Giới thiệu nội dung:Triệu Mặc Sênh đã gặp lại Hà Dĩ Thâm 1 cách tình cờ như đó là ý trời.. Mình nên bình thảnnói với họ một hai câu đại loại: “Ồ, đã lâu không gặp!”, rồi kiêuhãnh quay đi
Trang 2Bên Nhau Trọn Đời
Tác giả : Cố Mạn
Trang 3Giới thiệu nội dung:
Triệu Mặc Sênh đã gặp lại Hà
Dĩ Thâm 1 cách tình cờ như đó
là ý trời Sau 7 năm cô bỏ anh
ra đi, giờ đây hai người nhìn nhau như 2 người xa lạ Rồi duyên số lại đưa họ đến với nhau, hai trái tim đang khô héo
Trang 4bỗng lại cháy rực, nồng nhiệt hơn bao giờ Nhưng quá khứ đã
để lại cho 2 người những nỗi đau không thể quên, những vết sẹo hằn sâu không dễ gì phai nhòa
Liệu cô sẽ lại trở về bên anh ? Liệu anh sẽ quên đi nỗi đau ấy
và trở về với cô ?
Bên nhau trọn đời là cuốnsách nằm trong trào lưu văn họcmạng đang rất thịnh hành ở
Trang 5Trung Quốc những năm gầnđây Tác phẩm đăng liên tụctrên mạng bắt đầu từ tháng 9năm 2003 cho đến nay vẫn làtác phẩm được bạn đọc trong
và ngoài mạng yêu thích bởi lốiviết dung dị và chan chứa yêuthương Tình yêu là chủ đềmuôn thuở, có bao nhiêuchuyện tình trong cuộc đời thì
có bấy nhiêu diễn biến thăngtrầm nhưng hạnh phúc nhấtvẫn là được nắm tay nhau đếnđầu bạc răng long Điều mà
Trang 6Bên nhau trọn đời muốn nói
Trang 9Từng chút, từngchút một
1.Chuyện bức ảnh
2 Chuyện đặt têncho con
3 Thổ lộ
Hậu ký
Cố Mạn viết về “Hà Dĩ”Ngoại truyện 1 : Giáng sinh
Trang 10làm gì cho vui ?
Ngoại truyện đặc biệt:Những tháng năm hạnh phúc
My Felling
Trang 12Chương 1
Tái ngộ
Lần tái ngộ này đúng bảynăm, vào một ngày cuối tuần tạisiêu thị đông nghẹt người muasắm
Mặc Sênh một mình đẩy xehàng, chật vật len lỏi giữa đámđông Vừa từ nước ngoài trở về,chị vẫn chưa quen với cảnhchen chúc như vậy Tuy nhiên
Trang 13cảnh tượng đông đúc ồn ào ởđây bất giác khiến Mặc Sênhmỉm cười Chị cảm thấy hìnhnhư mình đang lắng nghe tiếngquê hương với tâm trạng nônnao của một người xa xứ Chị
tự hỏi không biết một người vừatrở về nước liệu có giống mìnhkhông? Hân hoan, hồi hộp
Bảy năm Vậy mà đã bảynăm… thời gian vô tình!
Thật lạ lùng Phải chăng thiên
cơ run rủi để mình vừa về đãgặp lại anh? Không, đúng là gặp
Trang 14Triệu Mặc Sênh lặng ngườinhìn cặp trai gái đứng trướcquầy bán rau Một lần nữa chịcảm nhận sự lạ lùng của sốphận Bảy năm trước, chính họ
đã khiến chị quyết định ra đi.Bây giờ họ lại cùng nhau đimua sắm Vậy là cuối cùng họvẫn cùng nhau May mà hồi ấychị ra đi Nếu không… MặcSênh không dám nghĩ thêm…
Hà Dĩ Thâm, Hà Dĩ Văn! Saomình ngốc thế! Tại sao cứ một
Trang 15mực cho rằng hai người đó têngiống nhau thì nhất định là anhem?
“Chúng tôi không phải là anh
em Trước đây hai gia đình làhàng xóm của nhau, đều họ Hàcho nên cũng đặt tên cho cáccon giống nhau Về sau cha mẹ
Dĩ Thâm đột ngột qua đời, cha
mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm”
“Chị tưởng chị mạnh hơn tìnhcảm hai mươi năm giữa tôi và
Dĩ Thâm hay sao?”
“Hôm nay tôi chính thức cho
Trang 16chị biết Tôi yêu Dĩ Thâm.Nhưng tôi không muốn yêuthầm, yêu vụng Tôi và chị sẽcạnh tranh công khai”.
Năm 19 tuổi, một ngày trướcsinh nhật Mặc Sênh, cô bạn gái
Hà Dĩ Văn vốn điềm đạm bỗngnhiên thẳng thắn tuyên bố vớichị Một người dịu dàng, khôngbao giờ tranh giành với ai như
Dĩ Văn mà quả quyết như vậy,chắc chắn cô ấy phải yêu DĩThâm nhiều lắm
Còn chị? Chị có thể cạnh tranh
Trang 17với Dĩ Văn? Chính vào ngày DĩVăn tuyên chiến, chị đã thua.Sau đó chị chạy trốn sang Mỹsuốt bảy năm trời.
Ôi, Hà Dĩ Thâm Nghĩ đến ánhmắt lạnh lùng, những lời nóituyệt tình của anh ta, Mặc Sênhthấy nhoi nhói trong lòng Tuycảm giác rất mơ hồ, khó nhận
ra nhưng chắc chắn là có thật.Anh đi về phía chị Bàn tayMặc Sênh nắm chặt tay đẩy xehàng đến mức đau cả khớp, cácngón tay trắng bệch như sắp
Trang 18long ra Siêu thị lúc đó quáđông, chị lại đang đẩy cái xechứa hàng nên không thể quayngười bỏ chạy Nhưng ngay lậptức chị nghĩ, vì sao mình phải
bỏ chạy? Mình nên bình thảnnói với họ một hai câu đại loại:
“Ồ, đã lâu không gặp!”, rồi kiêuhãnh quay đi, để lại cho họ mộthình ảnh đẹp về mình mới phải.Nhưng, có thể họ không nhận
ra mình Có thể lắm chứ Mình
đã thay đổi nhiều Mái tóc dàibuông xõa năm xưa bây giờ đã
Trang 19để ngắn chấm tai, làn da trắngnõn ngày nào đã sạm đi nhiềubởi cái nắng bang California, lạicòn quần bò, áo phông rộngthùng thình, giày thể thao Khácxưa nhiều quá!
Họ bước từng bước, chầmchậm tiến đến gần nhau, rồi…lướt qua nhau
Đau đớn quá!
Hình như có tiếng nói vẳng lại:
- Có cần mua thêm sữa không?Đúng rồi, tiếng Dĩ Văn rồi Vẫnnhỏ nhẹ như xưa
Trang 20Chị không nghe rõ câu trả lời.Nhớ quá, giọng nói trầm ấmnhư tiếng vĩ cầm của Dĩ Thâmluôn vẳng lên tai Mặc Sênhtrong suốt bảy năm trời chị lưulạc xứ người
Hẫng hụt, nhưng đồng thờicũng thấy nhẹ nhõm, Mặc Sênhngẩng đầu nãy giờ vẫn cúi, quảquyết bước đi
“Rầm”, chiếc xe đẩy xô vàođống xà phòng hạ giá chất nhưnúi trên lối đi Thủ phạm là chị
Trang 21đứng ngây nhìn mấy trăm bánh
xà phòng đổ tung tóe, ngổnngang
Tệ thật Liệu có thể vờ tỏ rakhông biết mình là người gây rachuyện?
- Trời ơi, đây là lần thứ batrong ngày rồi – Người quản lýsiêu thị không biết từ đâu chạyđến, nói như rên lên
“Cho nên cũng không nên tráchngười ta Sao lại chất hàng ngaygiữa lối đi như vậy” Mặc Sênhlẩm bẩm, cố làm ra vẻ hối hận
Trang 22Cảnh tượng đương nhiên thuhút sự chú ý của những ngườixung quanh, trong đó có DĩVăn Dĩ Văn liếc nhìn về phía
có nhiều tiếng ồn ào, bỗng giậtmình Cô ta! Có phải cô takhông? Dĩ Văn dường nhưkhông tin vào mắt mình
Đúng là cô ta! Trở về rồi ư?
- Chuyện gì thế Dĩ Văn? – Hà
Dĩ Thâm không hiểu quay sanghỏi, bất giác nhìn theo ánh mắtcủa Dĩ Văn
Thân hình cao lớn của Dĩ Thâm
Trang 23cô ta, nhưng Dĩ Thâm biết Anhvẫn biết cô ta là vậy, sau khikhuấy đảo cho nước ao đụcngầu rồi bỏ đi một cách vôtrách nhiệm, ương ngạnh, ích
kỷ và đáng ghét
Trang 24Chẵn bảy năm, cô ta vẫn cònnhớ đường về nhà ư?
Hà Dĩ Thâm gọi:
- Dĩ Văn, về thôi
Dĩ Văn kinh ngạc nhìn vẻ mặtbình thản của Dĩ Thâm:
- Anh không định đến chào mộtcâu ư? Hay là…
- Cô ấy từ lâu đã không còn tồntại trong cuộc sống của anh –Giọng Dĩ Thâm dửng dưng, có
vẻ như không có chuyện gì thật
Dĩ Văn thầm quan sát nét mặt
Dĩ Thâm nhưng không tìm thấy
Trang 25gì hơn, đoạn nói nhỏ:
- Đi thôi anh
Nhưng cuối cùng cái nhìn của
Dĩ Văn vẫn vô tình hướng vềMặc Sênh, đúng lúc chị ngoảnhlại Ánh mắt hai người gặpnhau, Mặc Sênh lộ vẻ ngạcnhiên, nụ cười thoáng hiện trênmặt chị, chị bối rối gật đầu
Dĩ Văn vội vàng quay đầu lạigọi:
- Dĩ Thâm…
- Gì thế?
- Chị ấy… - Dĩ Văn đột nhiên
Trang 26dừng lại Trong đám người đằngtrước không nhìn thấy bóngdáng Mặc Sênh đâu nữa.
- Sao thế? – Dĩ Thâm hỏi
- Không, không có gì! – DĩVăn úi đầu
Chỉ có điều vừa rồi cô đã nhìnthấy họ Tại sao họ lại dễ dàng
bỏ qua, cố tình không nhậnnhau? Lại còn Dĩ Thâm nữa, rõràng đã nhìn thấy…
Trang 27
*
* *
“Không ngờ có ngày mìnhlại về đây”
Chủ biên hỏi Mặc Sênh tronglần đầu gặp nhau:
- Cô Triệu, vì sao cô lại chọnlàm việc ở thành phố này?
Mặc Sênh bỗng lúng túngkhông biết trả lời thế nào Vì
Trang 28sao ư? Bởi vì đây là nơi tôi họcmột năm đại học? Bởi vì nơiđây tôi đã quen anh? Bởi vì nơiđây tôi đã có rất nhiều kỷ niệm,rất nhiều?
Lúc đầu chính Mặc Sênh cũngkhông biết, tại sao nơi đầu tiênchị nghĩ đến sau khi về nước làthành phố này Mãi đến hômgặp Dĩ Thâm chị mới hiểu Chịmuốn gặp lại anh, mặc dù anh
đã không còn thuộc về chị,nhưng chị vẫn muốn nhìn thấyanh
Trang 29Chỉ nhìn thôi!
- Có lẽ do tôi không thể về nhà– Mặc Sênh nói
Chủ biên nhìn chị rất lâu, có vẻngạc nhiên
“Có thể giữ cô ta làm phóngviên ảnh” – bà chủ biên thầmnghĩ
Tuy nhiên, việc chủ biên quácoi trọng lý lịch làm việc ở nướcngoài của chị khiến Mặc Sênhcảm thấy bất an
Đó chỉ là một tạp chí nhỏ Chị nói với bà như vậy
Trang 30Cô Sênh, tôi biết một ngườiTrung Quốc làm phóng viênảnh ở Mỹ đâu phải dễ, nhấtđịnh chị phải ưu tú hơn người
da trắng Bọn họ luôn cho rằngngười Trung Quốc chúng takhông có gen nghệ thuật – Bàchủ biên tiếp tục câu chuyện
- Chị khen kiến thức sâu rộngcủa tôi ư? Kiến thức của tôi rấtbình thường Tôi chỉ làm việc ởmột tờ báo nhỏ của Mỹ, biếtkhá rõ tờ báo đó thôi”
Mặc Sênh cười đáp lại lời khen
Trang 31của bà chủ biên, cảm giác bất
an trong chị bỗng chốc tiêu tan.Việc làm vậy là ổn Chị đượcnhận vào làm phóng viên ảnhcho tờ tạp chí phụ nữ này
*
* *
Trang 32
Mặc Sênh vẫn đếnsiêu thị đó mua đồ, nhưngkhông hề gặp lại họ Mãi đếnmột hôm, người bảo vệ siêu thịgọi chị lại:
- Chị ơi, mời chị đến phòng bảo
Mặc Sênh nhìn anh ta với ánh
Trang 33mắt cảnh giác Anh bảo vệ tỏ vẻ
ái ngại nói:
- Xin lỗi chị, chúng tôi không
có ý gì Chỉ muốn hỏi, mộttháng trước đây chị có đánhmất thứ gì không?
Một tháng trước mình vừa vềnước, chẳng lẽ đánh mất thứ gì
Trang 34đó không phải là ví của mình.Chị lắc đầu nói:
- Anh nhầm rồi, không phải củatôi
Người bảo vệ ngạc nhiên, hỏilại:
- Chị mở ra xem
Chị đón cái ví, mở ra Bêntrong có bức ảnh của chị
Người bảo vệ nói:
- Ảnh của chị phải không? Mặc
dù chị đã khác nhiều, nhưng tôivẫn nhận ra
Khác rất nhiều, bởi vì bức ảnh
Trang 35chụp Mặc Sênh vừa vào đạihọc, vẫn còn để tóc dài tếtthành bím đuôi san, cười mộtcách ngốc nghếch.
Mặc Sênh trả cái ví cho ngườibảo vệ:
- Đây không phải tôi
Trang 36nhân của cái ví thầm yêu chịcũng nên
Ồ, thật bất ngờ! Ai bảo ngườiTrung Quốc thiếu óc liêntưởng?!
- Nhưng…
- Chị cầm đi, cầm đi Mãichẳng có ai đến nhận, để ở đâychúng tôi cũng khó xử lý Đemnộp coi như xung công thà trảlại cho chị Chị và chủ nhân cái
ví nhất định có quan hệ vớinhau Ồ, mà biết đâu tôi chẳngtác thành cho một cuộc hôn
Trang 37nhân – Người bảo vệ hình như
mê phim truyền hình, một mựctin vào suy diễn của anh ta
Một tháng trước có thể DĩThâm đã đánh rơi cái ví vào lúc
họ gặp nhau Dĩ Thâm đánh rơiư? Mặc Sênh mang cái ví vềnhà với suy diễn vẩn vơ
Buổi tối sau khi tắm xong, nằmtrên giường, Mặc Sênh giở lạicái ví Kiểu dáng đơn giản,nhãn hiệu nổi tiếng, tiền khôngnhiều, hoàn toàn không xácđịnh được thân phận của chủ
Trang 38nhân nó.
Mặc Sênh thận trọng rút bứcảnh ra Ở một góc bức ảnh cómấy chữ nổi, chắc chắn đượcbóc ra từ giấy nào đó Lật bứcảnh, chị ngỡ ngàng Mặt sau cónét chữ, nét chữ phóng khoángrắn rỏi như cào rách giấy củaanh Mặc Sênh không bao giờquên
Đó là nét chữ của Dĩ Thâm.Dòng chữ viết bằng bút máy,mực đen: My Sunshine!
Trang 40theo chỉ là sự lặp lại máy móc.
- Chị Sênh, tôi tìm chị khắp nơi– Mặc Sênh vừa bước vào tòasoạn đã nghe có người gọi từxa
- Bạch hả, có chuyện gì thế?Bạch họ Lý, còn rất trẻ, cũng làphóng viên ảnh Cậu ta có tàitiếp xúc với các siêu sao, siêumẫu nên được giao phụ tráchảnh bìa
- Vợ em sinh cháu, buổi chụpảnh siêu mẫu Tiêu Tiêu ngàymai chị giúp em được không?
Trang 41Tiêu Tiêu? Mặc Sênh hơi dodự:
- Tôi thì không có vấn đề gì Cóđiều nghe nói tính khí của cô tarất khó chịu, nếu không phải làngười quen chưa chắc cô ta đãđồng ý cho chụp
Bạch đã tính tới chuyện này,anh nghĩ một lát rồi nói:
- Thế này vậy, chị cứ thử đi,nếu không được thì gọi cho em.Ngày hôm sau, khi nhìn thấyngười mẫu Tiêu Tiêu nổi tiếnglạnh lùng, Mặc Sênh hoàn toàn
Trang 42bị bất ngờ Chị không biết giớingười mẫu trong nước, khôngngờ cô ta lại… lại rất giống mộtngười bạn thời đại học của chị.Nhưng bạn đại học của MặcSênh là cô gái nông thôn chấtphác vụng về Còn cô ngườimẫu trước mặt chị, cặp chândài ngọc ngà vắt chéo nhau,động tác hút thuốc vừa điệunghệ vừa quyến rũ.
Mặc Sênh không dám nhận, có
lẽ chỉ là hai người giống nhauthôi
Trang 43Nhưng người đẹp Tiêu Tiêunheo mắt nhìn Mặc Sênh, đoạnsải bước chân dài đến bên chị:
- Thế nào, không nhận ra nhauà?
- Thiếu Mai ư?
- Hừ, không phải tớ thì ai đây –
Cô ta cười đắc chí
- Chị Sênh, thì ra chị là ngườiquen của Tiêu Tiêu? Tốt quá! –Cậu Đồng đi cùng vui vẻ gópchuyện
- Hồi học năm thứ nhất, cậu ởgiường trên, tớ ở giường dưới
Trang 44- Thời sinh viên ai cũng thíchgiường tầng – Người quản lýcủa Tiêu Tiêu chen lời
- Chẳng phải các vị đến chụpảnh sao? Mau chụp đi! – TiêuTiêu nhiệt tình giục
Thiếu Mai thay đổi những quá.Mặc Sênh vừa lấy góc chụp vừanghĩ Trước ống kính hoàn toànkhông phải là một Thiếu Maivụng về đến đáng yêu Vậy cô
ta là ai?
Có lẽ chẳng là ai hết Một nhiếpảnh có thể chụp được cái thần
Trang 45của người mẫu, nhưng MặcSênh không chụp được cái thầncủa Tiêu Tiêu Có lẽ chị chưa
đủ tài, hay nói đúng hơn, có lẽngười trước ống kính hoàn toànkhông có cái đó
Tiêu Tiêu rất trống rỗng! Một
sự trống rỗng đến tuyệt vọng
Có lẽ chính sự trống rỗng nàykhiến cô ta nổi như cồn
Chụp xong một tổ hợp ảnh,Tiêu Tiêu xua tay:
- Hôm nay chụp đến đây thôi
- Nhưng Tiêu Tiêu vẫn còn
Trang 46phải… - Người quản lý củaTiêu Tiêu ngạc nhiên nhắc.
- Đến đây thôi! – Tiêu Tiêukiên quyết quay sang nói vớiMặc Sênh – Chúng mình điuống café Lâu ngày không gặpnên uống rượu mới phải Tiếcrằng gần đây dạ dày mình cóvấn đề, đành uống café vậy
- Ồ, uống café rất tốt, có lẽ bạnnên uống cùng với sữa – MặcSênh không biết nên nói thếnào Có bao nhiêu, bao nhiêuchuyện cần hỏi Thực sự không
Trang 47biết bắt đầu từ đâu – Sức khỏerất quan trọng, ăn kiêng cũngnên có điều độ - Mặc Sênhchọn một chủ đề ngoài rìa nói
- Xưa nay tớ chưa bao giờ ănkiêng – Tiêu Tiêu nửa cười, nửakhông – Tớ nghiện rượu!
- Thiếu Mai! – Mặc Sênh ngạcnhiên bởi cách cô ta đối xử vớibản thân Chị xúc động nắm taybạn cũ – Thiếu Mai, tại sao lạitrở nên như vậy?
Tiêu Tiêu theo phản xạ hất tayMặc Sênh làm chị ngẩn người
Trang 48Cả hai im lặng, có phần lúngtúng.
- Cậu thay đổi nhiều quá – Lúclâu sau Mặc Sênh lên tiếng, vẻxót xa
- Đúng vậy, còn nhớ hồi nămthứ nhất tớ thầm yêu một ngườikhông? – Tiêu Tiêu lạnh lùng
kể - Một hôm tớ nói thẳng vớianh ta, tớ thích anh ta Anh tathừa nhận nhưng không yêu tớ.Sau đó, Thiếu Mai đã chết Tớbây giờ là Tiêu Tiêu
Lời Tiêu Tiêu như khứa vào
Trang 49tâm can, Mặc Sênh thấy đaulòng chẳng biết nói gì thêm.
Lát sau, Tiêu Tiêu lại nói giọngmỉa mai:
- Rốt cuộc cậu vẫn không thayđổi Vẫn giả bộ cao thượng Vìsao bỏ nước Mỹ vàng son màvề?
Câu nói ít nhiều làm tổn thươngMặc Sênh, nhưng nghĩ lại mìnhcũng có lỗi Năm xưa chị lẳnglặng bỏ đi, bảy năm bặt vô âmtín Chị có lỗi với bạn bè:
- Lúc đó mình đi vội quá…
Trang 50- Không cần nói với tớ nhữngcái đó – Tiêu Tiêu ngắt lời –Những cái đó nên nói với DĩThâm.
Hà Dĩ Thâm Sao lại liên quanđến anh ta?
Mặc Sênh nhớ lại cảnh DĩThâm, Dĩ Văn cặp kè bên nhauhôm ở siêu thị:
- Mình nghĩ anh ta chẳng quantâm đâu
- Không quan tâm? Cậu tưởng
ai cũng vô tâm như cậu sao? –Tiêu Tiêu có vẻ xúc động –