Sông quê TP-PNQ Tuổi thơ tôi từng có một dòng sông Văn vất chảy giữa đôi bờ mớt mát ohs ngumk nớc trong ngọt đằm cơn khát Nhớ tiếng cời lan toả với dòng sâu Nhớ cánh tay tre mềm mạ
Trang 1Sông quê (TP-PNQ)
Tuổi thơ tôi từng có một dòng sông
Văn vất chảy giữa đôi bờ mớt mát
ohs ngumk nớc trong ngọt đằm cơn khát
Nhớ tiếng cời lan toả với dòng sâu
Nhớ cánh tay tre mềm mại dọc thân cầu
Nâng bóc tuổi thơ những tra tan học
Nhớ đêm trăng thanh em ngồi trải tóc
Mây huyền buông bỗi rối mắt trai làng
Tôi đã từng mơ sông rộng một øang
Cho ngăn cách giữa đôi mình gần lại
Tôi thêm yêu sông, vì em - ơi ngời con gái
Du dàng nh nớc sông quê
Em đã là nơi-tôi khao khát trở về
Nh chú cá lang thang sau cơn ma đầu hạ
Cuộc sống vần xoay gian lao vất vả
Tôi xa quê từ bấy đến giờ
Vẫn giữ trong lòng lai láng một hồn thơ Hồn của sông quê bao đời lu chuyển Dòng sữa mẹ lặng thầm dâng hiến Nuôi lũ trẻ quê nghèo thành con gái con trai Tơi tắn, ngọt ngào, mạnh mẽ, dẻo dai,
Nh nớc Bên dòng trong dopí chân cầu mộng ớc Đời nối đời hò hẹn thơng nhau
Dù ai đi đâu về đâu
Dù vợt ngàn xa dù qua bể rộng
Lặn lội mu sinh lên xe xuống võng Đừng quên thủa thiếu thời từng tắm nớc sông
quê
Sông vẫn là nơi khao khát trở về
Tức cảnh (VNA)
Nhà cũ nếp xa mảnh vờn nhỏ
Hàng rào trà mạn xanh ngang đầu
Rau xanh bốn mùa cây xanh lá
Hoa trái sai nuôi dống hồn thơ
Xuan2009
Bàt học không trên sách
Kim cổ song đôi nay với xa
Nhà caoBên cạnh mái tranh nghèo
Cổng cao thoáng rộng sang đẹp quá
Bởi suốt dọc đài hàng dậu xanh
Ai báo ngày nay thời đại mới
đâu còn nhà tranh vách đất xa
Đâu còn hun hút hàng dậu “cổ”
Dân khách lạ,quen lối vào nhà
Tôi đứng ngây ngời nhớ tuổi thơ
Mới thôi mà cứ ngỡ trong mơ
Mời lăm năm tróc nhà tôi cũng
Cảm ơn ngời thầy cha từng dạy
Dâu một giờ để tôi học trò
Nhng cảnh nhà đây thầy đang ở Dạy hồn tôi tập gieo vân thơ
Bài học làm ngời không trên sách
Mà nh văng vắng rót bên tại
* Nhờ đâu ta lớn khôn lên vậy
Khởi tự ngày xa mái rạ nghèo! ”
Xuân2009