Tho Federico Garcia Lorca BIEN TAU nước lặng của trời nhánh cành tiêng vọng nước lặng của nước chiéc la chum sao nước lặng môi em dày đặc nụ hôn T hanh Thao dich tur tiéng Anh BAI CA N
Trang 1Tho Federico Garcia Lorca BIEN TAU
nước lặng của trời
nhánh cành tiêng vọng
nước lặng của nước
chiéc la chum sao
nước lặng môi em
dày đặc nụ hôn
T hanh Thao dich
(tur tiéng Anh)
BAI CA NUOC BIEN
bién
xõa cười từ xa tap
răng bọt
môi trời
nàng bán gì, nàng ơi
mà vú nàng mơn gió?
tôi bán, thưa ngài,
nước biến
Trang 2anh mang gi, chang den
hoa cung mau anh?
thưa ngài, tôi mang
nước biến
mẹ ơi, nước mắt mặn
đến từ đâu?
tôi khóc, thưa ngài,
nước biển
trái tim: nỗi đắng cay khốc liệt này
từ đâu sinh hạ?
rất đăng cay là
nước biến!
biển
xõa cười từ xa tắp
răng bọt
môi trời
Thanh Li hao dich
(tur ting Anh)
BAI CA MONG DU
Xanh, ta két em biét may, xanh xanh gid, xanh canh
con tau trén bién
con ngựa trong núi
với cái bóng eo lưng
nàng mơ trên ban công
xanh thân hình, xanh tóc
mắt bạc lạnh
Xanh, ta muốn em biết mấy, xanh
Trang 3Dưới vâng trăng Digan
mọi vật theo dõi nàng
mà nàng chăng thây
Xanh, ta thèm em biết mấy, xanh những ngôi sao lớn của sương mờ đến cùng con cá bóng đêm
đặng mở đường rạng đông
cây vá cọ mài ngọn gió
băng bàn chải nhánh cành
Và ngọn núi, một con mèo ăn vụng
xù lông gai dứa dại
Nhưng ai sẽ đến? từ đâu đến? Nàng lần lữa trên ban công
xanh thân hình xanh tóc
mơ về biển đăng cay
- Bạn ơi, tôi muốn đổi
ngựa tôi lẫy nhà bạn
yên cương lấy gương
dao gam lay đệm
Bạn ơi, tôi đến người đẫm máu
từ rặng núi Cabra
- Chàng trai, nếu tôi có thê
anh em mình xong ngay!
Nhưng tôi chăng là tôi
nhà tôi đâu còn nữa
- Bạn ơi, tôi muốn chết
tử tế trên giường mình
nếu được, là giường sắt
với chăn nệm Hà Lan
Há anh không thấy vết thương tôi
từ ngực lên tới cô?
- Chiếc áo trắng anh găm
ba trăm bông hồng đêm
Chiếc khăn choàng anh mang máu nông thấm dam
Nhưng tôi chăng là tôi
nhà tôi đâu còn nữa
Trang 4- Chí ít hãy cho tôi
trèo lan can cao tít
đề tôi lên! để tôi lên!
leo mút lan can xanh
lan can của vâng trăng
nơi nước øIeo vang dội
Giờ đây hai người bạn
trèo lên lan can cao
để lại một vệt máu
để lại vệt nước mắt
Những cái đèn lồng thiếc
rây run trên mái nhà
Nghìn chiếc trống thủy tỉnh
đâm nhói hừng đông
Xanh, ta sướng em biết mây, xanh xanh gió, xanh cành
Hai người bạn lên tiếp
miễn man gió sau lưng
trong miệng một vi la
mat dang hung qué bac ha
Bạn ơi! Nói tôi nghe, nàng đầu nào đâu cô gái đắng cay của bạn?
Bao lâu nàng đợi chờ anh!
Bao lâu nàng đợi chờ anh
gương mặt lạnh, tóc đen
trên ban công xanh biếc!
Trên gương mặt hỗ nước
nàng Digan đong đưa
xanh thân hình, xanh tóc
mắt bạc lạnh
một nhũ băng vâng trăng
treo nàng trên mặt nước
đêm bỗng dưng thân thiết
như một chốn quê nào
đám dân phòng say xin
đập vào cửa Ôn ào
Trang 5Xanh, ta khát em biết mấy, xanh Xanh gió, xanh cành
Con tàu trên biển cả
Con ngựa trong núi mờ
T hanh Thao dich
(tur tiéng Anh)