Tình cảm ấy được thể hiện cảm dộng và sâu sắc qua nhân vật bé Thu và ông Sáu trong tác phẩm “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng.. Bao nhiêu năm xa nhà, xa quê là bấy nhiêu năm
Trang 1Tình cha con trong tác phẩm “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng.
Nhắc đến tình cảm gia đình, có người đã từng nói: “Tình cảm gia đình là cái nôi nuôi dưỡng mỗi con người Là động lực để con người sống và hoàn thành tốt trách nhiệm, nghĩa vụ được giao” Thật vậy, tình cảm gia đình là một thứ tình cảm rất đỗi thiêng liêng và cao quý Mỗi thành viên trong gia đình đều
có một cách biểu hiện tình cảm riêng biệt Đặc biệt là tình cảm của người cha dành cho các con Tình cảm ấy được thể hiện cảm dộng và sâu sắc qua nhân vật
bé Thu và ông Sáu trong tác phẩm “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Ông Sáu là một người con Nam Bộ Ông ra đi chiến đấu theo tiếng gọi của Tổ quốc Ra đi chiến đấu từ năm 1946 và mãi đến năm 1954, khi hòa bình lập lại ông mới được về phép Bao nhiêu năm xa nhà, xa quê là bấy nhiêu năm ông dành trọn tình cảm thương nhớ của mình cho cha mẹ, vợ, đặc biệt là đứa con gái Ngày ông đi nhập ngũ, bé Thu mới chưa đầy một tuổi Hồi ông ở chiến khu, chị Sáu có đến thăm ông vài lần nhưng không đưa Thu đến vì đường quá
xa Xa nhà từng ấy năm, ông chỉ được ngắm nhìn đứa con gái bé bỏng qua tấm ảnh đã cũ
Lần nghỉ phép này, ông Sáu cùng người bạn là bác Ba về quê mấy hôm Ngồi trên xuồng, ông luôn tưởng tượng ra cảnh bé Thu sẽ xà vào lòng và gọi ông một tiếng thật to, thật rõ: “Ba!” Về đến quê, xuồng chưa cập bến, anh đã nhìn thấy một cô bé tóc ngắn ngang vai, mặc quần đen và chiếc áo đỏ đang ngồi chơi dưới gốc cây soài Đoán biết là con, ông nhón chân, nhảy thót lên bờ làm xuồng tạt ra xa Hình như ông không để ý đến người bạn của mình mà chỉ nghĩ đến bé Thu Ông bước từng bước dài, người khom lại và dang tay ra trước như
để đón con Anh tưởng rằng đứa con sẽ xà vào lòng và gọi với tiếng: “Ba!” Nhưng không, đứa con vừa nhìn thấy anh thì vô cùng bất ngờ và có chút hoảng
sợ Đôi mắt con bé mở to, ánh mắt nhìn bác Ba như muốn hỏi: “Đó là ai?” Rồi con bé chạy thật nhanh vào nhà, luôn mồm gọi: “má…má!” Anh Sáu vô cùng ngạc nhiên và xen lẫn cả thất vọng Mặt anh sầm lại, trông thật đáng thương, hai tay buông thõng như bị gãy Những ngày được nghỉ phép ở nhà, ông không đi đâu mà chỉ ở nhà để chăm sóc, bù đắp tình yêu thương cho con Nhưng đứa con nhất định không chịu nhận ba, mặc cho mọi người ra sức khuyên bảo Khi mẹ bảo Thu gọi ba vào ăn cơm thì cô bé chỉ nói trống không; “Vô ăn cơm!”, “Cơm chín rồi” hay “Con gọi rồi mà người ta không nghe” Những lúc như vậy, ông Sáu vờ như không nghe thấy, cố chờ cho đến lúc con chịu gọi một tiếng ba Thấy những câu nói của con, ông chỉ cười hay nói đúng hơn là không thể khóc Bởi lẽ bản chất của một người lính không cho phép ông được gục ngã, khuất phục Thu quả là một đứa trẻ ương ngạnh, nhất quyết không chịu nhận ba ngay
Trang 2cả khi mọi người dồn nó vào thế bí Một lần, mẹ đi chợ, dặn nó ở nhà chắt nước khi cơm sôi Mặc dù biết đó nằm ngoài sức lực của mình, dù biết rằng không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải cầu cứu sự giúp đỡ của anh Sáu Nhưng nó vẫn cứng đầu gội trống không: “Chắt nước giùm cái” Tình thế khó khăn ấy không thể chấm dứt chiến tranh lạnh của nó với ba Điều đó càng khẳng định tính ương ngạnh mà đúng hơn là dũng cảm, không chịu của cô bé Đó cũng
là phẩm chất của một “cô giao liên” trong tương lai Vào một buổi tối trong bữa cơm gia đình Khi ông Sáu tỏ ra cưng nựng con, gắp cho cô bé một cái trứng cá thì bất ngờ, Thu hất tung, làm cơm bắn ra tung tóe Điều đó khiến ông Sáu vô cùng tức giận, thất vọng Ông đã đánh vào mông con Nhưng đó không phải là hành động căm ghét ma chỉ là hành động xuất phát từ tình yêu thương con Vì quá kì vọng vào sự đổi thay trong tình cảm của cô con gái nhỏ Ông không thể chịu được việc con không chịu nhận mình là cha Con bé không nói gì, cũng không khóc, nó lẳng lặng gắp miếng trứng cá bỏ vào bát rồi bỏ sang nhà ngoại Khi xuống xuồng, nó cố ý gây ra tiếng động như để mọi người chú ý mà dỗ dành mình Hành động đó phải chăng là vì Thu không muốn ông Sáu nhìn thấy những giọt nước mắt từ đáy lòng mình? Hay cô bé đã cảm thấy mình có lỗi? Đọc đến đây, người đọc không khỏi thắc mắc vì sao Thu lại hành động như vậy
Đó đâu phải là tình cảm của một đứa con lâu ngày không được gặp cha, chỉ được nhìn thấy cha trong tấm hình chụp chung với má Nhưng tất cả đều được tác giả lí giải ở phần cuối của câu chuyện
Cuối cùng, ngày ông Sáu phải trở lại chiến khu cũng đã đến Hôm ấy, bé Thu trở về nhà cùng với bà ngoại, mặc dù có lần mẹ sang dỗ dành mãi nó vẫn không chịu về Ông Sáu mải từ biệt mọi người nên không mấy để ý đến Thu Con bé cảm thấy như mình bị bỏ rơi Nó đứng nép vào một góc nhà, ánh mắt có chút buồn rầu, vẻ mặt thoáng có sự nghĩ ngợi sâu xa Ông Sáu để ý thấy vậy liền nhìn ra bé Thu với ánh mắt trìu mến pha lẫn sự buồn rầu, khe khẽ nói: “ Thu, ba
đi nghe con!” Bất ngờ, con bé chạy lại phía ông, hét lớn: “Ba…a…a…ba!” Tiếng thét của nó như xé tan bầu không khí tĩnh lặng, xé tan mọi thứ Tiếng thét
ấy như vỡ òa ra, chưa tròn tiếng, chứa đựng biết bao tình yêu thương mà con bé dồn nén, chất chứa trong lòng bao lâu Nhanh như một con sóc, nó nhảy thót lên,
ôm lấy cổ ông Sáu Nó hôn cùng khắp, hôn cả lên má, trán và cả vết thẹo trên
má ba nó Nó nhất định không cho ông Sáu đi Hành động ấy khiến mọi người
vô cùng bất ngờ, xúc động, đặc biệt là ông Sáu Ông không ngờ ông lại nghe được tiếng gọi ba đầy thân thương từ chính miệng đứa con gái yêu Được ôm con vào lòng, ông Sáu như người hạnh phúc nhất, bé Thu đã níu chân ông ở lại, nhưng phải quay lại chiến khu Tình yêu thương con, tình phụ tử đã nảy nở, dâng lên đến tột cùng Ông vô cùng xúc động nhưng cố kiềm chế, những giọt nước mắt vẫn dòng dòng trên má Lúc ấy, vì không muốn con biết nên ông đã
Trang 3rút khăn từ túi ra, lau giọt nước mắt rồi hôn lên tóc con Thu còn quặp cả chân lên người ông, người run run Hình như con bé tưởng sẽ không giữ được người cha yêu quý Tình huống ấy khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều xúc động, bác Ba cảm thấ như “có ai đang nắm lấy trái tim mình” Khi bác Ba được nghe
kể lại mới biết tối hôm Thu trở về nhà ngoại, bà hỏi vì sao không nhận ba thì cô
bé nói vì ba nó không giống trong tấm ảnh chụp chung với má Tất cả là do sự khốc liệt, éo le của chiến tranh Vết thẹo trên má đã làm khuôn mặt ông không còn giống như trước, con gái không nhận ra ông và ông Sáu không được hưởng trọn vẹn hạnh phúc bên đứa con yêu dấu Cũng đã đến lúc ông phải rời đi Mọi người phải hết lời khuyên bảo thì bé Thu mới chịu buông ra để ông Sáu đi Trước khi từ biệt cha, cô bé không quên dặn ông Sáu: “Ba mua cho con một chiếc lược ngà nghe ba!”
Giá như Thu chịu nhận cha sớm hơn, biết ân hận sớm hơn thì có lẽ hai cha con đã được hưởng một niềm hạnh phúc trọn vẹn Và cô bé sẽ được sống trong tình yêu thương, vòng tay ấm áp của cha
Mang theo lời hứa với con, ở chiến khu, ông Sáu luôn tìm kiếm một chiếc ngà voi Bởi lẽ ông muốn để lại cho con một ấn tượng, kỉ niệm sâu sắc Và chiếc lược ông làm phải khác với những chiếc lược bình thường Ở đó phải có chứa tình yêu thương, tình phụ tử ấm áp mà ông dành cho con Khi tìm được một chiếc ngà voi, ông “sung sướng như đứa trẻ được quà” TÌnh cảm ông dành cho con là trong sáng, vô bờ Ông tỉ mỉ khắc từng chiếc răng lược, cẩn thận như một người thợ bạc Nhưng người thợ đó chỉ làm nên một tuyệt tác duy nhất trên đời,
ẩn chứa tình cảm lớn lao, thiêng liêng Những phần ngà voi rơi xuống ngày một nhiều Cuối cùng, chiếc lược cũng được hoàn thành Ông Sáu khéo léo, cẩn thận khắc lên đó dòng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu, con của ba” Ông dành hết tâm trí, mọi thời gian vào việc làm lược Đến khi chiếc lược hoàn thành, ông thương bỏ
ra chải lên tóc cho lược bóng và trơn
Nhưng, thật không may, số phận lại thích trêu tức con người Ông mãi mãi không thể đưa tận tay con chiếc lược và có cơ hội được gặp con gái lần cuối Trong một trận càn lớn của địch, ông Sáu bị thương và đã hi sinh Trước lúc ra đi, ông cố rút từ túi áo ra chiếc lược đưa cho bác Ba Ông không đủ sức nói thành lời, chỉ nhìn bằng ánh mắt Ánh mắt ấy gửi gắm niềm tin cuối đời của ông Đúng như bác Ba nhận xét: “Chỉ có tình cha con là không thể chết” Chiếc lược ngà là một kỉ vật thiêng liêng và vô giá, là cầu nối vô hình về tình cảm của hai bố con ông Kỉ vật ấy đã được bác ba gửi tới tận tay bé Thu Thu lúc này đã
là một “cô giao liên” dũng cảm, chín chắn
Tình phụ tử giữa hai cha con ông Sáu đã được diễn tả cảm động qua đoạn trích “Chiếc lược ngà” Đó như một bằng chứng sống động khẳn định tình phụ
Trang 4tử sẽ mãi trường tồn, bất diệt Qua đó lên án sự khốc liệt, éo le của chiến tranh, làm tan vỡ hạnh phúc của biết bao gia đình do chiến tranh gây nên