1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Những bài thơ tình hay nhất cô hoàng nhung

17 272 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 1,21 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

THUYỀN VÀ BIỂN Xuân Quỳnh Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không g

Trang 1

YÊU ( Xuân Diệu)

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

NHỮNG BÀI THƠ-LỜI THƠ TÌNH BẤT HỦ

Giáo viên: Hoàng Nhung- 5star.edu.vn

★ ★ ★ ★ ★ Video Bài Giảng và Lời Giải chi tiết chỉ có tại website: online.5star.edu.vn

Trang 2

XA CÁCH (Xuân Diệu)

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!

Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!

Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt

Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;

Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:

"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

Trang 3

BÀI THƠ TUỔI NHỎ (Xuân Diệu)

Làm sao sống được mà không yêu,

Không nhớ, không thương một kẻ nào?

Hãy đốt đời ta muôn thứ lửa!

Cho bừng tia mắt đọ tia sao!

Trang 4

VÌ SAO (Xuân Diệu)

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu

Trang 5

BIỂN (Xuân Diệu)

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt

Trang 6

THUYỀN VÀ BIỂN (Xuân Quỳnh)

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau - rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố

Trang 7

TỰ HÁT (Xuân Quỳnh)

Chả dại gì em ước nó bằng vàng

Trái tim em, anh đã từng biết đấy

Anh là người coi thường của cải

Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời

Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống

Lại mình anh với đêm dài câm lặng

Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim

Biết làm sống những hồng cầu đã chết

Biết lấy lại những gì đã mất

Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Trang 8

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em

Biết khao khát những điều anh mơ ước

Biết xúc động qua nhiều nhận thức

Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều

Những cửa sổ con tàu chẳng đóng

Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm

Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình

Trái tim đập những điều không thể nói

Trái tim đập cồn cào cơn đói

Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em

Là máu thịt, đời thường ai chẳng có

Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

HOA CỎ MAY (Xuân Quỳnh)

Trang 9

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,

Không gian xao xuyến chuyển sang mùa

Tên mình ai gọi sau vòm lá,

Lối cũ em về nay đã thu

Mây trắng bay đi cùng với gió,

Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ

Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,

Thơ viết đôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may

Áo em sơ ý cỏ găm đầy

Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,

Ai biết lòng anh có đổi thay?

THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU (Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá

Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi cùng lá

Mùa thu ra biển cả

Theo dòng nước mênh mang

Trang 10

Mùa thu vào hoa cúc

Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ

Chợt làn gió heo may

Thổi về xao động cả:

Lối đi quen bỗng lạ

Cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió

Mùa đi cùng tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ở lại

- Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

NGƯỜI DỆT TẦM GAI ( Vi Thùy Linh)

Trang 11

Người yêu!

Chúng mình ở hai miền

Ngày nào em cũng khóc

Anh yêu của em

Em yêu Anh cuồng điên

Yêu đến tan cả em

Ào tung ký ức

Tim em rộn lên

Em đếm từng ngày Anh đến

Ngày dài hơn mùa

Em mong mỏi

Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi

Em nghe thấy nhịp cách êm ái ân

Gió làn gió thổi sương thao thác

Đêm run theo tiếng nấc

Về đi Anh!

Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi Anh

Trang 12

Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những đêm chập chờn, trĩu nặng

Ngày nối ngày bằng hy vọng

Em là người dệt tầm gai

Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui

Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ

Truân chuyên đè lên thanh thản

Ôi sự trái ngược - những sợi tầm gai!

Không kỳ vọng những điều lớn lao

Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ những nỗi buồn - những sợi tầm gai - không ai nhìn thấy

Gai tầm gai đâm em đau đớn

Em chờ Anh mãi

Tưởng chừng không thể vượt qua nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước

Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu

Ngay cả khi Anh làm em thảng thốt

Em vẫn hướng về Anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình

Dệt tầm gai đến bao giờ?

Mỗi ngày dài hơn một mùa

Dệt tầm gai đến bao giờ?

Về đi Anh!

Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng Anh!

Về đi Anh!

Cài then em

Bằng Anh!

Trang 13

BẢN ĐỒ TÌNH YÊU (Vi Thùy Linh)

Thềm mưa thềm mưa

Phấn hoa bay trên làn da cẩm thạch

Trời trong vắt như bình vang trắng

Cơn gió đực

Làm tình một mình trên mái

Anh tô son môi em chín chín lần trong buổi tối bằng môi anh

Điệu Samba thôi miên mùa thu

Rượu Bohême đổ không biết cạn

Tha bổng mọi ưu phiền ma mị

Anh - Matador chính hiệu

Lao vào đấu trường nguy hiểm

Tấm vải đỏ thành cờ thắng trận

Sính lễ trải xuống em nằm

Lưng anh lưng em lưng sóng

Vòm vòm hoa anh đào lấp lánh

Hạnh phúc không khó bắt như bầy sóc ăn hạt dẻ ngoài kia

Trang 14

Căn phòng thành đại dương

Em đi không ướt gót

Chiếc gối lưu dư chấn

Búp búp chồi lồng ngón

Thời gian thành rừng rêu

Anh cùng em làm bản đồ tình yêu

Chân mây thẳm thẳm

Xoải cánh mùi thịt da lồng lộng

Em luôn muốn hôn anh cẩn thận

Xiêm y vũ hội là làn da xuân

Dâng thuỷ triều sắc đẹp

Tiếng trầm trồ hoà nhạc

Mọi khách mời cùng nhảy Pasodobe khởi đầu

Suốt đêm suốt đêm

Những khát khao được giải phóng

Lời hẹn ước tiên báo tương lai

Ngày mai ngày mai nữa

Bản đồ vẽ thêm vùng cho đủ hết những người phụ nữ chưa được nâng niu

Tâm thất đang rung lời tiên đoán

Tâm nguyện chính đáng là nguyên cớ hành trình không nhút nhát

Hãy vĩnh biệt cuộc sống tĩnh mịch đơn điệu

Chịu đựng nô lệ giới tính bằng bị động

Hãy yêu nhau, đừng chần chừ nữa!

Đừng giam đời trong hèn yếu, sợ đàm tiếu điều tiếng lên án từ những kẻ vô hồn bạc nhược

Nào cùng đi

Chẳng thêm một giây chần chừ

Em dài quên cân đối

Ngày mới ly thân bóng tối

Đám bỉ ổi ăn năn trong hiu quạnh

Quỷ sứ chen nhau chạy về nghĩa địa

Kiêu hãnh dưới mặt trời

Sắc đẹp - hiểm hoạ được tồn vinh

Trang 15

Chân bước trên lối sỏi tím, sỏi bay theo tóc

Bề mặt bản đồ - lớp da phòng vệ nỗi đau bảo hộ chấn thương

Những người điếc nghe nhạc mải mê

Những người mù say sưa chụp ảnh

Những người câm reo cười nhún nhảy

Những người liệt chạy tung tăng hoan hỉ

Cùng cởi bỏ đời mình bằng tâm trạng đang yêu

Chiều ngọc lam

Xem trẻ con chơi

Anh lại tô mọng môi em bằng môi anh, lần thứ chín trăm chín chín

MẸ CỦA ANH (Xuân Quỳnh)

Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Trang 16

Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắc chiu từ những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em

Trang 17

Hữu trí tất thành, toàn tâm tất đạt

Ngày đăng: 05/11/2016, 19:22

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w