1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Thơ về Toán của Lê Thống Nhất

9 550 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thơ Về Toán Của Lê Thống Nhất
Tác giả Lê Thống Nhất
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại thơ
Năm xuất bản 2009
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 9
Dung lượng 68,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

NẾU LÀ Nếu là lệ hãy nhòe mi Chẳng cần giữ lại làm chi khổ người Nếu là mưa hãy giăng trời Chẳng cần thưa thớt từng nơi mà sầu Nếu là sông hãy đục ngầu Chẳng cần phẳng lặng dưới cầu ai q

Trang 1

NẾU LÀ

Nếu là lệ hãy nhòe mi

Chẳng cần giữ lại làm chi khổ người

Nếu là mưa hãy giăng trời

Chẳng cần thưa thớt từng nơi mà sầu

Nếu là sông hãy đục ngầu

Chẳng cần phẳng lặng dưới cầu ai qua Nếu là tim hãy xót xa

Chẳng cần êm dịu như là bình yên

Nếu là em hãy cứ điên

Chẳng cần cứ phải dịu hiền bên anh

VUỐT ĐAU

Tặng Nguyễn Thị Thu Hà sau khi đọc thơ em

Cứ khóc cho thỏa em ơi

Khi tan cơn khóc nụ cười hiện lên

Cứ chết một lúc cho quên

Khi chôn cái chết hiện nguyên lại mình

Cứ tát hết cả biển tình

Khi trơ đáy biển lung linh ngọc ngà

Cứ văng vào đá xót xa

Khi đau mới thấy đời ta vẫn còn

Cứ quay cuồng giữa vuông tròn

Khi tỉnh sẽ thấy nét son lại về

Cứ ướp băng giá tái tê

Khi băng tan hết ủ ê cõi lòng

Trang 2

Vuốt đau suốt cả đêm ròng

Nguôi ngoai bỗng thấy trong vòng tay yêu

THÌ RA

Rượu kia uống mãi chẳng say

Dù chân bước thấy trời quay quanh mình Thì ra rượu uống một mình

Rượu nhiều chẳng có người tình chẳng say

Sự tích tháng ba ngày tám

Lẽ ra chẳng có ngày này

Nhưng nửa nhân loại ra tay quyết đòi Nhờ ta : giữ được giống nòi

Nhờ ta : bán được gương soi rất nhiều Nhờ ta : một hóa chín điều

Nhờ ta : tiền mới được tiêu tưng bừng Nhờ ta : phái mạnh rưng rưng

Nhờ ta : quà bán đến từng ngõ xa

Nhờ ta : mốt mới tung ra

Nhờ ta : mỹ phẩm theo đà tiến nhanh Nhờ ta : bát vỡ hóa lành

Nhờ ta : giường chiếu hóa thành nhung tơ Nhờ ta : lắm kẻ ngẩn ngơ

Nhờ ta : đứng suốt mấy giờ vẫn vui

Nhờ ta : ngậm đắng thấy bùi

Nhờ ta : phái mạnh mới khui bia tràn

Trang 3

Nhờ ta : tăng được giá vàng

Nhờ ta : hoa giúp cả làng giầu to

Nhờ ta : nói cũng thấy no

Nhờ ta : già chẳng chịu co một mình

Nhờ Trời xem xét công minh

Bắt cả thế giới , hành tinh phải thờ !

Trời đành quyết định vu vơ :

" Đàn ông tuân lệnh từ giờ nghe không

Mua hoa không tiếc từng đồng

Lời chúc thỏa chí tang bồng chị em

Từ khỏe cho đến ho hen

Ai mà trốn tránh, ta đem đầu đài"

Thế là gần thế kỷ dài

Đàn ông tuân lệnh chẳng ai kiện gì

Chị em cứ thế cười khì :

"Đến Trời mà cũng biết vì chị em !"

Em cảm ơn thầy

Bài thơ lục bát có cái tứ thật lạ : Nhờ ta, thật ngạo nghễ mà vẫn duyên dáng như nụ cười khúc khích của người con gái đẹp Sao mà nhiều "nhờ ta " đến vậy? Ồ thầy Thống đã trìu mến làm sao, trân trọng làm sao những người phụ nữ Chứ chúng em sao dám cao giọng mà dám nhận mình giỏi giang và đáng yêu đến vậy Bài thơ dài, ba mươi hai câu thơ dòng nọ nối tiếp dòng kia không dứt tựa như tấm lòng của con người đôn hậu tuôn tràn cảm xúc thương mến Cuối cùng là một cái kết có hậu mang màu sắc của những câu chuyện cổ tích:

" Đàn ông tuân lệnh từ giờ nghe không

Mua hoa không tiếc từng đồng

Lời chúc thỏa chí tang bồng chị em

Từ khỏe cho đến ho hen

Ai mà trốn tránh, ta đem đầu đài"

Thế là gần thế kỷ dài

Trang 4

Đàn ông tuân lệnh chẳng ai kiện gì

Chị em cứ thế cười khì :

"Đến Trời mà cũng biết vì chị em !"

Trong ngày vui hân hoan này, bài thơ làm cho niềm vui thêm trọn vẹn Còn gì quý hơn nữa chị

em ơi? Các chị em biết chưa? Nửa kia luôn dành cho chúng ta tất cả niềm yêu thương đó!!!Cảm

ơn thượng đế nhé

Nguyễn Thị Thu Hà @ 05:43 09/03/09

THƠ TẶNG CÁC THÀNH VIÊN CỦA TÔI

(dựa vào đăng ký của các bạn – các thành viên tiếp tục đăng ký sẽ tiếp tục bổ sung - nhưng nhớ nhắc nhé !)

Minh Hà sông sáng Lai Châu

Thành Tựu Vĩnh Bảo nhớ lâu thuốc lào

Quốc Huy Thụy Hải biển trào

Hải Yến chuột gọi mèo vào sánh vai

Công Chinh Giao Thủy miệt mài

Đinh Kha Đà Nẵng chờ ai bên đường

Anh Tuấn bánh đậu Hải Dương

Ngọc Điền lãnh đạo tận trường Vĩnh Long

Văn Thế Liêm Hải thong dong

Thanh Phương Bình Lục nói trong mấy giờ

Thanh Tuấn cũng phải thẫn thờ

Lê Thị Liên đứng ngẩn ngơ truyền hình

Lương Hùng đang ẩn giấu mình

Lê Tình váy cưới khoe tình đang bay

Ngọc Thạch sen nở tối ngày

Văn Trung Hóa học là tay điệp ngầm

Minh Chiến Kiến Xương âm thầm

Đào Xuân thí nghiệm rót nhầm rượu vang

Bích Vân hoa nở sẫm vàng

Lê Văn Duẩn tận Quảng Nam cũng về

Hằng Nga văn vẻ gớm ghê

Hoàng Anh nhìn những cảnh mê ngẩn người

Ngọc Báo thư pháp tuyệt vời

Minh Trí Đất Mũi nụ cười giấu ai

Ngọc Chinh ca vát rất dài

Anh Huy ở tận Đồng Nai điệu đà

Trung Chiến ôm vợ thiết tha

Thống Nhất tay vỗ rất là kêu to

Xuân Đàn đẹp lão ra trò

Việt Sĩ lấy xích buộc cho hoa hồng

Hữu Khương con tự bế bồng

Viết Hòa Thanh Hóa mắt trông mỏi mòn

Nguyễn Thị Thuận đứng vẫn ngon

Ngọc Sơn Dầu Tiếng cười giòn đung đưa

Hồng Vân An Lão say sưa

Bá Lương Hà Nội song thưa ẩn mình

Nguyễn Thị Giang ở Ninh Bình

Cao Hoàng Quảng trị ngồi rình bụi tre

Thiên An mai nở vàng hoe

Thu Hà tựa cửa biết ngoe nguẩy đầu

Việt Bắc hoa nở tươi mầu

Mạnh Hà giơ ngón tay câu ai nào ?

Ngọc Long Yên Định ngọt ngào

Thủy Trúc Nguyễn Trãi áo bào oai nghi

Hải Minh buồn đến lầm lì

Thùy Linh tựa gốc cây gì hồ ơi !

Trang 5

Đình Hùng trông trẻ vui chơi

Công Khôi Quảng Trị giữa trời Triệu Phong

Huỳnh Trâm Việt Á chờ mong

Văn Hiệu Gia Lộc giải xong bài hình

Đình Đường quê Bác dạy Sinh

Thu Hà Đà Nẵng hoa tim thắm hồng

Quốc Việt kêu bị bất công

Đức Toàn hiệu trưởng đèo bồng gia sư

Kim Dung hồng sắc tiểu thư

Đình Triển quan họ ngồi như cụ đồ

Như Thơ mai nở điểm tô

Hoàng Ngọc Minh vẫn đùa nô địa cầu

Ơ KÌA SAO LẠI

Ơ kìa sao lại trời mưa

Tưởng rằng cái thủa dây dưa hết rồi

Ơ kìa sao lại bồi hồi

Tưởng rằng cái thủa ấy thôi cơ mà

Ơ kìa sao lại mơ xa

Tưởng rằng cái thủa mặn mà còn đâu

Ơ kìa sao lại ngắm lâu

Tưởng rằng cái thủa sắc mầu đã phai

Ơ kìa sao lại nhớ ai

Tưởng rằng cái thủa mảnh mai chẳng còn

Ơ kìa sao lại héo hon

Tưởng rằng cái thủa mỏi mòn đã quên

Ơ kìa sao lại nhắc tên

Tưởng rằng cái thủa bắt đền đã xưa

Trang 6

Ơ kìa sao lại trời mưa

Thật rồi ! Cái thủa ấy vừa về đây

ĐỐI THOẠI THƠ

Đây là một cuộc đối thoại (trích) của hai người hay là một cuộc thi làm thơ mini.Các bạn đọc cho vui

ANH ĐỪNG TỰ NGHĨ VUN VÀO

TRĂNG XA TRĂNG SẼ TỰ VÀO MỚI HAY

Tự vào nào dễ thích ngay.

Đàn ông phải có chút say mới là

EM CẦN GIÓ NHẸ TỪ XA

Còn anh gió ấy thổi qua tội tình

EM CẦN SAO SÁNG LUNG LINH

Còn anh sao ấy vô hình mà thôi

EM CẦN MÂY ẤM XA XÔI

Cho nên em mới chịu ngồi thức khuya

ANH HAY TRĂNG GIÓ MÂY MƯA

Anh chỉ dưới đất mà chưa lên giời

LÊN CAO MỚI THẤY TUYỆT VỜI

Lên rồi lúc xuống tả tơi cũng buồn

TRĂNG CÒN SÁNG TỎ LUÔN LUÔN

Nên người dưới đất đâu chôn trăng rằm

NGƯỜI TA HAY ĐẾN HÀNG NĂM

Những mà cứ tít xa xăm chốn nào

SÔNG HỒNG NƯỚC CHẢY NAO NAO

Cho nên cầu Đuống khát khao suốt ngày

TRÊN TRỜI GIÓ THỔI MÂY BAY

Còn cầu chỉ biết giang tay nối bờ

NẮNG VÀNG TRONG SẮC MỘNG MƠ

Trang 7

Anh vàng trong sắc đợi chờ bóng ai VỚI ANH RẰNG CÓ NGÀY MAI Còn em vẫn cứ dông dài phải không ?

EM XINH NHƯ MỘT BÔNG HỒNG Nhưng gai quá sắc nên không dám gần ANH ĐỪNG MÃI CỨ PHÂN VÂN

Có điều anh cứ dành phần cho em

EM LÀ CON GÁI CÒN DUYÊN

Nhưng mà không khéo như thuyền trôi qua THUYỀN VỀ BẾN CŨNG CHẲNG XA Nhưng mà thuyền chở người ta mất rồi THUYỀN QUA BẾN MÃI BỒI HỒI Nhưng mà nước chảy, cát bồi bến kia NƯỚC ĐI SÓNG CŨNG CHIA LÌA Bến đành nước mắt đầm đìa ngày đêm SÔNG DÀI TRỜI RỘNG ÊM ĐỀM Bây giờ thêm rộng vì thêm bến sầu MÂY HỒNG DỪNG LẠI KHÔNG LÂU Nhưng mây đừng có đổi mầu mây ơi ! ANH VỀ NƠI ẤY XA XÔI

Trời xuân mà thấy đôi môi tím bầm BỞI VÌ MƯA BỤI LÂM THÂM

Thế mà anh cứ ướt đầm đìa ra

BAN MAI BƯỚM LƯỢN LA ĐÀ Hoa kia chưa nở đâu mà bướm bay Gửi riêng em tấm hình này

Coi như hình ấy cũng thay được người Chỉ mong em cứ luôn cười

ĐỂ CHO ẤM MÃI LÒNG NGƯỜI NƠI XA Thôi thì trời đất sắp ra

Đêm nay không ngủ như là HỐI SINH

EM MONG ANH MÃI CÓ TÌNH

Trang 8

Nếu mà đánh mất em trình công an

EM LÀ CÔ GÁI RẤT NGOAN

Anh thì đâu thiếu đàng hoàng, em ơi ! ĐÊM DÀI XAO XUYẾN ĐẦY VƠI Giật mình sao đã lặn nơi chốn nào ? NGOÀI SÂN TIẾNG GIÓ LAO XAO Chát mà vẫn thấy thì thào tiếng ai MONG CHO ĐẾN TẬN BAN MAI Cho anh thôi tiếng thở dài đêm nay NGÀY QUA NGÀY LẠI QUA NGÀY Hai bàn tay nắm vẫn tay của mình VẦNG TRĂNG VẪN SÁNG LUNG LINH Ngoài kia thập loại chúng sinh ngủ rồi

EM CÒN MƠ MỘNG XA XÔI

Càng làm anh thấy đơn côi hơn nhiều TRONG TIM MUỐN NGỎ NHIỀU ĐIỀU Nhưng đừng nói nữa phiêu diêu đêm dài BAO GIỜ MÌNH ĐƯỢC SÁNH VAI Con tim ấy sẽ nguôi ngoai một lần LỜI NGƯỜI NẶNG MẤY ĐỒNG CÂN Nhẹ thôi nhưng cũng làm chân bồn chồn THẤY ANH ĐỒNG ĐIỆU TÂM HỒN

Do em cảm thấy hay đồn từ xa ?

EM LUÔN CÓ CẢM GIÁC LÀ

Anh như chú nhện đang sa lưới rồi ? ANH XA TÍT Ở CHÂN TRỜI

Hay anh xa cả một thời với em ? MỘT THỜI AI CŨNG KHÁT THÈM Nếu không được cũng đành đem xuống mồ CHÂN TRỜI GÓC BIỂN BƠ VƠ

Lẽ nào không kiếm nơi thờ một khi

EM LÀ CON GÁI CÓ THÌ

Trang 9

Cho nên bao kẻ bước đi chẳng đành

MÔI HỒNG MẮT SÁNG LONG LANH Dẫu xinh cũng chỉ như tranh treo tường

Nếu mà không biết yêu thương

THÌ ANH SẼ PHẢI CHỊU NHƯỜNG NGƯỜI TA Cũng như cổ phiếu bán ra

Đôi khi mong được tiền hòa là vui

RỒI MAI SẼ PHẢI BÙI NGÙI

Còn hơn hoa phải dập vùi tháng năm

EM MƠ VỀ CHỐN XA XĂM

Còn anh chỉ biết đêm nằm nhớ thôi

……….

THƠ CHIỀU

Diều thả thú vui hay quá

Gió lộng trời cho trắng mây Chiều đang nhạt dần sắc lá Yêu thương vẫn thấy vơi đầy

Đầy vơi thấy vẫn thương yêu

Lá sắc dần nhạt đang chiều Mây trắng cho trời lộng gió Quá hay vui thú thả diều

Ngày đăng: 14/09/2013, 17:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w