Bàn tay bé nhỏ Vẫy quạt thật đều Ngấn nắng thiu thiu Đậu trên tường trắng.. Hoa cam, hoa khế Chín lặng trong vườn, Bà mơ tay cháu Quạt đầy hương thơm.. Thêm nữa lại giấc ngủ ban ngày.Tìn
Trang 1QUẠT CHO BÀ NGỦ.
Ơi chích choè ơi ! Chim đừng hót nữa,
Bà em ốm rồi, Lặng cho bà ngủ
Bàn tay bé nhỏ Vẫy quạt thật đều Ngấn nắng thiu thiu Đậu trên tường trắng
Căn nhà đã vắng Cốc chén nằm im
Đôi mắt lim dim Ngủ ngon bà nhé
Hoa cam, hoa khế Chín lặng trong vườn,
Bà mơ tay cháu Quạt đầy hương thơm
THẠCH QUỲ
Người già khó ngủ, khi ốm càng khó ngủ hơn Thêm nữa lại giấc ngủ ban ngày.Tình thế Thạch Quỳ chọn cho giấc ngủ người già càng chênh vênh hơn, bà của em
bé thiu thiu chợp mắt trong một buổi nắng hè oi bức
Không một lời nhưng giường như bé đã ngồi quạt cho bà lâu lắm rồi Quạt thật khẽ, thật đều đến nỗi hơi mát nhè nhẹ ấy khiến cho mọi vật xung quanh cũng buồn ngủ lây nắng thiu thiu đậu trên tường thôi tung tăng nhảy nhót Côc schén trên bàn thôi không còn va chạm vào nhau căn nhà trở nên im ắng nếu còn thức chăng là hoa cam, hoa khế Nhưng đến cả hoa cam, hoa khế cũng lặng lẽ nở, lặng lẽ toả hương Sao lại là
hoa chín nhỉ? Có lẽ đây là cách nói miền Trung hoặc sự tìm kiếm riêng của tác giả Từ
chín gợi đến vị ngọt của quả cây hơn là màu sắc, mùi hương của quả Nhưng hãy trở về
với tứ thơ Mùi hương bình dị của hoa vườn cũng “ lặng” đi vì cảm động, cũng la đà bên
hai bà cháu, để theo làn gió nhẹ của chiếc quạt từ tay cháu, mùi hoa lan toả vào giấc ngủ của bà, tặng bà giấc mơ đầy hương thơm
Trang 2Cả bài thơ chỉ có một chút “động” đó là tiếng hót của con chim chích choè từ đâu
bay tới, vô tình không biết bà của bé đang ngủ, đang cần sự yên tĩnh Sự vô ý không đáng
trách và đó là cái “cớ” để tạo ra một chuỗi “động” trong tình cảm của người cháu
thương bà
Bài thơ dìu dìu, nhẹ nhàng cảnh sắc nông thôn chọn lọc kĩ càng Đọc xong, ta cứ mong trong cuộc đời có thật nhiều niềm thương mến như thế, thật nhiều người cháu như thế