Trờ lạnh rét Mẹ nằm hơ lửa.Sinh con ra giữa mưa gió nhọc nhằn.. Cả cuộc đời lần lũi với gió sương, Tóc pha trắng thân hao gầy nhung nhớ… Mảnh rộng nương dâu mái tranh che chở.. Đạn lạc,
Trang 1Trờ lạnh rét Mẹ nằm hơ lửa.
Sinh con ra giữa mưa gió nhọc nhằn
Cả cuộc đời lần lũi với gió sương,
Tóc pha trắng thân hao gầy nhung nhớ…
Mảnh rộng nương dâu mái tranh che chở
Tấm lưng còng ấp ủ dáng quê hương
Đạn lạc, bom rơi ngăn cách lối đường
Vẫn chiếc gánh oằn vai sớm chiều tần tảo
Mẹ bước qua bao gian khổ
Khổ một đời bởi cả đàn con
Chiếc võng đông đưa năm tháng mỏi mòn
Vắt kiệt sức vo tròn giấc ngủ
Trăng khuyết dần lẫn vào mây ẩn nấu
Khi mặt trời chưa thức dậy đằng đông
Lại siêng năng chạy gạo thay chồng
Bữa đói, no dụm dành tằn tiện
Mặc đông, hè cứa vào da rát điếng
Tan chợ gần - tìm đến chợ xa
Từng liếp cải luống cà
Bên cổng nở chùm hoa dâm bụt
Hương trầm thơm nghi ngút giữa bàn thờ cha
Lờ khấn nguyện thì thầm
Mẹ mở đường chỉ lối
Con đi về phía trước
Nào có nghĩa gì đâu đá ngóc đầu nhọn hoắt
Tia chớp loằng ngoằng trời đóng mống đằng đông Nhà ngói đỏ âu sau luỹ tre làng
Bỗng xanh rêu thành cổ tích…
Rồi hhông ngờ giữa một đêm bi kịch
Thoáng chốc gió bay vèo tả tơi lá nhiễu hương Tình khúc buồn hồn đầy ắp nhớ thương:
Mẹ là di sản – là tinh hoa – là mạch nguồn sư sống ! Đinh Hồi Tưởng