Cha nằm im giá lạnhnụ cười t¡t trên môi không gian dường cô quạnh ngoài vườn chiếc lá rơi Con đã về đây rồi sao không nói cha ơi con đã luôn luôn trễ hãy trách con nặng lời Khi tuổi còn
Trang 1Tònh Cha
Göìm nhûäng baâi thú vaâ chuyïån rêët
ngùæn cuãa Duy & Hên
Nhaåc: Phaåm TrungPiano: Thiïn Quang
Hình änh:
DÛngLåc.net và
Trang 2Ngày có cha mộng êm đềm trên lối
Tình thiết
tha mãi ghi hoài bên gối
Hình bóng cha
kh¡c trong hồn yêu dấu
Ngày mất cha tháng năm
dài tăm tối
Tình đã xa
có bao giờ quay lối Hỡi cha!
Ngày có cha
Thơ Nguyễn Ngọc Duy
Trang 3Thu về
Thơ Nguyễn Ngọc Duy
Thu về trên bóng lá nhạt nhòa những mưa sa mưa như lòng ai khóc Thì thầm giọt nhớ thương
Thu về không luyến tiếc ngày hạ đã phai tàn chẳng như lòng ai đó mãi u hoài tháng năm
Trang 5Cha nằm im giá lạnh
nụ cười t¡t trên môi
không gian dường cô quạnh
ngoài vườn chiếc lá rơi
Con đã về đây rồi
sao không nói cha ơi
con đã luôn luôn trễ
hãy trách con nặng lời
Khi tuổi còn đôi mươi
con xa quê hương rồi
bỏ mẹ cha chốn cũ
bôn ba với cuộc đời
Hôm nay hay tin dữ
con mỏi cánh rã rời
nhưng không kịp nói chữ
Căn phòng thân yêu cũ nhưng xác cha lạnh rồi nước m¡t rơi không đủ thả trôi đi mộng ngời
Tấm lòng nát tơi bời hối hận nào cho vơi cơn dông chiều mưa lũ
có gột đi sầu đời?
Cố hương ngày ly biệt
kỷ niệm rất xa vời trên vai sầu cô lữ
Riêng tặng Duy, ngày
Father’s Day đầu tiên thiếu bóng cha
Trang 6Tâm Xuân
Áo dài, guốc mộc đường đê cho em đi vội lễ ngày lập xuân trên cao đẹp ánh trăng rằm xin cho trong giấc mộng nằm
thấy cha
Trang 7thuở xưa con đã ngại ngần giờ đây hối tiếc cũng đành
thương thân
Trang 8Tay nâng chén rượu lên mời vui cha giữ trọn được
lời thề xưa
mẹ về trong giấc ngủ trưa tưởng như gặp thật người xưa năm nào
Cho bố - Khi mẹ đã mất
Trang 9Ôm cây bóng đổ vai gầy thương em vất vả, thương thầy lao tâm
biết đời còn có bất công nên dâng lên Chúa sầu đông rất dài
Sầu đông
Trang 10Vốc một vốc nước đầy giả như chuyện không hay giả như mình chưa biết
lệ đong đầy trong tay
Khóc cha
Trang 11Nhớ bố
Ngồi buồn đếm tóc sợi đổ vai thuôn làm sao đếm được những nỗi sầu buồn làm sao dấu được nước m¡t tràn tuôn ngồi đây nhớ bố bóng ngả bên đường bây giờ khôn lớn mới hiểu yêu thương!
Trang 12Nỗi niềm sẽ quên
Xót xa ghi tạc vào lòng bao giờ khôn lớn lấy chồng sẽ quên
sẽ về đất biển, miền trên
sẽ đem đau khổ lên đền dâng Cha
Trang 13Về đây ôm mẹ, khóc thầy
nhớ con ngõ v¡ng đong đầy bước em
về đây lòng thấy ấm êm thấy tình chất ngất bên thềm hoàng hoa
Về đây để thấy thiết tha thấy ta đứng ngóng sơn hà nát tan
Hiểu cha nước m¡t hai hàng Run tay ấp ủ
mộng vàng thuở xưa
Về đây lòng đổ cơn mưa
Về đây
Trang 14Ra đứng, vào trông
Sáng ra bến đợi ráng chiều vào sân hái nụ tiêu điều nhớ cha Bâng khuâng bưởi cũng đơm hoa Cánh trong như giọt lệ sa đầm đìa
Trang 15Giấc mộng mỏi mòn
Nằm mơ nhạt bóng sao khuya Thấy anh hát núi gọi chia sơn hà
Nằm mơ thấy bố đã già Thấy thân mình đã tiêu pha mỏi mòn
Trang 16Huyền thoại cho con
Cha cười một nụ bao la này con
có biết thuở xa xưa rồi
có nàng Công Chúa buông rơi
chén Tiên xuống thế
làm người trần gian
Trang 17Khi bố mất
Có ai nhặt lấy nụ cười trong tôi mười tám đánh rơi mất rồi
có về
ấp ủ tình tôi thì xin nhớ
một đôi lời thiết tha
Trang 18Hân hoan cha đón con ra
về truông, qua nội xem hoa lục bình
cuối mùa vận nước điêu linh kiếp người lao khổ, linh đinh nỗi lòng
đón con
Trang 19Bé và tuổi già
Bé ra sân chơi thấy con bướm ch
ết nhặt lên bồi hồi sao vậy mẹ ơi?
mẹ đáp nhẹ lời cũng như đời
người bướm già nên ch
ết
Tối về bên bếp
mẹ trêu chọc ba ch¡c ba đã già
Trang 20Vào giường bé khóc
ba bé đang già ch¡c là s¡p chết
Ba ôm bé hỏi sao khóc con ơi? mếu máo đôi lời
bé thương ba quá
ba bé cười xòa sống chết đời ta trong tay Chúa cả
bé cứ vui học ngoan ngoãn đọc kinh
Chúa sẽ thương tình
ban đầy ơn phúc!
Trang 21Sống chung và chăm sóc một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện rất khó.
Vì thương chồng và vì lương tâm, tôi cố gắng vượt qua, nhưng hầu như ngày nào cũng có chuyện bực mình của ngày đó
Bố chồng tôi hay than phiền, hỏi những câu hỏi không đúng lúc, từ chối những món ăn cần thiết
và chê bai hết các bác sĩ, các loại thuốc phải uống
Ông hãnh diện về thời trai trẻ, hay kể đi kể lại các câu chuyện về thời
Chuyện rất ngắn
Bộ quần áo cũ
Trang 22Hồi còn trẻ, chuyện gì ông cũng
tính toán rất cẩn thận trước khi làm, cương quyết không chấp nhận
thua cuộc, luôn đặt lý trí lên trên
tình cảm Khi còn ở quân ngũ, ông
nổi tiếng là người kỷ luật nghiêm minh Tôi biết ông là người tốt,
nhưng đôi khi có cảm giác ông sống
vì khối óc chứ không vì con tim,
thiếu sự thông cảm
Tuy nhiên tôi vẫn có thể chấp nhận cuộc sống hiện tại và vui với con cái, với gia đình, hoàn cảnh hiện tại.
Trang 23Hôm nay đưa ông đi lễ ở nhà thờ, một lần nữa ông lại mặc
bộ đồ vest cũ sờn rách
mang từ Việt nam sang
Tôi nhẹ nhàng:
- Bố nên thay bộ đồ
con mới mua cho bố hôm trước,
bộ quần áo này cũ quá
- Nhưng bố thích mặc bộ này!
Tôi bắt đầu cau có:
- Nhưng mặc như vậy
đi chỗ đông người rất kỳ,
người ta sẽ nghĩ tụi con bỏ bê không chăm sóc bố
Trang 24Ông già buồn rầu, lập lại:
- Bố thích bộ quần áo này lắm
Tôi cũng cương quyết lập lại:
- Bố nên thay ngay kẻo trễ giờ lễ,
nó khá chật rồi, mặc không thoải mái, con không thấy có lý do gì để bố mặc nó
Ông già trả lời rất gọn ghẽ, chân thành,lâu nay ít khi nào tôi thấy ông minh mẫn như vậy:
Trang 25- Chính mẹ đã tặng bố bộ quần áo này
để mặc ngày kỷ niệm thành hôn 25 nămvới mẹ con - khi bà còn sống
Khi chồng con Thêm sức,
bố cũng mặc đúng bộ quần áo này
Ngày đưa mẹ con ra nghĩa trang,
bố cũng mặc bộ đồ này,
bố thấy thật thoải mái
và xúc động khi mặc nó
Trang 26Nước mắt ông già
hoen trên mi,
Trang 27Chúc MØng Ngày cûa Cha Father’s Day