Những câu thơ hay, hài hước
Trang 1Không thương Không nhớ Không mơ mộng
Không buồn Không chán Lệ không rơi
Không yêu ai cả Lòng băng giá
Không nhớ ai cả Hồn tự do
Đêm về khuya nghe buốt giá con tim
Nhớ về người mà tôi thầm yêu thương
Giọt lệ rơi trên hai làn má đỏ
Hình bóng anh mãi khắc trong tim tôi
^^^^^^^^^^######^^^^^^^^^^^^^
Có những lúc tôi cười ra nước mắt
Anh tưởng rằng tôi vui lắm hay sao
Con người anh sao vô tình quá vậy
Để tôi cười nước mắt mãi tuôn rơi
************************************************** *****Anh biết ko người em yêu nhất
Chẵng ai khác đó chính là anh
Nhưng nào ngờ anh lại ko biết
Để mình em cô đơn chốn này
Có những lúc em muốn gần anh
Nhưng điều đó lại quá xa vời
Ở nơi xa anh ơi! có biết
Em nơi đây vẫn chờ đợi anh
*********************************
Anh cứ đi về bên người ấy
Em nơi đây chẵng cần anh bận tâm
Chỉ cần anh nhớ chút về em
Nhớ những nỗi đau mà em phải gánh chịu
lạy chúa cho con quên ngưới ấy
từ bây giờ và mãi mãi về sau
bởi chúng con không duyên nợ với nhau
nỗi đau ấy xin mình con gánh chịu
Giọt Mưa Buồn !
Đã mấy hôm sao mình không thể viết
Trang 2Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu
Để từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu Đang dần thấm vào tâm hồn bé nhỏ !
Mưa vẫn cứ rơi đều qua lối ngõ
Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn
Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dạiThời gian ơi có thể nào dừng lại
Để ta về tìm lại dáng người thương Mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường Buồn lạnh lẽo người thương ơi có biếtĐêm hiu hắt giọt sầu hoen mắt biếcTừng giọt buồn đang tha thiết gọi tên
Lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm Nghe thấm mặn giữa hồn đang đơn lạnh
Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thấm !
Người thương ơi ! Từ phương thời xa thẳmBiết mưa buồn đang lạnh lắm hồn emNhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm
Buồn lắng đọng hồn em từng giọt nhớ !
smile
Mưa chiều kỷ Niệm !
Trời hôm nay mây buồn giăng khắp lốiGió vô tình làm rối tóc em bay
Hạt mưa rơi vương nhẹ mắt cay cay Nghe nỗi nhớ đong đầy hương kỷ niệm Ngồi nơi đây một mình em hoài niệm Buổi tình cờ hai đứa trú cơn mưa
Trang 3Ngồi chung nhau nơi quán vắng < Chiều Xưa >
Bên café đậm hương nồng thơm ngát
Em vu vơ bổng cất cao tiếng hát
Hòa lòng vào theo khúc nhạc tình ca
Anh ngây ngô ngồi nhìn trố mắt ra
Rồi khẻ bật nụ cười vô tư lự
Dấu thẹn thùng , giã vờ làm mặt dữ
Mắt liếc người còn sắt bén hơn dao
Chợt tự nhiên lòng Em thấy nao nao
Khi chạm phải tia mắt nhìn êm ái
Mình yêu nhau cũng kể từ dạo ấy
Chưa mặn nồng Anh vĩnh viễn ra đi
Bỏ lại Em ôm trọn mối tình si
Tình chôn chặt vùi sâu lòng huyệt mộ
Và hôm nay cơn mưa chiều lại đổ
Khép mi buồn thầm gọi khẽ Anh yêu
Nỗi nhớ nhung chìm trong bóng cô liêu
Và mưa mãi gợi vương chiều kỷ niệm !
Một Mình !
Một mình đếm bước đơn côi Dòng đời lặng lẽ nỗi trôi tháng ngàyBóng đêm cứ mãi đọa đày Niềm đau , nỗi nhớ đắng cay giữa đời Một mình với bóng lẻ loi Hồn tôi nhuốm lạnh , giữa trời đau thương Đêm buồn một kiếp tha hương
Ôi sao tê tái , đoạn trường ai hay !Đau thương chất ngất dâng đầy Chiều buông tắt lịm bóng gầy Mẹ tôi Một mình lạc lõng chơi vơi Tâm tư xao động , hồn côi khóc thầm
Mẹ tôi về cõi xa xăm Hết rồi cái thuở về thăm Mẹ hiền !
Trang 4Nhìn mưa trút xuống mái hiên Dường như cũng hiểu nỗi niềm riêng mang Chao ôi ! cay đắng muôn vàngLòng đau uất nghẹn , lệ tràn ướt miMột mình cũng phải bước đi Bao nhiêu mất mát , những gì sau lưng Chông gai bao nỗi chập chùng Một mình đành phải bước cùng đôi chân Suối buồn cứ mãi tràn dâng
Giọt Buồn !
Giọt buồn len lén vào Tim
Ngày treo trái nhớ , đêm dìm ước mơ Nhạt trong ảo ảnh xa mờ
Mộng thời tan vỡ , giòng thơ chợt buồn Tình rơi xuống tận đáy nguồn Đoạn sầu ai vớt , để buồng Tim đau Tình ơi sao sớm nhạt màu
Để hoa khô héo vì đâu hởi người? !
Ai mang đi mất nụ cười
Đến đêm giọt lệ, lặng rơi âm thầm.Kìa trăng ! soi bóng nghiêng nằm
Ôm sầu hiu quạnh , tháng năm tủi hờn Thương Anh hạnh phúc nào hơn Gió mây cũng phải ghen hờn đôi ta Một đêm bão táp phong ba
Mưa thiên trút xuống , lòng ta ngập sầu Mưa nguồn sẽ chảy về đâu ?
Ta buồn nào biết giải sầu cùng ai ?Đêm khuya thanh vắng canh dàiGió lùa song cửa , then cài Tim đơn Đèn đêm le lói chập chờn
Tử Quy khóc bạn gợi hồn đắng cay Tình gieo chi kiếp đọa đày
Để ta ngụp lặn tháng ngày đau thương
Ai gieo chi cảnh đoạn trường
Nát hồn đơn lạnh lệ vương mi sầuHỏi vì đâu , tại vì đâu
Giọt buồn mi lệ hoen mầu mắt em !
Trang 5Mơ Mùa Trăng Mới
Trăng nghiêng bóng lặng sầu cô lẻ
Em nơi nầy buồn tẻ Anh ơi !
Ưu tư nặng gánh sầu rơi
Đêm sương lạnh lẽo chơi vơi khóc thầm !
Ghềnh đá vẫn nghìn năm biển nhớ
Gió rì rào sóng vỡ trùng khơi
Cung đàn lạc phím buông lơi
Hòa trong sáo gió chơi vơi nỗi buồn !
Đừng cho em suối nguồn mắt lệ
Đừng gieo thêm dâu bể nhe Anh !
Đừng như gió thoảng qua mành
Để em trống lạnh năm canh ngậm ngùi !
Đừng để em mang thêm hận tủi
Đêm từng đêm thui thủi riêng mình
Không còn trăng sáng lung linh
Tàn đêm nguyệt tận một mình đơn côi !
Nếu yêu nhau xin cùng chung lối
Đừng bỏ em bóng tối âm u
Đừng giăng thêm lớp mây mù
Để em khóc hận thiên thu nhé người !
Hảy trao nhau nụ cười tươi thắm
Hảy trao nhau nồng đậm môi hôn
Để em ấp ủ vào hồn
Nỗi đau ngày cũ vùi chôn huyệt buồn !
Gió Cuốn Đi
Thà làm con gió cuốn đi Còn hơn giữ mãi , tình si nhớ người Bao nhiêu kỷ niệm buồn vui
Trang 6Thả theo gió cuốn chôn vùi hư không ! Đêm đêm mõi mắt chờ mong Nhớ người tình bạc , mà lòng quặn đau
Lệ nào mình khóc cho nhau
Giọt nào em giử Tình sầu dỡ dang Duyên xưa nay đã lỡ làng
Người xưa giờ cũng , sang ngang mất rồi
Còn gì ở lại trong tôi
Còn chăng kỷ niệm , một thời yêu thương
Ôi ! Tình sao mãi vấn vương Mượn cơn gió cuốn đii đường tình yêu Cho lòng đừng thấy cô liêu
Để tim đừng vướng lụy nhiều đắng cay Đêm nay cạn chén tình say
Rồi mai Ta lại đón ngày vui tươi !!!
Mộng Uyên Ương !
Ươm mình dưới nắng chiều phai Buông lơi mái tóc , trải dài thảm xanh Mĩm cười chợt nhớ đến Anh
Nghe lòng mơn nhẹ mộng lành con tim Đắm mình trong giấc mơ tìm
Gió chiều lơ lửng , nhẹ êm vào hồn
Lá vờn khẻ ướm môi hôn
Phút lâng lâng nhẹ , hồn còn luyến vương !
Em nghe tràn ngập trong lòng Nhớ Anh
Em mơ ngày được song hành
Dìu nhau dưới nắng chiều hanh hanh buồn.Không còn sáng nhớ , chiều thươngKhông còn gối lẻ đêm trường mình EmKhông còn giọt lệ hoen rèm
Không còn mưa rụng bên thềm hắt hiu.Anh ơi ! cứ mỗi độ chiều
Ôm bờ vai nhỏ ,Anh dìu Em đi
Trang 7Cho Em tròn mộng Xuân thì
Em xin dành trọn những gì cho Anh
Và thế là 7 năm
Và thế là hai năm rồi đấy nhỉ
Ngày chia tay em chẳng nói điều gì
Khi anh hỏi vì sao đành đôi ngả
Ngoài một câu rằng:"Số phận vậy, anh ơi!"
Và thế là chỉ nhè nhẹ thế thôi
Em ra đi sau năm năm chất đầy kỷ niệm
Có điều gì em còn giấu giếm
Phía sau nỗi buồn vì tình lắm chông gai
Và thế là cũng là năm thứ hai
Ngày em nắm tay ai thành cô dâu nhà người khác
Hôm em đi mưa ngâu buồn tan tác
Gió lạnh lùa về, se thắt trái tim côi
Và thế là không gặp nữa thì thôi
Em tìm mua niềm vui giữa chợ đời náo loạn
Chỉ riêng mình anh ngồi bày bán
Định giá tim mình, định giá một niềm đau!!!
Nửa bầu rượu, nửa túi thơ
Cũng ngông nghênh nửa giang hồ như ai
Tháng năm cướp nửa đời trai
Tình kia đau cũng phai đi nửa phần
Cát bụi che nửa đường trần
Có nhà mà nửa là thân không nhà
Tóc xanh nửa đã nhạt nhòa
Quê mình xa quá nửa ra quê người
Gió mưa ướt nửa cuộc đời
Rượu nào say khướt nửa lời thề non
Đường đời nửa kiếp cỏn con
Nửa say hũ rượu, nửa buồn câu thơ
Giang hồ nửa tỉnh, nửa mơ
Trang 8Nửa trăng với nửa câu thơ đang chìm.
chờ
anh chờ em giữa hoang tàn tuyệt vọng
lúc hoàng hôn ca khúc hát bi ai
lúc chim trống khóc than gọi bạn
anh chờ em chờ suốt tháng năm dài
chờ đến lúc khi bóng chiều vụt tắt
anh trở về với quá khứ đau thương
bao yêu đương để lại chút vấn vương
chợt nhận thấy tình yêu là ngang trái
buồn! buồn! buồn! nhưng biết phải làm sao?
10 thương!Thơ con cóc xin đừng chê
-Một thương đôi má của nàng
Xoa toàn mỹ phẩm anh tàn tháng lương
Hai thương giọng ngọt như đường
Nàng xin một tiếng, vua nhường mất ngôi
Ba thương thì đỏ cái môi
Anh không chạm được sợ trôi son nàng
Bốn thương mười ngón thiên đàng
Móng nàng lạ lắm, lúc vàng lúc xanh
Năm thương đôi mắt long lanh
Liếc tình, cọp cũng biến thành nai tơ
Sáu thương cái nết ngây thơ
Quen nàng một tháng anh khờ mười năm
Bảy thương cái mặt trăng rằm
Đòi mua một cái áo đầm mới vui
Tám thương mái tóc buông xuôi
Làm anh điêu đứng bởi mùi dầu thơm
Chín thương nàng biết nấu ăn
Ba năm một món, anh ròm như ma
Mười thương tính chẳng xa hoa !!!
Vòng vàng hổng thích, hột xoàn thì mê !!!
Đời tôi sao quá ê chề
Thương xong mười cái, chắc về chết luôn
hihi
Trang 9Người yêu ơi sao em đành đi vội
Để anh về 1 mình trong đêm tối
Ôm tim mình thét gào nỗi nhớ em
Tôi biết em là 1 cô gái đẹp
Bước vào đời bao kẻ khóc vì em
Anh tự hỏi có chăng tình yêu đến?
Trái tim anh luôn ngóng đợi từng giờ
Hạnh phúc - Nổi đau - đêm về- không sao ngủ.Anh tự hỏi có chăng tình yêu đến?
Bởi vì em anh hóa kẻ dại khờ
Miệng ngập ngừng, lời nói lại bâng quơ
Chẳng biết em có hiểu lòng anh nhung nhớ
Tôi yêu em, và chỉ mình em thôi
Vẫn đâu đó trong tôi tia hy vọng
Nhưng làm gì khi thấy em bên người ta
Dẫu biết rằng, đời người phải đổi thay
Dẫu biết rằng, đời người có muôn mặt
Nhưng tôi biết rằng tôi đã yêu
Yêu mình em nhưng sẽ giữ trong lòng
Thôi em nhé! từ đây anh cất bước,
Em yên lòng vui hưởng cuộc đời vuị
Đừng buồn thương, nhớ, tiếc, ngậm ngùi,Muôn việc thảy đều do nơi số kiếp
_
Người đẹp:
Lấy hoa làm dung mạo
Tiếng chim làm âm thanh
Em quen anh trong một buổi chiều hè
Hai đứa ngượng ngùng bên lan can đầy gió
Má em ửng hồng vì có điều gì đó
Vì nắng vàng nồng hay câu nói làm quen! Những dè dặt ban đầu rồi cũng đã chợt quên
Trang 10Hai đứa_ một con đường, những vòng quay nho nhỏ Tóc em nhẹ nhàng rối vào cùng gió
Ánh mắt anh cười em vẫn tự chối lòng!
Có phải không? Điều đó Có phải không?
Một chút nhớ nhung ôm đầy hình bóng
Một chút bâng khuâng đợi chờ lạc lõng
Một chút xuyến xao Một chút thế thôi !
Cứ âm thầm thời gian vẫn lặng trôi
Em ngu ngơ và dại khờ quá đỗi
Những con đường hút dần vào bóng tối
Một chút hững hờ Một chút chơi vơi!
Phải! có gì đâu giữa chúng ta anh ơi!
Một trò đùa vui bâng quơ cùng tiếng gió
Ta đã từng mãi đi con đường đó
Giờ giật mình em ngỡ hoá giấc mơ!
Có lẽ rằng em đã quá ngây thơ
Qua đa cảm để cuối cùng lầm lỡ
Anh đến bên đời khẽ dừng chân ( em ngỡ !) Rồi lại lạnh lùng quay gót bước qua mau!
Sẽ chóng lành thôi em biết, những vết đau
Sẽ lại qua thôi những nỗi buồn em giấu
Bản tình ca nào của một thời em tấu
Cùng tiếng cười anh, cùng gió Sẽ phôi pha!
Một mùa hè kỉ niệm đã trôi qua
Một mối tình lặng câm và mong manh đến lạ!
Em sẽ trở lại vô tư để thấy lòng yên ả,
Trở lại chính em của trước một mùa hè!
Có những chiều như buổi chiều nay
Anh 1 mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi
Có khi nào Em chợt nhớ đến Anh
Nhớ đến ngày chúng ta cùng nhau bước
Trong trẻo quá nỗi lòng oi ả
Chút muộn phiền Anh gửi lại phố đông
Trang 11Ai chợt qua có phải là Em không
Sao giống quá lại hình như không giống
Niềm vui đến bỗng vỡ thành bọt sóng
Mắt Anh nhìn đăm đắm phía kia đường
Anh vẫn đi trên đường phố 1 mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu Em và thế là tất cả
Biến hồn Anh thành cát bụi hư không
Yêu đương chỉ cũng một lời
Mà sao tan nát rã rời tim non
Giơ` đây người cũng chẳng còn
Sao tôi lại cứ mỏi mòn chờ mong
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-Em bảo anh : em không yêu anh nữa
Anh đành lòng, anh biết nói làm sao ?
Nhưng em ơi, em nên suy nghĩ lại
Không có anh, em buồn biết chừng nào
Không có anh ai đem đôi mắt ngọc
Sáng long lanh so sánh với vì sao
Ai đem ví làn mây cùng mái tóc
Vầng trán em, ai ví với trời cao
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-Thương em đôi mắt hiền hòa
Yêu em đôi mắt mặn mà dễ thương
Đêm về lòng thấy vấn vương
Nhớ lại đôi mắt thầm thương trong lòng !!!
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-Khắp vạn vật đều reo mừng tinh tú
Luật đất trời đôi lứa sẽ keo sơn
Không bao giờ để gối chiếc cô đơn
Tình sẽ đẹp muôn đời ta gắn bó !!!
Ai tung hoa phượng lên trời
Để cho trai gái hận đời vì yêu
Người ta vá áo bằng kim
Tôi đây xin hỏi vá tim bằng gì
Trang 12nếu ngày xưa bắc lỡ nhịp cầu
thì hiện tại xem như cầu đã gãy
có người hỏi vì sao tôi cười mãi
chắc cuộc đời chưa gặp phải khổ đau?không, người ơi tôi đã khổ đau nhiềucười cho hết những u sầu vô vọng
Không người ơi tôi đây vẫn hiểu!?Chắc chi cười đã quên hết khổ đau?Bao nhiêu vĩ dãng đành chôn dấu!Biết mấy u sầu nhốt vào tim?
Trang 13Từng dòng lệ nhỏ rơi thành giọt
Suốt mấy đêm trường đã cạn khô?
Tôi hiểu cho người bao nổi nhớ!
Ẩn chứa trong lòng vạn niềm thương?
Không người ơi tôi đây vẫn hiểu!?
Tôi hiểu cho người, ai hiểu cho tôi!!!? Hiiiiiiiiii
Tại sao mọi người buồn thế vậy ! Để cho lòng tôi cũng nao nao ? Nếu biết ngày mai còn ánh sáng Mọi chịu đựng hãy cứ để đến mai!Xin hỏi nhân gian tình chan chứa
Đựng cái gì lắm người buồn vậy chi?
Có cái bao đựng được nỗi sầu hả?
Xin cho hai cái đợi mai sau
Biết rằng ai chẳng chịu đau
Sau những lần chịu bao khổ cực
Tình đơn phương từ nay xin chấm dứt
Để nỗi buồn đựng kín trong bao này!
ai cũng biết rằng đời không suôn sẻ
lệ ưu sầu vẫn cứ mãi tuôn rơi
nước mắt buồn như suối dạt biển khơi
dẫu biết rằng ngày mai trời lại sáng
nhưng ai đã một lần ôm trái đắng
mới thấy đời như chiếc lá nhẹ rơi
khi thu đến tả tơi hàng bóng nắng
gắng che đầu mà nào có được đâu
số yêu trên đời có gì là bền lâu?
hay phút chốc vui cười, ngàn phút khóc
Em đi áo trắng ngang trời
Để cho hoa lá tơi bời vì yêu
Anh còn đứng giữa cô liêu
Nghe đời than khổ đủ điều đắng cay
Rằng tình như gió hoa may
Nửa mong nửa đợi ngày ngày thương đau
Hết rồi đâu còn của nhau,
Em đi qua ngõ cho nhàu thời gian
Anh ngồi giữa cõi miên man
Người giờ xa khuất khóc than được gì
Trang 14Tình yêu là cái chi chi
Để giờ tôi vẫn sầu bi đi về!
Nếu một ngày tôi bất chợt tan biến
Nếu một ngày tôi bất chợt tan biến
Chẳng để lại một dấu vết đã qua
Như cơn gió thoảng qua trời rất nhẹ
Anh có buồn, có tìm kiếm tôi không?
Nếu một ngày tôi lặng im không nói
Cứ âm thầm chịu đựng mọi nỗi đau
Nhưng ai biết trong lòng tôi rớt lệ
Anh có buồn, có dám hỏi "vì sao?"
Nếu một ngày tôi không cần anh nữa
Cũng chẳng buồn, chẳng gọi điện nhắn tinNhư chim kia bay về nơi xa mãi
Anh có cười, có dõi bước theo tôi?
Nếu một ngày tôi cười trong nước mắt
Cố nén lòng với cảm xúc trong tim
Nói làm sao ra hết nỗi ưu phiền
Anh có ngồi, có chia sẻ cùng tôi?
Nếu yêu tôi xin thật lòng người nhé!
Đừng dối lòng tôi buồn lắm người ơi
Trái tim tôi không phải là gỗ đá
Cũng biết buồn, biết giận, biết yêu thương!
Trang 15Nguồn: http://chiplove.biz/family/showthread.php?t=225545#ixzz1VaXy4q64
E là người a yêu thương nhất
Cũng là người cất bước bỏ rơi a
Phải chăng a là người có lỗi?
Đã yêu e bằng cả trái tim mình
1 Thôi tim ạ nín đi đừng khóc nữa
Bởi tình yêu không chọn lựa được đâu
Cũng như ai tôi từng có nỗi đau
Cũng mềm lòng vì những câu họ nói
2 Này gió ơi cho ta nhờ chút việc,
Việc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòng,
Khi gió về nép bên cạnh người ấy,
Gió thì thầm ta nhớ ấy biết bao
3 Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn đã chết !
4 Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người
5 Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó
Cơn gió kia không phải của riêng tôi
Đó là của trời xanh và mặt đất
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi
6 Miệng nói ghét nhưng lòng vẫn nhớ
Nói hết chờ nhưng dạ vẫn mong
Nói hết thương nhưng vẫn giữ trong lòng
Vẫn in đậm 1 bóng hình ai đấy
7 Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!
8 Tôi bật khóc khi biết mình thua cuộc