Hai Bà MẹCao Hơn Núi Thái-Rộng Hơn Biển Đông Xoa Diu Nỗi Đau Và Câu Trả Lời Một Thời Để Sống-Một Thời Để Yêu Huyền Thoại Goá Phụ Một Câu Chuyện Cảm Động Đôi Hoa Tai Hình Giọt Nước Mẹ Tôi
Trang 1Câu Hỏi Quan Trọng Nhất
Những Con Sò Trên Bãi Biển
Bông Hồng Mùa Báo Hiếu
Để Đơn Giản Hóa Cuộc Sống Của Bạn
Để Đơn Giản Hóa Cuộc Sống Của Bạn
Điều Tôi Đã Học Được Từ Nhà Máy
Để Chiến Thắng Tình Yêu Cần Phải Học Cách Thất Bại
Trang 2Hai Bà Mẹ
Cao Hơn Núi Thái-Rộng Hơn Biển Đông
Xoa Diu Nỗi Đau
Và Câu Trả Lời
Một Thời Để Sống-Một Thời Để Yêu
Huyền Thoại Goá Phụ
Một Câu Chuyện Cảm Động
Đôi Hoa Tai Hình Giọt Nước
Mẹ Tôi Thầy Tôi
Người Cha Không Thể Quên Của Tôi
BƯƠM BƯỚM BAY
HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
ĐÁNH NHAU BẰNG GẬY
XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI
CÂU HỎI QUAN TRỌNG NHẤT
BÀI HỌC TỪ LOÀI NGHỖNG
CẬU BÉ CHỜ THƯ
LỜI NHẮN GỬI TỪ MỘT NGƯỜI BẠN
CHIẾC CẦU
ĐỨA BÉ CỦA HOÀ BÌNH
THƯ VIẾT CHO BA
Báo tncn số 37-99 có đăng một mẩu chuyện :
Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên giatrình bày về cách sử dụng thời giờ có hiệu quả Đứng trước những người khá
thành đạt trong cuộc sống, ông mĩm cười : "sau đây là một câu hỏi trắcnghiệm" Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ bốn lít và một túi
Trang 3chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay Oâng lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ
cho đến khi không thể bỏ vào được nữa "cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi
"Đầy rồi" - mọi người đáp "thật không ?" - ông lấy từ gầm bàn ra một cái túi
sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội Oângnhoẻn miệng cười và hỏi: "cái lọ đầy chưa?"
Lần nầy thì dường như mọi người bắt kịp ông Ai đó trả lời : "chắc là chưa"
"Tốt!" Ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng
trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi Một lần nữa ông hỏi : "cái lọ đầychưa?"
"Chưa" - mọi người nhao nhao "tốt" – ông lập lại và quơ lấy bình nước đổ vào
lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ Ông ngước nhìn mọi người và hỏi :
"minh họa nầy nói lên điều gì ?"
Một nhà kinh doanh nhanh nhẹn đáp : "vấn đề là dù cho kế hoạch làm việc của
bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc
nữa!"
"Không phải - ông đáp : đó không phải là vấn đề Điều mà minh họa vừa rồinói lên là: nếu bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ khôngbao giờ có thể nhét chúng vào được"
Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là những dựán,
một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạnthương yêu, học vấn bạn, sức khoẻ của bạn … nhưng nhớ đặt những hòn đá
cuội đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được
Chúng ta
luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình.Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa?
Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện nầy, hãy tự hỏi
chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của
chính mình bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước
Lạy chúa, tất cả chúng con đều có một số giờ trong một ngày Xin cho chúng
biết tận dụng thời gian để tạo thuận lợi cho cuộc sống và không chịu
nhượng
bộ cho đến khi đạt được mục đích Xin chỉ cho chúng con thấy những "hòn đá
Trang 4cuội" nào phải đặt vào trước hết Ước gì chúng con rèn luyện những gì chúng
con có để cải thiện chính mình Xin hãy dạy chúng con biết rằng chúng con có
thể đạt được mục đích qua những công việc gian khổ và qua sự chuẩn bị chu
đáo Amen
Chút suy tư trong ngày
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của
mình trong thời gian sắp tới Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con
cháu Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu
hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình mình sẽ có cách xoay trở được
Oâng chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc Oâng tađề
nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa là nghĩ coi như là vì ông
Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứkhông thực lòng muốn nhận công việc này
Bác ta gọi đại một đám thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư kémchất
lượng để xây dựng căn nhà ấy Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến
tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khoá nhà Oâng nói với bác :
"đây là nhà của anh Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho
công ty bấy lâu nay"
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách
cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nóthật tốt đẹp Ơû một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình, chúng ta
không hề dốùc hết sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt Thế rồi khi không
trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do
chính tay mình dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc Giá như được biết trước,
hẳn chúng ta sẽ hành động khác đi
Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời ta chính là ngôi nhà Mỗingày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy xây nhà mình một cách
Trang 5khôn ngoan Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi Ngay cả trong trường hợp bạn
chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó càng đáng để bạn sống sao cho tử tế và
có tư cách.
Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng: "sống là thực hiện một kế hoạch do chính
mình vạch ra" Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và
những lựa chọn của bạn trong quá khứ Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết
quả từ thái độ sống và những lựa chọn của bạn ngày hôm nay
nghiệp với những trách nhiệm khác của con người
"bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng Trong tay bạn
sự quân bình trong cuộc sống của bạn
bạn làm thế nào đây? Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh
mình với những người khác Đó là gì mỗi người chúng ta là những con
Trang 6Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn Bạn hãy nắm chắc
lấy như thể chúng là những phần quan trọng trong cuộc sống của bạn Bởi vì
nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc
ảo tưởng về tương lai Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng
manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau
Bạn chớ ngại mạo hiểm Nhờ mạo hiểm với đời mình mà bạn học biết cáchsống dũng cảm
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian
yêu ai Cách nhanh nhất để nhận biết tình yêu là hãy cho đi Cách nhanh nhất
để đánh mất tình yêu là nếu giữ thật chặt Còn phương thế tốt nhất để giữ được
tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi
mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được
đánh giá đúng
Bạn chớ ngại học Kiến thức không có trọng lượng Nó là kho báu mà bạn có
thể mang theo bên mình một cách dễ dàng
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm Cả hai điều
đó một khi mất đi thì sẽ không khi nào bắt lại được Cuộc đời không phải làmột đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặngđường mà mình đi qua
Quá khứ đã là lịch sử Tuơng lai là một mầu nhiệm Còn hiện tại là một mónquà của cuộc sống Chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm
( trích ttcn số 21 – 99)
BƯƠM BƯỚM BAY
Khi con nhộng chui ra khỏi được cái kén chật hẹp của mình, nó sẽ tung bayvào
Trang 7trời xanh rộng bao la đầy hoa và nắng Và đây là giây phút hạnh phúc nhấttrong cuộc đời của nó.
Một ngày kia, tổ kén trên cành cây hé mở một chút Một người ngồi gần đóquan sát : đã hàng mấy tiếng đồng hồ chú bướm chứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ
nhỏ xíu ở đầu kén Rồi bỗng chú bướm bất động, dường như nó đã kiệt sức và
không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa Thế là người đàn ông quyết định
giúp đỡ chú bướm Oâng ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra Chú
bướm liền chui ra một cách dễ dàng Nhưng nó chỉ là một thân nhộng trần trụi
với đôi cánh nhăn nhúm và khô héo như chiếc lá cháy xém dưới ánh mặt trời
Người đàn ông tiếp tục quan sát chú bướm vì ông ta nghĩ rằng thế nào đôi cánh
đó cũng mọc lớn lên để kịp nâng thân bướm khi nó rời khỏi kén Thế nhưng cả
hai điều đó đều không xảy ra Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi còn lại của
đời mình trườn quanh với một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm
Nó chẳng bao giờ có thể bay được
Điều người đàn ông tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp và
con nhộng kia cần nỗ lực hết sức mình, đến mức kiệt sức để có thể chui ra Và
cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức củamình để chui ra khỏi miệng kén như vậy, có thể nó sẽ tiết ra một chất diïchnhờn và bơm vào đôi cánh của nó để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có
thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời hẳn cái kén
Nhiều lần trong đời chúng ta cần phải nỗ lực đến kiệt sức để có thể đạt được
điều mà mình mơ ước Nếu cuộc sống cho chúng ta một cuộc đời không cónhững trở ngại và gian truân, thì chính cuộc đời đó sẽ làm cho chúng ta què
quặc Chúng ta sẽ rất yếu ớt và không thể có được một sự mạnh mẽ mà lẽ ra
chúng ta phải có Chúng ta chẳng thể nào tung bay lên được
Nếu chúng ta xin sức mạnh, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những
gian
truân để làm chúng ta mạnh mẽ lên
Trang 8Nếu chúng ta xin sự khôn ngoan, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta
những
vấn nạn để chúng ta phán đoán và giải quyết
Nếu chúng ta xin sự thịnh vượng, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta một
khối
óc và sức mạnh của cơ bắp để làm việc
nếu chúng ta xin lòng can đảm, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những
người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đỡ
Nếu chúng ta xin tình yêu, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những
người
đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đở
Nếu chúng ta xin sự giúp đở, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những cơ
từ lâu bị lãng quên chợt hiện về trong ký ức
Lúc đó tôi lên mười, cũng là thời gian mẹ tôi đang trong cơn bệnh thập tử nhất
sinh Một đêm lúc thức dậy uống nước, đi ngang qua phòng ba mẹ, tôi chợtthấy ở đó đèn vẫn còn sáng Tôi nhìn vào Ba đang ngồi trên ghế cạnh gường
mẹ, chẳng làm gì cả, còn mẹ đang ngủ Tôi hoảng hốt chạy vào: "chuyện gìvậy
ba? Sao ba không ngủ?"
Ba chạm nhẹ vào người tôi : "không sao hết Ba chỉ xem chừng mẹ thôi" Tôi
không thể nói chính xác là như thế nào, nhưng ký ức về biến cố xảy ra từ rất lâu
đó đã cho tôi thêm sức mạnh tiếp tục gánh vác việc gia đình Ngọn đèn đáng
nhớ đó và sự ấm áp từ căn phòng ba mẹ đã là một sức mạnh thần kỳ; và lờinói
của ba đã theo tôi mãi: "ba chỉ xem chừng mẹ thôi" Cái trọng trách mà tôiđang gánh vác bằng cách nào đó dường như dễ chịu hơn, như thể có một nguồn
lực được vực dậy từ quá khứ hay từ chính bản thân tôi
Trang 9Trong những khoảnh khắc tinh thần suy sụp, nhưng ký ức tuổi thơ thường trở
thành nguồn lực vô cùng cho nhân cách, đó là những lăng kính chứa đựngnhững cảm nhận của ta về cuộc đời Như james barrie đã từng viết:
với tôi, chưa xứng đáng bởi một lần trong đời tôi đã là thằng móc túi
Xuất thân từ miền trung nghèo khó, bố mẹ vẫn cố vay mượn để tôi được đi học
đại học Năm đó tôi đậu cả ba trường, nhưng chọn trường tài chính kế toán với
ước mong sau này có tiền bù đắp phần thiếu hụt trong cuộc sống của bố mẹ
Thời sinh viên tôi rất chăm chỉ học tập và đã gánh vác phần nào cho bản thân
và gia đình, bởi tôi được học bổng bốn năm liền Và cuối cùng tôi cũng đã tốt
nghiệp với luận văn đạt điểm xuất sắc
Sau ngày lấy giấy chứng nhận một tuần, tôi bắt đầu hành trình gõ cửa kiếm
việc Nhưng thật bất hạnh, đến đâu người ta cũng lắc đầu nhẹ nhàng Có lẽtôi
là người không biết điều và điều kiện không cho tôi biết điều Gần chục ngày
sau tiền hết, tôi may mắn được bà dì họ đón về làm gia sư cho đứa con đang
Trang 10mẹ già: "mẹ đừng lo, con không thể thất nghiệp đâu, mà con chỉ đợi công việc
phù hợp chuyên ngành con học để phát huy khả năng" Tôi cứ gầy đi theo từng
bức thư Cuối cùng tôi quyết định rời khỏi nhà dì Tôi tìm đến nhà anh con của
dì để tá túc và hằng ngày đi tìm việc Anh chị rất là tốt Một ngày do hướngdẫn
của trung tâm xúc tiến việc làm, tôi đã thi đậu vào một công ty liên doanh Tôi
lại không thể có 200 usd trả trung tâm nên đành trở về nhà anh chị, mặt lầm lì
hẳn đi Và một buổi chiều lại ra đi Xách ba lô đi bộ dọc đường mà đến ga hà
nội lúc nào không hay Trong túi còn 20.000 đồng mà chưa dám ăn gì Trờimưa, tối đó tôi run cầm cập vì lạnh Một "hài cốt" lại hỏi tôi: "lên cơn hả?".Không cần trả lời ông ta kéo tôi đi kiếm chác một cái gì đó Tôi cười và từ chối
Sáng sau, tôi đi xe buýt đến nơi tập trung nhiều công ty xúc tiến việc làm Lúc
đó tại cửa hàng bách hóa, tôi đi theo một bà già mang một chiếc giỏ xách Tôi
tìm cách đánh cắp chiếc giỏ và trong đó có một số tiền nhỏ đủ tiêu dùng vài
hôm Và tôi trở thành tên ăn cắp lúc đó Sau đó tôi xin vào một công ty xâydựng và sau một tuần thì được nhận vào làm Ngày 20 tết tôi được gọi lênphòng tổ chức với nhiệm vụ theo đội công trình đi cà mau
Giờ đây tôi đã ổn định công việc, thỉnh thoảng tôi dành dụm tiền mua quà và
gởi tiền về cho bố mẹ Chị tôi hay bảo với các cháu rằng: "sau này chúng mày
có hiếu như cậu sơn thì mẹ yên tâm" Tôi chỉ cười và thấy mình có lỗi Tôi vẫn
thường hay dặn bố mẹ cố giữ gìn tiền bạc hay đồ đạt khi đi chợ hay tới chỗđông người
Tôi vẫn nhớ cái nơi, mà con người chưa bao giờ ưu ái cho tôi Nhưng nhớ nhất
nơi đó có bà già mà cả đời tôi luôn cầu mong cho bà được mọi sự tốt lành Mỗi
khi tôi nhìn thấy bà già là lòng tôi đau nhói Tôi quyết tâm giúp đỡ tất cả những
người già trong những trường hợp có thể để bù đắp một chấm đen trong đời tôi
Khánh Sơn trích ttcn số 8 - 98
Câu hỏi quan trọng nhất
Trang 11Vào tháng thứ hai của một khoá học tại trường đào tạo nghiệp vụ y tá, giảng
viên cho chúng tôi làm một bài kiểm tra về kiến thức phổ thông Tôi vốn là sinh
viên chăm chỉ cho nên dễ dàng trả lời mọi câu hỏi trong bài kiểm tra, trừ câu
hỏi cuối: "chị tạp vụ ở trường tên là gì?" Tôi nghĩ đó chỉ là một câu hỏi vui.Tôi đã trông thấy chị ta vài lần Chị có dáng người cao, mái tóc nâu sẫm vàkhoảng 50 tuổi, nhưng làm thế nào mà tôi có thể biết được tên chị kia chứ?Tôi
nộp bài và bỏ trống không trả lời câu hỏi đó
Trước khi tan học, một sinh viên đứng lên hỏi giảng viên về cách tính điểm câu
hỏi cuối trong bài kiểm tra vừa làm Giáo sư bộ môn trả lời: "tất nhiên là cótính điểm Trong mọi ngành nghề, các anh chị luôn phải gặp gỡ và tiếp xúc với
nhiều người Tất cả những con người đó đều có ý nghĩa Họ đáng được anh chị
quan tâm chú ý đến, cho dù tất cả những gì ta có thể làm cho họ chỉ là mộtlời
chào hỏi và một nụ cười"
Tôi đã không quên bài học đó trong suốt cuộc đời mình Tôi cũng đã biết được
tên của chị làm tạp vụ trong trường Chị ta tên là dorothy
Đàm Thư (trích báo ttcn số 17 – 99)
những con sò TRÊN BÃI BIỂN
Sáng sớm tinh mơ trên một bãi biển vắng Cát trắng như trải dài đến tận chân
trời xa tít Những ngọn sóng nhấp nhô xô bọt trắng xóa lên những mỏm đá.Một
cậu bé đang dạïo chơi buổi sáng trên bãi biển bất chợt nhận thấy những con sò
nhỏ bị đợt thủy triều đêm trước đánh dạt lên bãi cát Cậu bé nghĩ rằng chỉ vài
giờ nữa thôi khi mặt trời lên , những con sò bé bỏng đáng thương đó sẽ chết
dần đi trên bãi cát nóng "thật là bất công nếu những con sò vô tội kia phảichết" Cậu bé nghĩ và cúi xuống nhặt từng con sò ném trở lại với biển Những
đợt sóng nhảy múa như hòa cùng niềm vui của những con sò được cứu sống
Say sưa với công việc của mình, cậu bé không hề để ý đến một ông lão đang
đứng gần đó "chào anh bạn trẻ Anh đang làm gì với những con sò thế?" –
ông
Trang 12lão cất giọng hỏi khi cậu bé ngẩng đầu lên "dạ cháu đang mang lại sự công
bằng cho những con sò bé bỏng đáng yêu này – cậu bé sôi nổi, ánh mắt lên niềm tự hào về công việc của mình – "chúng không đáng phải chết như thế và
phải được cứu sống" Oâng lão xoa đầu cậu bé mĩm cười Tôi đã đi dạo hằng
ngày trên bãi biển này suốt 20 năm qua- giọng ông lão trầm trầm hoà trong
tiếng sóng biển – mỗi buổi sáng, tôi đã nhìn thấy hàng vạn con sò nằm chờ chết
trên bãi biển này Trên thế giới này còn có hàng vạn bãi biển như thế Liệu anh
bạn có thể mang lại công bằng cho tất cả những con sò đó?" Cậu bé im
ánh bình minh đang lấp lánh ngoài biển rộng
Các bạn trẻ, có những công việc tưởng chừng như ngoài sức của mình, của một
người bình thường trong cuộc sống, nhưng nếu mọi người cùng cố gắng thực
hiện những gì mà mình có thể làm được cho cuộc sống này thì cuộc sống sẽ
tươi đẹp hơn Khi bạn đọc xong câu chuyện này, hãy bắt đầu ném những con sò
trong tay mình xuống biển…
(Minh Triết theo internet Trích báo ttcn số 44 – 99)
Là bạn của một ai đó
Điều quan trọng nhất bạn đã làm trong đời là gì?
Với tôi, đó là vào ngày 08.10.1990, ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 65 của mẹ
tôi Chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp mặt gia đình Trước đó, tôi đi chơi
Trang 13tennis với một anh bạn thời trung học mà đã lâu tôi không gặp Chúng tôi kể
cho nhau nghe mọi chuyện đã qua kể từ lần chúng tôi gặp nhau cuối cùng Hai
vợ chồng anh vừa có một chú nhóc cưng mà họ suốt ngày để mắt đến
người ta đã đưa vào bệnh viện cấp cứu
Người cha trẻ lao ra xe và trong tích tắc, chiếc xe mất hút trong đám bụi mù
Tôi đứng sửng một lúc trên sân Rồi tự hỏi phải làm gì bây giờ? Theo bạn đến
bệnh viện ư ? Việc ấy chẳng có ích gì Đứa bé đang được các y tá và bác sĩchăm sóc rồi Còn mình có nói hay làm gì đó cũng chẳng thay đổi được gì.Đem đến cho bạn một sự động viên tinh thần chăng? Tại sao không nhỉ? Nhưng
gia đình bên bạn tôi và vợ anh ấy rất đông Tôi biết bố mẹ hai bên đều đang vây
quanh họ cả rồi Tôi chỉ làm phiền thôi Hơn nữa, tôi còn phải dự lễ kỷ niệmsinh nhật với gia đình và mọi người đang chờ tôi Tôi quyết định về nhà và nắm
tin tức của bạn sau vậy
Khi nổ máy xe, tôi đột nhiên nhận ra là chiếc xe hơi của bạn còn bỏ lại trênsân
Chìa khoá xe còn treo lại đó
Tôi miển cưỡng quyết định tạt qua bệnh viện để gởi lại chìa khóa Khi đến nơi,
tôi lặng lẽ len vào phòng và đứng nép gần cánh cửa, không biết phải làm gìlúc
này Một bác sĩ xuất hiện Oâng ta tiến đến gần đôi vợ chồng trẻ và bằng giọng
tram tĩnh báo cho họ biết con họ đã chết
Hai vợ chồng ôm nhau oà khóc trong cái im lặng nặng nề và đau đớn Khi cơn
chấn động đã dịu xuống, bác sĩ hỏi họ có muốn đến bên con một lát không.Bạn
tôi và vợ anh đứng lên và đi qua những người thân trong gia đình Khi đi ngang
qua cửa, người mẹ trẻ nhận ra tôi Cô tiến lại gần, ôm lấy tôi và khóc Bạn tôi
cũng nắm lấy tay tôi và nói : cảm ơn bạn đã đến đây
Trang 14Suốt buổi sáng, tôi đã ở đó, bên cạnh bạn tôi và vợ anh Họ ôm con như một lời
từ giã lần cuối Đó là điều quan rọng nhất mà tôi đã làm trong đời Từ đó, tôi
học được cách quân bình tốt nhất giữa công việc và cuộc sống Tôi hiểu rằng
dù thành đạt đến đâu đi nữa cũng chẳng là gì so với việc mất đi một quan hệ,
mất đi những kỳ nghỉ và những thú vui cùng gia đình Và tôi hiểu rằng điềuquan trọng nhất trong cuộc đời, không phải là tiền bạc, sự thành đạt xã hộihay
danh vọng, mà đơn giản là những giây phút khi ta là bạn của một ai đó
k.t theo selection trích báo ttcn số 16 – 97
Đó là một đêm giao thừa ở st Petersburg.tôi lang thang một mình du lịch trên
đất nga Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng mặt trời mùa đông nhợt nhạt nhưng
cảnh quang thật tuyệt vời với những ngôi giáo đường mái vòm trông thật kiêu
đó Cơn đau càng lúc càng dữ dội Tôi bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng Sau
đó không lâu, xe cứu thương đến Bác sĩ bóp nắn chân phải tôi khiến cơn đau
thắt càng kinh khủng Ngay lúc đó, tôi không tự chủ nỗi và nôn thốc nôn tháo
Họ đưa tôi vào xe cứu thương Lúc đó một nhân viên của công ty du lịchintourist đến "tôi tên là galina – cô nhân viên du lịch tự giới thiệu – bà
không
sao đâu"
Khi Thượng Đế Tạo Ra Người Cha
Khi thượng đế tạo ra các ông bố, ngài bắt đầu tạo một thân hình cao to Nữthần
đứng cạnh hỏi: "đó là kiểu bố gì vậy? Nếu ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé thì tại
sao làm những ông bố cao lớn như vậy? Hắn sẽ phải quì gối khi chơi bi, gậpngười khi đặt bọn trẻ vào giường và cúi mình khi hôn chúng"
Trang 15Thượng đế mỉm cười, nói: "vâng , nhưng nếu như ta cho hắn một thân hình cỡ
trẻ con, ai sẽ khiến lũ trẻ phải nhìn lên?"
Và khi thượng đế tạo ra bàn tay bố, đó là những bàn tay to và gân guốc
Nữ thần lắc đầu nói: "những bàn tay lớn sẽ không thể xoay xở với kim bănggài
tã, với những hột nút nhỏ xíu và những chiếc ruybăng mềm mại cột tóc đuôi
khuôn mặt của các con"
Sau đó thượng đế nặn đôi chân dài, ốm và đôi vai rộng Nữ thần làu bàu:
để bọn trẻ tựa dầu ngủ trên đường về nhà từ rạp xiếc"
Lúc thượng đế đang làm dở dang những bàn chân to chưa từng thấy, nữ thần
buột miệng hỏi: "thật là sai lầm Ngài có thật nghĩ rằng những cái xuồng to bè
kia sẽ lật khỏi giường khi đứa bé khóc hay có thể đi qua bữa tiệc sinh nhật nhỏ
mà không giẫm phải chân ít nhất ba vị khách tí hon?"
Thượng đế mỉm cười trả lời: "chúng sẽ ổn thôi Rồi người sẽ thấy, chúng sẽ đỡ
đứa trẻ khi nó cưỡi ngựa hay khi nó hoảng sợ vì lũ chuột trong nhà kho, vàchúng sẽ mang những đôi giày to khiến bọn trẻ trầm trồ khi ướm chân vào"
Thượng đế làm việc suốt đêm, ngài cho bố lời nói với giọng nói đầy cươngquyết và uy quyền, cho bố đôi mắt nhìn thấu mọi sự nhưng bình tĩnh và kiên
nhẫn Cuối cùng, gần như suy nghĩ lại, ngài cho bố thêm những giọt nước mắt
Khi đó,thượng đế quay qua hỏi nữ thấn: "bây giờ các ông bố cũng đầy tìnhthương như các bà mẹ, ngươi có thích không?"
Và nữ thần đã không nói thêm gì
lại Tú Quỳnh (theo reader’s digest
trích ttcn Số 3 - 98).
Trang 16Phải truyền máu ngay Người cho máu phải có cùng nhóm máu với cháu bé.
Một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong hai người mỹ có nhómmáu đó, nhưng phần lớn các đứa trẻ mồ côi bị thương lại có Người bác sĩ nói
vài tiếng việt lơ lớ, còn cô y tá thì nói ít tiếng pháp lõm bõm Họ kết hợp vớinhau và dùng nhiều điệu bộ, cử cgỉ cố giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng
nếu họ không kịp truyền máu cho bé gái kia thì chắc chắn nó sẽ chết Vì vậy,
họ hỏi có em nào tình nguyện cho máu không Đáp lại lời yêu cầu là sự imlặng với những đôi mắt mở to Một vài giây trôi qua, một cánh tay chậm chạp,
run rẫy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên
"Oà, cảm ơn, cháu tên gì vậy?" Cô y tá nói bằng tiếng pháp
"Hân ạ" cậu bé trả lời
Họ nhanh chóng đặt hân lên cáng, xoa cồn lên cánh tay và cho kim vào tĩnh
mạch Hân nằm im không nói lời nào
Một lát sau cậu bé nấc lên, song nó nhanh chóng lấy cánh tay còn lại để che
hỏi kim có làm nó đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu
Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều
đều Mắt nhắm nghiền lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn
không cho những tiếng nấc thoát ra Các nhân viên y tế trở nên lo lắng Rõ ràng
Trang 17là có điều gì không ổn rồi Vừa lúc đó có một nữ y tá người việt đến Thấy rõ
những căng thẳng trên mặt của cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó,
nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng Sau một lúc, cậu bé
ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi Chị y tá gật đầu.Vẻ
mặt cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhỏm
Chị y tá khẽ giải thích với những người mỹ : "cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết
Nó hiểu nhầm Nó nghĩ các vị muốn nó cho hết máu để cưú sống bé gái kia"
"Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu?" - người y tá lục quân hỏi
Chị y tá người việt phiên dịch câu hỏi lại cho cậu bé và nhận được câu trả lời
rất đơn giản : "vì nó là bạn cháu"
Tuyết Linh dịch từ she’s my friend trích báo ttcn số 29 – 99
Bốn từ làm thay đổi cuộc đời
Có lẽ không có gì to lớn, nhưng những giây phút như thế này đôi khi tồn tạicả
một thời gian dài Và một lời vài lới nói - mặc dù vào lúc nói chẳng có ý nghĩa
bao nhiêu - có thể có một ảnh hưởng to lớn "bộ con ngu đần đến mức không
làm được bất cứ chuyện gì sao?" Những lời nói như thế này có thềû vang vọng
mãi trong tâm hồn trẻ
Gần đây tôi nghe câu chuyện của malcolm dalkoff Trong 24 năm qua, ông là
một nhà văn viết quảng cáo chuyên nghiệp Khi còn là một cậu bé, dalkoff rất
rụt rè và thiếu tự tin, ông có rất ít bạn Vào một ngày tháng 10 - 1965, cô giáo
ruth brauch dạy tiếng anh ở trung học cho lớp một bài tập Các học sinh đãđọc
qua tiểu thuyết to kill a mockingbird Bài tập của họ là viết tiếp chương
cuối
Trang 18của cuốn tiểu thuyết này Dalkoff không nhớ ông đã viết gì và được bao nhiêu
điểm, nhưng điều đến bây giờ ông vẫn còn nhớ và không thể nào quên là bốn
chữ mà cô giáo brauch đã phê bên lề bài viết: bài viết rất tốt!
"Sau khi đọc lới phê của cô, tôi về nhà và viết một truyện ngắn, một điều
nghiêm khắc và thẳng thắn "cô đúng là những gì tôi cần", dalkoff nói
Oâng được bầu làm đồng biên tập viên của tờ báo trường Lòng tự tin tăng lên,
tầm nhìn được mở rộng ra, ông đã khởi đầu một cuộc đời thành công mỹ mãn
Dalkoff vững tin rằng không một điều gì xảy ra nếu như cô giáo brauch không
viết bốn chữ kia vào bên trang giấy nộp bài của ông
Nhân ngày họp mặt lần thứ 20 của trường, dalkoff đã về thăm lại cô
Trang 19của tôi, anh đã lấy người con gái khác mà không một lời từ biệt Và tôi gần như
đã ngã gục
Những lúc một mình tôi điều khóc, trái tim của tôi như bị bóp chặt, tôi thấycuộc sống vô nghĩa Bạn bè an ủi, động viên cũng không giúp ích gì cho tôiđược Sau ngày làm việc, tôi đi dọc bờ biển cho khuây khỏa, nhưng đứng trước
biển mênh mông vô tận tôi càng thấy rõ sự cô đơn vô hạn của mình, hít thởbầu
không trong lành, mát mẻ của biển tôi lại cảm thấy khó thở, những lời nói của
người bạn đi cùng không lọt được vào tai tôi Tóm lại tôi cứ mãi mê gặm nhấm
nỗi khổ đau cho đến tận cùng Rồi tôi nhớ lại lời mẹ tôi kể về một phụ nữ thất
tình đã hóa điên Đột nhiên tôi sợ hãi quá trước tình trạng của tôi hiện tại, và
khẳng định chỉ có mình mới có thể cứu được mình thôi Thế là tôi quyết định
lao vào công việc Tôi bảo bạn tôi về phép để tôi dạy thay (chúng tôi là giáo
viên xa nhà sống tập thể); trường làm báo chào mừng ngày 20 - 11, tôi tìnhnguyện biên tập, trang trí cho tờ báo Sáng tôi dạy, trưa tôi dạy, rồi tôi học đánh
bóng bàn để chơi cùng các đồng nghiệp Chiều tôi dẫn học sinh đi ngắm biển
cả, đồng lúa, vườn cây Giúp các em quan sát và tả cảnh chuẩn bị cho bàitập
làm văn về miêu tả cảnh Tối đến tôi chấm bài, soạn giáo án hay tham khảo tài
liệu chuyên môn Tôi làm việc cho tới khi nào giấc ngủ đến mới thôi
Thời gian trôi qua, tôi đã lấy lại thế quân bình trong tình cảm, nỗi đau lắng dịu,
tâm trí tôi bớt nặng nề, tôi phát hiện ra xung quanh mình còn biết bao nhiêu
việc phải làm, còn biết bao nhiêu người thương mến mình và ngược lại Anhđâu phải là tất cả!
Lê Thị Thanh Trúc (trích ttcn số 25-98).
Thông điệp của cánh diều
Con chó collie bé nhỏ của tôi đã chết vì ngựa đá Bây giờ nó đã nằm trong cái
hộp chôn sâu dưới đất với tấm bia tôi vẻ bằng sáp: trilby… một con chó… một
người bạn của tôi Nó chỉ mới bảy tuổi và tôi cũng vừa lên bảy, chúng tôi đãcùng lớn lên bên nhau
Trang 20Tơi cịn quá nhỏ khi mẹ mất để biết thế nào là mất mát Vì vậy sự việc đau lịng
này hồn tồn xa lạ đối với tơi Tơi khơng chịu đựng nổi Thay vì khĩc, nướcmắt tơi hĩa thành băng đá đè nặng trên ngực Tơi ngồi trên ghế cạnh cửa sổ,
khơng nĩi nên lời Nhưng một giọng nĩi nho nhỏ, yếu ớt cứ thúc thít :
"trilby…
trilby…"
Dì hatty gọi tơi ăn trưa Tơi khơng trả lời Cha tơi đến bên cạnh Tơi cũngchẳng nhìn lên "cha nghĩ trời hơm nay thả diều thật tuyệt – ơng nĩi- con nghĩ
sao ? " Tơi khơng trả lời
Tơi nghe tiếng ơng trong nhà bếp: "tơi định làm cho tommy một con diều – ơng
nĩi với dì hatty – một con diều to Bà cĩ mảnh giấy nào khơng?"
Cha và tơi kéo con diều lên đồi Tơi cĩ thể nghe được mùi đất ngay ngáy trên
cánh đồng Giĩ thổi tung đơi bím tĩc và cái váy bơng xịe của tơi
Cha nĩi : "nào con giữ như thế này khi cha chạy Thử xem ta cĩ thể thả nĩ bay
ngay lần đầu khơng?"
Tơi giữ con diều Cha chạy "nào, buơng ra" – ơng la lên Tơi đã khơng kịp thả
Con diều rơi lạch phạch xuống cỏ như con chim gãy cánh
"Con cịn thấp quá- cha nĩi – vậy thì cha sẽ giữ nĩ, cịn con chạy nhé!"
Vì vậy, lần này tơi chạy Tơi ngã, bị dậy và lại chạy Và lần này con diều bay
lên cao Cao mãi, cao mãi
Cha nhìn tơi mĩm cười : "con muốn gởi thư cho các vị thần khơng?" Oâng lấy
ra một cái bao thư cũ, và chỉ tơi cách xé nĩ thành hình vuơng với một cái lỗở
giữa và một rãng bên hơng "nào hãy trượt nĩ theo sợi dây - ơng nĩi – và con
hãy nghĩ về lá thư muốn viết"
Tơi đẩy mảnh giấy lên cao Cha phụ một tay Chẳng mấy chốc giĩ mang nĩđi
thật xa
"Con sẽ thực hiện được mong ước chứ cha?" – tơi nhảy loi choi
Cha bật cười : "con ước gì vậy?"
"Aø đĩ khơng phải là ước, là một lời cầu nguyện, cha à" Gương mặt cha bỗng
trở nên nghiêm trang : "con cầu nguyện gì, con gái?"
Tơi lúc lắc đầu : "cho trilby – tơi thì thầm – sẽ trở về với chúng ta, sẽ sống lại"
Trang 21Cha nhìn tôi thật lâu Vẫn giữ dây diều, ông quỳ gối cạnh tôi để gương mặt ông
sát mặt tôi Tôi có thể thấy được gương mặt¨ mình trong mắt ông
"Con ơi – ông nói – cha xin lỗi Đó là điều duy nhất mà chúng ta không thể cầu
tiên Khi ngồi nhớ lại tôi oà khóc Nước mắt là giải pháp tốt, hồi ức cũng tốt.Vì
nếu không có sầu khổ thắm đượm trong tim, sẽ không có chỗ cho niềm vui.Buồn và vui luôn đi cạnh nhau, trong những năm tháng còn lại của đời mình,
tôi phải nhận thức được chúng
lại tú quỳnh – theo reader’ s digest ( trích báo ttcn số 19 – 98 )
10 lời khuyên
Để phát huy tính sáng tạo
Dám suy nghĩ khác mọi người.
Hãy rời khỏi những con đường mòn đã vạch sẵn, đừng cầu toàn theo ý tưởng
của đa số và dám tránh xa chủ nghĩa xu thời trong trường hợp cần thiết Đưa ra
một ý tưởng riêng của mình có thể làm phật lòng người khác, song như thế bạn
sẽ làm quen với cách suy nghĩ độc lập
Giải quyết theo cách của mình.
Đối với mỗi vấn đề, bạn hãy tập tìm ra giải pháp theo cách của mình
Đừng chỉ tìm một giải pháp duy nhất.
Nên tìm ra ít nhất hai giải pháp cho mỗi vấn đề Chẳng hạn đối với câu hỏi
"2 với 2 là mấy?", bạn có thể trả lời là 4 hoặc 22
Trang 22Thay đổi cách diễn đạt và suy nghĩ.
Một bài tập hiệu quả nhằm cĩ được cái nhìn mới trên những điều bình
bình thường cịn dùng vào việc gì khác?
Tự đặt câu hỏi "nếu".
Nếu ngày mai thành phố khơng cịn xe hơi? Nếu ngày mai tơi lạc vào
hoang
đảo?… nếu thường xuyên đặt những câu hỏi dạng này, đầu ĩc bạn sẽ quenvới
việc tìm ra các giải pháp sáng tạo cho một vấn đề nào đĩ
Sáng tạo những câu chuyện và trị chơi.
Nếu đang buồn bã ở một nơi cơng cộng, bạn hãy chơi đùa bằng cách quan sát
những người chung quanh, tưởng tượng ra cuộc sống của họ và xây dựng kịch
bản từ thái độ hoặc hình dáng của mỗi người
Giữ đầu ĩc phê bình.
Mỗi khi cĩ điều gì hoạt động khơng đúng, bạn hãy tự hỏi sai lầm xuất phát từ
đâu và bằng cách nào người ta cĩ thể khiến nĩ hoạt động hợp lý và tốt đẹptrở
khi đặt chồng máy ép và hợp mực dấu lên nhau để tưởng tượng ra máy in
phan sơn theo quo trích báo ttcn số 8- 98
ngộ nhận trong tình yêu
Tình yêu là sự cuốn hút.
Trang 23Nhiều cô cậu mới lớn tưởng rằng mình đã yêu sau lần đầu tiên tiếp cận với một
đối tượng khác giới: nàng đẹp quá, hấp dẫn từ ánh mắt, gương mặt và dáng
người Chàng thì rất thanh lịch, nói hay và thật là nồng nhiệt trong cách ứng xử
Thế là khởi đầu một cuộc săn đuổi
Tình yêu là chiếm hữu.
Trong quan hệ lứa đôi nhiều người coi người yêu là tài sản của mình Họ muốn
độc quyền chiếm hữu và quản lý rất chặt chẽ Họ ghen tuông và sẵn sàng làm
khổ người yêu, làm hại người thứ ba và trả thù khi không được yêu Các nhà
phân tâm học cho thấy mẫu người như thế là những con người ích kỷ, họ chẳng
yêu ai hết mà chỉ biết yêu mình
cả mọi sự nhưng không có
Có bạn gái khi được người yêu cho nhiều tiền và tặng nhũng món quà quí giá
đã vội vàng nhận lời cầu hôn để rồi than thân trách phận vì bị phụ bạc Cũng có
không ít nam giới mắc phải sai lầm là mang lợi nhuận để mua chuộc tình yêu
và họ đã nhanh chóng phải trả giá là nàng chỉ chung sống một thời gian rồixin
ly hôn để được chia tài sản
Tình yêu là thương hại.
Trang 24Cĩ những cuộc hơn nhân đến từ mợt lịng thương hại vì một bên đã nuơidưỡng mình, đã hy sinh cho mình quá nhiều hoặc đã theo đuổi mình quá lâu.
Nhưng vì khơng cĩ tình yêu nên thường đưa đến buồn chán, ân hận và nuốitiếc Và người thứ ba đã xuất hiện
Phạm thị oanh.
( chuyên viên tư vấn tâm lý giáo dục và tình yêu – hơn nhân – gia đình )
Hãy mở kho truyện kể
Eileen Silva Kimdig
Tối chủ nhật ấy, các con tơi rất vui Quây quần chung quanh bàn ăn, chúngtơi
cùng sống những khoảnh khắc thật hiếm hoi Chúng tơi kể chuyện.
- các con cịn nhớ khi chúng ta đi sở thú và bố đã sợ khi nghe cọp gầm khơng?
- bố đã kể khi ơng nội cho các hướng đạo sinh leo lên xe tang để đưa họ đến
nơi đĩng trại, nhớkhơng ?
chúng tơi phì cười, hoan hỉ, kể cả các chi tiết nhỏ Kể chuyện với nhau là như
hát bài ca ngợi tình thương và sự hịa hợp Các câu chuyện đều cĩ hồn Chúng
đem lại cho ta niềm hy vọng và chỉ cho ta con đường đi tới Nào hãy lấy ví dụ
của cơ học trị nhỏ rất tự hào nĩi rằng bà cố của cơ là một trong các nữ thủthư
đầu tiên của thành phố vào đầu thế kỷ trước Cơ bé nĩi:
- bà chưa học đến đại học Nhưng bà chịu khĩ tự học Trong gia đình cháu, các
phụ nữ đều rất thơng minh Bà nội là giáo viên, như mẹ cháu vậy Cịn cháulà
nhà sinh vật học đáy biển
bao lâu các em cần người ta kể chuyện cho các em thì bấy lâu các em cần nĩi
theo cách của mình Trẻ nhỏ dễ chuyển từ chuyện thật sang chuyện tưởngtượng, và cha mẹ sai lầm khi lơ là chuyện kể của các em Các câu chuyện như
trị chơi xếp hình: cần thận sắp xếp chúng để đem lại một ý nghĩa cho một sự
Trang 25với chiếc ô, để đem thuốc ho cho mẹ Mẹ tin con là anh hùng không?
đứa bé lẫn lộn điều mẹ nó đã kể về bệnh sưng phổi của bà lúc bà còn bé, băng
video mà nó đã xem, câu chuyện thiên thần mà cả nhà mới đọc, và loại thuốc
phải uống khi bị ốm Bà mẹ nói thêm:
Tôi rất ngạc nhiên về lượng thông tin tập họp, và cách thức nó diễn tả
Các chuyện kể cũng có ảnh hưởng tốt đối với những người lớn Cứ để cho họ
diễn tả thoải mái qua các chuyện kể là chúng ta đã trả lại cho họ phần tìnhngười mà xã hội đã từ khước đối với họ, vì xã hội chú trọng quá đến giới trẻ
Đừng khuyến khích họ hoặc lắng nghe họ một cách lơ đãng, vì như thế là lên
án bao câu hỏi còn chưa có câu trả lới
Tôi biết một nữ y tá lo lắng nhiều cho mẹ của cô Bà mẹ dời đến chỗ ở nhỏ sau
khi chồng chết Mặc dù đây là quyết định được đưa ra vào lúc rất sáng suốt,
nhưng vẫn làm cho bà sầu khổ vô cùng Cô y tá giải thích:
Bà cứ nói bà thà chết còn hơn, vì bà chỉ là gánh nặng cho người chung quanh
Cho đến một ngày một đôi vợ chồng trẻ đến ở căn hộ bên cạnh Cô vợ , một
giáo viên, có thói quen nói chuyện với người hàng xóm bên tách cà phê Bàgià
không ngại kể cách làm các món ăn và hướng dẫn cô giáo cách tẩy vết cà phê
trên khăn bàn Cô y tá nói:
Bà càng chia sẻ các chuyện và kinh nghiệm, bà càng yêu thích cuộc sống Tôi
rất quí trọng bà, nhưng tôi không hiểu bà đến như thế
Người ta không luôn có thì giờ để lắng nghe hoặc kể chuyện Một phụ nữ than:
Tôi làm việc liên lỉ Tôi có chồng, ba con và ngôi nhà cần chăm sóc Thì giờqua nhanh như gío thổi Đương nhiên rồi, nhưng nên nói thêm là thời gian một
khi qua đi thì không bao giờ trở lại nữa
Đối với một tác giả có nhiều sách về nghệ thuật kể chuyện, mỗi người đều có
kho truyện riêng, đầy những kinh nghiệm và kỷ niệm của cả cuộc đời Bạn cần
dùng thời giờ mở kho này ra, trải nó ra lên giừơng để xem bạn đã gom gópđược những gì Đấy là kho tàng đích thực: những chuyện vui, chuyện buồn,bữa ăn xế chiều chuẩn bị cho con cái, những cây hoa đã trồng trong sân…
Trang 26Đừng để mất cơ hội tìm lại bản sắc của mình, khẳng định lại các giá trị chung,
tạo ra những kỷ niệm với con cái Nếu mọi gia đình dùng thì giờ trải ra baochuyện của mình, cả nhà có thể cùng nhau dệt nên một tấm vải tuyệt đẹp
n T Đa theo se1ection – trích báo ttcn số 36- 98
Khoảnh khắc… mưa…
Tôi ngồi bên khung cửa kính trong quán café có máy lạnh, nhìn những giọtmưa chiều nhảy nhót ở bên ngoài Đường phố không ngập nước nhưng bong
nhất là vừa đạp xe vừa thè lưởi ra hứng mưa những giọt nước mưa ngọt lịmvà
mát lạ Thế những không hiểu tự bao giờ cuộc sống đã làm cho con người thay
đổi, ngay cả những thói quen tưởng không bao giờ mất đi
Lúc này ở trên đường có một chiếc honda bị xẹp bánh, một người đàn ông gầy
gầy có khuôn mặt khắc khổ cố sức dắt xe, còn đứa trẻ mặc cái áo mưa cũ, bóng
nhỏ xiêu xiêu trong mưa chạy theo Chợt một chiếc xe con hiệu camry đời mới
chạy ào qua vũng nước, nước bắn tung toé lên hai người một già một trẻ ấy
Người đàn ông có vẻ giận dữ, miệng lẩm bẩm câu gì đấy rồi quay lại dỗ về đứa
trẻ Bên trong quán mấy người bạn đang bàn về chuyện thi cử, chuyện tìnhcảm, đi pinic ở đâu… mấy bàn bên kia đang sôi nổi về chuyện làm ăn, nhàhàng kia có cô em rất xinh…
Trời đang tạnh dần, những chiếc xích lô trống trơn, ướt nhèm đang chậm chạp
chạy trên đường, những khuôn mặt buồn và mệt mỏi đen sạm vì mưa
Trang 27của cha mẹ dành cho nhau.
Tôi bước ra ngoài, mưa đã dừng hẳn, đường phố đẹp và trời trong xanh hơnsau
cơn mưa và cả những dòng xe không hối hả nữa Thỉnh thoảng những chiếcxe
honda đắt tiền chạy qua không để lại chút khói, rơi lại đằng sau những tiếng
cười cả vô tư lẫn quái dị
Bỗng một hình ảnh làm cho tôi lặng đi Hình như họ là một gia đình Ngườiđàn ông cầm lái đang vui vẻ trò chuyện với đứa bé ngồi trước khoảng
mình nhói đau, niềm đau không biết chia sẻ
Ơû phía trong, mọi người vẫn cười đùa với nhau, vẫn sôi nổi bàn đủ thứ chuyện
Trang 28lá vào ban đêm vì sợ bom pháo của giặc pháp Những đứa con lần lượt ra đới,
nỗi khổ như càng chồng chất Chiến tranh càng khốc liệt hơn, những vùng quê
không còn là chốn dung thân Cha mẹ phải dắt dìu đàn con lưu lạc ra tỉnh,nhưng cũng là lúc cha nhận ra được điều gì mới: "các con phải nhẫn nhục, cố
gắng học hành, không thể nào sống cuộc đời như cha mẹ!"
Trời sinh mẹ ra để làm dâu, sinh con, chứ mẹ chưa biết lo gì cho mẹ Gần 40
tuổi, mẹ chưa biết được vị nước mắm Ơû quê của cha mẹ, người ta quen dùng
nước dừa pha muối và điểm thêm nước màu dừa cho giống màu nước mắmcủa
những nhà khá giả Cha đã tập cho mẹ sức chịu đựng, nhẫn nhục để nuôi dạy
đàn con khôn lớn Nhẫn nhục như chiếc đèn dầu mù u quê mình leo lét trước
gió Cuộc đời mẹ như con rái cá vùng sông nước, lặn lội trong mọi thời tiết để
tìm cho được con tôm con tép, những đọt rau trai hay bông lục bình cho bữa ăn
của cả nhà Giờ tóc mẹ đã bạc, mắt mẹ đã mờ, chỉ còn nói với đàn cháu mỗi
câu: "tắt bớt đèn điện đi, tụi bây xài phí quá" và thoáng có đứa cháu nào cười
nho nhỏ!
Theo lời cha tôi bước vào trường sư phạm Tôi ra trường sau ngày đất nướcthống nhất với tên gọi "giáo viên mới giải phóng", được lãnh 22 đồng sinh hoạt
phí và những món hàng bao cấp Với nhiệt tình tuổi trẻ tôi đã nhanh chóngđược làm hiệu trưởng khi chưa hết thời gian tập sự Chỉ trong vòng bảy năm,
tôi đã được điều động mười lần, đi qua hơn phân nửa số xã trong huyện đầy
dấu vết chiến tranh do tính khí thất thường đối với lãnh đạo Có một lần cuối
năm 1977 tôi bị gọi về phòng giáo dục huyện và được dạy một bài học cùng
với tiếng đập bàn: "hai mươi ba hiệu trưởng trong huyện chưa ai dám cải như
anh" Tôi vẫn nhẫn nhục như ngày xưa cha đã dạy và nộp đơn xin trở về dạy
lớp sau nhiều lần tự kiểm điểm vì không có tinh thần phấn đấu, sợ khó khăn"
Trang 29Tôi làm quen với cái nghèo của nhà giáo, biết xếp hàng mua bách hóa, lương
thực , thực phẩm…biết lội hàng chục cây số lên huyện để xin những viên thuốc
về cho con uống, biết chạy cho bán từng cái hộp quẹt cây khi túng thiếu Hơn
hai mươi năm sau ngày thống nhất, những đứa bé tỉnh lẻ con tôi lại bước lên
một bước nữa là lên thành phố học Chúng nhẫn nại, vừa học vừa làm, không
dám nhìn những đua đòi của lớp bạn chung quanh Gần lấy được bằng kỹ
đời ông và cha chúng
Hơn năm mươi năm, một quãng đường dài lam lũ của cả ba thấ hệ để
mong
vươn tới cái đích của cuộc sống ngày hôm nay
Hồng Danh (trích ttcn số 17-98)
"Tôi Không Sống Với Quá Khứ"
Đó là lời của ông douglas pete peterson, đại sứ mỹ đầu tiên ở việt nam Đúng
.quá khứ đã qua và sẽ không bao giờ trở lạïi thì làm sao sống với nó được? Chỉ
có thể hồi tưởng lại nó, nghiên cứu, rút kinh nghiệm đúng sai để học tập vàkiến tạo đường hướng mới tiến bộ hơn, đúng qui luật hơn, thành công hơn.Không sống với quá khứ thì sống với cái gì? Xin thưa, hôm nay là ngày đẹpnhất vì đó là ngày ta đang sống, đang hưởng thụ sự sống, còn thở, còn ăn, còn
nói còn cười, còn suy nghĩ, còn làm việc, và còn thương yêu…
Ngày hôm qua, dù có đẹp cho lắm hay dù có xấu cho lắm cũng đã qua rồi
nạn hay một cơn bạo bệnh ngặt nghèo không may xảy đến…
Cho nên, ngày hôm nay là ngày đẹp nhất, ta phải biết quý trong nó, sốn g trọn
Trang 30vẹn với nó, sống vui, sống đẹp, sống hữu ích, sống bao dung, sống hòa hợp,
sống hạnh phúc với tất cả lòng thiết tha
Hài lòng với những gì mình đang có, không quá viễn mơ những gì mình chưa
có hay những gì mà người khác đang có, tích cực vui sống với hiện tại vàchuẩn bị vừa phải cho ngày mai Đó, theo tôi nghĩ, là thái độ thực tế của những
người hay những nước muốn tìm đến hạnh phúc, cái quý nhất trên đời
Nguyễn Thừa Nghiệp (trích báo ttcn số 17 – 97)
Làm người lớn khó lắm! Còn phải dám xin lỗi nữa
Họ hiểu ra điều đơn giản ấy
Trang 31cô tặng cho mẹ, đôi hoa tai ngọc trai một thời thuộc về bà, dải lụa của chiếc áo
mẹ mặc ngày cưới…tôi thích thú nghịch ngợm bằng cách mang thử tất cả thứ
ấy vào, tưởng tượng vô số hình ảnh thú vị đầy màu sắc về những gì mà một phụ
kể phải trả để đổi lại niềm vui cho gia đình Mỗi mảnh vỡ đều chứa đựng một
câu chuyện kỷ niệm…"
Đi đến tủ chén, mẹ tôi lấy ra một cái đĩa cũ, kể: "cái này vỡ vào ngày
sau đó tất cả chúng tôi cùng ngồi hàn keo cho chiếc đĩa vỡ đó Hoá ra, không
khí càng vui hơn"
Trang 32Mẹ lại đến tủ chén, lấy ra một cái đĩa nữa "chị có thấy cạnh đĩa bị mẻ
đẹp trai với mái tóc vàng Mấy ông anh tôi bỗng thích anh ta và mời đến dựbuổi ăn tối Khi ông anh kế xếp anh ấy ngồi sát tôi, mặt tôi đỏ ửng vì mắc cỡ…
trong bữa ăn, anh ấy đưa tôi cái đĩa nhờ lấy hộ thức ăn nhưng lúc đó tim tôiđập
mạnh và tôi run đến nỗi làm cái đĩa va vào một cái khác khiến cạnh bị mẻ Khi
ra về, anh ấy nắm tay tôi, đặt mảnh đĩa vỡ vào, không nói gì hết nhưng nở nụ
cười Chỉ cười … một năm sau, tôi lập gia đình với anh ấy Mãi cho đến nay,
cứ khi nào nhìn cái đĩa này tôi lại thích thú nhớ đến chuyện xưa…"
Tôi không thể nào quên được mảnh đĩa vỡ trong tủ trang điểm của mẹ Đợi dịp
thích hợp, tôi chạy ngay vào phòng mẹ, lấy mảnh vỡ đó ra xem cẩn thận, rồi lao
xuống nhà bếp bắc ghế lấy cái đĩa mẻ ra Đúng như tôi nghĩ, mảnh vỡ hoàntoàn khớp với chỗ mẻ trên đĩa Đó chính là mảnh đĩa vỡ mà bố tôi đã đưa cho
mẹ vào ngày đầu tiên hai người gặp nhau Và bây giờ, câu chuyện tình bắt đầu
từ mảnh vỡ đó đã trôi qua đến năm thứ 54, trong hạnh phúc… mới đây mộtcô
chị ngỏ lời xin mẹ chiếc nhẫn hồng ngọc; một cô chị khác lại đòi đôi hoa taicủa bà Còn tôi, tôi chỉ thích kỷ vật quý nhất đời mẹ mà bà đã trân trọng giữ
mãi suốt mấy chục năm qua: mảnh đĩa vỡ nhỏ xíu
Mạnh Kim (theo reader’s digest)
của ông Một cái tách cũ kỹ, có nứt một đường Maugham mỉm cười đáp:
"chính nó giúp cho tôi nhớ rằng những lợi ích, những tiện nghi lớn nhất trênđời lại là những cái đơn giản nhất và cũng bị xem thường nhất, đánh giá thấp
Trang 33nhất chỉ vì chúng ta cho đó là điều quá tự nhiên.
và ông kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện về cái tách nứt ấy: vào năm 1940, khi
nước pháp bị quân đức quốc xã chiếm đóng, vài trăm công nhân anh sống ở
miền côte d’azur được gởi trả về quê hương trên hai chiếc tàu chở hàng loại
nhỏ Tàu phải chạy quanh co, ngoằn ngèo để khỏi bị tàu ngầm địch phát hiện
Hai chiếc tàu nhỏ chở quá nhiều người nhưng không đem theo đủ lương thực,
vì vậy phải phân phối cho mỗi người một ít Mắt mọi người đều đỏ ngầu, áoquần bẩn thỉu, nhất là ai cũng cảm thấy khát nước, phải xếp hàng nối đuôi lĩnh
phần lương thực nghèo nàn của mình
Chính cái tách nứt đó - maugham vừa trỏ ngón tay vừa nói - tôi đã dùng nó để
đựng khẩu phần nước vô cùng ít ỏi của mình … bây giờ, mỗi lần mơ đến những
món ăn cao lương mỹ vị, mỗi khi ước được trầm mình trong khung cảnh tràn
ngập tiện nghi hoặc những lúc thèm khát được đóng vai một nhân vật tối quan
trọng, tôi liền đem cái tách nứt cũ kỹ đó đặt nó dưới vòi nước Và từng hớptừng hớp một, tôi uống một cách chậm rãi Bỗng chốc những mộng ước viễn
vông biến mất, tôi liền trở về với thực tại
sẽ sống bằng gì"
Trang 34Cha tôi là người ít lời: "thằng bé phân cấp bông thế nào tôi vẫn giữ nguyên thế
ấy" ông đáp và bỏ đi Suốt nhiều năm, cha tôi không bao giờ công khai thay đổi
việc phân cấp bông của tôi Tuy nhiên , khi chỉ có hai cha con với nhau, ông
kiểm tra công việc của tôi Nếu tôi phân cấp bông dưới giá trị của nó (và trả
tiền quá ít) tôi phải đến nhận lỗi với người trại chủ và bù thêm tiền cho ôngta
Nếu tôi phân cấp bông cao hơn giá trị của nó, ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi Điều đó
còn tệ hơn là ông cứ nói thẳng ra lỗi lầm của tôi
Tôi không chắc cha tôi có biết gì về kinh doanh không, nhưng ông rất hiểu về
cách dạy con nên người Oâng giao trách nhiệm cho tôi và dìu dắt tôi
Văn Hiếu (theo reader’s digest trích báo ttcn số 6 -98)
Tâm sự cùng "đồng nghiệp- con"
Thế là ba mẹ đã tiễn con lên đường vào kontum nhận việc Bốn năm trước con
đã chọn lựa và bây giờ con bắt đầu dấn thân, nhập cuộc Nhìn con ốm yếu xanh
xao giữa nhóm bạn bè đưa tiễn, ba thấy thương con vô cùng Càng thương con
ba càng tự hào về con Trong lúc có nhiều bạn trẻ cố hướng đến những phốphường đông đúc để tìm cơ hội vinh thân thì con gái ba lại tự nguyện lên miền
cao nguyên xa xôi để làm cô giáo người dân tộc Có rất nhiều khó khăn đang
đợi chờ con ở phía trước, nhưng ba tin rằng con sẽ vượt qua tất cả
Con ơi, năm nay là năm đầu tiên con chính thức làm cô giáo thì cũng là năm
thứ 33 ba của con làm nghề gõ đầu trẻ Nghề của mình vốn đạm bạc và ngày lại
ngày phải "soạn, giảng, chấm, chữa" luôn luôn Rồi thanh tra, kiểm tra, dự giờ,
thao giảng…biết bao vất vả con sẽ trải qua Nhưng như con thấy đấy, suốt mấy
chục năm trời ba vẫn soạn, vẫn giảng, vẫn chấm, vẫn thao Có những tranggiáo
Trang 35án ba đã soạn, đã chép không biết bao nhiêu lần, nhưng năm nào ba cũng cố
gắng soạn lại sao cho được hơn, chép lại sao cho sạch hơn, rõ hơn Đó là công
việc mà nhiều người cho rằng "mất thì giờ vô ích" Nhưng với ba thì phải soạn,
phải dạy bài ấy lần thứ mấy đi nữa ba vẫn cảm thấy như mới dạy lần đầu và
vẫn mong sao đạt hiệu quả hơn năm trước Có thể vì năng lực của ba có hạn,
nhưng nhờ cảm giác "năm nào cũng như mới" mà ba có thể vui vẻ với côngviệc trong suốt hơn 30 năm qua
Đừng bực dọc, đừng lấy làm khổ sở, đừng tự mãn với tay nghề của mình, đừng
ghét bỏ học sinh dù là học sinh hoang nghịch, con sẽ thấy rằng nghề giáo rất
vui và mãi mãi vui Trong một tập thể, dù là một tập thể sư phạm, có bao giờ
mà mọi người đều tự giác làm việc đâu Hãy tự giác làm việc con sẽ thấy mọi
việc đều rất thoải mái, mọi việc "đều phải vậy" Làm việc tự giác tức là làmviệc một cách tự do đó con ạ ! Hãy cố gắng con nhé Dù cho không được sở,
nghành công nhận là giáo viên giỏi thì ít ra con cũng phải là giáo viên giỏitrong chính lương tâm con
Tương lai đang chờ con Ba của con
Trang 36truyện saint exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay
mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác Oâng viết:
- "Tôi trở nên quẩn trí Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc, nhưng
tôi lại không có diêm Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù Anh ta không
thấy tôi nên tôi đành gọi:
-Xin lỗi, anh có lửa không?
Anh nhún vai và tiến lại gần Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt
tôi Ngay lập tức tôi mỉm cười Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế Có lẻ vìmuốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang qua kẽ hở giữa hai tâm
hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người Tôi biết anh ta không muốn, song do
tôi cười nên anh phải mỉm cười đáp lại Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìnthẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười Giờ đây , trước mặt tôi không còn là viên
quan cai tù phát xít mà chỉ là một con người
Anh có con không? Anh ta hỏi
- Có Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiếc bóp có tấm hình gia đình mình Đoạn anh ta
cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hy vọngcủa
anh đối với chúng
Đôi mắt nhòa lệ Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại
Thế đó , cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười"
Từ khi đọc chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều Tôi biết rằng bên dưới
mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế, bên
dưới những điều này còn có một cái thật quí mà tôi gọi là tâm hồn
Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng
còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó
Trang 37với người khác qua sức mạnh của nụ cười , thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi
đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho
nhau Mẹ thérèse đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời
khuyên chân thành: "hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với
chồng
bạn, với con cái bạn và với mọi người – dù đó có là ai, vì điều này sẽ giúp bạn
lớn lên trong tình yêu của nhau"
Phan Sơn (theo woman’s world) (trích ttcn số 13-98)
Nếu như một ngày nào đó, tự nhiên cả thế giới
không
còn nói tiếng … MẸ
Có thể sẽ rất là sáo mòn và quá đỗi bình thường khi tôi nói về mẹ Nhưng có
bao nhiêu con tim sẽ có bấy nhiêu cách yêu thương, cách thổ lộ…
Và tôi không thể không nói cái điều mà tôi muốn nói với mẹ của mình, người
duy nhất mà tôi muốn nói cùng khi mà cả thế giới này không còn tiếng nói,ngay cả tiếng nói của yêu thương và sự tôn kính, ngoại trừ tôi
Khác với một số phụ nữ cùng tuổi, mẹ tôi lúc nào cũng bình dị mộc mạc Sựkhắc khổ cứ mỗi ngày mỗi in hằn lên những nếp nhăn rõ rệt trên hai gò mánám
đi vì nắng Không phấn son dù chỉ trang điểm sơ sài, qua loa Hình ảnh mẹ tôi
trong cuộc sống đời thường là một bộ đồ công nhân với chiếc xe đạp cũ kỹ bên
cạnh có đèo một cái thùng để ngày ngày đến nơi làm việc, rồi chiều về là chiếc
thùng đó đầy ắp nước lèo để cho heo ăn mà người ta đổ đi từ nước vo gạo,nước canh thừa… mẹ tôi thường nói nhờ mấy con heo đó mà mẹ mới
tiế _t kiệm
được tiền cho tôi học đại học
Tôi vẫn còn nhớ đinh ninh sáng mùng một năm đó, cái ngày mà càng nhớ đến
nó trong tôi tất cả niềm yêu thương, sự biết ơn và kính trọng âm ỉ dành chomẹ
như bùng lên Trong không khí vui nhộn và háo hức của ngày đầu xuân vớinhững khuôn mặt rạng rỡ của các con, mẹ tôi cũng với bộ đồ đó, với chiếc xe
cũ kỹ đó, với chiếc thùng đó bà đi chở nước lèo
Trang 38Tôi nghe người ta nói ngày đầu năm mà gặp xui, gặp khổ thì cả năm khó được
may mắn… đến bao giờ mẹ tôi mới hết khổ? Trong sâu thẳm tôi nghe như cả
một nỗi niềm xúc động đang dâng lên Đức hy sinh của mẹ thật cao cả.Tôi được được đầy đủ nhờ sự cực nhọc của mẹ, bởi thế tôi thật sự không muốn
nói là tôi sống đầy đủ; cảm giác có lỗi, là đứa con bất hiếu sẽ xâm chiếm tôi
Nhưng tôi càng không thể nói là tôi sống nghèo, là một sinh viên xa nhà sống
trong cảnh thiếu thốn, bởi như thế làm cho mẹ buồn, mẹ lo Tôi phải nói sao
cao cả và sự quan tâm không mỏi mệt của nẹ
Trong tôi chỉ hiện diện một điều duy nhất là tình yêu thương và biết ơn
Lê Minh Hoàng.(trích ttcn số 7-98)
Hãy mở lòng ra với mọi người
thành tố quý nhất của cuộc sống quê nhà: tình người
Chúng ta đã cống hiến gì hằng ngày để làm cho thành phố chúng ta đáng yêu
hơn? Gần đây, khi lái xe đi làm tôi thấy một mảnh đai sắt vứt trên đường Tôi
Trang 39chạy xe vòng trở lại, đẩy nó vào vệ đường để các xe khác không bị rách vỏ vì
những cạnh sắc của nó Một lúc sau, một người lạ chạy vượt ngang tôi Oâng
nói: "tôi đã thấy ông nhặt cái vành sắt đó Cám ơn ông đã thức tỉnh tôi Tôithường lái xe nhanh thật nguy hiểm như vậy, nhưng tôi sẽ không như vậy nữa
đâu"
Người ta thường nói "cha chung không ai khóc" Các viên chức, cảnh sát,trường học, cáo đài không thể làm tất cả những việc cần làm để thành phố đáng
yêu hơn Nhưng chính chúng ta, những công dân bình thường, tất cả chúngta
cùng nhau lại để tạo nên tinh thần cho cộng đồng chúng ta
Một từ tuyệt vời mà người ta thường dùng những năm gần đây: thông cảm
nghĩa là thâm nhập vào cảm giác, nhu cầu của người khác, đặt mình vào tâm
trạng của người khác Tôi vẫn còn nhớ trường hợp về bà cụ đang ốm nặng ở
tỉnh tôi Bà sống bên cạnh một con đường đông đúc xe qua lại, mỗi lần những
chuyến xe vượt qua ổ gà trước nhà bà lại làm căn nhà như run lên Thông cảm
tình cảnh của bà, chúng tôi đã gọi báo cho sở giao thông Và trước khi trời tối,
35
ổ gà đã được san bằng Không chỉ bà cụ đáng thương mà cả khu phố tôi đều rất
vui, bởi vì chúng tôi cùng chia sẻ tình cảm của bà
Thông cảm cũng đi liền với sự tán thưởng – tán thưởng vì một công việc làm
tốt, một ý tưở _ng hay, một sự giúp đỡ kịp thời Vợ bạn làm một miếng ăn vừa
miệng, bạn có nói cho nàng biết là bạn rất vui không? Con bạn vừa được điểm
tốt trong kỳ thi, bạn có cùng nó xem lại bài làm đó một cách thích thú
anh ta về những hành động mà bạn hài lòng không?
Mở lòng với mọi người Đơn giản là tinh thần sẵn sàng chia sẻ Cống hiến một
Trang 40phần của chính mình, chính là bạn đang hạnh phúc, vì cùng một lúc bạn đãxây
dựng cho chính mình một thế giới dễ sống hơn, đáng yêu hơn
đạp ga và lái xe đi ngay Bà hình dung ra trong đầu cũng sự ngạc nhiên đầy thú
vị ấy nơi năm người lái xe theo sau mà bà không hề quen biết Bà không cần
những lời cám ơn, chỉ là một "cử chỉ đẹp" nho nhỏ mà thôi, có đáng gì đâu!
Về đến nhà, bà foreman vừa vào bếp vừa tủm tỉm cười một mình vì nhớ lạichuyện sáng nay trên đường Oâng chồng để ý thấy, lấy làm lạ, đến bữa ăntrưa
ông lựa lời hỏi, bà mới kể lại đầu đuôi Đến phiên ông cũng cảm thấy vui lây
niềm vui nho nhỏ ấy…
Buổi chiều đến trường dạy môn giáo dục công dân, ông foreman quyết định
làm một "cử chỉ đẹp" bằng chính câu chuyện về cử chỉ đẹp của bà vợ để dẫn
nhập vào bài học Các học sinh trung học của ông lặng đi một thoáng rồi đồng
loạt vỗ tay hoan hô sau lời kết thúc của thầy giáo: "các em hãy nhớ niền vui
sống khởi đi từ những chuyện bình thường nho nhỏ như thế, mỗi ngày ước gì
mỗi người trong chúng ta đều làm được ít nhất một cử chỉ đẹp tương tự, các em