Và tôi tin rằng đâu đó trong tâm hồn bạn sẽ đồng cảm với tôi – với những cảm xúc đẹp về một mái trường mà trăm năm qua tán cây vẫn rợp bóng, gió mát vẫn rì rào và những ước mơ đơm hoa g
Trang 1Nơi đó … một mái trường!
“Tôi sẽ đưa các bạn đến những ngày tháng cũ- nơi tôi từng có biết bao kỉ niệm
Và tôi tin rằng đâu đó trong tâm hồn bạn sẽ đồng cảm với tôi – với những cảm xúc đẹp về một mái trường mà trăm năm qua tán cây vẫn rợp bóng, gió mát vẫn rì rào
và những ước mơ đơm hoa giữa mênh mông tươi đẹp.”
Bạn hãy đếm xem một ngày trôi qua có bao nhiêu nhịp gõ và thử dừng lại
để nhớ ở mái trường này, từng giây bạn đã sống thế nào
Đó là giây phút đầu tiên tôi bước chân vào Mênh mông giữa những tán cây
mươn mướt, nắng trải dài in dọc in nghiêng như những nét vẽ nhơn nhởn mà tinh
vi của họa sĩ đang say vì cái đẹp, cái tuyệt vời Khi ấy ta thấy đúng thật, ngôi trường xứng đáng với tên gọi đùa vui: “ Trăm năm … hương sắc”
Đó là khi tôi nghe tiếng la rất lớn “ Mấy em lớp mấy đây, về tập trung đi!” của cô giám thị Chắc như tôi, lũ học trò quay lưng lại mà xì xầm to nhỏ “Ai mà
dữ quá bây ơi!” rồi khúc khích, khanh khách cười - cái nụ cười ngây thơ mà “láo lếu” dường nào Những giây phút mà chỉ còn là học sinh ta mới hiểu
Đó là lần đầu gặp lũ bạn mới Và cũng chỉ có học sinh mới rõ hết, nhìn bạn
mới trông nó lạ thế nào ấy Rồi là bao nhiêu câu hỏi: “ Mình nên kết bạn với nhỏ
đó không ta” “Thằng ấy sao chảnh thế” “Đẹp lộng lẫy vậy, thôi ta lại giả bộ mần
quen”… Cái trí óc nó cứ nhảy múa trong khi con tim nhỏ đang xình xịch những
nhịp loạn xạ, nửa lo nửa mừng Để đến giờ tôi phải tự biện bách cho mình “Con nít mới lớn mà, thôi thì suy nghĩ thế cho đời nó bớt nhạt!”
Đó là lúc tôi đi vào căn-tin Bánh tráng, cơm chiên, mì xào, nui xào …
nước ngọt, trà đá …, tôi gọi nó bằng một cụm từ “sên sến” thế này: sự – cám – dỗ – ngọt – ngào Tôi nghĩ bạn sẽ yêu ngay cái căn-tin khi dạ dày đang lên tiếng kêu cứu inh ỏi Tôi thì ấn tượng chỗ ấy thật, nhưng giá gì ngày ấy tôi giàu hơn thì có lẽ
nó sẽ là người tình hằng ngày rồi!
Đó là những khi bạn cho mình 5 phút lãng mạn Đi nhè nhẹ, đi chầm chậm,
đi thong dong rồi lại dừng tí trên sân trường, bạn yêu gì ở đấy? Tôi yêu những ngày nắng chim bồ câu lại ung dung “đi bộ” trên những “xa lộ” lót gạch tươm tất
rồi tôi lại chạy ùa đuổi bắt Mệt rồi thì lại tự nhủ “ Mình rảnh thiệt!” Tôi nhớ những ngày mưa trường ướt bẹp trong cái mù mịt giông gió, thấp thoáng đó là lũ
học sinh quậy phá dằm mình trong trận mưa to
Trang 2Tôi yêu cái trẻ, cái thơ ngây mà chỉ có tháng ngày học trò là còn mãi Tôi
thích những gì nhẹ nhàng nhưng cũng “phấn khích” với những điếu xấu xa
Chỉ có thể dùng văn nói tôi mới diễn tả hết được những gì tôi cần diễn đạt,
về mọi thứ ghì chặt tim tôi Bạn cứ chầm chậm mà để ý Giờ chưa nhận ra đâu, gói
ghém cảm xúc vào lòng rồi chừng độ 2 ,3 năm sau như tôi thì khi ấy mãnh liệt ghê
gớm
Bạn biết đó! Tuổi thơ con người qua đi không lấy lại được Mái trường
trăm năm tuổi này chính là một phần trong những năm tháng học trò nông nổi nhưng đáng yêu này Có lẽ bạn muốn lớn thật nhanh, có lẽ bạn muốn không bị gò
bó học hành như thế Nhưng mai này bạn lại mơ ước rằng thời gian trở lại một phút thôi cũng được để bạn được sống đúng nghĩa tuổi thơ ở ngôi trường cấp 2
Tôi thấy giọt nước mắt nào rơi của cô học trò cá biệt khi xa trường
Tôi thấy những cái ôm chặt của bọn con trai quậy phá, ngỗ ngược
Tôi thấy những ánh mắt sâu nuối tiếc của những cậu “thiếu gia” nhà giàu lười
nhác mà hay pha trò
Tôi yêu mái trường này đơn giản vậy thôi Yêu cái vẻ u ám của ngày mưa,
vẻ thanh tươi của ngày nắng Tôi quý thầy cô và tôi yêu bè bạn Bởi vì trong tôi, trái tim đã dành ra trọn một ngăn cất giữ bao ấn tượng đẹp về ngôi trường này,
ngôi trường mang tên anh hùng, liệt sỹ Trần Văn Ơn
Hãy cho tâm hồn mình đẹp và cho trái tim mình đẹp Bạn lớn lên rồi đi xa, bạn thành công hay thất bại nhưng chỉ khi bạn còn giữ cho mình một trái tim, một
tâm hồn bạn sẽ thấy mình không bao giờ cô đơn Đơn giản là do trong sâu con tim,
mái trường này đang sống, sống rất mãnh liệt tình yêu tuổi thơ của bạn
…
Và cậu con trai tôi gặp hôm ấy lại chấp bút làm thơ:
“ Trường lớp ơi cậu xa tớ mất
Xa tớ hoài tớ biết sống sao đây
Vì ở đó người tớ thương, thương thật Cũng đi rồi ôi tim tớ thành hai.”
Tái bút: Câu nói hiện đại nhất của tôi khi viết bài này về mái trường tôi yêu:
I Love TVƠ!
04 – 11 - 2011
Nguyễn Anh Duy ( 9A11, 2009 -2010 ) Lớp11 chuyên Văn trường THPT chuyên Lê Hồng Phong