1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Văn mẫu lớp 8 văn tự sự

26 654 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 26
Dung lượng 654,87 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Table of ContentsĐề bài: Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học2Đề bài: Kể lại kỉ niệm với con vật nuôi em yêu quý5Đề bài: Kể lại một sự việc em làm bố mẹ đau lòng7Đề bài: Kể lại một việc em làm bố mẹ vui lòng8Đề bài: Kể lại một buổi sinh hoạt lớp11Đề bài: Kể lại một việc tốt mà em đã làm13Đề bài: Kể lại chuyến thăm quan với các bạn cùng lớp15Đề bài: Kể lại một kỉ niệm thời thơ ấu17Đề bài: Kể lại một lần em mắc lỗi19Đề bài: Em hãy kể lại một chuyến thăm quê ngoại hoặc quê nội21Đề bài: Kể về người mẹ kính yêu của em23Đề bài: Kể một kỉ niệm đáng nhớ của em với con vật nuôi em yêu quý25

Trang 1

NGỮ VĂN LỚP 8 NHỮNG BÀI VĂN MẪU HAY Thể loại: Văn tự sự

Table of Contents

Đề bài: Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Trong cuộc sống của mình, tôi có những kỉ niệm thật ý nghĩa và rất khó phai Ngày đầu tiên

đi học là một ngày như thế

Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác hồi hộp, lo âu của đêm trước ngày đến lớp Mẹ đã cẩn thận sắp sẵn sách vở vào cặp cho tôi vậy mà tôi vẫn băn khoăn lấy ra đếm lại Một cuốn vở, hai cuốn vở sách tập đọc, sách toán bút chì, bút mực "ơ mẹ ơi! Thước ê-ke của con đâu mẹ?" Tim tôi thót lên! Trời ơi, nếu tôi không kiểm tra lại thì ngày mai đến lớp có phải sẽ bị thiếu không! Nhưng mẹ lại mỉm cười nhìn tôi rất ngộ: "Các con đâu đã dùng đến thước ê-ke!" Rồi như sợ tôi lo lắng quá, mẹ nói thêm: "Hôm trước cô không dặn đâu Cặp con đã nặng lắm rồi, không nên cho thêm con ạ” Rồi mẹ ôm tôi vào lòng đưa tôi đi ngủ Nằm trong vòng tay

Trang 2

âu yếm của mẹ, tôi vẫn không nén được những trằn trọc, tôi gỡ tay mẹ rồi xoay ngang xoay dọc hồi lâu mới ngủ được

Sáng hôm ấy, một buổi sáng mùa thu trong xanh và dịu mát Mẹ đèo tôi trên chiếc xe đạp người vẫn dùng đi làm hàng ngày Khác với mọi hôm, sớm nay, mẹ đi rất chậm và ít nói Dường như mẹ đang đợi tôi hỏi điều gì Xung quanh tôi thì ồn ào đến lạ Từng nhóm học sinh lớn nắm tay nhau cười nói vui vẻ Dọc đường đến trường, có hàng chục nhóm.học sinh như vậy Duy chỉ bầu trời vẫn mênh mang lặng im Gió thổi rất nhẹ, mơn man trên những sợitóc tơ của tôi Hàng cây hai bên đường lao xao, chúng dường như xanh hơn mọi ngày thì phải Chiếc xe càng đến gần trường, tim tôi càng đập mạnh Sự im lặng của mẹ khiến tôi phảirụt rè hỏi rất ngây ngô: "Mẹ, vậy đến trưa con có được về không?" Mẹ đáp: "Có chứ con Con học với cô giáo và các bạn một lát buổi sáng thôi, đến trưa, mẹ lại đón con về với bố mẹ" "Vậy vậy có giáo con có ghê không mẹ? Lại toàn các bạn mới, các bạn ấy có bắt nạt con không ?" Tôi gần như suýt khóc khi bật lên câu hỏi ấy: Tôi đã nghĩ về nó suốt đêm qua

Mẹ lại dịu dàng đáp: "Không đâu con Cô giáo con rất hiền và xinh nữa Cô sẽ dạy con những điều mà mẹ không thể dạy được Các bạn con cũng đáng yêu như con vậy Các bạn ấy sẽ trở thành những người bạn tốt của con, giống như cô Thuỷ với mẹ hay chú Đức và bố ấy" Tôi đã

an tâm hơn và vòng tay ôm lấy người mẹ

Trang 3

Cổng trường tiểu học hiện ra trước mắt tôi lộng lẫy và trang nghiêm quá Cánh cổng to rộng

đã được mở ra; phía trên cổng là những lá cờ rực rỡ sắc màu gió thổi tung bay vô cùng đẹp mắt Trong sân trường, đông đảo học sinh, giáo viên đang trò chuyện sôi nổi Chậm rãi theo bước chân mẹ vào sân trường, tôi thấy mình bé nhỏ và đơn độc quá Nhưng mọi người chẳng ai để ý đến tôi, và gương mặt ai cũng hớn hở Bất chợt, giọng mẹ vang lên rất nhẹ:

Em chào cô giáo ạ!

Tôi giật mình nhìn lên: Cô giáo chủ nhiệm của tôi mặc áo dài trắng đang tươi cười nhìn mẹ

và tôi Cô đáp:

Tôi chào chị và cháu Chị cho tôi đón cháu vào lớp

Mẹ đẩy nhẹ tôi về phía cô rồi nói:

Gia đình rất mong cô giúp đỡ cháu, cháu nhút nhát lắm!

Rồi quay sang tôi, mẹ mỉm cười:

Con phải nghe lời cô giáo và học hành chăm chỉ nhé!

Nói rồi mẹ chào cô giáo quay về Trong khoảnh khắc, tôi như thấy thời gian ngưng đọng lại,

mẹ cứ xa tôi dần Nhưng giọng cô giáo ấm áp, dịu dàng vang lên khiến tôi bình tĩnh lại: "Cô đưa Trung vào lớp nhé!" Theo chân cô, tôi bước vào lớp học, lớp đã gần như kín hết chỗ ngồi, những gương mặt ngơ ngác, ngại ngùng, lo lắng cùng quay về phía tôi Cô đưa tôi vàomột bàn gần bục giảng, ở đó đã có một cô bé xinh xắn, lém lỉnh ngồi sẵn

Cô trở về bàn giáo viên rồi nói với cả lớp:

Hôm nay là buổi học đầu tiên của các em Cô hi vọng các em sẽ chăm chỉ học tập đế bố mẹ

và cô vui lòng Các em có đồng ý không?

Trang 4

Tiếng "có" vang lên yếu ớt và lẻ tẻ Cô mỉm cười rất dịu dàng Tôi còn nhớ, hôm ấy chúng tôi học bài Tập đọc "ò ó o" Tiếng cô giáo thật dịu dàng, tóc cô thật dài và áo cô thật đẹp Tiếng

"ò ó o" thỉnh thoảng lại vang lên từ một bạn nào đó rất ngộ Suốt giờ ra chơi, đám học sinh chúng tôi làm quen với nhau bằng tiếng gà gáy nhộn nhịp ấy Cô bạn ngồi cạnh tôi rất bạo dạn, bạn ấy luôn miệng bình luận "tiếng gáy” của các bạn trong lớp rồi kết luận:

Người gáy hay nhất là ấy đấy!

Sau giờ Tập đọc là giờ học Toán Tôi đã được mẹ dạy đếm từ trước nên tiết học đầu tiên khá

dễ dàng Tôi còn dạy cô bạn cùng bàn cách dùng que tính nữa, bạn ấy không có que tính mà.Buổi học đầu tiên không đáng sợ như tôi tưởng tượng Lúc mẹ đến đón tôi vẫn ngỡ ngàng vì phải chào cô giáo và các bạn Nhìn gương mặt tôi hớn hở, mẹ rất vui Suốt dọc đường về và

cả ngày hôm đó, tôi ríu rít kể cho mẹ nghe về tiếng "ò ó o" của lớp và cô bạn cùng bàn Buổi học đầu tiên trong đời tôi đã qua đi nhưng vẫn còn đó những dư âm trong trẻo, tươi vui và xúc động Tôi không thể quên được hình ảnh của mẹ, hình ảnh của cô, của những người bạn học đầu tiên trong đời và bài học đầu đời đáng yêu của mình

Trang 5

Đề bài: Kể lại kỉ niệm với con vật nuôi em yêu quý

Tuổi thơ của ai cũng gắn bó với một loài vật nuôi đáng yêu, đó có thể là chú rùa, chú chim hay chú mèo Riêng với tôi, tuổi thơ của tôi gắn với chú chó Phi Phi dũng cảm

Phi Phi là chú chó lai béc-giê mà tôi đã nhặt được trong công viên! Chuyện là thế này: cách đây chừng một năm, vào buổi chiều tôi đi tập thể dục trong công viên Đang chạy bộ, tôi chợt nghe tiếng rên yếu ớt trong lùm cây Tò mò, tôi rẽ đám lá nhìn vào thì thấy một chú chó nhỏ yếu ớt đang nằm rên trong chiếc hộp giấy Thương chú quá, tôi mang về nuôi Tôi không ngờ, lúc mang Phi Phi về bố mẹ không những không trách tôi mà còn giục tôi đi lấy sữa cho chú uống nữa!

Bây giờ thì Phi Phi đã lớn lắm Lông chú màu đen mượt, bốn chân cao và chắc Hai tai lúc nào cũng dựng lên lắng nghe mọi âm thanh xung quanh Cái mũi thì lúc nào cũng có vẻ khịt khịt như đánh hơi mọi thứ Phi Phi rất ngoan và can đảm Khi tối trời, chú luôn ra ngoài hiên nằm canh Có Phi Phi ở ngoài, cả nhà tôi rất yên tâm đi ngủ Thế rồi, đến một ngày, có

chuyện xảy ra, gia đình tôi đã cảm nhận được sâu sắc sự dũng cảm và lòng trung thành của Phi Phi

Đó là một đêm mùa đông gió rét Như mọi hôm, Phi Phi vẫn nằm canh ở ngoài hiên Cả nhà tôi đang ngủ thì chợt nghe tiếng Phi Phi sủa dữ dội, tiếng chú giằng dây xích loảng xoảng Bố vội vàng bật dậy rồi nnẹ nhàng cầm gậy lách ra ngoài Cuối góc vườn, một bóng đen khả nghiđang di chuyển Thấy động, hắn vội vàng trèo tường hòng thoát ra ngoài Bố vừa hô hoán hàng xóm vừa lao theo tên trộm Phi Phi cũng lồng lộn chồm lên, dây xích bị giằng co hết mức Bố đuổi theo tên trộm, bất ngờ, hắn quay lại đạp mạnh vào bố Bị lỡ đà, bố ngã xuống Hắn lợi dụng lúc ấy đè lên người bố, tay phải rút mạnh con dao ra rồi vung lên Chính lúc ấy, Phi Phi từ đâu lao đến ngoạm vào tay cầm dao của hắn rồi mặc cho gã gian phi đẩy, đạp đánh như thế nào cũng kiên quyết không nhả tay hắn ra Cuộc vật lộn dừng lại khi các cô báchàng xóm ùa đến trói gô tên trộm lại Mẹ tôi vừa xuýt xoa dìu bố vào nhà vừa nhắc chị em tôi lấy sữa cho Phi Phi và đưa chú vào nhà

Trang 6

Sau hôm ấy, Phi Phi nổi tiếng cả khu phố với câu chuyện “cứu chủ” Kẻ gian bị bắt sau đó đã khai ra rất nhiều vụ trộm mà hắn nhúng tay vào Gia đinh tôi và Phi Phi còn được tuyên dương nữa!

Phi Phi vẫn sống cùng gia đình tôi cho đến bây giờ Chú luôn được cả nhà cưng chiều và yêu quý, đặc biệt là tôi Phi Phi tuy là một chú chó nhưng có nhiều điều đáng để chúng ta học tậpđúng không các bạn!

Trang 7

Đề bài: Kể lại một sự việc em làm bố mẹ đau lòng

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

Không có gì cao quý, thiêng liêng bằng tấm lòng bao la của mẹ Bởi vậy, làm mẹ buồn là một tội lỗi rất lớn Đáng tiếc thay, hôm chủ nhật vừa qua em đã khiến mẹ buồn vì hành động thiếu suy nghĩ đó là ném đá vào bạn

Hôm đó em cùng mấy bạn hàng xóm rủ nhau đi chơi chọi đá Em chơi rất hăng say thì bỗng

"bốp” Hòn đá rơi trúng đầu Hoàng Nó khóc thét lên vì đau đớn Em sợ quá cũng nói: "Thôi chết rồi" Sau đó em cùng mấy bạn đưa nó về nhà Bố mẹ nó đưa nó lên ngay bệnh viện Thật khổ thân, nó phải khâu bốn mũi Bố mẹ em phải đền một khoản tiền rất lớn Còn phải mua quà bánh thăm hỏi Em đã đến nhà Hoàng xin lỗi Bố mẹ Hoàng và Hoàng đều tha lỗi cho em Em cảm thấy cũng nhẹ được bớt phần nào trong người Chiều hôm đó, em đang ngồi học bài thì mẹ gọi em xuống với giọng rất bực tức Người em lại run lẩy bẩy vì sợ mẹ lại nói đến chuyện của Hoàng Đúng vậy, mẹ đã mắng cho em một trận nhớ đời Em tức lắm,

em cảm thấy mẹ không còn thương em nữa Tối hôm đó, khi ăn cơm xong em lẻn đi chơi- tớikhuya mới về Trò chơi ở đó cũng chẳng có gi lý thú nhưng em muốn mẹ phải lo lắng, ân hận

về những hành động của mình

Em đã về nhưng nép ngoài cửa không dám bước vào nhà Em nhìn qua khe cửa thì thấy mẹ đang ngồi khâu áo thi thoảng lại nhìn ra ngoài xem em về chưa Bỗng trên khuôn mặt gầy gò của mẹ nhoà nướt mắt Không biết vì mẹ lo lắng hay quá yêu thương em Chắc mẹ khóc vì

có một người con hư hỏng Mẹ có ghét mình đâu, mẹ chỉ làm như thế để giáo dục mình nên người như câu tục ngữ: "Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi" Em bước vào cửa 'Mẹ vội lau nướt mắt rồi hỏi: "Sao hôm nay con đi chơi về khuya thế?!' Em biết mẹ cố tình giấu nước mắt nên xin lồi mẹ rồi oà lên khóc Còn mẹ thì âu yếm em và tha lỗi cho em

Trang 8

Mẹ như mái nhà che chở cho em những lúc vui buồn Em rất ân hận về việc làm của em Em hứa sẽ học tập thật tốt cho mẹ vui lòng.

Đề bài: Kể lại một việc em làm bố mẹ vui lòng

Tôi chạy một mạch từ trường về nhà trong niềm vui khôn xiết: tôi muôn thông báo ngay cho

bà tin quan trọng, đó là việc tôi đạt giải nhất kì thi học sinh giỏi của huyện môn Văn Cất tiếng gọi bà từ ngoài cổng tôi chẳng thấy bà đâu Đáp lại tiếng gọi háo hức của tôi chỉ là sự

im lìm lạ lẫm

Cảm giác hụt hẫng xen lẫn phần lo sợ, tôi đẩy nhanh cửa bước vào nhà, căn phòng khách trống trơn, phòng bếp rồi căn phòng của bà cũng chẳng thấy bà đâu Tôi cất tiếng gọi vang, giọng run run:

Có bác Nội sơ cứu, bà tôi đã tỉnh hơn nhưng vẫn chưa thể ngồi dậy, chỉ có thở đều hơn, mắt vẫn chưa mở được, tay bà run rẩy chỉ vào ngực trái, tôi hiểu rằng chắc bà đau tim

Mẹ tôi về gọi theo xe cấp cứu, bác Nội giúp mẹ tôi đưa bà vào bệnh viện rồi dặn vội tôi trôngnhà, dọn dẹp nhà cửa giúp mẹ Còn lại một mình tôi vừa làm việc vừa suy nghĩ miên man Tôi nghĩ về bà nhiều lắm Bà ra ở với gia đình tôi từ khi tôi đi học, thấm thoắt đã 8 năm rồi, với tôi ngoài bố mẹ, bà là người thương yêu gần gũi nhất Bà chăm tôi lắm, bà không nói thành lời cưng chiều nhưng trong mỗi việc làm của bà tôi cảm nhận được tình yêu thương đặc biệt bà dành cho tôi Mỗi buổi tối học về tay bà đón cháu cất cặp, pha nước mát cho tôi; mỗi tối học bài, bà qua lại căn phòng hôm quả táo, miếng lê; hôm cam sành, bánh tẻ ánh mắt hiền từ nhìn tôi đầy khích lệ Bà chăm tôi thế nên giờ vắng bóng bà làm sao tôi không trông trải cho được?

Nói là làm giúp mẹ nhưng suốt từ lúc mẹ và bà đi tôi đâu có biết làm gì vì tôi quen có bà rồi

mà Cảm giác trống vắng khiến tôi tìm cớ để quên đi, tôi chỉ biết quét nhà rồi đi loanh quanh lục lọi những thứ đồ nho nhỏ trong nhà ra xem Tôi tìm được cuốn album gia đình Những tấm ảnh chụp toàn cảnh gia đình khiến hình ảnh bà lại dội về trong tâm trí với bao kỷ niệm: đây là ảnh bà đưa tôi đi công viên, ngày tôi học lớp hai, tôi chụp với bà trên thuyền con vịt, kia là hình ảnh bà ngồi bên tôi với nụ cười tươi trong ngày sinh nhật tôi lên 10…

Trang 9

Biết làm gì để giúp bà mau khỏi ốm nhỉ? Có tiếng chuông cửa A, bố về rồi, tôi sung sướng thoát khỏi cảnh cô đơn một mình Thôi thông báo cho bố tình hình sức khoẻ của bà bằng giọng lo lắng, bố bảo bố biết rồi vì mẹ đã gọi điện, tôi hỏi xin bố cho tôi vào viện thăm bà.

Để bố nấu cháo cho bà đã rồi bố con mình vào một thể Bố nói vậy rồi đi xuống bếp

Trời ạ! Nấu cháo! Thế mà từ nãy giờ tôi chẳng nghĩ ra là làm gì đó chọ bà

Bố để con nấu cho Tôi xăng xái theo gót chân bố

Rồi tôi tra gạo vào nồi, vừa làm vừa hỏi bố cách bắc bếp, số lượng gạo, nước như thế nào cho vừa

Tôi hỏi bố về sức khoẻ của bà, bố nói, bà bị bệnh tim, huyết áp cao, nên phải nghỉ khá lâu ở viện Tôi hì hụi nấu cháo dưới sự hướng dẫn của bố

Bố con tôi ăn cơm xong rồi hối hả vào viện Bệnh viện Bạch Mai cách nhà tôi 3km, quãng đường không xa nhưng tôi cảm thấy dài ghê Bố gửi xe xong, ba bố con lên phòng bà Tôi xách cặp lồng cháo cho bà, bố tôi xách cặp lồng cơm cho mẹ

Nhìn bà nằm trên giường bệnh, lòng tôi bỗng nhói đau Bộ quần áo bệnh nhân, mái tóc trắng như cước của bà xoã trên gối Da mặt đã hồng hơn nhưng dáng điệu mệt mỏi của những cơn đau vật vã vẫn còn Bà đang thiu thiu ngủ, nghe tiếng tôi bà bừng tỉnh, mỉm cười đưa tay đỡ lấy tay tôi

Con mang cháo vào để bà xơi đây ạ! Cháo con tự nấu đấy bà ạ

Bà gật đầu khen tôi:

Cháu tôi giỏi quá!

Trang 10

Mẹ và bố đỡ bà ngồi dậy Mẹ bón cháo cho bà từng thìa cẩn trọng Bà chỉ ăn khoảng nửa bátrồi lắc đầu Cả nhà tôi cố động viên nhưng bà nói không ăn thêm được.

Cứ thế một tuần liền, tôi trở thành người nội trợ thay bà Bố mẹ thay nhau nghỉ để chăm sóc

bà ở viện Bà đỡ dần, bác sĩ bảo cuối tuần khoẻ có thể đưa bà ra viện về điều trị ngoại trú Thứ bẩy, nhà tôi đón bà từ viện về Đúng 8 giờ, chiếc taxi đỗ ngay cửa nhà Bà bước xuống

xe, cái vẻ đẹp của bà tiên trong ký ức tôi lại hiện hữu Dáng người dong dỏng, mái tóc trắng,

nụ cười hiền hậu Bà bước vào nhà, căn phòng trở lại ấm cúng Các bác hàng xóm sang chơihỏi thăm bà Khách khứa ra về, tôi mới sà vào bên bà thủ thỉ:

Bà ơi, bà khoẻ nhanh nhé! Từ nay con sẽ nấu cơm, dọn nhà thay bà!

Xoa đầu tôi, bà cười:

Cô Tấm của bà giỏi rồi Một tuần làm cô Tấm chăm bà thế là được Bây giờ phải lo việc học của cháu chứ Bà khoẻ rồi mà, có thể lại dọn dẹp, nấu cớm và chăm sóc các con được rồi Con làm được những việc vừa rồi bà cảm động lắm

Mẹ và bố không nói gì, chỉ nhìn tôi âu yếm Tôi hiểu rằng cha mẹ tôi cũng rất vui lòng trước những gì tôi đã làm Không phải con biết tự ý thức đâu mẹ ạ, đấy là tình thương bà dành chocon đã giúp con biết suy nghĩ và hành động theo trái tim mách bảo mà thôi

Đề bài: Kể lại một buổi sinh hoạt lớp

Trang 11

Tuần học trước đối với lớp tôi là một tuần thật vô cùng tồi tệ Lớp tôi đã tụt hơn 10 bậc trong bảng xếp loại thi đua Sắp đến giờ sinh hoạt, không khí lớp nặng nề Dù không muốn nhưng hình như ai cũng đoán chắc rằng cả lớp sẽ được nghe rất nhiều lời trách phạt của cô chủ nhiệm.

Tùng! Tùng! Tùng!

Trống vào tiết năm vừa điểm, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp với ánh mắt nghiêm trang, cả lớp tôi im phăng phắc Cô có vẻ hơi ngạc nhiên vì cô mới đi công tác xa về Cũng giống như mọi khi, cô gọi Huyền Trang lên thông qua tình hình của lớp trong tuần Bạn lớp trưởng chầm chậm đứng lên Ở dưới, chúng tôi nhận rõ vẻ mặt thất vọng của cô sau mỗi lời nói của Huyền Trang Bản thông báo được đọc nhanh chóng, ngắn gọn nhưng đầy đủ Kết quả, lớp tôi tụt từ vị trị số một xuống vị trí thứ 15

Cả lớp tôi vừa buồn, vừa sợ hãi lại vừa hối hận chờ đợi từ cô những lời trách phạt Cô không giấu vẻ mật thất vọng nhưng trông cô vẫn điềm tĩnh vô cùng:

Cô đi công tác có một tuần mà công tác tự quản của các em kém quá! Ai lại mang tiếng một lớp mũi nhọn của trường mà lại xếp thứ 15 Bản báo cáo của Huyền Trang đã nêu ra quá nhiều những cái tên mắc lỗi nhưng trước khi phê bình, cô muốn nghe lớp mình phát biểu

Cả lớp vẫn im phắc trong một không khí nặng nề nhưng rồi cuối cùng, Huyền Trang cũng lên tiếng trước:

Em thưa cô! Tuần qua lớp mình sút kém là vì các bạn thực hiện nề nếp không nghiêm và lại còn sao nhãng trong việc học hành Là cán bộ lớp mà không nhắc nhở được các bạn, em xin nhận lỗi về mình

Nói xong, lớp trưởng bật khóc ngồi thụp xuống bàn Ngay lúc đó, bạn Mi thành viên của tổ bốn đứng lên:

Thưa cô! Tuần qua các mặt thi đua của lớp mình đều sút kém, theo em có mấy nguyên nhân.Thứ nhất, ở cổng trường ta vừa khai trương một quán trò chơi điện tử Em thấy lớp mình có nhiều bạn hay la cà ở đó vì thế mới xảy ra chuyện không học bài trước khi đến lớp và chuyện

đi muộn thường găp ở các nam Thứ hai, các bạn nữ lớp mình gần đây hay mang đến lớp đồ

ăn, quà bánh nên thường gây mất trật tự và còn ảnh hưởng đến công tác vệ sinh Còn nữa, tuần vừa qua cô đi vắng, lớp mình lại là lớp mới của cấp hai nên các bạn còn có thói quen

Trang 12

xao nhãng nếu không có ai nhắc nhở thường xuyên Thưa cô! nếu giải quyết được những nguyên nhân ấy, em tin lớp mình sẽ tốt hơn.

Chờ đợi một lúc không thấy còn ai có ý kiến gì, cô kết luận:

Vậy là ngay chính bản thân các em đã tự chỉ ra nguyên nhân mắc lỗi của mình Cô khen bạn Trà Mi đã góp ý rất kịp thời Cô sẽ giữ bản báo cáo này xem tuần sau các em sửa chữa ra sao? Nếu các em đã biết lỗi của mình mà các em còn mắc lỗi cô sẽ phạt nặng gấp đôi

Buổi sinh hoạt tan, lớp tôi ra về nhiều bạn thấy mình nhẹ nhõm vì không bị cô trách phạt gì Nhưng ai cũng lo ngay ngáy và nghĩ phải làm sao cố gắng để không bị cô trách phạt trong giờ sinh hoạt tuần sau

Đề bài: Kể lại một việc tốt mà em đã làm

Trang 13

Bây giờ tôi và Thu đã là những học sinh giỏi toàn diện, là những đội viên gương mẫu của trường, đặc biệt chúng tôi luôn là những chủ công xuất sắc trong những cuộc thi học sinh giỏi của huyện và tỉnh Thời gian trôi qua nhanh thật! Nghĩ lại, tôi mới thấy tình bạn thật là

kỳ diệu

Trong lớp 6B hồi ấy, tôi được bạn bè khẳng định là một thằng thông minh nhưng lì lợm Tôi

và Thu không ghét nhau nhưng những lời gán ghép trêu chọc của bạn bè khiến chúng tôi chẳng bao giờ nói chuyện Ở trong lớp, ngoài Hưng thì Thu là đứa học ngang ngửa với tôi Tất cả sẽ chẳng có gì thay đổi nếu như không có một ngày

Hôm ấy, giữa buổi học thằng Hưng ốm xin phép cô về trước Nó nhờ tôi mang chiếc cặp về sau Buổi học tan, trời bỗng dưng đổ mưa tầm tã Tôi nán lại chút ít hỏi cô về một bài toán khó Hỏi xong, bước ra khỏi lớp tôi chỉ thấy lác đác còn một vài bạn ở sân trường Mưa vẫn như trút nước làm những lá bằng lăng ướt sũng, trĩu xuống quệt ngang đầu Tôi mặc áo mưacẩn thận, che kín hai chiếc cặp rồi vội vã bước đến nhà xe Nhưng lạ thật! Tôi chưa phải là người về cuối cùng trong lớp Vẫn còn một chiếc xe của ai đó Hình như nó giống xe của Thu Nhìn quanh, tôi thấy Thu vẫn đứng ngay ở hành lang trước cửa lớp, chỗ tôi vừa đi qua nhưng không để ý Tôi đoán Thu không có áo mưa

Kệ! Mình cứ về không mai lại nghe tụi nó ca "bài ca bất tử" tôi nghĩ Và tôi quyết định phóng

xe Nhưng vừa ra tới cổng, tôi nhớ ra mình còn dư một chiếc áo mưa trong cặp của Hưng Giả như không có mình về cũng chẳng sao, nhưng,

Tôi quyết định quay lại:

Áo mưa này Thu, cậu về đi không tối

Hôm đó, đi đến giữa đường, tôi gặp bố Thu đi đón bạn Bố Thu đã mời tôi về nhà và cảm ơn tôi

Sáng hôm sau, không hiểu sao bọn lớp tôi lại biết và đúng như tôi dự

Ngày đăng: 27/05/2016, 21:01

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w