Ông là một trong những nhà văn lỗi lạc nhất của chủ nghĩa cổ điển Pháp và của cả nền văn học Pháp.. Ngay từ khi Môlie còn sống, Boalô, nhà phê bình và nhà lý luận của chủ nghĩa cổ điển,
Trang 2TiÕt 117:
«ng giuèc-®anh
mÆc lÔ phôc
(TrÝch “tr ëng gi¶ häc lµm sang”)
(M«-li-e)
Trang 3 Mô-li-e (Jăng Baptixtơ Pôcơlanh) (1622-1673) sinh ra ở Paris, trong một gia đình tư sản làm hầu cận nhà vua Ông là một trong những nhà văn lỗi lạc nhất của chủ nghĩa cổ điển Pháp và của cả nền văn học Pháp Hài kịch của Môlie, từ ba thế kỷ nay vẫn được nhân dân Pháp và nhân dân thế giới ham thích và ca ngợi Ngay từ khi Môlie còn sống, Boalô, nhà phê bình và nhà lý luận của chủ nghĩa cổ điển, đã nhận định rằng tên tuổi của Môlie là vinh quang lớn nhất của thế kỷ XVII
Mô-li-e là người sáng lập nền hài kịch dân tộc Pháp
Môlie là một trong những tên tuổi vinh quang nhất của chủ nghĩa cổ điển Pháp Là một nhà viết hài kịch, một diễn viên, một nhà dàn cảnh, một nhà đạo diễn, ông đã suốt đời hy sinh tận tụy cho nghệ thuật chân chính, lấy cái cười để cải tạo xã hội Lúc ông còn sống, tên tuổi ông là một sự đe dọa đáng sợ cho những thế lực phản động, cho Nhà Thờ lúc bấy giờ
Mô-li-e (1622-1673)
Trang 4 Ngày 10-8-1673, trong đêm diễn vở "Người bệnh tưởng" với vai diễn nhân vật chính, Mô-li-e đã kiệt sức, gục ngã và qua đời Ông đã cống hiến trọn đời mình cho đến phút cuối cùng vì nghệ thuật
và khát vọng công bằng, đẹp đẽ của loài người
Trang 5
Vì kÞch gåm 5 håi cã xen nh÷ng mµn ca vò nªn gäi
lµ hµi kÞch
Trang 6sơ đồ bố cục vở hài kịch
“Trích Tr ởng giả học làm sang”
“Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục”
5 hồi
Lớp 1 Lớp 2 Lớp 3 Lớp 4 Lớp 5
Trang 7 Lễ phục
Quần cọc
áo chẽn
Bộ tóc giả và lông đính
mũ
Trang phục của tầng lớp quý tộc ở Pháp, may sát ng ời, che kín từ cổ
đến thắt l ng.
Các thứ gắn với trang phục tầng lớp quý tộc Pháp ở thế kỉ XVII.
Bộ quần áo may theo kiểu quy
định để mặc trong các dịp đặc biệt.
Trang phục của tầng lớp quý tộc ở Pháp thời đó có hai loại dài đến
đầu gối và dài đến mắt cá chân.
Trang 8Diễn ra tại phòng khách nhà ông Giuốc-đanh gồm 2 cảnh:
a, Cảnh tr ớc: Ông Giuốc - đanh, bác phó may, tay thợ
phụ và gia nhân.
b, Cảnh sau: Có thêm 4 tay thợ phụ nữa.
Câu hỏi thảo luận: Xem số l ợng các nhân vật tham gia ở mỗi cảnh và các loại động tác, âm thanh trên sân khấu để chứng minh rằng càng về sau kịch càng sôi động?
Trang 9Cảnh tr ớc:
Có 4 nhân vật: ông
Giuốc-đanh, bác phó may, tay thợ
phụ và gia nhân.
Ông Giuốc-đanh và bác phó
may nói chuyện.
Chủ yếu là lời đối thoại (tất
nhiên là có kèm cả cử chỉ)
Cảnh sau:
Có thêm 4 tay thợ phu nữa.
Ông Giuốc-đanh và tay thợ phụ nói chuyện (4 tay thợ phụ kia xúm xít) nên ông Giuốc-đanh mặc dù nói với một ng ời mà nh nói với tốp thợ phụ 5 ng ời.
Không chỉ nghe những lời
đối thoại mà còn đ ợc xem các thợ phụ cỡi áo quần cũ, mặc lễ phục
Đã thế trên sân khấu còn có cảnh nhảy múa và âm nhạc rộn ràng -> kịch càng sôi động, náo nhiệt.
=> Kịch sôi động hẳn lên
Trang 10Thảo luận nhóm: Nghe đọc cảnh 1 và thảo luận theo nhóm các câu hỏi sau:
Nghe đọc cảnh 1 và thảo luận nhóm theo câu hỏi sau:
Nhóm 1: Trong cảnh 1 nội dung xoay quanh những vấn đề gì?
Nhóm 2: Tìm những l ợt lời có nội dung đáp (đáp lời) không liên quan đến l ợt lời tr ớc đó?
Nhóm 3: Hãy tìm những chi tiết gây c ời (lời thoại) trong cảnh 1?
Nhóm 4: Giải thích vì sao các chi tiết trong cảnh 1lại tạo ra tiếng c ời?
Trang 11Cuộc đối thoại xoay quang vấn đề: Đôi bít tất,
đôi giày, lông đính mũ, bộ tóc giả, ăn bớt vải,
bộ lễ phục…
Trang 12* Vấn đề về đôi bít tất và đôi giầy:
“Bớt tất chật…”
“Giày làm đau chõn…” “Ngài cứ tưởng tượng ra thế”.
“Thưa, đõy là bộ lễ phục đẹp nhất triều đỡnh…”
=> Giuốc-đanh lời lẽ
khỏ sắc bộn, vẫn tĩnh
tỏo phõn biệt đỳng -
sai
=> Bỏc phú may đỏnh lảng vỡ đuối
lớ, vỡ bị lộ mặt.
Nhận ra đỳng – sai nhờ cảm giỏc: “chật quỏ”, “đau chõn ghờ quỏ”
“Tụi tưởng tượng ra thế vỡ tụi thấy thế!”
“Rồi nú gión ra….”
Trang 13* Vấn đề về bộ lễ phục:
“Bộ lễ phục đẹp nhất triều đình…”
“Ngài có bảo muốn may hoa xuôi đâu?”
“Các nhà quý phái đều mặc như thế!”
“Tôi sẽ may hoa xuôi lại…”
“Bác may hoa ngược mất rồi!”
“Cần phải bảo may hoa xuôi ư?”
“Thế thì may được đấy!”
“Không, không.”
Nói sai thành đúng
Bị động sang chủ động
=> Nói đúng thành sai
=> Chủ động sang bị động
=> Láu cá, lừa bịp
=> Mê muội, ngu dốt, ngớ ngẩn: thích học đòi làm sang
Trang 14* Vấn đề bị bớt vải:
“Ôkìa, bác phó may! Vải này là thứ hàng của tôi…”
“Đẹp quá nên tôi đã gạn một áo để mặc”
“Đành là đẹp, đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi mới phải.”
“Mời ngài mặc thử bộ lễ phục chứ ạ?”
Trang 15“ Đành là đẹp, nh ng đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi mới phải…”
.
“ Mời ngài thử mặc bộ lễ phục chứ ạ?”
Phàn nàn
Đỏnh lóng sang chuyện khỏc
=> Quờn ngay sự việc bị
bớt vải
=> Biết bộ lễ phục là quan tõm lớn nhất của lóo giàu ngu dốt
=> Như con rối bị giật dõy
=> Trơ trỏo, tham lam,ranh ma, bịp bợm
Trang 16Yếu tố hài được xây dựng trên cơ sở:
“cái trái tự nhiên”
- Một lão nhà giàu liên tiếp bị bác phó may “xỏ mũ”:
Đôi giày và đôi bít tất cỡ nhỏ ( bớt tiền, chơi khăm…);
áo hoa lễ phục may ngược (may hỏng, chơi khăm…);
ngang nhiên mặc áo bớt vải của Giuốc-đanh trước mặt
=> Bản chất trưởng giả ngu dốt nhưng cố
tình muốn trở thành tầng lớp quý tộc