Tiền thiếu củi mua, Con cố ăn,đâu dám để mẹ buồn Mồng 5 âm lịch Hương cau Tôi bên em Trên con đường đất đỏ Ngào ngạt hương cau Tôi đã nói gì Với người con gái ấy : Say đắm yêu em..
Trang 1Con hiểu
Con ngập ngừng,
Muốn gắp bỏ mẹ
Khúc cá khô,lát dưa dầm khi sáng
Nhưng e ngại,mẹ nhai không kĩ
+ + +
Mẹ nhìn con,
Mắt tròn lo ngại
Mỗi lúc con ăn không ngon,
Bát canh rộm chiều nay mẹ quên cạo tí đường
+ + +
Con hiểu rồi mẹ ơi !
Chiều nay hết gạo
Tiền thiếu củi mua,
Con cố ăn,đâu dám để mẹ buồn
Mồng 5 âm lịch
Hương cau
Tôi bên em Trên con đường đất đỏ Ngào ngạt hương cau Tôi đã nói gì
Với người con gái ấy :
Say đắm yêu em.
Tôi đứng bên em Hai bóng trên con đường đất đỏ Bừng sáng ánh trăng
Em đã nói gì ? Với tôi,dưới hàng cau:
Suốt đời chung thuỷ
Hởi gió yêu ơi ! Đừng mang hương cau đi
Hởi mây yêu ơi ! Đừng che khuất ánh trăng Cho chúng tôi nhớ
Say đắm yêu em.
Suốt đời chung thuỷ !
Điện Bàn (Tết canh ngọ )
Tôi không dám
Dù biết em sắp ngã ! Chỉ dán mắt nhìn, Nửa người em dưới nước
Em chao đảo, Tay bơi bơi phía trước
“ Ướt anh kìa !” (Anh lỡ giọng ) Vội sửa :” Ướt kìa em !“
Bình Phú ( Tết Canh ngọ )
Trang 2Vết máu trên tay em
Thật bất ngờ với tôi,tối ấy
Cái gì đã giục em
Vượt qua bao điều ngăn cách,
Để đến với tôi chung một căn phòng !
Ngọn đèn trên tay em,là ánh sáng
Vệt máu hằn khô trên da em là tình yêu
Có lẽ tôi đã gởi cho em từ hôm ấy ,
Nổi say mê nồng cháy trong tôi
Xung quanh chúng ta là bóng tối
Và những con người đang gây tội lỗi
Nhưng chúng đâu giết được tình yêu
Của hai con người với hai trái tim
Và một tình yêu bất diệt !
Mồng 8/8/1990
Chúng khoá chặt tay tôi
Hai cái tát nảy lửa căm thù Tôi gục xuống !
Thượng đế ơi ! Con van người !
Có lẽ nào,tình yêu là tội lỗi !
+ + + Chúng đấm vào ngực tôi Một cú đấm,không thể nào chịu nổi
Những giọt nước mắt rơi Con hiểu rồi,người ơi ! Tình yêu là nước mắt
+ + + Hởi Những con thú rừng say máu, Bay có thể tàn bạo hơn,
Với những chú cừu non sợ sệt
Nhưng cần phải hiểu rằng
Tình yêu mạnh hơn cái chết !
Ngày 12/12/ 90
Không đề
What your name ? What your name ? Tôi biết hắn hỏi gì,nhưng không muốn nói
Em vội trả lời :” My name is Bay “
Ôi, ngây ngô quá cô bé nợ
Như Lọ Lem,trong thần thoại ngày xưa !
Ai hỏi tên em,mà em lại cho tên mình là Bảy
Cos cộng cos bằng gì ? Anh chị hiểu không ? Bằng hai “ Dốt,dốt “ Câu nói nửa đùa nhưng đắt lắm đó em ! Excuse me!
Excuse me ! Hắn gào lên,như nhận ra mình có lỗi
Vì vẻ mặt và ánh mắt em,pha lẫn giọng hơi trầm :
“Anh phải biết tự trọng hơn trong khi giao tiếp “
Tôi như người ngoài cuộc tự nhủ thầm :
Có lẽ đời mình chưa bao giờ thảnh thơi một phút
Quán mì Mười Bé-Vinh Huy
Không đề
Lột lớp phấn trên má Anh thích nhìn em hơn
Trang 3Bớt làn son trên môi
Anh thèm thuồng ôm ấp !
Anh vẫn thích môi đỏ má hồng,
Nhưng không phải phấn son
Mà mưa đông nắng hè,
Cho làn da tươi trẻ
Hơn ngàn lần phấn son
Lột lớp phấn trên má,
Em thấy mình già hơn
Bớt làn son trên môi
Em thấy mình xấu xí
Nhưng em càng yêu quí
Và gần gũi anh hơn !
Thoa nhẹ lớp phấn hồng
Em thấy hồn trẻ lại,
Tô đậm làn son môi
Em thấy đời sôi nổi
Nhưng anh ghét vô cùng
Cuộc đời giả dối kia
Có cái gì không thật
Từ hộp phấn cây son !
Hè 1989
Chùm thơ học trò
Trắng
Chiếc áo trắng học trò
Và một tâm hồn trắng trong đến lớp
Em nhìn lên chữ trắng tấm bảng đen
Tờ giấy trắng vẫn chưa hề vấy mực
Xanh
Sao hè về trời xanh rộn rực Chiếc lá bàng xanh vội vã lìa cành
Và phượng đỏ như luyến tiếc những lá xanh Vương trên tóc xanh của cô học trò đang đùa vui dưới gốc
Tím
Quyển lưu bút ép cành hoa sim tím Lật từng trang lệ tím cứ rơi rơi Làm nhoà đi bài thơ viết bằng mực tím Màu tím ngây thơ, màu tím học trò
Vàng
Rồi vội vàng em lặng lẽ ra đi Trong ánh nắng vàng chiều thu chia ly
Để lại cho ai cành sim vàng úa
Chiếc lá vàng rơi,theo bước em đi !
Ngày 22/4/1987