1. Trang chủ
  2. » Kỹ Năng Mềm

LÀM ĐẸP CHO TÂM HỒN CON NGƯỜI

88 404 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 88
Dung lượng 22,09 MB
File đính kèm LÀM ĐẸP TÂM HỒN.rar (21 MB)

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tuyển tập những câu chuyện có ý nghĩa từ nhiều tác giả nổi tiếng trên thế giới, những bài học quý giá từ nhiều nơi sẽ giúp cho tâm hồn bạn và cuộc sống của bạn luôn vui vẻ, tích cực và tràn ngập tình yêu thương.

Trang 1

LÀM ĐẸP TÂM HỒN

“Tuyệt chiêu” của người cha biến con trai mình từ một học sinh cá biệt thành sinh viên xuất sắc

Tác giả: Yi Ming | Dịch giả: DDT

2 Tháng Ba , 2016

Lưu Xuân (trái) và cha của mình (Ảnh: mf-china.com.cn)

Đây là câu chuyện về một người cha đã “chơi chiêu” đứa con trai nổi loạn của mình, đã khiến cậu từ một học sinh yếu kém ở trường trung học, trở thành một sinh viên xuất sắc – theo lời kể của người con, Lưu Xuân

Trước khi tôi học xong tiểu học, cả gia đình tôi chuyển đến Mỹ Không lâu sau đó tôi bắt đầu vào trung học, và trở thành một thiếu niên bất trị

Trang 2

Tôi đã khiến các giáo viên đau đầu; Tôi nghịch ngợm, học kém, và hay mơ mộng hão huyền.Tôi luôn mơ ước trở thành Michael Schumacher tiếp theo – tay đua công thức một tài năng và nổi tiếng nhất thế giới Rốt cuộc là, điểm số của tôi tụt xuống hạng “C”.

Cha tôi đột nhiên bật cười vui vẻ, và tiếng cười của ông thậm chí ranh mãnh hơn: “Anh ta đã ghi điểm 0, nhưng con chưa từng thực hiện được điều đó Vẫn luôn là điểm “C!” Ông chìa cho tôi xem bảng kết quả học tập

Tôi không thể tin rằng cha tôi đã cười nhạo vì tôi đã không nhận được một điểm số 0; bây giờ tôi

đã thực sự bị xúc phạm “Vậy ba muốn con có được một điểm 0?”, Tôi hỏi Ông ngả người trên ghế, mỉm cười và nói: “Đúng vậy, tuyệt vời, một ý kiến hay! Hãy đặt cược nhé.”

“Nếu con có thể nhận được một điểm số 0, ba sẽ không bao giờ phàn nàn về việc học của con nữa, và con có thể làm bất cứ điều gì mình muốn Tuy nhiên, cho đến khi con đạt được điểm số

đó, việc học của con phải thực hiện theo hướng dẫn của ba Con nghĩ sao? ”

Như thế, chúng tôi đã đập tay để xác nhận vụ cá cược

Tôi đã cười thầm với ý nghĩ mình có một người cha đáng mến, nhưng ngốc nghếch Cha tôi nói:

“Tuy nhiên, chúng ta đang nói về các bài kiểm tra, và phải có một số quy tắc Con phải trả lời tất

cả các câu hỏi, không được bỏ dở hoặc chừa lại bất kỳ câu hỏi nào mà chưa được trả lời, nếu không, con đang vi phạm thỏa thuận của chúng ta, OK?” Quá đơn giản, tôi nghĩ, vì vậy tôi trả lờikhông chút do dự: “Không có vấn đề gì!”

Không lâu sau đó, tôi có bài kiểm tra đầu tiên Tôi viết tên, và bắt đầu trả lời các câu hỏi Đáng lẽđạt điểm 0 không khó nhưng tôi đã không hiểu một nửa trong số các câu hỏi Câu hỏi đầu tiên:

“Tổng thống của chúng ta chiến đấu chống lại Đức quốc xã trong Thế chiến ll là ai?; Carter, Roosevelt, hay Eisenhower? ” Tôi biết đó là Roosevelt, nhưng cố tình chọn Eisenhower

Tôi biết đáp án của hầu hết các câu hỏi, nhưng dần dần, những câu hỏi ngày càng trở nên khó hơn, và tôi không biết đáp án, do đó tôi chỉ đoán các câu trả lời

Khi bước ra khỏi lớp học, tôi đã rất lo lắng; đạt được điểm số 0 không dễ dàng như tôi nghĩ Việc

Trang 3

đoán các câu trả lời mà tôi không biết vẫn có thể ghi những điểm số ngoài dự kiến, tôi nghĩ.Khi nhận lại bài kiểm tra, tôi đã ghi thêm một điểm “C” nữa; Tôi thực sự thất vọng Cha tôi nói:

“Hãy cố gắng lần sau Chỉ cần đạt điểm số 0, con sẽ hoàn toàn tự do!” Tôi nghĩ ông đã không hiểu rõ những gì ông nói Ông đã có cơ hội tốt để ép tôi vào khuôn khổ nhưng ông lại không làm vậy Tôi nghĩ dù sao đạt điểm 0 vẫn dễ dàng hơn nhiều so với ghi 100 điểm Và tôi vẫn có hy vọng để được tự do làm những gì mình muốn

Không lâu sau đó, tôi đã có cơ hội thứ hai, nhưng tôi lại thất bại Tiếp đến, lần thứ ba và thứ tư

… nhưng tôi vẫn chỉ đạt điểm “C”, thay vì điểm 0

Tôi đã nhận ra rằng để ghi một điểm 0, tôi phải học tập chăm chỉ để biết rằng tôi đã không đưa rađáp án chính xác trong bài kiểm tra Nói cách khác, tôi phải học được làm thế nào để có đáp án đúng cho mọi câu hỏi

Một năm sau đó, cuối cùng tôi cũng đã nhận điểm 0 đầu tiên của mình Điều đó có nghĩa là tôi cóđáp án đúng cho tất cả các câu hỏi, nhưng tôi luôn chọn sai Bữa đó Bố tôi đã rất vui – ông vào bếp và nấu những món ăn mà tôi yêu thích để chúc mừng

Ông dõng dac và tự hào tuyên bố: “Con trai, xin chúc mừng! Cuối cùng con đã ghi được một điểm số 0.” Ông nháy mắt với tôi và nói thêm: “Chỉ có những sinh viên xuất sắc mới biết làm thếnào để có được một điểm số 0, và bây giờ chắc con đã hiểu Con đã bị lừa! Hahaha!”

Vâng, cha đã lừa tôi Trong trò chơi cá cược này, tôi đã cư xử chính xác như những gì ông muốn.Ông đã khéo léo thay đổi mục tiêu 100 điểm trong bài kiểm tra bằng điểm 0, vì vậy tôi sẽ dễ dàng chấp nhận nó, và sẵn sàng làm việc để đạt mục tiêu đó Tôi có thể làm gì khác đây?

Cuối cùng tôi đã được nhận vào Đại học Harvard, hoàn thành bằng thạc sĩ, và hiện tại đang làm tiến sỹ Tôi đã viết một cuốn sách và dịch nó, và đã giành được giải thưởng trong âm nhạc và biểu diễn

Năm tôi mười tám, tôi chợt nhận ra, rốt cuộc tôi đã không còn muốn trở thành một ai đó giống như Schumacher; Tôi chỉ muốn được là chính mình – Lưu Xuân

Trang 4

10 Điều Không Tốn Sức Nhưng Tạo Nên Hẳn Sự Khác Biệt

Tác giả: Deborah Kim | Dịch giả: Việt Nguyên

26 Tháng Sáu , 2014

Ảnh “cặp đôi” trên Shutterstock

1 Hãy khen ngợi ai đó Ví như: nữ thu ngân cửa hàng tạp hóa, nhân viên quầy hàng siêu

thị Wallmart, thợ pha cà phê Starbuck Đừng rụt rè, hãy là chính bạn

Trang 6

4 Và hãy nói lời cảm ơn Bạn sẽ ngạc nhiên đấy, khi rất nhiều người có vẻ ngoài khó tínhnhưng sẵn lòng mỉm cười với bạn.

Trang 7

Chúa phù hộ bạn.

7 Hãy chợp mắt Giấc ngủ ngắn thật tuyệt vời

8 Hãy là người tốt bụng Mọi người vẫn đang tranh đấu với nhau vì điều gì đó, và bạn sẽkhông bao giờ biết được họ đang trải qua những gì Lòng tốt có thể khiến mọi điều khácbiệt

Trang 8

Hãy tốt bụng với người khác!

9 Hãy bắt tay thật chắc Bạn muốn có ấn tượng tốt, hãy nhìn vào mắt đối tác, và bắt tay họnhư một người đáng tin cậy

10 Dành ít phút mỗi ngày và bày tỏ lòng biết ơn đối với một điều gì đó Đôi khi chúng tanhận ra bản thân đang bị cuốn vào những vấn đề vụn vặt hoặc bế tắc trong cuộc sống, màquên mất những điều tốt đẹp chúng ta vốn có

Trang 9

Tôi thấy cuộc sống như một món quà và tôi không có ý định lãng phí nó.

Trang 10

Khi muốn bỏ cuộc, bạn hãy xem

truyện tranh này!

Tác giả: Dajiyuan Staff | Dịch giả: Việt Nguyên

Trang 11

Ảnh: Internet

Khởi đầu, mọi người đều phải gánh một cây Thánh giá nặng đè lên vai và chậm chạp bước

về phía trước

Quảng cáo

Trang 12

Ảnh: Internet

Trên đường đi một thanh niên dần dần dừng lại và suy nghĩ…

Trang 13

Ảnh: Internet

Chúa ơi, nó nặng quá! Cho con đẽo bớt nó được không…

Trang 14

Ảnh: Internet

Và anh ngồi đẽo khí thế, trong khi những người khác vẫn nỗ lực kéo…

Trang 15

Ảnh: Internet

Chẳng mấy chốc anh vác cây Thánh giá lên và vượt qua những người khác…

Trang 16

Ảnh: Internet

Nhưng đi được một chặng, anh thấy nó vẫn còn nặng…

Trang 17

Ảnh: Internet

… anh đã cầu nguyện, cho con đẽo thêm chút nữa để đi được dễ dàng hơn!

Trang 18

Ảnh: Internet

Vì vậy, anh cắt bỏ một phần của nó! Cảm ơn Chúa, để anh cảm thấy thoải mái hơn!

Trang 19

Ảnh: Internet

Nhưng khi đến hẻm núi, anh phải dừng lại và suy nghĩ: “làm sao vượt qua nó đây”?

Aha! Thật bất ngờ, đột nhiên xuất hiện ở phía trước của một rãnh sâu và rộng! Không có cầu mương, không có cách nào xung quanh nó Spiderman hay Superman đã không đến

để cứu anh ta …

Trang 20

Ảnh: Internet

Anh đứng nhìn những người khác dùng cây Thập giá lớn làm cầu và vượt qua hẻm núi mộtcách dễ dàng…

Trang 21

Ảnh: Internet

… thì anh cũng thử, nhưng… cây Thập giá nhỏ quá…

Trang 22

Ảnh: Internet

Không thể đi tiếp, anh khụy xuống đất, ăn năn và hối hận vì “tính lười biếng” của mình.Chính vì tâm an nhàn, chàng trai trẻ này đã không nhẫn nại để vượt qua những khó khăn trên con đường mà mình đang đi Khi đến vực thẳm, anh không có cách nào vượt qua nó Cũng như trong cuộc sống, chúng ta thường phàn nàn về những bất hạnh và khổ đau mà mình gặp phải Đến khi những chuyện thống khổ xảy ra, chúng ta không có can đảm để đốidiện và thường gục ngã

Thông qua câu chuyện trên, chúng ta học được một bài học sâu sắc: “Để thành công thì không có con đường tắt”.

Trang 23

Tiếp Thêm Động Lực với 10 Câu

1 “Cuộc sống không phải là lấy được và có được gì, mà là cho gì và được làm gì”–

Kevin Kruse

2. “Bất cứ điều gì bạn có thể làm, hay có thể mơ đến, hãy bắt tay vào thực hiện Vì lòng dũng cảm luôn mang trong mình trí thông minh, sức mạnh và điều kỳ

diệu”- Johann Wolfgang von Goethe

3. “Hãy tiến bước tự tin trên con đường bạn hằng mơ ước Hãy sống theo như những

gì bạn hình dung”- Henry David Thoreau

Trang 24

4. “Hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng, sử dụng những gì bạn đang có, và làm những

gì bạn có thể”- Arthur Ashe

5 “Hãy tin rằng bạn có thể và bạn đã đang ở giữa con đường rồi”- Theodore

Roosevelt

6. “Để đi đến thành công, những khát khao của bạn phải vĩ đại hơn nỗi sợ hãi thất bại

kia”- Bill Cosby

7 “Thay đổi tư tưởng của chính mình, rồi bạn sẽ thay đổi cả thế giới”- Norman

Vincent Peale

8. “Không gì là không thể, bởi impossible (không thể) chính là I’m possible (Tôi có thể)

–Audrey Hepburn

9. “Đừng đong đếm năm tháng bạn sống, hãy đong đếm cuộc sống của bạn trong

những năm tháng ấy”- Abraham Lincoln

10 “Nếu bạn muốn tự vực dậy bản thân mình, hãy vực dậy người khác”- Booker T

Washington

Trang 25

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường Họ cho rằng đó là đôigiày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn

bị kết thúc ngày làm việc của mình

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dânxem sao Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia

để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Trang 26

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra

để trêu chọc mua vui cho bản thân Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm chomình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy Em hãy đặt một đồngtiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Quảng cáo

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gầnđó

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và

áo khoác của mình Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thìcảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy mộtđồng tiền Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông Ông ta chăm chú nhìnđồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ Rồi ông nhìn khắp xung quanhnhưng chẳng thấy ai Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếcgiày còn lại Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấyđồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dânquì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình Ông bày tỏ sựcảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứugiúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn conđang thiếu ăn

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ

em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Ngườithanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên Đếnbây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu:

“Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

Trang 27

Giúp đỡ người khác là giúp đỡ

– Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộcon trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôiđến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi

Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:– Thưa bà, tôi thấy thật là đáng tiếc khi bà đã làm điều ấy! Người đàn bà cảm thấy như bị

ai đó vả vào mặt Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:

Quảng cáo

– Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế?

Người thanh niên giải thích:

– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết, như con trai bà, chẳng bao giờ còn cóthể thấy được một cánh hoa nào nữa!

Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng:

Trang 28

– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?

Người thanh niên bình tĩnh trả lời:

– Thưa bà, tôi thành thật xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng còn có rất nhiều người đangcần đến những cánh hoa của bà hơn Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thămnhững người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện Chính họ mới lànhững người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửiđược cánh hoa ấy

Nghe thế, người đàn bà ngồi lặng trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế

nổ máy

Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tựđộng bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiênhơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

– Anh đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật Quả thật, điều đó đãlàm cho họ được hạnh phúc Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi Các bác sỹkhông biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy,tôi đã tìm ra lẽ sống

“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình” Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc củaThượng đế “cho thì có phúc hơn là nhận lãnh” Bởi vì, trao ban cho người tức là trao bancho mình Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự: “điều tôi tiêu đi là tôi có, điều tôigiữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được” Đó là luận lý của tình yêu thương Tình yêuthương lớn lên theo mức độ của sự trao ban

Trang 29

Câu chuyện về Khỉ, Bò và Đại bàng

Tác giả: Nhất Tâm | Dịch giả: Nhóm biên tập Việt Nguyên

30 Tháng Mười Hai , 2014

Ngày kia có một chú khỉ nhỏ quyết định đi chơi lang thang trong rừng, chú không biết đi đâu

cứ nhảy từ cành cây này sang cành cây khác Cho đến khi thấy mệt, chú gặp bác Bò tót.Bác Bò hỏi:

– Chú khỉ trẻ đang đi đâu đấy?

Trang 30

Khỉ trả lời:

Quảng cáo

– Cháu không biết đi đâu cả, nhưng bây giờ cháu thấy mệt rồi

Bò nói:

– Vậy leo lên lưng bác để bác cõng cháu đi

Chú Khỉ con đồng ý leo lên lưng Bò và chúng cùng nhau đi một cách chậm rãi

Sau một lúc có một con chim Đại Bàng rất lớn bay theo, chim Đại Bàng hỏi:

– Chú khỉ trẻ, chú đang đi đâu đấy?

Khỉ trả lời:

– Cháu ko biết nữa, nhưng giờ cháu đang đi chậm lắm

Đại Bàng nói:

– Vậy hãy để ta ôm chú lên để bay cho nhanh hơn nhé

Chú Khỉ trẻ lại đồng ý Thế là chim Đại Bàng cắp chú khỉ trong đôi chân mạnh mẽ của mình

và bay vút về tổ thật nhanh Bầy chim Đại Bàng con trong tổ đang rất đói, chúm đã xúm lạilấy chú khỉ làm bữa ăn tối

… Tại sao bạn không nên xác định mục tiêu ngay từ bây giờ? Nếu bạn không biết bạn đang đi đâu thì chắc chắn bạn sẽ đi đến một nơi

mà bạn không muốn đến.

Bạn sẽ ra sao nếu không có mục tiêu gì cho cuộc đời mình?………

Trang 31

Hòn đá và Viên gạch

Tác giả: Nhất Tâm | Dịch giả: Nhóm biên tập Việt Nguyên

23 Tháng Mười Hai , 2014

Trang 33

Tương truyền rằng khi Lão Tử cưỡi trâu xanh đi qua cửa Hàm Cốc có gặp một ông lão tócbạc trên 100 tuổi Ông lão hành lễ với Lão Tử rồi nói:

– Nghe nói tiên sinh học rộng tài cao, lão xin tiên sinh chỉ giáo vài điều

Ông lão đắc ý nói:

– Tôi năm nay đã 106 tuổi Nói thực, từ khi thiếu niên đến giờ, ngày nào cũng an nhàn Người bằng tuổi với tôi đều chết cả, họ khai khẩn hàng trăm mẫu đất, ruộng vườn mênh mông cuối cùng lại không còn gì, sửa vạn lý trường thành nhưng không được hưởng vinh hoa, xây bốn căn nhà nhưng lại chôn thân nơi nấm mồ nơi ngoại ô hoang vu Còn tôi, cả đời không gặt không cấy, nhưng vẫn ăn ngũ cốc, tuy không xây gạch, nhưng vẫn sống trong ngôi nhà che chắn được gió mưa Tiên sinh, bây giờ tôi có thể cười cho cuộc đời vất

vả bận rộn của họ chứ, chỉ là đổi lại khiến bản thân chết trẻ thôi

Lão Tử nghe xong, mỉm cười nói:

Quảng cáo

– Xin hãy tìm một hòn gạch và một viên đá lại đây

Lão Tử cầm viên gạch và hòn đá đặt trước mặt ông lão, nói:

– Nếu như chỉ chọn một, thưa cụ, cụ sẽ chọn viên gạch hay hòn đá?

Ông lão đắc ý chọn viên gạch đặt trước mặt mình nói:

– Tôi đương nhiên chọn viên gạch

Lão Tử cười hỏi ông lão:

– Tại sao?

Ông lão chỉ vào hòn đá nói:

– Viên đá này chẳng có góc cũng chẳng có cạnh, lấy nó làm gì? Mà viên gạch lại có tác dụng

Lão Tử lại chào mọi người xung quanh và hỏi:

– Mọi người chọn đá hay viên gạch?

Mọi người đều chọn viên gạch mà không ai chọn hòn đá Lão Tử lại quay ra hỏi ông lão:– Hòn đá sống lâu hay viên gạch sống lâu ạ?

Ông lão nói:

– Đương nhiên là hòn đá

Lão Tử thư thái cười nói:

Trang 34

– Hòn đá trường thọ hơn nhưng mọi người không chọn, viên gạch đoản thọ nhưng mọi người lại chọn, chẳng qua là có tác dụng và vô dụng Vạn vật cũng thế Thọ tuy ngắn mà

có ích, mọi người đều chọn, đều thích, đoạn mà không đoản Thọ tuy trường không có tác dụng, mọi người bỏ qua, mặc nhiên quên mất nên trường mà lại đoản

Ông lão nghe xong không nói gì bỏ đi

Trang 35

Nghịch cảnh chính là cơ hội

Tác giả: Tử Nghi | Dịch giả: Nhất Tâm

14 Tháng Một , 2015

Một hôm chúa sơn lâm sư tử đến trước mặt thần linh và nói:

– Con rất cảm ơn ngài đã ban cho con một cơ thể khỏe mạnh, một sức mạnh không gì địchnổi, làm cho con có đủ khả năng thống trị khu rừng này

Thần linh nghe xong, mỉm cười nói:

– Nhưng chắc chắn đó không phải là mục đích nhà ngươi đến tìm ta hôm nay, phải không?Hình như nhà ngươi có điều gì phiền muộn

Quảng cáo

Sư tử khẽ thở dài nói:

– Ngài thật là hiểu con Đúng là hôm nay con có chuyện phải nhờ cậy ngài Tuy to lớn khỏemạnh như thế này, nhưng con thường bị đánh thức bởi tiếng gà gáy Con cầu xin ngài chocon thêm chút sức mạnh để con không bị tiếng gà kia làm tỉnh giấc nữa

Trang 36

Thần linh cười và nói:

– Nhà ngươi hãy đi tìm voi, nó sẽ cho nhà ngươi câu trả lời hài lòng

Sư tử hăm hở đến hồ nước tìm voi Chưa nhìn thấy voi đâu, nhưng sư tử đã nghe thấytiếng chân giậm thình thịch xuống đất Nó nhìn thấy voi như đang bực tức điều gì đó nênhỏi:

– Anh bạn tức giận điều gì thế?

Voi ra sức lắc mạnh cái tai to đùng của nó và kêu rống lên:

– Lũ muỗi chết tiệt, chúng luôn tìm cách chui vào tai voi, làm voi ngứa chết đi được

Sư tử chậc lưỡi, bỏ đi, vừa đi vừa ngoái lại nhìn voi và nghĩ bụng:

– Voi nó to thế mà còn chẳng làm gì được lũ muỗi nhỏ bé Dù sao thì gà ngày gáy cũngmột lần, còn muỗi thì không khi nào là không quấy nhiễu voi Xem ra, ta còn may mắnchán

————————————————————-Đường đời không bao giờ suôn sẻ, bằng cách này hay cách khác, những chướng ngại vật hay phiền phức cũng sẽ xuất hiện cản bước chân của chúng ta Đừng vội oán trách ông trời sao đối xử bất công với bản thân hay cầu xin được có thêm sức mạnh để dễ dàng vượt qua cản trở.

Trên thực tế, ông trời rất công bằng, cũng giống như cách đối xử của ngài đối với voi và sư

tử Mỗi nghịch cảnh đều có giá trị tồn tại của nó, mỗi trở ngại đều có phương thức khắc phục, …

…hoặc là vượt qua nó, hoặc là đi đường vòng để tránh nó, hoặc là đột phá nó, bằng cách nào thì trước tiên hãy thay đổi thái độ của bạn khi đối mặt với trắc trở của mình Trắc trở không tồn tại mãi mãi.

Tử Nghi st

Trang 37

Câu chuyện 2 viên gạch

Tác giả: Tử Nghi | Dịch giả: Nhất Tâm

11 Tháng Một , 2015

Trang 38

Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ vàbắt tay vào việc Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch.

Trang 39

Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hànggạch có ngay ngắn không Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng Tuynhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tườngtuyệt đẹp đầu tiên trong đời Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hônbuông xuống.

Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đóđập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bịđặt nghiêng Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường Chúngnhư đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chútiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng Một hôm, có hai nhà

sư già đến tham quan ngôi đền Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai ngườivẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng

Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: “Ôi, bức tường gạch mới đẹplàm sao!”

Quảng cáo

“Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy 2 viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?” –chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên

“Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời

—————————————-Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm nhưng lỗilầm mà ta đã mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta.Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là 2 viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoànhảo

Và đôi khi, chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác Khi bắt gặp ai mắc lỗi, tanhớ kỹ từng chi tiết Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm củahọ

Tử Nghi st

Trang 40

cả những nhà điều hành khác đều vắt óc tìm cách để tránh gặp Rockefeller, kẻo cơn giận

sẽ trút lên đầu họ

Tuy nhiên, có một người không làm như vậy, đó là Edward T Bedford, nhà điều hành sản xuất đưa ra quyết định sai lầm kia Bedford đã có kế hoạch gặp Rockefeller vào ngay ngày hôm đó Ông rất đúng giờ, và ông cũng đã chuẩn bị tinh thần để nghe những lời chỉ trích của Rockfeller

Khi Bedford bước vào văn phòng, ông chủ tịch đầy quyền uy của công ty đang cúi xuống bàn, bận viết cái gì đó bằng cây viết chì Bedford đứng im lặng không muốn phá ngang Sau vài phút, Rockefeller nhìn lên Ông bình tĩnh nói: “Anh đấy à, Bedford Tôi chắc là anh đã nghe về vụ thất thoát của công ty?”

Bedford trả lời rằng anh đã biết mọi chuyện

Quảng cáo

Ngày đăng: 07/07/2016, 08:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w