầu, các ngươi không biết đấy thôi, cái sinh vật này nó kỳ lạ lắm Ban đầu, ta định tạo ra 6 đôi tay, các vị thần lại phải đối: Thế thì nó không giống với loại người Ta còn định tạo ra nó 6 con mắt, 2 con mắt nhìn về phía sau, để xem cuộc đời của nó bước đi, 2 con mắt nhìn về phía trước, để xem phía trước con của nó có gì nguyên hiểm không, và 2 con mắt còn lại để xem con của nó có va vấp ở đâu không mà nâng dậy Ta định tạo nó ra như thế nhưng nó không giống với loài người Cho nên

ta đành tạo ranos như ngày hôm nay Các vị thần bắt đầu sờ vào người đàn bà rồi thốt lên: Trời ơi ! người của nó mềm nhũn như thế này, thì nó làm được cái gì ! Ông Trời lại lắc đầu: Các ngươi càng không biết, nó làm công việc trong suốt hành trình của cuộc đời nó Cao hơn tất cả các ngọn núi mà không gì có thể sánh được Các vị thần lại bắt đầu sờ vào người đàn bà rồi thốt lên: trời ơi ! Sao nó có nước vậy Ông Trời nói: Đó là nước mắt, khi nào nó buồn, nó khóc, nó khóc vì chồng, vì con và vì cả cuộc đời của nó Khi nào nó vui, nó cũng khóc, bỏi vì, đó là nước mắt của hạnh phúc Nhưng nó vĩ đại lắm, trái tim của nó vĩ đại lắm, nó có thể nuôi được

10 đứa con Các vị thần hỏi: Thế cái linh vật này nó sống như thế nào ? Ông Trời

Trang 8

nói: Nó có thể sống bằng cơm thừa và nước lã của con nó Các vị thần lại hỏi: Thế cái sinh vật này, không gì thể có đánh vật được nó ? Ông Trời nói: Đúng rồi, không

gì có thể đánh gục được nó Nhưng Ông Trời giật mình, rồi ông kêu lên: Không, có

1 thứ có thể đánh gục được nó, đó chính là con của nó Một ngày nào đó, chính con của nó sẽ đánh gục nó Thế thì gọi nó là gì ? Ông Trời nói: Ta tạm gọi nó là người

mẹ Người mẹ vĩ đại như vậy các bạn Cả đời lam lũ vất vả, chỉ mong nuôi nấng con cái mình trưởng thành, con cái mình ngoan ngoãn, nhưng tại sao ại khó đến vậy

Có 1 đứa bé, nó được dạy dỗ bài bản lắm, trước nhà nó cũng khá giả lắm, nhưng tai họa ập xuống gia đình nó năm nó 12 tuổi, giờ nó sống vất vả lắm các bạn Nhà nó ở chung cư tầng ba Có 2 mẹ con, 60 tuổi và 40 tuổi dọn đến ở chung

cư tầng 2 ngay bên dưới Đêm đầu tiên chuyển đến, 2 mẹ con ở tầng 2 giật mình tỉnh giấc, tưởng động đất nhưng không phải Đêm thứ 2 cũng vào giờ ấy, lại nghe tiếng giật cửa: dầm, dầm dầm như vậy Người con gái bật dậy nói: Mẹ, để con lên mắng cho cái người hàng xóm này 1 trận, không biết điều gì hết làm cho mẹ con mình không ngủ được Người mẹ cầm tay người con gái ngăn lại.: Thôi con, để mai con hãy đi hỏi ông hàng xóm xem có chuyện gì đã, mình mới đến đây mà Cô này sáng hôm sau sang nhà ông hàng xóm được ông ấy kể: tội nghiệp cái nhà đó, trước nhà nó khá giả lắm, bố nó lái xe đường dài, gặp tai nạn mất cách đây hơn một năm

Mẹ nó vì quá đau buồn nên bị bệnh gì đó phải nằm tại chỗ, giờ nhà nó túng bấn lắm, thôi, cô hãy tha cho nó đi cô,cô để đêm hôm đó về ngủ, 12h đêm lại nghe tiếng giật cửa dầm, dầm ,dầm như vậy Cô bật dạy, chạy lên, xô cửa, lao vào Thằng bé thấy người hàng xóm đang tức giận như vậy, nó co người lại lí nhí: Dạ thưa cô, con, con xin lỗi cô Không xin lỗi gì hết, hàng xóm láng giềng gì mà như vậy, lần sau không được như thế nữa nghe chưa Dạ, con xin rút kinh nghiêm thưa cô Cô để đêm hôm đó về ngủ, lại nghe tiếng giật cửa dầm, dầm dầm như vậy, cô bật dậy, lần này phải lên làm cho xong chuyện Người mẹ cầm tay lại, thôi con, con người mà, cần có thời gian để thay đổi, mẹ tin khắc có ngày nó thay đổi, con đừng mắng nó nữa, tội nghiệp Cô này sáng hôm sau, được cơ quan cử đi công tác 1 tuần sau mới trở về Đêm đầu tiên mới trở về không nghe tiếng giật cửa nữa cô mới nói: Trời ơi,

mẹ thật tuyệt vời, cái gì me cũng biết Người mẹ bật khóc, không phải cái gì mẹ cũng biết đâu con, tội nghiệp thằng bé, sáng mai con hãy lên thắp cho mẹ nó nén hương, mẹ nó qua đời cách đây 5,6 ngày rồi con ạ Cô này sáng hôm sau đi lên, trong lòng thấy buồn buồn nư người có lỗi Thắp hương cho mẹ nó xong, thằng bé

nó quỳ trước mặt cô: Thưa cô, con biết thời gian qua on đã làm phiền đến cô và những người hàng xóm, nhưng cô ơi, cách đây không lâu, bố con mất trong một vụ

Trang 9

tai nạn, mẹ con bị tai biến phải nằm tại chỗ, chân tay mẹ con không cử động được, chỉ có tai để nghe thôi Con đi học buổi sáng, buổi chiều con đi bán hàng dong từ 2h cho tới 12h đêm, con dặn mẹ con phải ngủ đi nhưng mẹ con không chịu Chỉ khi nào con trở vê bình an, lúc ấy mẹ con mới chịu ngủ Nhưng cô ơi, con đi bán hàng, con hò reo từ 2h cho tới 12h đêm, đến khi con trở về nhà con đã khản hết cả tiếng, con không thể nói được: Mẹ ơi con đã trở về bình an, mà con pahir giật cửa dầm dầm dầm như vậy ,để mẹ con biết, lúc ấy mẹ con mới ngủ ngon giấc Cô ơi, con xin lỗi cô, con xin lỗi cô và những người hàng xóm, nhưng từ nay về sau, từ nay về sau, cô và nhữngn gười hàng xóm sẽ không bao giờ phải nghe tiếng giật cửa như vậy Con xin lỗi cô

Vậy đó, nó biết nó làm lỗi vời người hàng xóm, nhưng vì mẹ nó, nó chấp nhận Nó biết nó nó làm cho người hàng xóm nổi nhận, nhưng để mẹ nó được ngủ giấc ngủ ngon, nó sẵn sàng Nhưng mà bây giờ có nhiều đứa trẻ, nó thờ ơ lắm, trái tim của nó vô cảm lắm Trái tim của nó chỉ có sỏi đá thôi Nhà nó nghèo lắm, nhưngnos cũng chẳng bai giờ giúp cho mẹ nó việc gì Thặm chí, mẹ nó bị ốm, nhờ

nó quét cho cái nhà, nó cũng không làm Có lúc nó còn hét lên: Bà chết đi, đừng sống trên cuộc đời này nữa Tội lỗi lắm các bạn Tội lỗi lắm, bởi vì ích kỉ, bởi vì ngang bướng đã làm cho nhiều người xa mẹ và nghĩ, mẹ phải vì mình cơ, và các bạn còn rất nhiều căn bệnh Căn bệnh thứ nhất là lười học, ngồi ở trong lớp không

có ý thức ton trọng thầy cô không chú ý nghe giảng, mà thường xuyên làm việc riêng, nói chuyện Đó là căn bệnh và thói quen rất xấu mà các bạn cần điều chỉnh Căn bệnh thứ 2 là căn bệnh nghiện game, đã khiến cho nhiều người nói dối bố mẹ,

đã khiến cho nhiều hoàn cảnh thương tâm và làm nhức nhối xã hội, tiền bố mẹ cho đóng học đưa hết vào chơi game và chơi điện tử Nhiều bạn, bố mẹ vẫn tưởng con

đi học, thực chất có những bạn đã bị đuổi học hàng tháng trời và căn bệnh thứ 3 của các bạn, đó là căn bệnh đua đòi Nhà mình khá giả, thấy bạn mình có áo đẹp, mình cũng mua áo đẹp, bạn mình có chiếc xe, mình cũng mua chiếc xe Nhưng mà

có nhiều người, gia đình còn khó khăn lắm, thấy bạn mình có áo đẹp, về năn nỉ mẹ mua cho bằng được Người mẹ bấm bùng để mua cái áo cho con mà phải đi vay Nhiều người bố mẹ mình đi làm thuê, bố mẹ mình đi bán hàng dong mình lại xấu

hổ không dám nói với bạn, cuộc đời, có gì phải xấu hổ với những chuyện đó Nhưng vì đua đòi, có những bạn sẵn sàng nói dối cả lịch sử bản thân Và có những người bố mẹ bị tật nguyền mình càng xấu hổ hơn, tội lỗi lắm các bạn

Có 1 đứ bé nó học rất giỏi, nó học giỏi đến nỗi bức vách loang lỗ trên tường nhà nó được bít bằng toàn giấy khen của nó Người ta nói “phước bất trùng lai, họa

Trang 10

vô đơn chí” Một hôm, có 1 cơn bão đi qua, bức vách nhà nso đổ sập xuống, bố nó nằm tại chỗ và mất ngay trong đêm, 2 mẹ con khệ nệ khiêng nó lên một cái gò thật cao để chôn bố nó ở đó, ngôi mộ chỉ được đánh dấu bằng 1 cục đá, nhưng nó học càng ngày càng giỏi hơn Hai năm sau, nó đi từ trường trở về vừa đi vừa khóc Người mẹ nhìn thấy con, mẹ hoảng sợ: Con trai, con làm sao vậy ? ai bắt nạt con

à ? Dạ, không thưa mẹ, con được giấy báo vào trường huyện thưa mẹ Trời ơi ! được giấy báo vào trường huyện thì phải mừng chứ con, cả làng mình, từ xưa đến nay, làm gì có ai được vào trường huyện Nhưng mẹ ơi, mỗi tháng phải đóng 30kg gạo và 100 nghìn đồng, mà mẹ bị phong thấp, mẹ bị tật nguyền như vậy, làm sao có thể làm ruộng mà có gạo đóng cho con Con nghĩ rồi mẹ ạ, con sẽ không đi học nữa, con ở nhà lao động kiếm tiền nuôi mẹ Người mẹ suy nghĩ 1 lát, không con phải đi học Con nghĩ rồi, con sẽ không đi học nữa mẹ ạ Cãi mẹ hả, mẹ nó tát nó đến bốp 1 cái, nó khóc, nó khóc không phải vì đau do mẹ nó tát, mà nó khóc vì thương mẹ Nhưng nghe lời mẹ, nó cất bước tới trường

Tháng thứ nhất mẹ nó khệ nệ mang 30kg gạo tới đặt trước mặt ông nhà bếp cười và nói: Thưa ông, nhò ông gửi gạo cho con tôi Ông nhà bếp mở gạo ra, rồi ông hét lên: Gạo nhà bà có cỏ và lúa thế này, thì làm sao mà nấu được, lần sau thì đem về, bà nhớ chưa Bà lí nhí, lí nhí, dạ tôi biết thưa ông Rồi bà lần trong quần nhiều lớp, bag lấy ra 100 nghìn đồng toàn tiền lẻ, 200 đồng, 500 đồng nhàu nát lắm: Nhờ ông chuyển tiền cho con tôi

Tháng thứ 2, bà lại khệ nệ mang 30kg gạo tới, đặt trước mặt ông nhà bếp, ông nhà bếp tiến lại, ông mở bao gạo ra, ông bốc lên một nắm rồi ông hét vào mặt

bà lão: Tôi đã nói với bà lần trước rồi, gạo nhà bà có cỏ và lúa, lần này, hỗn độn hàng trăm loại, làm sao mà nấu được, nó sẽ sống, nó sẽ sượng bà hiểu không,ai mà

ăn được Tôi xin ông, xin ông hãy nhận giùm tôi Ông nhà bếp đăn mặt lại, tôi nói với bà lần cuối cùng, tôi sẽ không bao giờ nhận loại gạo như vậy, bà nhớ chưa Rồi

bà lại lần ra trong quần nhiều lớp, bà lấy ra 100 nghìn đồng, toàn tiền lẻ như lần trước đưa cho ông nhà bếp

Tháng thứ 3, bà lại khệ nệ mang 30 kg gạo tới, lưng bà có vẻ còng xuống, cho đến khi nhìn thấy ông nhà bếp từ phía xa, bà nở 1 nụ cười mà còn tội nghiệp hơn cả khóc Ông nhà bếp tiến lại, ông mở bao gạo ra, như biết trước sự tình bà quỳ xuống, ông nhà bếp bốc lên 1 nắm, ông chỉ tay vào mặt bà lão: Đem về, bà đem gạo của bà về ngay, tôi đã nói với bà 2 lần trước rồi, tôi sẽ không bao giờ nhận loại gạo như vậy Bà òa lên khóc: Tôi lạy ông, tôi van ông, tôi xin ông, ông hãy nhận giùm cho tôi, tôi bị phong thấp, tôi bị tật nguyền như vậy, tôi không thể làm ruộng

Ngày đăng: 23/09/2020, 23:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w